Sát Thao Trong Sương
Sương mù buổi sớm tại Nghĩa trang Thần Ma cuồn cuộn rẽ lối, tựa như một tấm lụa xám khổng lồ bị xé toạc bởi một bàn tay vô hình tàn bạo. Cái lạnh buốt giá của bình minh không chỉ mang theo hơi nước ẩm ướt, mà còn đậm đặc tử khí âm hàn tích tụ vạn năm từ những nấm mồ hoang phế. Trên phế tích đổ nát của ngôi nhà gỗ mộ điếm, tro tàn sém đen vẫn còn bốc lên những làn khói mỏng tanh, tanh tưởi mùi huyết hỏa của đồng thi tự bạo từ trận chiến trước.
Tiêu Trần đứng sừng sững giữa đống đổ nát, vạt áo vải thô xám rách nát bay phần phật trong gió lạnh. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn bên hông, cốt cách rạn nứt rỉ ra những giọt u linh huyết màu đen kịt, thấm đẫm lớp băng gạc tơ u minh xơ xác. Cơn đau nhói buốt từ bả vai truyền thẳng vào linh đài thức hải, khiến khóe mắt cậu khẽ giật nảy. Tai phải của cậu vẫn lùng bùng, tiếng oanh oanh trầm đục do phản phệ âm luật của sáo xương từ trận chiến trước vẫn chưa dứt hẳn, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu khô lạnh ngắt. Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tia lửa lục bảo của cậu lại bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ.
Ngay phía dưới thềm đá đổ nát nơi cậu đang đứng, lối xuống địa đạo ngầm – nơi muội muội Tiêu Dao đang ngủ đông bảo mệnh bên trong Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ và Vân Cơ đang hôn mê sâu – đang được che phủ bởi một màng sương mỏng nhạt nhòa của Trấn Hồn Trận Bàn mới khôi phục được năm mươi phần trăm. Tiêu Trần biết rõ, cậu tuyệt đối không được để cuộc chiến này chấn động đến lòng đất, nếu không, chút sinh cơ mỏng manh của Tiêu Dao sẽ lập tức bị chấn vỡ.
"Lách cách... lách cách..."
Tiếng xích sắt va chạm khẽ vang lên từ trong màn sương mù dày đặc phía trước. Luồng âm thanh u uất ấy nhỏ đến mức tai thường không thể nghe thấy, nhưng qua khứu giác nhạy bén của chó săn u minh Lão Hắc đang đứng nhe nanh hộ vệ bên cạnh, và tầm nhìn của Quạ đen dẫn hồn Hắc Nha lơ lửng trên không trung, vị trí của kẻ địch đã hiện rõ mồn một trong thức hải của Tiêu Trần.
Đột ngột, không gian xung quanh Tiêu Trần bị bóp nghẹt một cách quỷ dị. Luồng sương mù xám tro phía sau lưng cậu bị xé rách, một luồng khí lạnh đóng băng kinh mạch ập đến nhanh như chớp. Sát thủ Ất – kẻ khống thi chuyên nghiệp của Vô Hồn Điện – xuất hiện từ trong hư không hư ảo. Thân hình gầy gò cao ráo của hắn trườn bò trên mặt đất như một bóng ma, hai bàn tay khô héo vung mạnh, quăng ra hai sợi xích sắt u minh phát ra tiếng kêu rợn người.
Sợi xích sắt u minh mang theo luồng tà khí âm hàn cuồn cuộn, uốn lượn như hai con rắn độc khổng lồ, chuẩn bị khóa chặt chuyển động vật lý và thần thức của Tiêu Trần. Khoảng cách quá gần, cộng thêm thính giác tai phải bị suy giảm khiến Tiêu Trần không thể phản ứng kịp thời bằng thân pháp. Trong chớp mắt, hai sợi xích sắt u minh lạnh buốt đã quấn chặt lấy hai chân cậu, tà khí đóng băng lập tức xâm nhập, ăn mòn da thịt cổ chân rách da rỉ máu, khiến đan điền nghịch chuyển của cậu khựng lại.
