Chợ Đen Biên Cảnh
Sương sớm biên cảnh lạnh buốt như những lưỡi dao nhỏ, len lỏi qua từng kẽ đá hoang phế của Nghĩa trang Thần Ma. Bình minh dâng lên nhưng không mang theo ánh thái dương ấm áp, chỉ có một dải sương mù u tối, xám xịt bao phủ khắp vạn dặm hoang mạc. Trên đống tro tàn đổ nát của ngôi mộ điếm mặt đất, hai bóng người lặng lẽ bước đi trong làn sương dày đặc.
Tiêu Trần khoác trên mình chiếc áo vải thô xám rách nát, vạt áo bám đầy huyết tro nghĩa trang khẽ bay trong gió lạnh. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn, được quấn chặt bằng những dải vải xám dính máu đen kịt. Xương cốt bên trong rạn nứt râm ran sau trận chiến sinh tử với Lục Sát, lạnh buốt và không có một chút tri giác. Bên hông trái, chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ rỉ sét loang lổ khẽ đung đưa, ngọn lửa xanh lục bảo bên trong đã thu nhỏ lại thành một đốm lửa yếu ớt, nhưng không gian u minh bên trong lúc này đã vững chắc hơn rất nhiều nhờ hạt Thần Không Sa vừa dung hợp. Sâu trong lòng đèn, linh thể của muội muội Tiêu Dao vẫn đang chìm trong giấc ngủ đông bảo mệnh an toàn tuyệt đối.
Tai phải của Tiêu Trần vẫn còn vương lại một vệt máu u linh đã khô, tiếng oanh oanh trầm đục do phản phệ của sáo xương khiến thính giác phàm trần của cậu bị suy giảm nghiêm trọng. Cậu phải khẽ nghiêng đầu sang trái để lắng nghe tiếng bước chân nhỏ bé đang bám sát phía sau.
- Sư phụ, đệ tử đã gom hết số phế binh hắc thiết rỉ sét dưới đống tro tàn rồi. Nặng lắm, nhưng đệ tử vẫn vác được!
Lục Tiểu Tử thở dốc, hai bàn tay nhỏ bé gầy trơ xương ghì chặt lấy miệng một chiếc bao tải lớn bằng da thú rách. Cậu bé mới mười hai tuổi, thân hình gầy gò mặc bộ quần áo vá víu, khuôn mặt lem nhem bùn đất nhưng đôi mắt sáng ngời ý chí bất khuất. Bên trong bao tải, hàng chục mảnh phế binh hắc thiết – những mảnh vỡ vũ khí rỉ sét nhặt nhạnh từ các ngôi mộ cổ binh sĩ chiến trường xưa – va vào nhau phát ra những tiếng "lọc cọc" nặng nề. Mỗi mảnh sắt vụn ấy đều mang theo sát khí chiến trường lâu năm, lạnh buốt và sắc bén.
Tiêu Trần dừng bước bên rìa nghĩa trang, quay đầu nhìn đứa đệ tử ký danh đầu tiên của mình. Cậu khẽ truyền một luồng oán lực tịnh hóa dịu nhẹ từ tay trái vào vai Lục Tiểu Tử để giúp cậu bé giảm bớt sức nặng và xoa dịu vết rạn xương sườn chưa lành hẳn.
- Tốt lắm. Nhớ kỹ khẩu quyết Trấn Hồn Quyết ta vừa truyền. Đi vào thị trấn biên cảnh, tuyệt đối phải bế khí ngụy trang, không được để lộ bất kỳ dao động linh lực nào. – Giọng Tiêu Trần khàn đặc, lạnh lùng nhưng mang theo sự che chở thầm lặng.
- Đệ tử tuân mệnh! – Lục Tiểu Tử gật đầu mạnh mẽ, lập tức vận hành luồng khí u linh yếu ớt trong kinh mạch, bế hoàn toàn lỗ chân lông để hòa mình vào làn sương độc nghĩa trang.
