Huyết Chiến Doanh Trại
Tà hỏa từ những mũi hỏa tiễn rực cháy rọi sáng gương mặt đầy máu của Tiêu Trần, oán lực nghịch chuyển trong đan điền cậu bỗng sôi sục dữ dội trước lồng ngực găm thương. Cơn đau từ bả vai trái bị đâm xuyên buốt nhói tận tâm can, từng luồng tà khí âm hàn từ mũi thiết thương của Khương Minh đang điên cuồng tuồn vào nhục thân cậu, muốn đóng băng toàn bộ kinh mạch nghịch chuyển.
Cánh tay phải của Tiêu Trần vẫn buông thõng hoàn toàn, rỉ ra từng vệt máu u linh đen kịt từ những vết rạn nứt cốt cách chưa lành. Dưới chân cậu, cổ chân trái bị xích sắt u minh ăn mòn rách da cũng nhói lên từng đợt lạnh buốt. Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tia lửa lục bảo của cậu không hề có một tia dao động hay sợ hãi. Đạo tâm phàm nhân kiên định như đá tảng dưới mộ sâu giữ cho cậu tỉnh táo tuyệt đối giữa cơn bão tà khí.
Phía trước cậu, Khương Minh – Đốc quân thu xác của Biên phòng quân Khương thị – đang nắm chặt chuôi thiết thương găm cậu vào vách đá rạn nứt. Khuôn mặt thô bạo của gã rực lên vẻ kiêu ngạo tột cùng của một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ:
- Ha ha ha! Tên gác mộ tội huyết hèn mọn! Tay phải đã phế, đan điền đã nát, ngươi lấy cái gì để chống lại đại quân vương triều? Hôm nay, nhục thân ngươi sẽ thành tro bụi dưới lôi hỏa hỏa tiễn, còn chiếc đèn cổ kia sẽ thuộc về ta!
Cách đó không xa, hàng trăm thiết giáp binh đang khép chặt trận hình khiên sắt kiên cố, những tấm khiên khổng lồ khảm bùa tà khí đỏ rực dựng lên như một bức tường thành bất khả xâm phạm. Phía sau bức tường khiên, những cây cung lớn rực lửa tà hỏa đã được kéo căng, hướng thẳng vào lồng giam phàm nhân vô tội. Trần Thiết Hà đang bị trói chặt vào cột gỗ, gầm lên u uất khi nhìn thấy Tiêu Trần bị găm trên vách đá. Tôn Đại Lực dùng nhục thân lực sĩ phàm trần gồng lên, cố gắng che chở cho một đứa trẻ phàm nhân đang khóc thét sau lưng mình. Họ đã nhận ra cậu – Phán Quan Bóng Đêm, vị cứu tinh duy nhất của phàm nhân biên cảnh.
Tiêu Trần biết rõ mình đang ở vào thế tử lộ. Nhục thân cậu vẫn còn thương tích bỏng lôi hỏa chưa lành từ trận đại chiến phá trận lôi hình trước đó, đan điền nghịch chuyển lại đang kiệt quệ linh lực. Nếu để hàng loạt hỏa tiễn phóng xuống, toàn bộ phàm nhân trong lồng giam sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi, và bí mật về Huyết Trì Phân Đàn sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Cậu phải hành động, nhưng không thể dùng lực lượng vật lý trực diện.
Cậu khẽ liếc nhìn Trần Thiết Hà. Gã thợ săn chất phác ấy, nhờ tu luyện Dã Thú Thổ Nạp Pháp đạt đến Luyện Khí tầng 3, đang âm thầm dùng sức mạnh nhục thân phối hợp với Tôn Đại Lực để kéo căng sợi dây xích sắt rỉ sét trói quanh tay mình. Tiêu Trần truyền âm thần thức, giọng nói khàn khàn vang lên trực tiếp trong đầu Trần Thiết Hà:
- Trần huynh... Dùng bẫy rập săn bắn... Phá vỡ góc khiên sắt bên tả...
Trần Thiết Hà khẽ giật mình, đôi mắt ngăm đen lóe lên một tia quyết tuyệt. Gã gầm lên một tiếng như dã thú, dùng toàn lực nhục thân giật đứt sợi dây thừng đã bị mài mòn bởi đá nhọn. Tôn Đại Lực cũng gầm lên, dùng đôi vai vạm vỡ húc mạnh vào lồng giam gỗ mục, tạo ra một tiếng động lớn đánh lạc hướng binh lính tuần tra. Trần Thiết Hà nhanh như cắt lướt ra ngoài, nhặt lấy một cây cung gỗ lớn của một binh sĩ vừa bị tiêu diệt trước đó. Gã rút ra một mũi tên săn thú đặc thù từ trong gùi tre rách dắt bên hông – mũi tên tẩm oán độc nhẹ kết hợp với bột độc dẫn hỏa dính tà khí dập tắt từ trận hỏa thiêu mộ điếm.
- Chết đi, lũ tà tu triều đình! – Trần Thiết Hà hét lớn, kéo căng cung gỗ bắn mạnh.
