Quẻ Bói Thiên Cơ
Sương mù buổi sớm tại Nghĩa trang Thần Ma cuồn cuộn dâng lên từ những khe nứt sâu hoắm của lòng đất, giống như những dải lụa xám lạnh lẽo quấn chặt lấy những nấm mồ hoang phế. Tiêu Trần quỳ một gối trên đống đổ nát hoang tàn của ngôi nhà gỗ mộ điếm vừa bị thiêu rụi. Gió bấc rít u uất qua từng kẽ gỗ cháy sém, mang theo mùi tanh nồng của huyết hỏa đồng thi tự bạo từ trận chiến vừa qua. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn bên hông, cốt cách rạn nứt rỉ ra từng giọt máu u linh màu đen kịt, thấm đẫm lớp áo vải thô xám xơ xác bám đầy huyết tro. Mỗi nhịp thở của cậu đều kéo theo một cơn đau nhói buốt thấu tận linh đài, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tia lửa lục bảo vẫn lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ.
Cổ chân trái của cậu rách da rỉ máu đen kịt, vết thương do sợi xích sắt u minh của Sát thủ Ất ăn mòn vẫn tỏa ra làn khói lạnh buốt đóng băng kinh mạch. Tai phải lùng bùng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu khô do phản phệ âm luật của sáo xương. Thế nhưng, tay trái cậu vẫn siết chặt thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy nát rỉ sét và bản đồ da thú rỉ máu vừa tịch thu được từ xác Sát thủ Giáp.
Ba ngày. Thời gian phong tỏa linh mạch nghĩa trang của Linh Mạch Phong Tỏa Trận chỉ còn lại đúng ba ngày. Nếu không phá hủy ba mắt trận ngầm, linh mạch nghĩa trang sẽ bị rút cạn hoàn toàn, biến nơi này thành vùng đất chết không linh khí. Khi đó, không gian u minh bên trong Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ cũng sẽ sụp đổ, và muội muội Tiêu Dao đang ngủ đông bảo mệnh bên trong sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư vô.
- Phải đi Vạn Kiếp Huyệt. – Tiêu Trần khàn giọng lầm bầm, giọng nói trầm uất hòa vào tiếng gió lạnh.
Cậu khẽ nghiêng đầu ra hiệu. Chó săn u minh Lão Hắc đứng bên cạnh lập tức nhe nanh, đôi mắt rực sáng lục bảo u linh phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, đi đầu dẫn lộ xuyên qua làn sương mù dày đặc. Tiêu Trần lê bước chân đau đớn, tay trái xách chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ rỉ sét. Ngọn lửa xanh lục bảo bên trong bấc đèn lập lòe nhạt nhòa, nhưng vẫn đủ để tỏa ra một màng sương mỏng bảo vệ linh đài cậu khỏi sự xâm thực của tử khí nghĩa trang.
Hành trình thâm nhập sâu vào Vạn Kiếp Huyệt là một thử thách tàn khốc đối với nhục thân đang suy kiệt của Tiêu Trần. Vực sâu không đáy này nằm ở trung tâm nghĩa trang Thần Ma, nơi oán khí vạn năm cô đặc thành một làn sương đen dày đặc như chất lỏng, lạnh buốt đến mức đóng băng cả không khí. Càng đi xuống sâu, những tiếng ma âm khóc thét chấn động thức hải càng dồn dập vang lên, ảo ảnh tâm ma hiện ra liên tục hòng kéo ghì bước chân cậu xuống vũng bùn oán hận. Tiêu Trần cắn chặt răng đến bật máu, vận hành Trấn Hồn Quyết nghịch hành chu thiên kinh mạch để phong tỏa hoàn toàn lục phủ ngũ tạng, dùng oán lực tịnh hóa để chống đỡ cái lạnh thấu xương tủy.
