Trấn Hồn Thức Tỉnh
Khói độc oán khí màu tím đen cuồn cuộn tràn xuống từ những khe nứt trên trần địa đạo, tựa như những con mãng xà u linh đang đói mồi, điên cuồng lao về phía Tiêu Trần. Trên đỉnh đầu cậu, tiếng lửa cháy bập bùng từ ngôi mộ điếm gỗ bị thiêu rụi vang lên rầm rộ, mang theo sức nóng khủng khiếp của huyết hỏa tà môn. Không khí trong lòng địa đạo ngầm vốn đã loãng, nay lại bị khói độc và nhiệt lượng bóp nghẹt, khiến phổi của Tiêu Trần nóng rát như bị đổ đầy chì nóng. Cậu nằm rạp dưới nền đất tối tăm, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mỗi hơi thở đều kéo theo một cơn ho rũ rượi ra máu đen.
Đan điền vỡ nát của cậu lúc này lạnh ngắt như một tảng băng u linh. Khi khói độc oán khí len lỏi vào cơ thể, kinh mạch rách nát của cậu lập tức co thắt dữ dội, đau đớn đến mức lục phủ ngũ tạng như muốn đảo lộn. Cậu cảm nhận rõ ràng sinh cơ của mình đang trôi tuột đi từng chút một.
"Ta không thể chết..." Tiêu Trần nghiến chặt răng đến mức bật máu, hai bàn tay gầy gò bấu chặt vào nền đất đá u tối. Hình ảnh cha nuôi Thẩm Vô Danh tự thiêu thọ nguyên, hóa thành tàn tro xám rụng xuống thềm đá để bảo vệ cậu vẫn còn hằn sâu trong tâm trí. Sự phản bội dã man của Triệu Phàm, gương mặt kiêu ngạo của Tào Phong, và bộ mặt tàn bạo của đám tà tu Vô Hồn Giáo... tất cả kết thành một ngọn lửa căm hờn ngùn ngụt thiêu đốt linh hồn cậu. Nếu cậu chết ở đây, sự hy sinh của cha nuôi sẽ trở nên vô nghĩa, và mối thù diệt môn gác mộ tộc sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh lẽo này.
Theo di ngôn cuối cùng của Thẩm Vô Danh, Tiêu Trần dùng chút sức tàn cuối cùng, quờ quạng đôi bàn tay rỉ máu trong bóng tối dày đặc của địa đạo ngầm. Đất đá nhọn hoắt đâm rách các đầu ngón tay cậu, nhưng cậu không còn cảm giác đau đớn nào khác ngoài ý chí sinh tồn tột cùng. Đột nhiên, ngón tay cậu chạm vào một bề mặt kim loại lạnh ngắt, thô ráp và bám đầy rỉ sét dưới gốc một bệ đá cổ hoang phế sâu trong mật thất.
Đó là một chiếc đèn lồng đồng cổ rỉ sét rách nát, hình dáng méo mó như thể đã bị chôn vùi vạn năm dưới lòng nghĩa trang Thần Ma.
"Chiếc đèn lồng cổ..." Tiêu Trần run rẩy ôm chiếc đèn vào lòng. Chiếc đèn không có dầu, bấc đèn khô khốc xám xịt, bên ngoài bám đầy huyết tro nghĩa trang u ám. Cậu nhớ lại lời cha nuôi: "Nhỏ máu thắp sáng... Sống sót!"
Không một chút do dự, Tiêu Trần miết mạnh đầu ngón tay trỏ vào một cạnh sắc nhọn hoắt của chiếc đèn đồng rỉ sét. Vết cắt sâu hoắm, dòng máu đỏ tươi mang huyết mạch gác mộ Tiêu thị cổ tộc tuôn ra, nhỏ thẳng xuống bấc đèn khô khốc.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong thức hải của Tiêu Trần. Ngay khi giọt máu gác mộ vừa chạm vào bấc đèn, một ngọn lửa màu xanh lục bảo rực rỡ đột ngột bùng cháy. Ánh sáng u linh xanh lục dịu nhẹ nhưng mang theo một uy áp luân hồi cổ xưa khổng lồ lập tức lan tỏa, tạo thành một màng sương ánh sáng hình cầu bao bọc lấy nhục thân rách nát của Tiêu Trần.
