U Linh Trinh Sát
Sương mù buổi sớm tại Nghĩa trang Thần Ma chưa bao giờ tan hẳn. Nó lờ lững, đặc quánh như một thứ dịch thể màu xám tro, nuốt chửng những bia mộ hoang phế và những cành cây khô khẳng khiu như những cánh tay quỷ vươn lên từ lòng đất lạnh. Cái lạnh của biên cảnh không chỉ thấm vào da thịt, mà nó mang theo tử khí âm hàn tích tụ vạn năm, thọc sâu vào tận tủy xương của bất kỳ sinh linh nào dám bén mảng đến nơi này.
Tiêu Trần bước đi trên đống tro tàn đổ nát của ngôi nhà gỗ mộ điếm. Mỗi bước chân của cậu đều giẫm lên những mảnh gỗ cháy sém, phát ra những tiếng kêu lạo xạo khô khốc. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn bên hông, được quấn chặt bằng những dải vải xám thô dệt bằng tơ u minh, nhưng máu u linh đen kịt vẫn thỉnh thoảng rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc xơ xác. Cơn đau nhói buốt từ những vết rạn nứt cốt cách râm ran truyền về thức hải, khiến khóe mắt cậu khẽ giật nảy. Tai phải của cậu vẫn lùng bùng, tiếng oanh oanh trầm đục do phản phệ âm luật của sáo xương từ trận chiến trước vẫn chưa dứt hẳn, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu khô lạnh ngắt. Cậu khẽ nghiêng đầu sang trái, dùng tai trái nhạy bén hơn để lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.
Phía sau cậu, Lục Tiểu Tử ôm chặt bao tải da thú chứa bảy mươi viên linh thạch hạ phẩm mới giao dịch được từ chợ đen. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé lấm lem muội than nhưng đôi mắt sáng ngời, bước đi không một tiếng động theo đúng bộ pháp ngụy trang hơi thở mà Tiêu Trần đã dạy. Hai thầy trò nhanh chóng lách qua một khe nứt khuất sau thềm đá đổ nát, đi xuống lối địa đạo ngầm dẫn vào mật thất tu luyện.
Dưới địa đạo, không khí ẩm mốc và lạnh lẽo bao trùm. Vân Cơ vẫn đang nằm hôn mê sâu trên chiếc giường đá thô sơ ở gian ngoài, tấm Tĩnh Tâm Phù dán trên trán nàng đang phát ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt để kìm hãm con cổ trùng biến dị đang không ngừng ngọ nguậy dưới làn da vai trái của nàng. Sâu hơn bên trong, ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ treo trên vách đá vẫn tỏa ra luồng sinh cơ dịu nhẹ từ ba gốc Tịnh Hồn Thảo cực phẩm, bảo vệ tuyệt đối cho linh thể của muội muội Tiêu Dao đang ngủ đông bảo mệnh.
Tiêu Trần đặt bao tải linh thạch xuống trước Trấn Hồn Trận Bàn (Sơ cấp) đặt dưới nền đất mật thất. Trận bàn đá cổ rêu phong lúc này đã nứt vỡ rạn nứt hoàn toàn sau đợt huyết hỏa tự bạo của đồng thi ở tập trước, không còn một chút linh tính phòng ngự nào.
- Sư phụ, chúng ta khôi phục trận bàn ngay bây giờ chứ? – Lục Tiểu Tử khẽ hỏi, giọng nói thì thầm đầy cảnh giác.
Tiêu Trần im lặng gật đầu. Cậu dùng bàn tay trái gầy guộc nhưng gân guốc, lấy ra từng viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang xám nhạt từ trong bao tải. Cậu quỳ một gối xuống đất, tỉ mỉ đặt từng viên linh thạch vào các mắt xích rạn nứt của trận bàn đá cổ. Trấn Hồn Quyết trong đan điền nghịch chuyển bắt đầu vận hành chậm rãi, dẫn dắt luồng oán lực tịnh hóa từ tay trái truyền vào trận bàn để kích hoạt kết cấu phong ấn.
"Vù... vù..."
Những đường vân cổ xưa trên trận bàn đá bắt đầu sáng lên những vệt sáng xanh lục bảo nhạt nhòa. Luồng sương mù bảo vệ mờ nhạt từ dưới lòng đất bắt đầu phun trào, từ từ bao phủ lấy lối vào địa đạo ngầm. Thế nhưng, ngay khi viên linh thạch thứ ba mươi vừa được khảm vào vị trí mắt trận bên sườn, một biến động kỳ dị đột ngột xảy ra.
