Nhạc nềnWuxia

Thiết Giáp Biên Cảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Hoang Vực buổi sáng muộn không hề mỏng đi, trái lại càng lúc càng dày đặc và u ám, tựa như một tấm vải liệm khổng lồ màu xám tro bao phủ lấy con đường mòn dẫn ra khỏi Nghĩa trang Thần Ma. Cái lạnh buốt giá của tử khí len lỏi qua từng thớ thịt, nhưng đối với Tiêu Trần, cảm giác lạnh lẽo ấy đã sớm trở thành một phần của xương tủy. Cậu chậm rãi lê bước chân trái rách da, nơi vết thương do sợi xích u minh ăn mòn vẫn âm thầm rỉ ra những giọt máu đen kịt, thấm đẫm vào lớp huyết tro dưới chân. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn, cốt cách rạn nứt bên trong thỉnh thoảng lại co rút gieo rắc những cơn đau nhói thấu tim, rỉ ra từng vệt máu đen u linh lạnh ngắt.


Thế nhưng, tay trái Tiêu Trần lại siết rất chặt thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy nát rỉ sét vừa được rèn lại. Bên hông cậu, chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ vẫn tỏa ra ngọn lửa xanh lục bảo nhạt nhòa nhưng thâm sâu, tạo thành một màng sương mỏng che chở linh đài cậu khỏi sự ăn mòn của tử khí. Sâu trong lòng không gian đèn cổ, linh thể của muội muội Tiêu Dao vẫn đang chìm trong giấc ngủ đông bảo mệnh an toàn tuyệt đối, được nuôi dưỡng bởi dược tính âm hàn của ba gốc Tịnh Hồn Thảo cực phẩm.


Cậu cúi đầu nhìn xuống mặt đất bùn nhão dính đầy huyết tro. Ở đó, những vệt xích xe áp giải khổng lồ, sâu hoắm và sắc cạnh hằn sâu vào lòng đất, kéo dài thẳng về hướng đông bắc. Trên những vết xích vẫn còn vương vãi những giọt máu tươi chưa kịp khô và những mảnh vải thô rách nát của phàm nhân. Bản mật lệnh rỉ máu tịch thu từ xác Triệu Chưởng Quán như vẫn còn nóng bỏng trong ngực áo vải thô xám của cậu. Trần Thiết Hà – gã thợ săn chất phác từng lén tiếp tế lương thực cho anh em cậu, và Tôn Đại Lực – phu khiêng quan tài phàm nhân từng giúp cậu vận chuyển hài cốt vô danh, đều nằm trong danh sách áp giải.


- Chờ ta... – Tiêu Trần khàn giọng lầm bầm, giọng nói trầm uất hòa vào tiếng gió lạnh.


Cậu vận hành Trấn Hồn Quyết (Nửa bộ đầu), nghịch chuyển dòng chảy oán khí trong đan điền để cưỡng ép áp chế cơn đau nhói từ cánh tay phải bị liệt và cổ chân trái rách nát. Từng luồng oán lực tịnh hóa xám bạc cuồn cuộn trào dâng, giúp cậu lướt đi trong sương mù nhanh như một bóng ma mờ ảo. Cậu chọn cách đi một mình, để Thạch Đầu ở lại nghĩa trang canh phòng và hồi phục nhục thân đá vốn đã bị tổn hại đến tám mươi phần trăm sau trận đại chiến phá trận lôi hình.


Sau nửa canh giờ băng rừng vượt suối, tiếng móng ngựa sắt dồn dập và tiếng xích sắt lách cách nặng nề bắt đầu vọng lại từ phía trước. Tiêu Trần nấp sau một tảng đá rêu phong lớn, kích hoạt Thần Nhãn Nhân Quả Quy Tắc. Qua nhãn giới rực sáng u linh, cậu nhìn thấy một vùng sát khí vương triều đỏ sậm cuồn cuộn bốc lên giữa thung lũng đá hoang tàn. Đó chính là Doanh trại biên phòng Khương thị – một pháo đài quân sự kiên cố được dựng bằng đá đen và gỗ mục, bao quanh bởi hàng vạn cọc nhọn sắt rỉ.


Giữa sân doanh trại, hàng trăm phàm nhân phế mạch gầy gò, rách nát đang bị dồn ép như súc vật vào những chiếc lồng sắt khổng lồ quấn đầy bùa chú tà khí. Đứng trên đài cao chỉ huy chính là Đốc quân thu xác Khương Minh. Hắn mặc một bộ chiến giáp sắt nặng nề khảm đầy những đường vân tà khí đỏ rực, khuôn mặt thô bạo đầy sát khí, tay cầm thanh Thiết thương khảm bùa tà khí phát ra luồng u quang tanh tưởi.