Hai thầy trò nhanh chóng rời khỏi phạm vi Nghĩa trang Thần Ma, hướng thẳng về phía Biên Cảnh Trấn. Mục tiêu của Tiêu Trần hôm nay là thâm nhập vào Chợ Đen Biên Cảnh – một thế giới ngầm u ám nằm sâu dưới lòng đất thị trấn hoang phế, nơi duy nhất cậu có thể giao dịch số phế binh hắc thiết này lấy linh thạch hạ phẩm và tìm mua Tịnh Hồn Thảo để duy trì sinh cơ cho muội muội.
Sợi tơ nhân quả màu tím sậm rỉ ra từ bột độc dẫn hỏa dính tà khí phát hiện dưới thềm thạch thềm mộ điếm vẫn đang lơ lửng trước mắt thần nhãn của Tiêu Trần, chỉ thẳng về hướng Biên Cảnh Trấn. Linh Dược Các Biên Chi – thương hội độc quyền đan dược tịnh hóa lớn nhất vùng này – đang âm thầm hoạt động trong bóng tối của chợ đen. Sự câu kết thối nát của chúng với tà tu Vô Hồn Giáo để bòn rút thọ nguyên và sinh mệnh phàm nhân chính là nợ máu tiếp theo mà Tiêu Trần quyết tâm phải phán xét.
Sau nửa canh giờ di chuyển thầm lặng qua các lối mòn hoang vắng, hai thầy trò đã tiếp cận lối vào Chợ Đen Biên Cảnh. Lối vào là một mật đạo ngầm ẩn giấu phía sau một ngôi mộ cổ bỏ hoang rìa thị trấn. Hai tên tán tu đeo mặt nạ quỷ dữ tợn đứng canh gác, trên tay lăm lăm đại đao sắt nặng rực sát khí.
- Mặt nạ che mặt, phí vào cửa hai viên linh thạch hạ phẩm! – Một tên gác cửa gầm ghè, giọng nói lạnh lùng qua khe mặt nạ gỗ.
Tiêu Trần không nói một lời, tay trái thọc sâu vào ngực áo, lấy ra hai viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng trong túi trữ vật rách nát trao cho gã. Đây là toàn bộ tài sản tích lũy còn lại của cậu sau trận chiến với Lục Sát. Nếu hôm nay giao dịch thất bại, cậu sẽ hoàn toàn cạn kiệt tài nguyên để duy trì trận bàn phòng thủ địa đạo ngầm.
Tên gác cửa nhận lấy linh thạch, ném cho Tiêu Trần và Lục Tiểu Tử hai chiếc mặt nạ bằng vải đen thô sơ rồi khẽ phất tay cho qua. Bước qua cánh cửa đá nặng nề, một luồng không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi máu, mùi tro tàn thảo dược và mùi oán khí âm hàn lập tức xộc vào mũi.
Chợ Đen Biên Cảnh hiện ra dưới lòng đất như một mê cung khổng lồ được chiếu sáng bởi những ngọn đèn dầu cá lấp lóe ánh sáng vàng vọt, u ám. Khắp nơi là những quầy hàng xập xệ của các tán tu, kẻ trộm mộ và độc tu ẩn danh. Họ bày bán đủ loại vật phẩm cấm kỵ: từ bột xương yêu thú, da quỷ rách nát, cho đến các loại xác sống cấp thấp bị xích chặt trong lồng sắt đang phát ra những tiếng gầm gừ vô hồn. Người mua kẻ bán di chuyển thầm lặng như những bóng ma, thỉnh thoảng mới có tiếng trao đổi khàn khàn, cảnh giác.
Đi sâu vào trung tâm chợ đen, một tòa kiến trúc bằng đá lộng lẫy, rực sáng linh quang chính đạo giả tạo hiện ra, hoàn toàn đối lập với vẻ rách nát xung quanh. Đó chính là phân chi của Linh Dược Các Biên Chi.