Sau nửa canh giờ lội qua những bãi xương trắng và đầm lầy oán độc, Tiêu Trần dừng lại trước một ngôi mộ cổ rêu phong chôn sâu dưới đáy vực. Trên tấm bia đá sứt mẻ chỉ còn sót lại hai chữ mờ nhạt: "Huyền Cơ". Đây chính là nơi cất giấu tàn hồn của quẻ sư mù Huyền Cơ Tử.
Tiêu Trần khẽ ho một tiếng rỉ máu tươi, tay trái ngưng tụ oán lực tịnh hóa xám bạc, vỗ mạnh xuống tấm bia đá hòng phá giải cấm chế phong ấn bia mộ để đánh thức tàn hồn.
"Oanh!"
Một luồng lực lượng phản chấn cực mạnh bùng phát từ bia mộ. Luồng oán khí màu tím đen cuồn cuộn dâng lên hóa thành một bàn tay khổng lồ đánh thẳng vào lồng ngực Tiêu Trần, chấn bay cậu lùi lại năm trượng, lưng đập mạnh vào vách đá nhọn hoắt. Tiêu Trần phun ra một ngụm máu tươi đỏ sậm, kinh mạch tay trái run rẩy dữ dội. Bia mộ của quẻ sư mù không thể phá giải bằng bạo lực vật lý.
- Kẻ gác mộ hèn mọn... dám làm loạn sự yên nghỉ của ta? – Một giọng nói khàn khàn, u uất vang vọng từ dưới lòng đất.
Sương đen ngưng tụ, hóa thành bóng dáng một lão giả mù hư ảo mặc đạo bào bát quái rách nát, tay cầm mai rùa đen rỉ sét tỏa ánh sáng vàng nhạt quỷ dị. Thần thức của Huyền Cơ Tử phát ra một luồng uy áp bói toán cực mạnh, hóa thành vạn sợi tơ vô hình khóa chặt lấy linh đài thức hải của Tiêu Trần, điên cuồng bóp nghẹt đan điền nghịch chuyển của cậu.
Tiêu Trần cảm thấy đầu óc đau nhức như bị vạn kim châm cứu, linh đài rạn nứt nhẹ. Cậu biết rõ quẻ sư là người tôn trọng nhân quả, tuyệt đối không thể dùng vũ lực ép buộc. Cậu lập tức dán một tấm Tĩnh Tâm Phù lên trán để giữ vững thần trí, tay trái thắp sáng ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ cực đại.
- Tiền bối xin bớt giận. Vãn bối là gác mộ nhân đời này của Tiêu gia. – Tiêu Trần khàn giọng nói, giọng nói điềm tĩnh bất khuất. – Vãn bối thắp đèn trấn hồn, nguyện gánh vác nhân quả chưa dứt của tiền bối, đưa tiền bối giải thoát vào luân hồi tự do. Chỉ cầu một quẻ thiên cơ chỉ lộ phá trận phong tỏa địa mạch.
Ngọn lửa xanh lục bảo từ đèn cổ tỏa ra luồng sáng tịnh hóa dịu nhẹ, bao phủ lấy tàn hồn của Huyền Cơ Tử. Luồng oán hận vạn năm tích tụ dưới vực sâu của quẻ sư khi tiếp xúc với ngọn lửa trấn hồn lập tức dịu đi rõ rệt. Những sợi tơ thần thức đang bóp nghẹt linh đài Tiêu Trần cũng từ từ giãn ra.
Huyền Cơ Tử khẽ động đậy hốc mắt mù lòa xám ngoét, hướng về phía chiếc đèn lồng cổ rỉ sét, giọng nói mang theo sự bàng hoàng kinh ngạc:
- Đèn Trấn Hồn Kinh... Ngọn lửa tịnh hóa... Ngươi quả nhiên là truyền nhân tội huyết Tiêu thị. Nhân quả sòng phẳng, ngươi thề đưa ta vào luân hồi, ta sẽ ban cho ngươi một quẻ thiên cơ.