- Nhanh lên! Lũ phế vật này! – Khương Minh quát lớn, vung roi da quất mạnh xuống lưng một phàm nhân già nua. – Đêm nay phải áp giải toàn bộ bọn chúng về Huyết Trì Phân Đàn! Thiếu một cái xác, đầu các ngươi sẽ rụng trước!


Tiêu Trần siết chặt chuôi kiếm phôi, khớp xương tay trái kêu lên răng rắc. Cậu nhìn thấy Trần Thiết Hà đang bị trói chặt vào cột gỗ góc sân, khuôn mặt vạm vỡ đầy vết bầm tím rướm máu, đôi mắt căm hờn nhìn chằm chằm vào Khương Minh. Ngay bên cạnh, phu khiêng quan tài Tôn Đại Lực cũng bị xích sắt khóa chặt hai tay, nhục thân lực sĩ phàm trần đầy những vết roi rỉ máu nhưng vẫn cố lấy thân mình che chở cho một đứa trẻ phàm nhân đang khóc thét.


Sự áp bức tàn bạo của quân đội triều đình lên phàm nhân vô tội khiến ngọn lửa căm hờn trong lòng Tiêu Trần bùng phát dữ dội. Cậu khẽ nghiêng đầu, thính giác phàm trần bị điếc nhẹ ở tai phải khiến cậu phải tập trung thần thức cực hạn để lắng nghe tiếng tuần tra của binh sĩ. Cậu thầm tính toán: Doanh trại có khoảng hai trăm thiết giáp binh Biên phòng quân Khương thị tinh nhuệ, trận hình sát phạt lôi hỏa cực mạnh. Cậu không thể chiến đấu vật lý trực diện lâu dài do nhục thân vẫn còn thương tích bỏng lôi hỏa chưa lành.


Tiêu Trần quyết định dùng mưu trí. Cậu kết thủ ấn, vận hành Trầm Mặc Trận Chiêu hòng thiết lập một kết giới trầm mặc nhỏ bao quanh khu vực lều chỉ huy để cô lập tiếng kèn báo động của quân lính. Thế nhưng, ngay khi màng sương xám trầm mặc vừa lan tỏa, nó liền va chạm phải luồng sát khí vương triều cuồn cuộn bao phủ khắp doanh trại. Sát khí Thiết Huyết Sát Khí Quyết của quân đội quá nồng nặc, lập tức đánh sập kết cấu mỏng manh của kết giới không tiếng động.


"U u u..."


Tiếng kèn đồng báo động rống lên u uất chấn động khắp thung lũng đá.


- Có địch đột kích! Bảo vệ lồng giam! – Tiếng la hét hỗn loạn của binh sĩ vang lên dồn dập.


Biết hành tung đã lộ, Tiêu Trần không hề do dự. Cậu vung tay trái, thi triển U Minh Độn Thuật, nhục thân lướt đi như một bóng ma xám bạc lao thẳng vào cổng doanh trại.


- Bắn tên! – Một viên đốc quân gầm lên.


Hàng loạt cung tên tẩm tà khí đỏ sậm xé rách không trung, bay như mưa rào bao vây lấy Tiêu Trần. Mỗi mũi tên đều mang theo luồng tà độc ăn mòn kinh mạch cực mạnh.


Tiêu Trần hít sâu một hơi, đan điền nghịch chuyển xoay tròn cực hạn. Cậu vỗ mạnh vào Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông, kích hoạt Vạn Hồn Quy Nhất (Sơ cấp). Ngay lập tức, một luồng oán khí màu đen lục bảo cuồn cuộn trào ra từ bấc đèn, hóa thành hàng trăm linh thể u linh kêu gào thảm thiết, tạo thành một lớp giáp bảo vệ xoáy tròn bao bọc hoàn toàn lấy nhục thân cậu.


"Keng! Keng! Keng!"


Hàng loạt mũi tên tẩm tà khí bắn trúng giáp oán khí liền bị lực lượng tịnh hóa đánh bật ra ngoài, vỡ vụn thành tro bụi. Thế nhưng, luồng tà khí đỏ sậm trên mũi tên cũng điên cuồng ăn mòn lớp giáp bảo vệ, khiến những linh thể oán khí rít lên đau đớn, bề mặt giáp xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ ra khói đen.