"Gừ..."
Lão Hắc – con chó đen cụt đuôi sống ở nghĩa trang – đang nằm phục bên góc tối địa đạo bỗng nhiên đứng phắt dậy. Đôi tai rách nát của nó dựng đứng lên, bộ lông xơ xác dựng ngược, đôi mắt phát ra ánh sáng lục bảo u linh khóa chặt về hướng lối vào địa đạo ngầm trên mặt đất. Nó không sủa lớn, chỉ phát ra những tiếng gầm gừ cực thấp từ sâu trong cổ họng, một phản xạ tự nhiên của loài thú săn mồi ngửi thấy hơi thở tà tu ngụy trang cực mạnh.
Tiêu Trần khựng lại, bàn tay trái đang cầm viên linh thạch khẽ siết chặt. Thần thức mạnh mẽ của cậu lập tức phóng ra ngoài, xuyên qua lớp đất đá của địa đạo ngầm để quét ra mặt đất Nghĩa trang Thần Ma hoang phế bên trên.
Không khí nghĩa trang lúc này dường như đông cứng lại. Sương mù u minh vốn di chuyển tự nhiên theo gió bỗng nhiên bị rẽ lối một cách bất thường, tạo thành hai luồng khí lưu âm hàn, mỏng manh như tơ nhện đang âm thầm áp sát về phía phế tích mộ điếm đổ nát. Luồng sát khí này cực kỳ ẩn mật, nhạt nhòa đến mức nếu không phải là người có thần thức nhạy cảm oán khí cực hạn như Tiêu Trần, hoặc có khứu giác u linh của Lão Hắc, thì tuyệt đối sẽ không thể phát hiện ra.
- Sát thủ của Vô Hồn Điện... – Tiêu Trần khẽ thì thầm qua kẽ răng, đôi mắt sâu thẳm lóe lên tia lửa lục bảo lạnh lẽo.
Sự nghi ngờ của gã chấp sự Linh Dược Các Biên Chi tại chợ đen quả nhiên đã mang lại hậu quả nhanh hơn cậu tưởng. Vô Hồn Điện đã lập tức điều động truy binh tinh nhuệ đến biên cảnh nghĩa trang này để diệt khẩu và cướp đoạt Đèn Trấn Hồn.
Tiêu Trần quay đầu nhìn Lục Tiểu Tử, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm quyết đoán:
- Tiểu Tử, ôm bao tải linh thạch trốn sâu vào mật thất ngầm gác cổng cho Tiêu Dao. Bất kể bên ngoài xảy ra động tĩnh gì, tuyệt đối không được ra ngoài và không được vận hành linh lực.
- Nhưng sư phụ... tay phải của người vẫn chưa... – Lục Tiểu Tử lo lắng nhìn cánh tay liệt của Tiêu Trần.
- Đi ngay! – Tiêu Trần quát nhẹ.
Lục Tiểu Tử nghiến răng, không dám trái lệnh, lập tức ôm bao tải da thú lùi sâu vào bóng tối của mật thất ngầm, đóng chặt cửa đá bảo vệ.
Tiêu Trần đứng thẳng dậy, vạt áo vải thô xám khẽ lay động. Cậu không rút Trấn Hồn Kiếm Phôi ngay, bởi đối thủ lần này là những sát thủ ám sát chuyên nghiệp có khả năng ngụy trang hơi thở tuyệt đối. Đấu lực lượng trực diện trong trạng thái nhục thân suy kiệt này là tự sát. Cậu cần phải làm chủ thế trận trinh sát trước.
Cậu vươn bàn tay trái, nhấc chiếc Hắc Nha Linh Đăng – chiếc đèn đồng nhỏ tỏa ra ánh sáng lục nhạt chế tạo từ tro cốt quạ đen biến dị – đang treo trên vách đá xuống. Truyền một sợi oán lực tịnh hóa dịu nhẹ vào bấc đèn, ngọn lửa xanh lục bảo nhạt nhòa bên trong đèn lập tức bùng lên, phát ra những sóng ánh sáng lục nhạt vô hình lan tỏa vào không gian sương mù.
