Phá Trận Lôi Hình
Sương mù Hoang Vực vào buổi sáng muộn không hề tan đi, trái lại càng lúc càng u uất, dày đặc như một tấm vải liệm khổng lồ màu xám tro bao phủ lên Nghĩa trang Thần Ma. Cái lạnh buốt giá của tử khí len lỏi qua từng thớ thịt, nhưng đối với Tiêu Trần, cảm giác lạnh lẽo ấy đã sớm trở thành một phần của xương tủy. Cậu chậm rãi lê bước chân trái rách da, nơi vết thương do sợi xích u minh ăn mòn vẫn âm thầm rỉ ra những giọt máu đen kịt, thấm vào lớp huyết tro xám xịt dưới chân. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn, cốt cách rạn nứt bên trong thỉnh thoảng lại co rút gieo rắc những cơn đau nhói thấu tim, rỉ ra từng vệt máu đen u linh lạnh ngắt.
Thế nhưng, tay trái Tiêu Trần lại siết rất chặt.
Nơi đó, thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy nát nay đã được Triệu Chấn rèn ghép gia cố hoàn hảo. Thân kiếm khoác lên mình lớp hắc thiết đen tuyền lạnh lẽo, ẩn hiện những đường vân oán độc màu tím sậm rực sáng u linh từ kịch độc của Huyết Nhận Sát Thủ. Kiếm khí xám bạc nhạt nhòa lượn lờ quanh lưỡi kiếm, rít lên những tiếng u uất rất nhỏ, như thể một vong hồn đang khát khao được uống máu kẻ thù.
Bên hông trái của cậu, chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ rỉ sét tỏa ra ngọn lửa xanh lục bảo nhạt nhòa nhưng thâm sâu, tạo thành một màng sương mỏng che chở linh đài cậu khỏi sự ăn mòn của tử khí. Sâu trong lòng không gian đèn cổ, linh thể của muội muội Tiêu Dao vẫn đang chìm trong giấc ngủ đông bảo mệnh an toàn tuyệt đối, được nuôi dưỡng bởi dược tính âm hàn của ba gốc Tịnh Hồn Thảo cực phẩm.
- Thạch Đầu, đi thôi. – Tiêu Trần khàn giọng lầm bầm.
Phía sau cậu, người đá khổng lồ cao một trượng bước đi lặng lẽ. Nhục thân của Thạch Đầu đầy những vết nứt nẻ, đặc biệt là cánh tay đá bên trái bị cổ trùng ăn mòn mất năm mươi phần trăm, rỉ ra dịch độc màu tím đen ghê rợn. Nhưng đôi mắt rực sáng lục bảo u linh của nó vẫn kiên định, đứng vững như một bàn thạch bảo vệ chủ nhân.
Hai thầy trò chậm rãi bước lên những bậc thềm đá rêu phong dẫn lên Lôi Hình Đài nghĩa trang. Nơi đây là một vùng đất trống trải rạn nứt, ở trung tâm sừng sững một Cột đá sét phạt cổ xưa cao vút. Cột đá bị nứt sâu hoắm từ đỉnh xuống chân, rò rỉ ra những tia sét màu lam tím lập lòe dữ dội. Đây chính là mắt trận thứ nhất của Linh Mạch Phong Tỏa Trận – đại trận tà môn đang bóp nghẹt linh khí nghĩa trang.
Trên đài cao, bầu không khí ozone nồng nặc đến ngạt thở hòa lẫn với mùi máu tanh nồng. Lôi Hình Đài Hộ pháp đội gồm mười hai tu sĩ lôi pháp đang xếp thành trận hình vây quanh cột đá, không ngừng truyền linh lực vào các khe nứt để kích hoạt lôi phạt chuẩn bị cho buổi hiến tế phàm nhân.
Đứng ở vị trí chỉ huy chính là Triệu Chưởng Quán – Chưởng quản ngoại môn biến chất của Vô Cực Tông. Lão già béo múp mặc đạo bào chấp sự màu vàng sậm bóng loáng, tay đeo đầy nhẫn linh thạch lấp lánh, gương mặt giả tạo đầy nếp nhăn thịt mỡ đang cười nham hiểm khi nhìn thấy Tiêu Trần xuất hiện từ trong sương mù.