Làn khói độc oán khí màu tím đen đang tràn xuống địa đạo ngầm vừa chạm vào màng sương xanh lục bảo này liền phát ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng, nhanh chóng bị tịnh hóa thành những làn khói trắng vô hại rồi tiêu biến vào không trung. Sức nóng khủng khiếp của huyết hỏa phía trên cũng bị luồng khí u minh mát lạnh từ ngọn đèn trung hòa hoàn toàn.
Từ sâu trong không gian u minh vô tận bên trong Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ, một luồng sương xanh lục bảo cuồn cuộn trào ra, ngưng tụ thành một thân ảnh hư ảo phát sáng lục bảo u linh lơ lửng trước mặt Tiêu Trần. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị cổ kính, đôi mắt sắc bén như kiếm quang nhìn thẳng vào Tiêu Trần.
"Hậu duệ Tiêu gia... rốt cuộc cũng có kẻ đánh thức được Đèn Trấn Hồn cổ bảo mạng." Giọng nói của lão giả vang lên như tiếng chuông đồng vang vọng trong địa đạo ngầm, chấn động mạnh mẽ đến mức khiến oán khí xung quanh phải phủ phục.
"Người... người là ai?" Tiêu Trần run rẩy hỏi, thần thức cậu cảm nhận được một sự liên kết huyết mạch sâu sắc vô cùng từ thân ảnh hư ảo kia.
"Ta là Tiêu Chấn Thiên, tổ phụ của ngươi, cựu gác mộ nhân đời trước của nghĩa trang Thần Ma này." Thân ảnh hư ảo khẽ thở dài, ánh mắt nhìn lướt qua đan điền vỡ nát và kinh mạch rách nát của Tiêu Trần, chân mày lão nhíu chặt lại. "Kinh mạch nứt rạn, đan điền nát vụn... Huyết mạch Tiêu gia ta sao lại thê thảm đến mức này? Ngươi bị kẻ nào phế bỏ tu vi?"
Tiêu Trần cắn răng, giọng nói nghẹn ngào chứa đầy huyết lệ: "Là Triệu Phàm... kẻ phản bội đã câu kết với tà tu Vô Hồn Giáo để đồ sát gia tộc gác mộ của chúng ta. Cha nuôi Thẩm Vô Danh cũng vừa hy sinh thọ nguyên để cản truy binh, giúp con trốn xuống đây..."
Nghe đến đó, tàn hồn Tiêu Chấn Thiên bỗng nhiên bộc phát một luồng sát khí cuồng bạo, khiến sương mù u minh trong địa đạo ngầm cuộn trào dữ dội. "Khương thị vương triều! Vô Hồn Giáo tà tu! Lại là các ngươi! Ngàn năm qua, các ngươi dùng thiên quy ngụy tạo để bôi nhọ anh hùng, diệt sát gác mộ tộc ta để cướp đoạt Đèn Trấn Hồn cổ... Khoản nợ máu này, vạn cổ khó phai!"
Lão giả quay sang nhìn Tiêu Trần, ánh mắt nghiêm khắc nhưng ẩn chứa một sự quyết tuyệt tột cùng: "Trần nhi, đan điền của ngươi đã bị tà độc phế bỏ hoàn toàn, không thể ngưng tụ linh khí chính đạo của tiên gia thông thường được nữa. Nếu cố chấp tu luyện công pháp cũ, ngươi chỉ có con đường chết."