Trước cửa Linh Dược Các, hàng chục phàm nhân nghèo khổ và tán tu cấp thấp bị nhiễm độc oán khí đang quỳ rạp dưới đất, khuôn mặt xám ngoét, da thịt nổi đầy những đường gân tím sậm kịch độc. Họ khóc lóc van xin, hướng về phía quầy bán thuốc rực rỡ bên trong:
- Các chủ đại nhân, xin thương xót! Oán độc đã ăn mòn đến tim mạch của con trai tôi rồi... Xin bán cho tôi một gốc Tịnh Hồn Thảo! Tôi chỉ có bấy nhiêu linh thạch thôi...
Một gã tay sai của Linh Dược Các mặc đạo bào xanh nhạt sạch sẽ, khuôn mặt hống hách, thẳng chân đá văng một bà lão gầy gò ra xa, lạnh lùng quát:
- Cút ngay! Một gốc Tịnh Hồn Thảo giá mười viên linh thạch hạ phẩm, không bớt một xu! Không có tiền thì chờ chết đi, đừng ở đây làm bẩn thềm đá của Linh Dược Các!
Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo ấy, bàn tay trái của Tiêu Trần siết chặt thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi dưới lớp áo choàng xám. Lồng ngực cậu phập phồng, oán lực nghịch chuyển đan điền khẽ dao động dữ dội. Lục Tiểu Tử đứng bên cạnh cũng nghiến chặt răng, đôi mắt nhỏ hằn lên những tia máu căm hờn. Sự độc quyền tàn bạo của Linh Dược Các Biên Chi dưới sự bao che ngầm của Chưởng quản Ngoại môn Triệu Chưởng Quán đã dồn ép phàm nhân biên cảnh vào con đường chết không lối thoát.
Tiêu Trần hít sâu một hơi để giữ vững đạo tâm phàm nhân tỉnh táo, khẽ ra hiệu cho Lục Tiểu Tử đi theo mình. Cậu cần phải bán số phế binh hắc thiết này trước để có linh thạch giao dịch ẩn mật.
Cậu dắt đệ tử tiếp cận một số quầy hàng rèn đúc độc lập rìa chợ đen. Thế nhưng, ngay khi Tiêu Trần vừa mở hé bao tải để lộ ra những mảnh phế binh hắc thiết rỉ sét rực sát khí chiến trường xưa, gã chủ tiệm rèn – một lão già gầy khòm – lập tức biến sắc mặt. Lão liếc nhìn về phía Linh Dược Các gần đó với ánh mắt đầy vẻ sợ hãi tột độ, vội vàng xua tay đẩy bao tải ra xa:
- Đi đi! Ta không dám mua thứ này đâu! Linh Dược Các đã ban lệnh cấm, tất cả phế binh hắc thiết nhặt được từ nghĩa trang đều phải bán rẻ cho họ với giá một xu ba cân, ai dám tự ý giao dịch riêng sẽ bị cắt đứt nguồn cung cấp đan dược tịnh hóa ngay lập tức! Ta không muốn rước họa vào thân!
Tiêu Trần khẽ nhíu mày. Sự độc quyền của Linh Dược Các đã ăn sâu vào huyết quản kinh tế của chợ đen này. Cậu thu hồi bao tải, đang định xoay người rời đi thì đột ngột, ba bóng đen to lớn mang theo sát khí âm hàn đã âm thầm chặn đứng lối đi phía sau.
Đó là ba tên tay sai của Linh Dược Các, dẫn đầu là một gã tu sĩ mặt sẹo, tu vi Luyện Khí tầng 6. Hắn nhìn chằm chằm vào bao tải da thú trên vai Lục Tiểu Tử, rồi đảo mắt qua chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông Tiêu Trần, nở một nụ cười tham lam, tàn độc:
- Đứng lại! Kẻ gác mộ phế mạch hèn mọn kia, ai cho phép ngươi mang phế binh nghĩa trang vào đây giao dịch riêng? Mang bao tải sắt vụn đó và cả chiếc đèn lồng đồng cổ rỉ sét kia ra đây, Linh Dược Các ta sẽ ban cho ngươi ba đồng tiền đồng làm phí dọn dẹp. Nếu không, hôm nay ngươi đừng hòng bước ra khỏi Chợ Đen Biên Cảnh này bằng hai chân!