- Tên phế vật tội huyết... ngươi quả nhiên dám mò đến đây! – Triệu Chưởng Quán cười lạnh khàn khàn, giọng nói âm hiểm vang vọng khắp đài đá. – Triệu Phàm nói không sai, mạng ngươi quả thật dai dẳng. Nhưng hôm nay, chấp sự ta đích thân trấn giữ nơi này, ngươi lấy cái gì để nghịch thiên?
Tiêu Trần không nói một lời thừa thãi. Đôi mắt cậu lóe lên tia sáng lục nhạt lạnh lẽo, tay trái vung Trấn Hồn Kiếm Phôi chỉ thẳng vào mặt lão già béo múp. Sát khí u uất bùng phát từ kiếm phôi khiến không khí xung quanh đột ngột hạ xuống vài độ.
- Phán quyết nhân quả, nợ mạng trả bằng mạng. Hôm nay, ta tới lấy mạng chó của ngươi. – Tiêu Trần khàn giọng, dứt khoát đưa ra lời tuyên chiến sòng phẳng.
- Láo xược! Để xem đan điền nát của ngươi chịu được mấy khắc! – Triệu Chưởng Quán cuồng nộ quát lớn.
Lão lập tức vung tay phải, một chiếc kim ấn chấp sự rực sáng vàng kim lơ lửng trên không trung. Triệu Chưởng Quán kết thủ ấn, kích hoạt Chấp Sự Phong Ấn Thuật. Chiếc kim ấn xoay tròn dữ dội, phóng ra một luồng sáng vàng rực rỡ bao phủ hoàn toàn lấy nhục thân Tiêu Trần.
Ngay lập tức, Tiêu Trần cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh đài. Luồng sáng vàng kim của tiên môn biến chất giống như những sợi xích vô hình, điên cuồng bóp nghẹt đan điền nghịch chuyển của cậu, phong tỏa hoàn toàn dòng chảy linh lực oán khí.
- Hự! – Tiêu Trần rên rỉ một tiếng đau đớn, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sậm.
Cậu cố gắng vận hành Trấn Hồn Quyết (Nửa bộ đầu) nghịch hành chu thiên kinh mạch hòng cưỡng ép dùng oán lực đẩy lùi luồng sáng vàng kim phong tỏa. Thế nhưng, áp lực phản chấn từ kim ấn Trúc Cơ Sơ Kỳ quá mạnh, khiến đan điền cậu rung chuyển dữ dội, kinh mạch tay trái run rẩy suýt chút nữa đánh rơi kiếm phôi. Tiêu Trần thổ huyết lùi lại ba bước, nhục thân lảo đảo.
- Ha ha ha! Phế vật vẫn mãi là phế vật! Tuần cảnh nghe lệnh, mạt sát hắn cho ta! – Triệu Chưởng Quán đắc ý cười lớn, phất tay ra hiệu cho mười hai tuần cảnh lôi pháp lao vào vây sát.
Trong giây phút nguy cấp, Thạch Đầu gầm lên một tiếng u uất chấn động không gian. Thạch nhân khổng lồ dùng nhục thân thạch cốt bất hoại lao lên phía trước che chắn vật lý cho Tiêu Trần. Nó vung hai nắm đấm đá khổng lồ nện mạnh xuống thềm đá Lôi Hình Đài.
"Oanh!"
Mặt đất rạn nứt dữ dội, những vách đá nhọn hoắt dựng đứng mọc lên từ lòng đất đổ nát, chặn đứng hoàn toàn hướng di chuyển của mười hai tuần cảnh lôi pháp đang lao tới.
Triệu Chưởng Quán thấy vậy, nét mặt béo múp vặn vẹo đầy tức giận. Lão vung tay kết ấn hướng về phía Cột đá sét phạt cổ xưa:
- Súc sinh đá! Để xem lôi phạt của cột đá này đánh rã ngươi thế nào! Kích hoạt lôi kiếp!