Tiêu Trần quỳ sụp xuống đất, đầu rạp xuống nền đá lạnh ngắt: "Xin tổ phụ chỉ điểm con đường sống! Con muốn báo thù cho cha nuôi, con muốn đòi lại công lý cho Tiêu gia gác mộ tộc!"
"Được! Đạo tâm kiên định như đá tảng, xứng đáng mang dòng máu gác mộ Tiêu thị." Tiêu Chấn Thiên cười hào sảng, nhưng thân ảnh hư ảo của lão bỗng nhiên nhạt đi một phần, ánh sáng lục bảo u linh có dấu hiệu suy kiệt. "Tàn hồn của ta không còn nhiều thời gian. Đêm nay, ta sẽ truyền thụ cho ngươi nửa bộ đầu của Trấn Hồn Quyết – công pháp gác mộ độc môn của gia tộc ta. Công pháp này không cần linh căn chính đạo, mà hướng dẫn cách dẫn oán khí nghĩa trang vào cơ thể để tịnh hóa thành linh lực nguyên thủy. Nhưng con đường này... là nghịch thiên cải mệnh, ngươi phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng của Nghịch Chuyển Phế Mạch. Ngươi có dám đánh cược mạng sống không?"
"Con dám!" Tiêu Trần ngẩng đầu, đôi mắt rực lửa quyết tâm. Với cậu lúc này, cái chết không đáng sợ bằng việc phải sống kiếp phế vật bất lực nhìn kẻ thù nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
"Tốt! Hãy tập trung tinh thần, thủ hộ linh đài!"
Tiêu Chấn Thiên vung tay, một luồng ánh sáng lục bảo rực rỡ mang theo vô số cổ tự phức tạp bay thẳng vào trán Tiêu Trần. Thức hải của cậu chấn động dữ dội, nửa bộ đầu của Trấn Hồn Quyết lập tức khắc sâu vào linh hồn cậu. Khẩu quyết vang lên rầm rộ: "Trấn hồn tịnh oán, vạn linh quy nhất. Nghịch chuyển kinh mạch, oán hóa chân nguyên..."
Ngay sau khi truyền pháp, tàn hồn của Tiêu Chấn Thiên nhạt nhòa đến mức gần như trong suốt. Lão giả nhìn Tiêu Trần với ánh mắt đầy kỳ vọng và bi thương thầm lặng: "Trần nhi, ta sẽ dùng chút tàn lực cuối cùng để bảo hộ linh đài cho ngươi khỏi bị ma tính oán khí nuốt chửng trong quá trình đột phá. Nhớ kỹ... hãy sống sót để đưa anh linh nghĩa trang này vào luân hồi tự do..."
Nói rồi, thân ảnh Tiêu Chấn Thiên hóa thành một luồng sáng xanh lục bảo dịu nhẹ bao bọc lấy linh đài (thức hải) của Tiêu Trần, rồi lão hoàn toàn tiêu biến vào luân hồi vĩnh hằng, để lại Tiêu Trần đơn độc giữa địa đạo ngầm tối tăm.
Cơn đau buồn chưa kịp nguôi ngoai, áp lực sinh tử đã ập đến. Khói độc oán khí tím đen phía trên đang điên cuồng ép xuống màng sương bảo vệ của ngọn đèn lồng cổ. Tiêu Trần ngồi xếp bằng, vận hành Trấn Hồn Quyết (Nửa bộ đầu) theo bản năng gác mộ.
Ban đầu, theo thói quen cũ, Tiêu Trần cố gắng dùng chút linh khí chính đạo thông thường còn sót lại trong cơ thể để ngưng tụ đan điền. Nhưng ngay khi linh khí vừa chuyển động, đan điền vỡ nát của cậu lập tức phát ra những tiếng rạn nứt kinh hoàng. Cơn đau dữ dội ập đến khiến cậu khuỵu xuống, phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm. Linh khí chính đạo hoàn toàn xung đột với tà độc oán khí đang xâm nhập nhục thân, khiến kinh mạch cậu muốn nổ tung.