Lục Tiểu Tử lập tức bước lên một bước, cầm chặt chiếc chổi tre gác mộ chắn trước Tiêu Trần, đôi mắt to tròn trừng lên giận dữ:
- Các ngươi là lũ cướp ngày! Đây là phế binh sư phụ ta nhặt được, liên quan gì đến Linh Dược Các các ngươi!
- Thằng ranh con tìm chết! – Tên mặt sẹo giận dữ, vung bàn tay dính đầy độc tố oán khí đỏ sậm định tát mạnh vào mặt Lục Tiểu Tử.
"Vút!"
Một luồng gió lạnh buốt xương đột ngột bùng phát. Tay trái của Tiêu Trần nhanh như chớp vươn ra từ dưới lớp áo choàng xám, năm ngón tay gầy gò nhưng cứng cáp như gọng kìm sắt bóp chặt lấy cổ tay của tên mặt sẹo ngay giữa không trung.
"Rắc rắc!"
Tiếng xương cổ tay rạn nứt giòn giã vang lên trong không gian u ám. Tên mặt sẹo trợn trừng mắt, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, luồng độc tố oán khí trên tay hắn lập tức bị oán lực tịnh hóa của Tiêu Trần nuốt chửng hoàn toàn.
Tiêu Trần đứng sừng sững, không hề sử dụng cánh tay phải bị liệt. Cậu chỉ khẽ ngẩng đầu dưới vành mũ trùm, đôi mắt sâu thẳm rực sáng tia lửa lục bảo lạnh lẽo. Một luồng uy áp tinh thần khổng lồ của cảnh giới Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong (Nghịch Chuyển Phế Mạch) cuồn cuộn trào ra từ nhục thân cậu, như một ngọn núi oán khí khổng lồ đè nặng xuống toàn bộ khu vực xung quanh.
- Cút. – Một từ duy nhất thoát ra từ kẽ răng Tiêu Trần, trầm khàn và mang theo sát khí lạnh buốt của kẻ gác mộ vạn năm.
Hai tên tay sai phía sau kinh hoàng bạt vía, bước chân lảo đảo suýt quỳ sụp xuống đất trước luồng uy áp tinh thần quá mạnh mẽ. Chúng không thể tin nổi một tên gác mộ phế mạch hèn mọn lại có thể bộc phát ra tu vi áp đảo như vậy.
- Kẻ nào dám làm loạn tại địa bàn của Linh Dược Các?
Một giọng nói già nua, lạnh lùng và đầy uy nghiêm đột ngột vang lên từ phía sảnh chính của Linh Dược Các. Một lão già mặc đạo bào chấp sự màu vàng sậm bóng loáng, tay đeo đầy nhẫn linh thạch lấp lánh bước ra. Đó chính là Chấp sự của Linh Dược Các Biên Chi, một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 trung kỳ dưới trướng Triệu Chưởng Quán.
Lão già vung tay, một tấm kim ấn chấp sự nhỏ phát ra luồng sáng vàng nhạt lơ lửng trên không trung, tỏa ra uy áp chính đạo biến chất để đối kháng trực diện với oán lực của Tiêu Trần. Lão nhìn chằm chằm vào Tiêu Trần với ánh mắt âm hiểm, lạnh lùng đe dọa:
- Tiểu tử gác mộ phế mạch, tu vi của ngươi có gì đó rất quỷ dị... Ngươi dám dùng tà thuật áp chế người của Linh Dược Các ta? Chợ đen này nằm dưới sự bảo hộ pháp lý của Vô Cực Tông ngoại môn. Chỉ cần một lệnh truyền tin của ta, Chấp Pháp Điện sẽ lập tức mạt sát thần hồn ngươi như một tên tà tu ngự thi!