Cột đá sét phạt rống lên một tiếng trầm đục gầm thét. Từ đỉnh cột đá bị nứt, một luồng sét lôi phạt chí dương màu lam tím khổng lồ xé toạc sương mù nghĩa trang, giáng thẳng xuống đầu Tiêu Trần với uy thế diệt sát thần hồn kịch liệt.
Thạch Đầu không hề do dự. Nó vung cánh tay đá rêu phong còn nguyên vẹn lên cao, dùng toàn bộ nhục thân đá khổng lồ của mình làm lá chắn sống chặn đứng đòn lôi phạt chí dương.
"Oanh! Rắc rắc!"
Tiếng sét nổ vang dội nhức óc. Lôi lực chí dương chí thuần cuồng bạo tàn phá nhục thân Thạch Đầu. Vai phải của thạch nhân bị đánh nứt rách nghiêm trọng, những mảng đá phong ấn cổ xưa vỡ vụn rơi rụng rào rào, rỉ ra dịch đen u linh nồng nặc. Nhục thân đá của nó bị tổn hại thêm ba mươi phần trăm, lảo đảo khuỵu một gối xuống đất nhưng vẫn kiên cường giương cao cánh tay che chở cho Tiêu Trần phía dưới.
Nhìn thấy vai phải Thạch Đầu bị đánh nứt rách rỉ dịch đen, lòng Tiêu Trần dâng lên một luồng phẫn nộ căm hờn ngút trời. Cậu biết rõ, nếu không phá vỡ kim ấn phong tỏa của Triệu Chưởng Quán, cả cậu và Thạch Đầu đều sẽ chết cháy dưới lôi phạt tiếp theo.
Không thể ngự linh lực đan điền, Tiêu Trần chỉ còn một con đường duy nhất: Đánh cược thần thức linh hồn.
Cậu nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực rạn nứt của mình thâm nhập sâu vào không gian Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông. Trong thức hải u tối của cậu, ngọn lửa xanh lục bảo bùng phát dữ dội. Thần ảnh khổng lồ của Kiếm Tiên Cố Trường Phong hiện lên từ trong ngọn lửa, trường bào trắng phấp phới, tay chấp sau lưng, xung quanh lờ lững vạn vệt kiếm khí xám bạc ngạo nghễ.
- Sư phụ... mượn lực! – Tiêu Trần gầm lên trong thức hải.
T tàn hồn của Cố Trường Phong khẽ động hốc mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm nhìn thẳng vào linh đài rạn nứt của đệ tử gác mộ. Không một lời thừa thãi, ý chí chiến đấu tuyệt tình bảo quốc của Kiếm Tiên lập tức dung hợp hoàn toàn vào thần thức Tiêu Trần.
"Rắc rắc!"
Cơn đau đớn kịch liệt như vạn đao băm vằm bùng phát khắp nhục thân Tiêu Trần. Cánh tay phải bị liệt của cậu co rút dữ dội, kinh mạch tay phải rạn nứt sâu hơn rỉ máu đen u linh ướt đẫm tay áo. Cánh tay trái đang cầm kiếm cũng nứt nẻ da thịt rỉ máu tươi đỏ sậm do gánh chịu quá tải thần lực Nguyên Anh Kỳ cực hạn phản phệ.
Thế nhưng, đôi mắt Tiêu Trần đột ngột mở to, phát ra tia sáng lục bảo rực rỡ chói mắt. Ngự Hồn Kiếm Ý (Sơ cấp) thức tỉnh hoàn toàn!
Thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi trong tay trái cậu rít lên một tiếng gầm phạt thiên vang dội khắp nghĩa trang. Kiếm khí xám bạc khổng lồ vút cao mười trượng, xé toạc màng sương mù dày đặc, nhuộm đỏ cả một khoảng trời bằng những đường vân tím oán độc cuồn cuộn.
- Nhất Kiếm Phạt Thiên! – Tiêu Trần gầm lên khàn giọng.
Cậu vung mạnh tay trái chém ra một đường kiếm chí cao tuyệt sát. Đường kiếm khí xám bạc vô hình mang theo ý chí bất khuất của phàm nhân chém thẳng vào luồng sáng vàng kim phong tỏa của Chấp Sự Phong Ấn Thuật.