"Oa... oa..."
Hai tiếng kêu u uất, khàn đặc vang lên từ trên bầu trời u ám của nghĩa trang. Hắc Nha – con quạ đen khổng lồ sải cánh rộng ba thước – đang đậu trên một bia mộ cổ đại lập tức đập cánh bay vút lên không trung. Đôi mắt đỏ ngầu u linh của nó rực sáng, bắt đầu lượn lờ xuyên qua làn sương mù dày đặc.
Tiêu Trần ngồi xếp bằng xuống đất, nhắm nghiền đôi mắt phàm trần. Thần thức của cậu lập tức liên kết hoàn toàn với tầm nhìn của Hắc Nha trên bầu trời thông qua sóng ánh sáng của Hắc Nha Linh Đăng.
Thế giới dưới góc nhìn của Hắc Nha lập tức biến đổi thành một bản đồ nhiệt lượng linh hồn u ám. Vạn vật nghĩa trang hiện ra với những gam màu xám xịt của tử khí, nhưng nổi bật lên giữa đống hoang tàn của mộ điếm là hai luồng dao động nhiệt lượng linh hồn màu tím sậm, mỏng manh và lạnh lẽo như hai bóng ma đang di chuyển trườn bò sát mặt đất.
- Sát thủ Giáp và Sát thủ Ất... – Tiêu Trần thầm định danh hai kẻ xâm nhập dựa trên thông tin tình báo u linh.
Qua tầm nhìn từ trên cao, cậu thấy Sát thủ Giáp mặc y phục đen thêu hoa văn đầu lâu đỏ sậm rỉ máu, khuôn mặt che kín chỉ lộ đôi mắt lạnh lùng vô cảm. Hắn đang vận hành Vô Hồn Sát Kiếm Pháp, sử dụng thuật ẩn thân để hòa mình hoàn toàn vào bóng tối nghĩa trang, di chuyển lướt đi không để lại bất kỳ dấu chân hay tiếng động vật lý nào trên đống tro tàn.
Đi song song với hắn là Sát thủ Ất, thân hình gầy gò cao ráo, tay cầm hai sợi xích sắt u minh phát ra luồng khí lạnh lẽo ăn mòn không gian. Hắn đang vận hành U Minh Khóa Hồn Thuật, liên tục quét thần thức tầm gần để dò tìm lối vào địa đạo ngầm.
Cặp bài trùng sát thủ này phối hợp cực kỳ ăn ý. Giáp chịu trách nhiệm ẩn nấp ám sát tầm gần bằng đoản kiếm Huyết Nhận tẩm kịch độc, còn Ất chịu trách nhiệm khống chế vật lý và phong tỏa thần thức đối thủ bằng xích sắt u minh.
Tiêu Trần khẽ ra hiệu bằng thần thức. Lão Hắc đang đứng cạnh cậu lập tức lướt đi như một bóng đen vô hình, ẩn nấp dưới chân một bức tường đổ nát sát lối ra địa đạo ngầm. Khứu giác u linh nhạy bén của con chó đen nghĩa trang đã khóa chặt hơi thở tà khí của hai sát thủ đang tiến sát.
Đột nhiên, Hắc Nha từ trên không phát hiện một dao động nhiệt lượng lạ rỉ ra từ bóng tối của một ngôi mộ cổ đại phía đông. Sát thủ Giáp đã dừng lại, hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng vô cảm nhìn thẳng về phía con quạ đen đang lượn lờ trên bầu trời sương mù.
- Có tai mắt tầm cao. Triệt hạ nó! – Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc của Sát thủ Giáp truyền âm qua thần thức cho đồng bọn.
Sát thủ Ất không hề do dự, tay phải hắn khẽ động, một tiếng "vút" xé gió cực nhỏ vang lên. Một cây độc châm ngầm màu đen tuyền mang theo oán độc kịch độc của U Minh Thủy xé toạc sương mù, bắn thẳng về phía Hắc Nha đang bay lượn.
"Oa!"
Hắc Nha nhạy cảm với tử khí, lập tức đập mạnh cánh hòng tránh né. Thế nhưng, tốc độ của độc châm quá nhanh và xảo quyệt. Cây châm đen sượt qua cánh trái của Hắc Nha, để lại một vết thương rỉ máu đen kịt. Luồng độc tố oán khí lập tức ăn mòn lông vũ cứng như sắt đen của nó, khiến cánh trái của Hắc Nha bị đông cứng nhẹ. Nó kêu lên một tiếng u uất, sải cánh lảo đảo, oán lực tích lũy trong Đèn Trấn Hồn của Tiêu Trần lập tức bị tiêu hao mười phần trăm để duy trì mạng sống cho linh thú.