Áp lực từ kim ấn và danh tiếng tông môn đè nặng lên không gian. Lục Tiểu Tử run rẩy đứng sát sau lưng Tiêu Trần, cảm nhận được nguy cơ bị bao vây truy sát tột cùng. Tiêu Trần siết chặt kiếm phôi gãy dưới áo choàng, đan điền nghịch chuyển bắt đầu xoay chuyển dữ dội, sẵn sàng bộc phá chiến đấu bất chấp phản phệ nhục thân rách nát.
- Ôi chao, Chấp sự đại nhân, cớ sao lại nổi giận lôi đình với một đứa trẻ gác mộ tội nghiệp như vậy?
Một tiếng cười mị hoặc, lười biếng và đầy phong tình đột ngột vang lên từ phía tửu quán xập xệ đối diện.
Giữa làn sương khói mờ ảo, một nữ nhân trung niên phong vận do tồn bước ra. Nàng mặc một bộ sườn xám màu đỏ rực xẻ cao đến tận đùi, để lộ đôi chân dài trắng ngần lấp lóe dưới ánh đèn dầu cá u ám. Khuôn mặt trang điểm đậm đà sắc sảo, đôi mắt phượng lấp lánh mị quang tình tứ, tay phải luôn cầm một tẩu thuốc bằng đồng cổ khói xanh tỏa ra mùi hương ngọt ngào, kỳ dị. Đó chính là Liễu Tam Nương – nữ chủ nhân của tửu quán chợ đen khét tiếng.
Liễu Tam Nương khẽ bước tới, tẩu thuốc khói xanh lượn lờ một vòng giữa không trung, nhẹ nhàng trung hòa hoàn toàn luồng kim quang áp chế phát ra từ tấm kim ấn của gã chấp sự.
- Liễu Tam Nương! Ngươi muốn can thiệp vào chuyện của Linh Dược Các ta sao? – Gã chấp sự nhíu mày, giọng nói lộ ra vẻ kiêng kị sâu sắc trước mị thuật và uy tín của nữ nhân này.
Liễu Tam Nương khẽ che miệng cười khanh khách, giọng nói ngọt xớt nhưng ẩn chứa sự sắc sảo lõi đời:
- Chấp sự đại nhân thật biết đùa. Tam Nương đâu dám đối đầu với Linh Dược Các vĩ đại. Chỉ là tên nhóc gác mộ này là khách quen của tửu quán ta, hôm nay mang đến cho ta một ít phế liệu hắc thiết để rèn lại lò rượu thôi. Giao dịch nhỏ nhặt phàm trần, đâu đáng để đại nhân phải động đến thiên quy chấp pháp của tông môn, làm hỏng bầu không khí giao thương của chợ đen phàm nhân chứ?
Nói đoạn, nàng liếc mắt đưa tình nhìn Tiêu Trần, khói xanh từ tẩu thuốc khẽ bay sát qua vành mũ trùm của cậu như một lời ám hiệu ngầm.
Gã chấp sự Linh Dược Các hừ lạnh một tiếng, thu hồi kim ấn chấp sự nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dò xét chiếc đèn lồng cổ rỉ sét bên hông Tiêu Trần. Lão gầm ghè cảnh báo:
- Được, hôm nay ta nể mặt Liễu chưởng quỹ. Nhưng tên gác mộ phế mạch kia, hãy nhớ kỹ thân phận hèn mọn của ngươi. Đừng để ta bắt gặp ngươi tự ý giao dịch vật phẩm nghĩa trang lần nữa!
Dứt lời, gã chấp sự vung tay dẫn đám tay sai lùi lại vào trong Linh Dược Các, nhưng hành vi bộc phát oán lực của Tiêu Trần đã triệt để gieo xuống hạt giống nghi ngờ trong lòng lão.