"Rắc! Đoành!"
Kiếm ý tuyệt tình chém đứt hoàn toàn sợi tơ linh lực điều khiển vô hình của Triệu Chưởng Quán kết nối với kim ấn. Chiếc kim ấn chấp sự lơ lửng trên không trung lập tức xuất hiện vạn vết rạn nứt, rồi nổ tung thành những mảnh vụn vàng kim biến mất vào hư vô.
Triệu Chưởng Quán phun ra một ngụm máu tươi bản mạng, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn, gương mặt béo múp tràn đầy vẻ khiếp sợ tột cùng khi nhìn thấy kim ấn bản mạng bị chém nát vụn dễ dàng bởi một tên phế mạch.
- Không... Kiếm ý Nguyên Anh? Ngươi làm sao có thể... – Triệu Chưởng Quán bàng hoàng gào thét.
Không đợi lão nói hết câu, Tiêu Trần vận hành U Minh Độn Thuật kết hợp U Ảnh Bộ, nhục thân nhạt nhòa lướt đi trong bóng tối như một bóng ma mờ ảo không tiếng động. Chỉ trong một nhịp thở, cậu đã áp sát trực diện trước mặt Triệu Chưởng Quán.
Tay trái Tiêu Trần đâm mạnh thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi rực sáng vân tím xuyên thẳng qua lồng ngực, găm chặt vào đan điền của Triệu Chưởng Quán.
- Phán quyết gác mộ, nợ máu trả bằng mạng. – Tiêu Trần lạnh lùng thì thầm sát sườn.
Kiếm khí tịnh hóa bùng phát bên trong đan điền Triệu Chưởng Quán, điên cuồng thiêu rụi kinh mạch và mạt sát hoàn toàn thần hồn kẻ biến chất. Đôi mắt Triệu Chưởng Quán trợn trừng đầy sợ hãi trước khi nhục thân lão hoàn toàn xám ngoét, đổ gục xuống thềm đá Lôi Hình Đài rạn nứt.
Ngay khi Triệu Chưởng Quán tắt thở, Cột đá sét phạt cổ xưa rung chuyển kịch liệt rồi đổ sụp rầm rộ thành trăm mảnh đá vụn. Lôi mạch từ mắt trận thứ nhất của Linh Mạch Phong Tỏa Trận chính thức bị đứt hoàn toàn, giải phóng một lượng lớn lôi lực chí dương khổng lồ phát tán ra không gian xung quanh, trung hòa bớt tử khí u uất của nghĩa trang.
Tiêu Trần khuỵu một gối xuống đất, tay trái chống kiếm phôi rỉ máu tươi ròng ròng, lồng ngực phập phồng thở dốc do phản phệ thần thức cực hạn. Cậu ho khan rỉ ra một vệt máu khô lạnh ngắt từ tai phải.
Bỗng nhiên, từ trong ngực đạo bào rách nát của Triệu Chưởng Quán rơi ra một cuộn giấy da thú rỉ máu. Tiêu Trần dùng tay trái nhặt lên, mở ra xem.
Đó là một bản mật lệnh đóng dấu huyết sắc của Biên phòng quân Khương thị. Dòng chữ đỏ sậm đập vào mắt cậu khiến đồng tử Tiêu Trần co rụt kịch liệt, sát khí trong mắt bùng lên ngùn ngụt dữ dội:
"Mật lệnh: Áp giải một trăm bốn mươi mốt phàm nhân biên cảnh hoang phế, bao gồm thợ săn Trần Thiết Hà và phu khiêng quan tài Tôn Đại Lực, về Doanh trại biên phòng Khương thị để làm vật tế hiến tế cho Huyết Trì Phân Đàn nuôi dưỡng Ma Thi Vương."
Bản mật lệnh rỉ máu run rẩy trong bàn tay trái rỉ máu của Tiêu Trần, tiếng sấm sét tàn dư của cột đá sét phạt bị nứt vỡ vẫn rền vang u uất trên bầu trời nghĩa trang Thần Ma u ám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!