"Không được! Linh khí chính đạo đã không còn dung nạp được nhục thân phế mạch này nữa!" Tiêu Trần lập tức nhận ra giới hạn tàn khốc. Cậu nhớ lại khẩu quyết Nghịch Chuyển Phế Mạch của tổ phụ. Cậu phải chủ động đảo ngược dòng chảy linh lực trong kinh mạch, dùng oán khí nghĩa trang để tu luyện.
Đây là một quyết định điên cuồng, một canh bạc đánh cược mạng sống trực tiếp với tử thần. Nếu thất bại, cậu sẽ ngay lập tức bị oán khí ăn mòn linh hồn, hóa thành một cái xác sống không hồn mất trí vĩnh viễn.
Tiêu Trần nghiến răng, vận hành nghịch hành chu thiên kinh mạch. Cậu chủ động mở rộng đan điền vỡ nát, mở to bế khí để dẫn dắt luồng oán khí nghĩa trang màu tím đen cuồn cuộn xung quanh tràn vào nhục thân.
"Á!!!"
Một tiếng thét đau đớn tột cùng vang lên trong địa đạo ngầm u tối. Khi luồng oán khí thô bạo đầu tiên tràn vào kinh mạch rách nát, Tiêu Trần cảm thấy như có vạn cây kim châm cứu nung đỏ đang điên cuồng đâm dọc khắp cơ thể. Oán khí mang theo oán niệm, hận thù, và tử khí của vạn linh hồn chết oan vạn năm qua điên cuồng cào xé da thịt cậu. Kinh mạch của cậu bị kéo căng đến mức nứt toác, rỉ máu đen u linh dưới làn da gầy gò.
Nỗi đau đớn thể xác vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân. Tiêu Trần cảm giác như nhục thân của mình đang bị vạn đao băm vằm, xương tủy bị nung chảy bởi oán hỏa âm hàn cực độ. Thần trí của cậu bắt đầu dao động dữ dội, vô số ảo ảnh gào thét khóc lóc của các vong linh chết oan hiện lên trong thức hải hòng lôi kéo cậu vào cõi điên loạn ma tính.
"Tĩnh tâm chú... giữ vững linh đài!"
Ngay trong giây phút sinh tử khi Tiêu Trần sắp bị ma tính nuốt chửng, luồng sáng bảo hộ của tổ phụ Tiêu Chấn Thiên và ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bỗng nhiên rực sáng, che chở chặt chẽ lấy linh đài của cậu, xua tan vạn ảo cảnh ma tính. Tiêu Trần lập tức lấy lại lý trí, tập trung toàn bộ tinh thần lực vận hành Trấn Hồn Quyết để tịnh hóa luồng oán khí cuồng bạo kia.
Oán khí thô bạo đi qua đan điền nát vụn, dưới sự tịnh hóa của ngọn lửa xanh lục bảo từ đèn cổ, lập tức bị lọc sạch hoàn toàn huyết sát khí âm độc, chuyển hóa thành một luồng linh lực nguyên thủy tinh khiết vô ngần màu ngọc bích nhạt. Luồng linh lực mới này chạy ngược chu thiên kinh mạch, đi tới đâu liền nuôi dưỡng, gia cố và tái tạo lại các đường kinh mạch bị rách nát đến đó.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt va chạm lách cách, tiếng kinh mạch tái sinh vang lên giòn giã trong cơ thể Tiêu Trần. Đan điền nghịch chuyển của cậu bắt đầu hình thành một vòng xoáy linh lực màu xanh lục bảo cực kỳ vững chắc, không còn rạn nứt hay rò rỉ như trước.
Kinh mạch rách nát của Tiêu Trần rực sáng u linh, ngọn lửa xanh bùng phát đẩy lùi oán độc đang tràn xuống địa đạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!