Ngay khi Tiêu Trần bị khóa chặt chuyển động, một bóng đen thứ hai đột ngột lướt ra từ sương mù phía đối diện. Sát thủ Giáp – truy binh tinh nhuệ nhất của giáo phái – vung đoản kiếm Huyết Nhận Sát Thủ rực sáng huyết quang tà ác, đâm thẳng vào cổ họng Tiêu Trần. Chiêu thức Huyết Nhận Chém Kích xuyên không gian ngắn hạn của hắn xé toạc màng sương u minh, mang theo sát ý ngập tràn và kịch độc oán ăn mòn đan điền.
Lâm vào tuyệt cảnh bị hai tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ phối hợp hoàn hảo vây sát, Tiêu Trần không hề hoảng loạn. Đạo tâm phàm nhân kiên định vạn năm của cậu bùng phát ý chí sinh tồn tột cùng. Cậu biết nhục thân mình đang suy kiệt, tay phải bị phế hoàn toàn không thể cầm kiếm phôi đỡ đòn trực diện. Cậu chỉ còn một cơ hội duy nhất: bộc phá linh hồn lực.
- Thối lui! – Tiêu Trần khàn giọng quát nhẹ.
Từ bên hông trái của cậu, Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ đột ngột bùng phát ngọn lửa xanh lục bảo cực đại. Luồng linh hồn lực tịnh hóa khổng lồ tích lũy từ vạn tàn hồn nghĩa trang cuồn cuộn trào ra, hóa thành một luồng sóng xung kích vô hình chấn động thẳng vào không gian xung quanh. Sợi xích sắt u minh đang quấn chặt chân cậu bị luồng linh hồn lực chí dương chí thuần va đập kịch liệt, phát ra tiếng nổ "đùng đùng" giòn giã, rạn nứt nứt vỡ một phần cấu trúc tà lực khóa hồn.
Giải thoát được một phần chuyển động, Tiêu Trần vung bàn tay trái gầy guộc vẽ nhanh một đường phù máu vào khoảng không trước mặt.
- Trầm Mặc Trận Chiêu! Kích hoạt! – Tiêu Trần niệm thầm trong lòng.
Một màng sương mỏng màu xám tro lập tức bùng phát, bao quanh Tiêu Trần và hai sát thủ trong phạm vi ba mét. Trong nháy mắt, toàn bộ âm thanh của nghĩa trang, tiếng gió rít u uất, tiếng xích sắt va chạm lách cách và cả tiếng gầm gừ của Lão Hắc đều bị triệt tiêu hoàn toàn. Sự cô lập âm thanh tuyệt đối này lập tức bẻ gãy sự đồng bộ tác chiến bằng hơi thở và âm tần kết nối giữa Sát thủ Giáp và Sát thủ Ất.
Sát thủ Giáp đang lao tới chém kiếm đột ngột bị mất liên lạc thần thức với đồng bọn, đường kiếm Huyết Nhận khẽ lệch đi nửa tấc trong gang tấc. Tận dụng sơ hở ngàn năm có một ấy, Tiêu Trần vận hành U Ảnh Bộ. Thân hình cậu nhạt nhòa lướt đi trong kết giới trầm mặc, để lại ba tàn ảnh oán khí màu đen lục bảo lờ lững lừa gạt thị giác đối thủ.
"Xoẹt!"
Đoản kiếm Huyết Nhận của Sát thủ Giáp chém xuyên qua tàn ảnh oán khí thứ nhất, luồng huyết hỏa kịch độc chỉ cắt vào khoảng không vô định. Ánh mắt lạnh lùng vô cảm của hắn co rụt lại khi nhận ra mình đã chém hụt.
Trong lúc Sát thủ Giáp còn đang mất đà, Tiêu Trần đã xuất hiện bên sườn của Sát thủ Ất – kẻ đang điên cuồng ngự trị xích sắt khóa hồn nhưng bị câm lặng hoàn toàn bởi trận chiêu. Tay trái Tiêu Trần siết chặt Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy nát rỉ sét. Cậu không dùng linh lực chính đạo tiên gia, mà vận hành nghịch chuyển oán lực tịnh hóa từ đan điền, truyền thẳng vào thân kiếm.
Thanh kiếm gãy rỉ sét loang lổ lập tức bùng phát kiếm ý tuyệt tình xám bạc của Kiếm Tiên Cố Trường Phong. Tiêu Trần vung kiếm chém ra một đường hồ quang vô hình xuyên không gian.
"Phập!"