Lão già mù vung tay, lắc mạnh chiếc mai rùa đồng cổ rỉ sét. Sáu đồng tiền xu cổ phát ra tiếng kêu "lách cách" rợn người bên trong mai rùa, tỏa ra những luồng linh quang màu vàng nhạt đan xen vào nhau giữa không trung u ám. Huyền Cơ Tử bấm ngón tay tính toán, khuôn mặt hư ảo vặn vẹo đầy vẻ nghiêm trọng.
- Càn Khôn Nghịch Chuyển... Quẻ tượng đại hung! – Huyền Cơ Tử thốt lên đầy ẩn ý. – Hành động phá trận của ngươi nghịch thiên cải mệnh, tất sẽ kích hoạt thiên quy trừng phạt tàn khốc của vương triều Khương thị. Nhưng mắt trận thứ nhất... đang tọa lạc ngay dưới Cột đá sét phạt trên Lôi Hình Đài nghĩa trang. Để phá trận, ngươi phải đối mặt với lôi pháp chí dương.
Nói đoạn, thân ảnh hư ảo của Huyền Cơ Tử bắt đầu rạn nứt, tàn lực cuối cùng tiêu hao sạch sẽ. Trước khi hoàn toàn tan biến vào luân hồi tự do, lão khẽ thở dài:
- Hãy cẩn thận... Lôi Hình Đài hiện đang bị Lôi Hình Đài Hộ pháp đội canh giữ nghiêm ngặt... Đạo tâm phàm nhân của ngươi... liệu có gánh nổi thiên phạt?
Bóng dáng quẻ sư hóa thành những đốm sáng xanh lục bay vào Đèn Trấn Hồn cổ. Tiêu Trần khuỵu gối, khóe mắt rỉ ra một vệt máu tươi do thần thức bị rạn nứt nhẹ sau khi gánh chịu áp lực thiên cơ. Cậu thu hồi đèn cổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về hướng Thạch Môn Quan phía xa. Cậu đã biết tọa độ mắt trận thứ nhất.
Nhưng với nhục thân bỏng lôi hỏa chưa lành và cánh tay phải bị phế, Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét hiện tại không thể chịu nổi lôi lực cực hạn của Lôi Hình Đài. Cậu cần phải gia cố vũ khí.
Tiêu Trần lùi ra khỏi Vạn Kiếp Huyệt, hướng về phía Biên Cảnh Trấn nghèo nàn dưới chân núi nghĩa trang. Cậu dắt theo Lão Hắc lách qua các trạm tuần tra của tà tu, tiến vào một con hẻm nhỏ hẻo lánh nơi có lò rèn của Triệu Chấn – lão thợ rèn tàn tật khét tiếng biên cảnh.
Không khí bên trong lò rèn nóng bỏng đến ngạt thở. Tiếng búa tạ nện xuống đe sắt "bác... bác..." vang dội nhức óc. Oán hỏa nghĩa trang màu xanh lục bảo lập lòe cháy rực trong lò nung, tỏa ra làn khói xám bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Triệu Chấn – một lão già cụt chân trái, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng dính đầy bụi than đỏ hung – đang ngực trần quật búa nung chảy những thanh sắt rỉ sét. Lão cực kỳ ghét tà tu dùng xương người luyện khí, nhưng lại là thợ rèn duy nhất dám tiếp xúc với phế binh nghĩa trang.
- Lão già, ta cần rèn lại thanh kiếm này. – Tiêu Trần bước vào, đặt thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy rỉ sét lên đe sắt bằng tay trái.
Triệu Chấn ngừng búa, dùng khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi máu u linh rỉ ra từ tay phải Tiêu Trần, rồi nhìn xuống thanh kiếm gãy. Đôi mắt lão nheo lại đầy cảnh giác:
- Kiếm ý của Cố Trường Phong... Ngươi là kẻ gác mộ phế mạch? Kiếm phôi rách nát này đã mất đi linh tính, rèn lại chỉ tốn công vô ích.