Mũi tên xé rách không trung sương mù, nhắm thẳng vào các thùng dầu hỏa tà hỏa đặt ngay sau trận hình khiên sắt bên tả của thiết giáp binh.
"Oanh!"
Một tiếng nổ kinh hoàng bùng phát. Luồng tà hỏa đỏ rực cuồn cuộn dâng cao, nổ tung thành một cơn mưa lửa thiêu rụi hoàn toàn ba tên thiết giáp binh bên tả. Trận hình khiên sắt kiên cố lập tức bị khoét một lỗ hổng lớn, sương mù oán khí nghĩa trang thừa cơ tràn vào làm hỗn loạn thần thức của những tên lính xung quanh.
- Khốn kiếp! Bảo vệ trận hình! – Khương Minh phẫn nộ gầm lên, định quay đầu lại để trấn áp phàm nhân.
- Đối thủ của ngươi... là ta! – Tiêu Trần khàn giọng rít lên.
Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Tiêu Trần cắn nát đầu ngón tay trái dính đầy máu tươi đỏ sậm. Cậu không màng đến bả vai trái đang bị thiết thương găm chặt rách nát thịt da, dùng bàn tay trái siết chặt Trấn Hồn Kiếm Phôi, đồng thời vỗ mạnh xuống mặt đất bùn nhão dính đầy huyết tro dưới chân vách đá. Bí pháp Điểm Hóa Vạn Vật (Sơ cấp) của gác mộ cổ tộc lập tức được kích hoạt.
- Hồn quy thạch cốt, chiến binh thức tỉnh! – Tiêu Trần quát lớn.
Máu gác mộ tịnh hóa hòa cùng oán lực nghịch chuyển cuồn cuộn tuồn vào lòng đất nghĩa trang hoang tàn. Mặt đất dưới chân doanh trại nứt ra rầm rộ, sương đen u minh dâng cao ngùn ngụt. Từ dưới lòng đất sâu thẳm, một bộ xương trắng bóng khổng lồ bò lên, h hốc mắt rực lửa oán hỏa xanh lục bảo u linh. Đó chính là Cốt Nhất – khô lâu chiến binh sơ cấp được Tiêu Trần triệu hoán. Bộ xương trắng cầm thanh đao rỉ sét rách nát, tỏa ra sát khí chiến đấu ngoan cường vô tri vô giác, lao thẳng vào góc trận hình khiên sắt vừa bị nổ tung.
"Keng! Keng! Keng!"
Cốt Nhất vung đao rỉ sét chém giết liều mạng không sợ đau đớn. Từng đường đao mang theo oán lực tịnh hóa chém nát khải giáp của thiết giáp binh. Binh sĩ vương triều hoảng loạn nổ súng bắn tên vào bộ xương trắng, nhưng Cốt Nhất dù bị đánh gãy xương sườn vẫn tự động lắp ghép lại nhờ sợi tơ oán khí kết nối, tiếp tục tiến lên càn quét khiến binh lính khiếp sợ tột cùng.
Khương Minh thấy vậy, đôi mắt đỏ ngầu sát khí cuồng bạo. Hắn nhận ra nếu không tiêu diệt bộ xương trắng này, trận hình quân đội sẽ hoàn toàn sụp đổ. Hắn điên cuồng vận chuyển Thiết Huyết Sát Khí Quyết, dồn toàn bộ sát khí vào cánh tay, vung Thiết thương khảm bùa tà khí đâm thẳng vào đầu Cốt Nhất hòng đánh rã bộ xương từ gốc rễ.
- Đi chết đi, quái vật xương trắng! – Khương Minh gầm lên, mũi thiết thương đâm kích xé rách không gian.
Thế nhưng, Cốt Nhất không hề tránh né theo mệnh lệnh thần thức của Tiêu Trần. Bộ xương trắng vứt bỏ đao rỉ sét, vươn hai cánh tay xương trắng bóng ra, dùng toàn bộ nhục thân cốt cách khóa chặt lấy mũi thiết thương của Khương Minh. Mũi thương đâm xuyên qua lồng ngực xương của Cốt Nhất, lực lượng sát khí Trúc Cơ Sơ Kỳ cuồng bạo đánh gãy nát toàn bộ xương sườn bên trái của nó. Tiếng "rắc rắc" rạn nứt vang lên chói tai, nhưng hai bàn tay xương của Cốt Nhất vẫn ghì chặt lấy thân thương khảm bùa tà khí như hai chiếc gông sắt bất hoại, khóa chặt hoàn toàn vũ khí của Khương Minh.
- Cái gì?! Thả ra! – Khương Minh kinh hoàng dùng sức kéo thương, nhưng vũ khí đã bị kẹt cứng trong nhục thân xương trắng của cốt binh.
Đây chính là khoảng trống duy nhất mà Tiêu Trần chờ đợi. Cậu đã dùng Cốt Nhất hy sinh nhục thân để khóa chặt vũ khí mạnh nhất của đối thủ.