Liễu Tam Nương khẽ xoay người, tà sườn xám đỏ rực bay nhẹ, nàng thổi một ngụm khói xanh về phía Tiêu Trần, khẽ cười nói:
- Đi thôi, tên gác mộ nhỏ của ta. Vào tửu quán uống chén rượu nhạt để Tam Nương xem thử đống sắt vụn của ngươi tốt đến mức nào.
Tiêu Trần im lặng gật đầu, dắt Lục Tiểu Tử nhanh chóng bước theo Liễu Tam Nương vào sâu trong tửu quán xập xệ.
Bên trong tửu quán đầy rẫy những tán tu hung hãn đang uống rượu giải sầu, không khí hỗn loạn đầy mùi rượu rẻ tiền và tử khí. Liễu Tam Nương dẫn hai thầy trò đi thẳng vào một căn phòng mật thất ngầm phía sau quầy rượu, nơi được cách âm hoàn toàn và bảo vệ bởi một trận pháp ẩn khí nhỏ.
Ngay khi cánh cửa gỗ khép lại, vẻ lả lơi, cợt nhả trên khuôn mặt Liễu Tam Nương lập tức biến mất, thay thế bằng sự khôn ngoan, thực tế của một thương nhân chợ đen lõi đời. Nàng đặt tẩu thuốc xuống bàn, khoanh tay trước ngực nhìn Tiêu Trần:
- Tiểu tử gác mộ, gan ngươi lớn thật đấy. Dám ở ngay trước cửa Linh Dược Các bộc phát tu vi áp chế người của họ? Ngươi có biết Triệu Chưởng Quán đứng sau thương hội này tàn bạo đến mức nào không?
Tiêu Trần chậm rãi tháo mặt nạ vải đen xuống, khuôn mặt gầy gò, lạnh lùng rỉ mồ hôi hột do nhục thân suy kiệt lộ ra dưới ánh đèn dầu cá. Cậu đặt bao tải phế binh hắc thiết xuống đất, phát ra một tiếng "rầm" nặng nề:
- Tam Nương, ta không muốn gây sự, ta chỉ muốn giao dịch sòng phẳng. Số phế binh hắc thiết cực phẩm này, ngươi thu mua được bao nhiêu?
Liễu Tam Nương tiến lại gần, dùng ngón tay thon dài sơn móng đỏ rực khẽ lật giở những mảnh kiếm gãy, đao sứt mẻ rỉ sét bên trong bao tải. Đôi mắt nàng sáng lên một tia kinh ngạc khi cảm nhận được sát khí chiến trường xưa dồi dào bám trên thớ sắt hắc thiết:
- Tốt... phế binh hắc thiết mang theo chiến ý ngập tràn, Triệu Chấn ở lò rèn chắc chắn sẽ phát điên vì đống này. Ta có thể bán sạch đống này cho lão với giá một trăm viên linh thạch hạ phẩm.
Nàng dừng lại một chút, rít một hơi thuốc nhỏ rồi nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa lục bảo của Tiêu Trần:
- Nhưng quy tắc chợ đen, ta đứng ra bảo lãnh và tiêu thụ ẩn mật cho ngươi trước tai mắt Linh Dược Các, cái giá phải trả không hề rẻ. Ta lấy mười phần trăm hoa hồng lợi nhuận. Ngoài ra, ngươi phải trả trước cho ta hai mươi viên linh thạch hạ phẩm làm phí bảo mật danh tính giao dịch ẩn mật. Sòng phẳng chứ?
Tiêu Trần không hề do dự, tay trái gật đầu dứt khoát:
- Được. Trừ trực tiếp vào tiền bán phế binh. Ta cần đổi lấy linh thạch hạ phẩm và... ba gốc Tịnh Hồn Thảo cực phẩm.
Liễu Tam Nương khẽ mỉm cười, sự sòng phẳng dứt khoát của Tiêu Trần khiến nàng rất hài lòng. Nàng khẽ vung tay, từ trong ngăn tủ ngầm lấy ra một chiếc túi vải nhỏ đựng bảy mươi viên linh thạch hạ phẩm tinh khiết và một chiếc hộp gỗ nhỏ tỏa ra dược hương thanh mát, dịu nhẹ.