Nhân cơ hội đó, Tiêu Trần lướt nhanh qua bãi đất trống, vung Trấn Hồn Kiếm Phôi chém đứt lìa xích sắt khóa lồng giam vòng ngoài. Trần Thiết Hà và Tôn Đại Lực bàng hoàng ngẩng đầu lên. Qua lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro và ngọn lửa xanh lục bảo lập lòe của đèn cổ, họ lập tức nhận ra cậu.


- Tiêu Trần... Cậu... Cậu là Phán Quan Bóng Đêm?! – Trần Thiết Hà trợn tròn mắt, giọng run rẩy đầy kinh ngạc và xúc động.


- Tiêu tiểu ca! Mau đi đi! Nơi này là bẫy! – Tôn Đại Lực gầm lên, cố gắng dùng sức mạnh nhục thân kéo căng xích sắt hòng giúp cậu.


Nhìn thấy ánh mắt của những bằng hữu phàm nhân tràn đầy hy vọng và lòng trung thành sâu sắc, đạo tâm phàm nhân của Tiêu Trần càng thêm kiên định. Cậu không nói một lời, tay trái vung kiếm phôi chém đứt thêm một sợi xích sắt khóa lồng giam.


- Muốn chết! – Một tiếng gầm thét như sấm nổ vang lên.


Khương Minh vung Thiết thương khảm bùa tà khí, nhục thân rực sáng sát khí đỏ ngầu nhảy xuống từ đài cao. Thương pháp Trúc Cơ Sơ Kỳ cuồng bạo xé rách sương mù, đâm thẳng vào lồng ngực Tiêu Trần với uy lực bóp nghẹt không gian.


Mũi thiết thương đâm trúng giáp oán khí *Vạn Hồn Quy Nhất*. Luồng tà khí huyết sắc trên mũi thương điên cuồng bùng phát, như vạn con ma trùng tà môn gặm nhấm, ăn mòn lớp giáp bảo vệ màu đen lục bảo với tốc độ cực nhanh. Những tiếng rắc rắc rạn nứt vang lên chói tai, lớp giáp oán khí bị ăn mòn rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn hoàn toàn thành những đốm lửa xanh lục nhạt nhòa.


Trong giây phút sinh tử, Tiêu Trần buộc phải dùng tay trái ngự Trấn Hồn Kiếm Phôi để đỡ trực diện thương pháp của Khương Minh.


"Oanh!"


Một tiếng nổ kim loại vang dội chấn động thức hải. Lực lượng nhục thân Trúc Cơ Sơ Kỳ khổng lồ truyền qua thân kiếm gãy rèn lại, chấn động kịch liệt vào kinh mạch tay trái Tiêu Trần. Lồng ngực cậu đau nhói như bị búa tạ nện trúng, nhục thân bị chấn bay lùi lại mười bước, đôi chân kéo lê hai đường rãnh sâu hoắm trên mặt đất bùn nhão.


Khóe miệng Tiêu Trần rỉ ra một vệt máu u linh đỏ sậm dính tà độc đen kịt. Tay trái cậu run rẩy dữ dội, kinh mạch nứt nhẹ đau đớn tột cùng.


- Ha ha ha! Tên gác mộ phế mạch hèn mọn! – Khương Minh cười lớn điên cuồng, đôi mắt đầy vẻ tàn bạo lạnh lùng. – Ngươi tưởng phá hủy được một mắt trận lôi hình thì có thể nghênh ngang trước Biên phòng quân Khương thị ta sao? Nhục thân rách nát của ngươi hôm nay sẽ làm cốt liệu tốt nhất cho Ma Thi Vương!


Khương Minh phát hiện ra Tiêu Trần đã kiệt quệ linh lực sau cú phản chấn. Hắn không để cậu có một nhịp thở, lập tức vung Thiết thương khảm bùa tà khí đâm xuyên qua lớp giáp bảo vệ oán khí tàn dư, dồn anh vào vách đá sát trận phía sau doanh trại.


Mũi thương sắc bén rực tà khí đỏ ngầu đâm xuyên qua vai trái Tiêu Trần, găm chặt nhục thân cậu vào vách đá rạn nứt. Máu đen u linh từ vết thương rỉ ra nóng bỏng, nhuộm đỏ cả một mảng đá cổ xưa.


Phía trước cậu, hàng trăm thiết giáp binh Biên phòng quân Khương thị tinh nhuệ bắt đầu khép chặt vòng vây bốn hướng, đồng loạt giương cao những cây cung lớn khảm bùa lôi hỏa. Những mũi hỏa tiễn rực cháy tà hỏa đỏ ngầu đồng loạt giương lên, nhắm thẳng vào khu vực lồng giam phàm nhân nơi Trần Thiết Hà và Tôn Đại Lực đang bị khóa chặt lối thoát hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!