Tiêu Trần nghiến chặt răng, đôi mắt rực sáng u linh xanh lục bảo cực đại. Cậu dùng tay trái nắm chặt Trấn Hồn Kiếm Phôi rực sáng vân tím oán độc. Mặc cho bả vai trái đang bị găm thương rách nát đau đớn tột cùng, cậu cưỡng ép nhục thân Lôi Hình Thể đệ nhất tầng vận lực, kéo mạnh bả vai trái ra khỏi mũi thương sắc bén đang găm trên vách đá. Thịt da rách nát, máu u linh đen kịt phun trào nóng bỏng dính đầy vách đá rạn nứt, nhưng Tiêu Trần không hề lùi bước.
Cậu bộc phát toàn bộ oán lực tịnh hóa còn sót lại trong Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông. Ngọn lửa xanh lục bảo bùng cháy dữ dội, tiêu hao đến bốn mươi phần trăm oán lực tích lũy của đèn cổ, truyền thẳng vào Trấn Hồn Kiếm Phôi. Thân kiếm gãy rèn lại rít lên u uất, kiếm khí xám bạc khổng lồ xé toạc sương mù nghĩa trang.
Tiêu Trần lướt tới nhanh như một bóng ma mờ ảo, tay trái vung kiếm chém mạnh.
"Xoẹt!"
Đường kiếm xám bạc sắc bén chém đứt sợi tơ nhân quả sát khí bảo vệ xung quanh cổ Khương Minh, cắt ngọt qua lớp khải giáp sắt nặng nề. Đầu của Đốc quân thu xác Khương Minh lìa khỏi cổ, bay vút lên không trung cùng một vệt máu tươi đỏ sậm phun trào, đôi mắt vẫn còn trợn tròn đầy vẻ kinh hoàng và không tin nổi trước khi hoàn toàn tiêu biến thần hồn vào hư vô.
Nhục thân khổng lồ của Khương Minh đổ rầm xuống đất bùn nhão, thiết thương khảm bùa tà khí rơi loang lổ mất đi linh quang. Hàng trăm thiết giáp binh thấy chỉ huy bị chém đầu, trận hình khiên sắt lập tức sụp đổ hoàn toàn. Bọn chúng hoảng loạn vứt bỏ vũ khí, tháo chạy tán loạn vào sương mù dày đặc.
Trần Thiết Hà và Tôn Đại Lực lập tức dẫn đầu phàm nhân đập nát những lồng giam sắt rỉ sét còn lại, giải thoát cho hàng trăm phàm nhân vô tội. Họ quỳ rạp xuống đất bùn dính đầy huyết tro, hướng về phía Tiêu Trần đang đứng thở dốc dồn dập, đôi mắt đầy vẻ kính trọng và sùng bái tột cùng đối với vị Phán Quan Bóng Đêm.
Tiêu Trần khẽ ho một tiếng rỉ máu tươi đỏ sậm dính tà độc, tay trái chống kiếm phôi gãy để giữ vững nhục thân đang suy kiệt nghiêm trọng sau phản phệ tiêu hao oán lực. Cậu không dừng lại dưỡng thương, lập tức kích hoạt Thần Nhãn Nhân Quả Quy Tắc. Qua nhãn giới rực sáng lục nhạt, cậu nhìn thấy một luồng tà khí đỏ sậm vô hình đang cuồn cuộn rò rỉ từ dưới đất nền của chiếc trướng soái trung tâm doanh trại.
Đó chính là mắt trận thứ hai của Linh Mạch Phong Tỏa Trận.
Tiêu Trần lê bước chân trái rách da tiến vào trướng soái đổ nát, vung Trấn Hồn Kiếm Phôi đâm mạnh xuống lòng đất tại vị trí rò rỉ tà khí. Kiếm khí xám bạc bộc phát chém đứt sợi tơ không gian neo giữ trận pháp ngầm.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới lòng đất, luồng tà khí đỏ sậm hoàn toàn bị tiêu tán tịnh hóa, giải phóng một phần linh khí địa mạch nghĩa trang phục hồi trở lại dồi dào.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc mắt trận thứ hai sụp đổ, bầu trời sương mù nghĩa trang phía trên Doanh trại biên phòng đột ngột biến đổi dữ dội. Mây đen cuồn cuộn chuyển thành màu tím sậm đầy áp bức, một luồng tà khí khổng lồ từ xa bay đến với tốc độ kinh hoàng.
Từ giữa không trung u ám, Chấp pháp sứ biến chất Tạ Diệt từ từ giáng lâm. Hắn mặc đạo bào chấp pháp đen viền vàng nghiêm trang, khuôn mặt lạnh lùng ngạo mạn đầy sát khí, tay cầm Thiên Quy Ấn Ký phát ra luồng kim quang rực sáng đầy uy áp Trúc Cơ Trung Kỳ khóa chặt toàn bộ không gian doanh trại, khiến nhục thân suy kiệt của Tiêu Trần lập tức bị đè nặng đến rạn nứt kinh mạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!