Đường kiếm ý sắc bén chém đứt đôi sợi xích sắt u minh, đồng thời cắt lìa đầu lâu của Sát thủ Ất trước khi hắn kịp kích hoạt hộ thân tà khí. Đầu lâu của Ất rơi rụng xuống đất, thần hồn của hắn vừa thoát ra lập tức bị ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Trấn Hồn cổ hút sạch, tịnh hóa hoàn toàn thành tro bụi u minh.
Tiêu diệt xong Sát thủ Ất, Tiêu Trần không dừng lại dù chỉ nửa nhịp thở. Cậu xoay người, mượn quán tính của đường kiếm, tay trái nắm chặt kiếm phôi đâm mạnh về phía sau lưng.
Sát thủ Giáp vừa mới thu hồi đoản kiếm, chưa kịp quay người phòng thủ thì mũi Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét đã xuyên qua lớp giáp đen thêu đầu lâu rỉ máu, đâm thẳng vào lồng ngực trái của hắn. Kiếm ý tuyệt tình bùng phát bên trong cơ thể Giáp, chém đứt hoàn toàn các sợi tơ nhân quả oán khí duy trì mạng sống của hắn.
Sát thủ Giáp trợn trừng đôi mắt lạnh lùng vô cảm đầy vẻ bàng hoàng, không tin nổi một kẻ gác mộ phế mạch rách nát tay phải lại có thể chém chết hai tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi. Thần hồn của hắn gào thét u uất trong câm lặng trước khi bị Đèn Trấn Hồn cổ hút sạch không để lại tàn tích vĩnh viễn.
Kết giới Trầm Mặc Trận Chiêu tan biến, âm thanh của nghĩa trang trở lại bình thường. Nhục thân của hai sát thủ đổ gục xuống đống tro tàn đổ nát của mộ điếm, từ từ rã ra thành những vệt huyết dịch đen kịt bốc khói độc xèo xèo ăn mòn gạch đá.
Tiêu Trần khuỵu một gối xuống đất, tay trái chống kiếm phôi để giữ vững thân thể suy kiệt. Cổ chân cậu rách da rỉ máu u linh do xích sắt u minh ăn mòn, đan điền nghịch chuyển cạn kiệt linh lực, thần thức tiêu hao ba mươi phần trăm khiến đầu cậu đau nhức như búa bổ. Thế nhưng, cậu vẫn lạnh lùng tiến sát về phía xác chết của hai sát thủ để thu hoạch chiến lợi phẩm.
Cậu dùng tay trái nhặt lấy thanh đoản kiếm Huyết Nhận Sát Thủ mỏng dính máu độc từ tay Sát thủ Giáp. Vật phẩm kịch độc này mang theo luồng sát khí âm hàn cực mạnh, sẽ là nguồn mồi tẩm bổ nâng cấp hoàn hảo cho Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét ở các giai đoạn rèn đúc tiếp theo.
Khám xét kỹ lưỡng trong ngực áo của Sát thủ Giáp, bàn tay trái của Tiêu Trần chạm vào một bề mặt da thú thô ráp. Cậu rút ra một phong mật thư rỉ máu được niêm phong bằng huyết chú tà môn của Vô Hồn Điện.
Tiêu Trần dùng oán lực tịnh hóa từ Trấn Hồn Quyết để hóa giải huyết chú bảo mật. Phong thư mở ra, bên trong là một tấm bản đồ da thú vẽ chi tiết địa mạch Nghĩa trang Thần Ma hoang phế, nhưng nổi bật lên là ba chấm đỏ sậm phát sáng rực rỡ đại diện cho ba tọa độ mắt trận ngầm của Linh Mạch Phong Tỏa Trận đang ngày đêm rút cạn linh khí nghĩa trang.
Một dòng mật tự rỉ máu viết bên dưới bản đồ đập vào mắt cậu: "Linh Mạch Phong Tỏa Trận đang dần hoàn thành giai đoạn cuối. Trong vòng ba ngày, nếu không phá hủy ba mắt trận ngầm, linh mạch nghĩa trang sẽ bị rút cạn hoàn toàn, biến nơi này thành vùng đất chết triệt tiêu gác mộ tộc."
Tiêu Trần khẽ ho một tiếng rỉ máu tươi đỏ sậm, tay trái nắm chặt phong mật thư rỉ máu, ánh mắt lạnh lùng và u uất nhìn về hướng Lôi Hình Đài nghĩa trang phía xa – nơi tọa lạc mắt trận ngầm thứ nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!