Cùng lúc đó, Sát thủ Ất tiếp tục vung tay, sợi xích sắt u minh thứ hai phát ra tiếng kêu rợn người, như một con rắn độc đen tuyền lao thẳng về phía bụi rậm nơi Lão Hắc đang ẩn nấp.
"Gừ!"
Lão Hắc sủa vang cảnh báo. Nhờ khứu giác u linh ngửi thấy tà khí tầm xa, nó lập tức bật nhảy ra xa ba thước trước khi sợi xích sắt đập nát bét bức tường đá rêu phong nơi nó vừa đứng.
Tiêu Trần dưới địa đạo ngầm mở bừng mắt. Thần thức bị chấn động nhẹ do Hắc Nha bị thương, khóe miệng cậu khẽ rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sậm. Cậu biết hành tung của mình đã hoàn toàn bị lộ diện. Nếu tiếp tục ẩn nấp dưới địa đạo, mật thất ngầm nơi Tiêu Dao ngủ đông sẽ bị sập tốp hoàn toàn dưới sức tàn phá của hai tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ.
Cậu quyết định chủ động xuất kích, dẫn dụ kẻ địch ra xa căn cứ ngầm.
Cầm chắc chiếc Hắc Nha Linh Đăng bằng tay trái, Tiêu Trần vận hành U Minh Độn Thuật. Nhục thân gầy gò của cậu nhạt nhòa lướt đi trong bóng tối địa đạo, nhanh như một bóng ma mờ ảo vọt lên mặt đất nghĩa trang Thần Ma hoang phế.
Ngay khi vừa đặt chân lên đống tro tàn của mộ điếm, Tiêu Trần lập tức cảm nhận được hai luồng sát khí âm hàn khóa chặt lấy linh đài của mình từ hai hướng đông và tây.
- Tên gác mộ phế mạch tội huyết, ngươi cuối cùng cũng dám lộ diện! – Giọng nói khàn khàn, âm hiểm của Sát thủ Giáp vang lên từ trong sương mù dày đặc.
Tiêu Trần đứng sừng sững giữa đống đổ nát, vạt áo vải thô xám rách nát bay lượn trong gió lạnh. Cánh tay phải bị liệt buông thõng rỉ máu u linh đen kịt, nhưng tay trái cậu cầm chắc Hắc Nha Linh Đăng rực sáng u linh. Cậu khẽ nâng đèn lên, vận oán lực tịnh hóa bộc phá sóng ánh sáng lục nhạt cực đại lan tỏa khắp phạm vi mười trượng.
Sóng ánh sáng lục nhạt quét qua làn sương độc, phản chiếu lên những sợi tơ oán khí rỉ máu vô hình kết nối xung quanh nhục thân của hai sát thủ, triệt để vạch trần vị trí ẩn nấp ngầm của chúng.
- Định vị thành công. – Tiêu Trần khẽ rít lên qua kẽ răng.
Nhận thấy vị trí ẩn thân bị lộ diện, Sát thủ Giáp và Sát thủ Ất không hề kinh hoảng. Chúng là những sát thủ chuyên nghiệp đã trải qua vạn trận chiến sinh tử, lập tức thay đổi chiến thuật từ ám sát ngầm sang vây quét bạo lực tốc độ cao.
"Oanh!"
Hai bóng đen đột ngột tăng tốc nhanh đến mức kinh người. Chúng vận hành tà thuật không gian ngắn hạn, nhục thân nhạt nhòa lướt đi xuyên qua sương mù, thu hẹp khoảng cách với Tiêu Trần chỉ trong vòng một nhịp thở ngắn ngủi.
Không gian xung quanh Tiêu Trần đột ngột bị bóp nghẹt, tiếng xích sắt u minh của Sát thủ Ất rít lên ghê rợn giữa không trung u ám, tỏa ra luồng khí lạnh đóng băng kinh mạch, chuẩn bị khóa chặt hoàn toàn nhục thân và thần thức của kẻ gác mộ hèn mọn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!