Tiêu Trần không nói lời thừa thãi. Cậu thò tay trái vào ngực áo vải thô xám, lấy ra mười cân Phế binh hắc thiết rỉ sét nhặt nhạnh từ mộ cổ và đoản kiếm Huyết Nhận Sát Thủ kịch độc tịch thu từ xác Sát thủ Giáp đặt lên đe sắt. Đồng thời, cậu đặt thêm năm viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang nhạt nhòa bên cạnh.
- Dùng hắc thiết hắc thiết này làm cốt, dùng kịch độc của Huyết Nhận làm mồi tẩm bổ. – Tiêu Trần lạnh lùng nói sòng phẳng. – Năm viên linh thạch này là tiền công. Ta chỉ cần thanh kiếm này chịu được một đòn lôi phạt.
Nhìn thấy đoản kiếm Huyết Nhận dính máu độc đen kịt của sát thủ Vô Hồn Điện, đôi mắt đỏ hung của Triệu Chấn bùng lên một tia sát khí căm hờn tột cùng. Lão cười lạnh một tiếng khàn khàn:
- Chém chết chó săn Vô Hồn Điện... Khá khen cho gác mộ nhân! Linh thạch ta nhận, thanh kiếm này ta sẽ dùng Thiết cốt quyết để rèn ghép cho ngươi bằng oán hỏa cực hạn.
Triệu Chấn vung búa tạ rèn đúc bằng sắt u minh, gạt phắt năm viên linh thạch vào túi da, rồi kẹp chặt Trấn Hồn Kiếm Phôi quăng thẳng vào lò oán hỏa đang cháy rừng rực. Lão già cụt chân bắt đầu quật búa điên cuồng, tiếng sắt thép va chạm chan chát vang dội khắp lò rèn u tối. Bột hắc thiết hắc thiết và kịch độc từ Huyết Nhận bị nung chảy, hóa thành những luồng khí xám bạc và tím đen đan xen, từ từ ngấm sâu vào từng vết rạn nứt của thanh kiếm gãy.
Sau hai canh giờ rèn đúc nóng bỏng, bụi than bám đầy cơ thể cuồn cuộn mồ hôi của Triệu Chấn, lão dùng kìm sắt gắp thanh kiếm ra khỏi lò, nhúng mạnh vào bể nước tịnh hóa u minh.
"Xèo xèo xèo!"
Một làn khói trắng bốc lên nghi ngút. Thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi xuất hiện trở lại với diện mạo hoàn toàn mới. Thân kiếm gãy đã được rèn ghép liền mạch bằng một lớp hắc thiết đen tuyền lạnh lẽo, ẩn hiện những đường vân oán độc màu tím sậm rực sáng u linh. Kiếm khí xám bạc tỏa ra sắc bén hơn trước gấp bội, có khả năng nhìn thấu và chém đứt các sợi tơ nhân quả khống thi.
Triệu Chấn nhổ một ngụm nước bọt lẫn tro than xuống đất, trao trả thanh kiếm cho tay trái Tiêu Trần. Ánh mắt lão đột ngột bùng lên một tia lửa đỏ sậm u ám, giọng nói trầm trọng đầy vẻ cảnh báo:
- Kiếm đã rèn xong... Nhưng ngươi muốn lên Lôi Hình Đài phá trận? Đừng trách lão già này không cảnh báo trước... Lôi Hình Đài hiện đang bị Lôi Hình Đài Hộ pháp đội canh giữ cực kỳ cẩn mật. Tống Kỳ và đám người chấp pháp đã bắt đầu bố trí sấm sét lôi pháp phong tỏa toàn bộ nẻo đường để chuẩn bị cho một buổi hiến tế lôi phạt quy mô lớn vào ngày mai... Ngươi lên đó, chỉ có con đường chết cháy vỡ vụn nhục thân!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!