Khi chiếc hộp gỗ mở ra, ba gốc cỏ u linh màu xanh lam nhạt – Tịnh Hồn Thảo – hiện ra lấp lánh dưới ánh đèn. Dược tính âm hàn dịu nhẹ của nó lập tức lan tỏa trong không khí hẹp, khiến thần thức đang đau nhức dữ dội bên tai phải của Tiêu Trần khẽ dịu đi một chút.
Cậu dùng tay trái nhận lấy hộp gỗ, lập tức mở ngõ Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông, đưa ba gốc Tịnh Hồn Thảo vào không gian chứa hồn u minh để nuôi dưỡng linh thể yếu ớt của muội muội Tiêu Dao. Nhìn thấy luồng linh quang xanh lam nhạt bao bọc lấy Tiêu Dao ổn định hơi thở ngủ đông, tảng đá đè nặng trong lòng Tiêu Trần mới tạm thời hạ xuống.
Lục Tiểu Tử đứng bên cạnh nhìn thấy giao dịch thành công, khuôn mặt nhỏ bé lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết. Cuối cùng họ đã có đủ linh thạch để khôi phục Trấn Hồn Trận Bàn bảo vệ địa đạo ngầm.
Tiêu Trần thu hồi túi linh thạch hạ phẩm, khẽ ho nhẹ một tiếng rỉ máu tươi u linh đen kịt nơi khóe miệng. Cậu chuẩn bị đeo mặt nạ rời đi thì bỗng nhiên, ánh mắt thần nhãn vô tình liếc qua khe hở của cửa sổ mật thất ngầm nhìn xuống khoảng sân sau của Linh Dược Các đối diện.
Trong tầm mắt thần nhãn rực sáng lục bảo u linh, Tiêu Trần bàng hoàng nhìn thấy ba chiếc xe ngựa áp tải lớn được che phủ kín mít bằng vải canvas đen đang âm thầm tiến vào kho chứa hàng phía sau của Linh Dược Các.
Những kẻ điều khiển xe ngựa không mặc đạo bào của Linh Dược Các, mà khoác trên mình những bộ áo choàng đen thêu hình đầu lâu rỉ máu quỷ dị – trang phục đặc trưng của tà tu Vô Hồn Giáo.
Sợi tơ oán khí rỉ máu vô hình lờ lững dâng lên ngùn ngụt từ các kẽ hở của tấm vải canvas đen trên xe ngựa. Qua các khoảng hở microscopic rách nát của tấm che, Tiêu Trần nhìn thấy rõ ràng những đống xác chết phàm nhân chồng chất lên nhau rách nát. Đó là xác của những người dân Biên Cảnh Trấn vừa mới chết vì dịch bệnh xác sống oán độc, khuôn mặt họ tím tái vặn vẹo đau đớn, nhưng cơ thể họ đang bị tẩm bổ bởi một loại bột dược liệu đặc thù để ngăn chặn sự thối rữa nhục thân.
Liễu Tam Nương bước đến bên cạnh Tiêu Trần, nhìn theo ánh mắt của cậu xuống khoảng sân sau u tối. Nụ cười phong tình trên khuôn mặt nàng bỗng chốc tắt lịm, thay vào đó là một vẻ mặt u uất, lạnh lẽo đến ghê người. Nàng khẽ rít một hơi thuốc dài, thì thầm sát tai Tiêu Trần:
- Ngươi nhìn thấy rồi chứ... Linh Dược Các đang âm thầm mua gom toàn bộ xác chết phàm nhân nhiễm dịch bệnh từ tay tà tu Vô Hồn Giáo. Họ nói với dân chúng bên ngoài rằng mang xác đi tịnh hóa hỏa táng để ngăn dịch bệnh lan rộng, nhưng thực chất... họ đang gom xác để chuyển giao cho phân đàn của Tào Lĩnh luyện chế thứ quái vật tàn bạo kia...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!