Nhạc nềnWuxia

Tàn Tro Tái Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ từ sáu con đồng thi tự bạo vẫn còn oanh oanh bên tai Tiêu Trần, nhưng thính giác phàm trần của cậu lúc này đã gần như tê liệt. Bên tai phải, một dòng máu u linh đen kịt, lạnh buốt khẽ rỉ ra, thấm đẫm qua lớp áo vải thô xám đã rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang. Cậu không nghe thấy tiếng gió rít gào qua Nghĩa trang Thần Ma hoang phế, cũng không nghe thấy tiếng lửa cháy bùng bùng trên mái gỗ của ngôi mộ điếm. Thế giới xung quanh cậu chìm vào một khoảng lặng câm u tối, chỉ có những luồng dao động oán khí đỏ sậm và tím đen của huyết hỏa tự bạo là hiển hiện rõ rệt trong tầm mắt Thần Nhãn.


Nhục thân Tiêu Trần run rẩy dữ dội. Vết bỏng từ lôi kiếp tịnh hóa trước đó chưa kịp khép miệng giờ lại bị hơi nóng của huyết hỏa thiêu đốt, khiến từng thớ thịt như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên. Cánh tay phải của cậu buông thõng hoàn toàn, cốt cách bên trong rạn nứt râm ran, mỗi nhịp thở đều kéo theo một cơn đau nhói thấu tận tâm can. Thế nhưng, tay trái cậu vẫn siết chặt thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy nát rỉ sét, và tấm bản đồ da thú rỉ máu thu được từ xác Lục Sát.


"Oanh!"


Một mảng xà nhà cháy đen rầm rộ sụp xuống, kéo theo một cơn mưa tàn lửa huyết hỏa đỏ sậm. Những tia lửa này mang theo tà độc oán niệm cực mạnh của đồng thi biến dị, rơi xuống đất liền ăn mòn gạch đá thành những vệt đen xèo xèo bốc khói độc. Tiêu Trần nhìn thấy luồng huyết hỏa này đang điên cuồng len lỏi qua các khe nứt của nền nhà gỗ, men theo lối cầu thang đổ nát để tràn xuống địa đạo ngầm phía dưới.


Phía dưới đó, trong mật thất ngầm tối tăm, muội muội Tiêu Dao đang ngủ đông bảo mệnh và Vân Cơ đang hôn mê sâu. Nếu để huyết hỏa tà độc này tràn xuống, chút sinh cơ mỏng manh như ngọn nến trước gió của Tiêu Dao sẽ lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi.


- Không được... - Tiêu Trần khàn giọng lầm bầm, cổ họng bỏng rát rỉ ra một ngụm máu tươi.


Cậu không thể lùi bước, cũng không thể chạy trốn. Cậu là kẻ gác mộ duy nhất còn sống của Tiêu thị cổ tộc, và địa đạo ngầm này chính là phòng tuyến cuối cùng bảo vệ những người cậu thương yêu.


Nén chặt cơn đau xé rách đan điền nghịch chuyển, Tiêu Trần bước qua đống đổ nát, nhanh chóng lao xuống lối vào địa đạo ngầm. Ngay khi bước chân vào không gian tối tăm dưới lòng đất, cậu lập tức cảm nhận được luồng khí nóng bức bách và mùi tanh nồng của huyết hỏa đang tràn xuống từ phía trên.


Tại trung tâm của địa đạo, tấm Trấn Hồn Trận Bàn (Sơ cấp) bằng đá cổ rêu phong đặt dưới nền đất đang phát ra những tiếng "rắc rắc" chói tai. M màng sương mù bảo vệ vốn dùng để che giấu hơi thở lúc này đã bị huyết hỏa ăn mòn rạn nứt hoàn toàn. Kết giới phòng ngự u linh đang run rẩy, từng mảng linh quang màu xanh lục bảo vỡ vụn, để lộ ra những khoảng trống cho tà độc tràn vào.


- Đại ca! - Từ trong bóng tối của góc địa đạo, một bóng dáng nhỏ bé gầy gò lao ra.


Đó là Lục Tiểu Tử, thiếu niên tạp dịch mồ côi mười hai tuổi của nghĩa trang. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé lem nhem bùn đất và huyết tro, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi tột độ nhưng đôi bàn tay gầy trơ xương vẫn ôm chặt lấy chiếc chổi tre gác mộ đã được điểm hóa nhẹ. Cậu bé run rẩy đứng chắn trước gian phòng ngầm nơi Tiêu Dao đang nằm, dù tu vi phàm nhân của cậu không thể chống đỡ nổi một tia lửa huyết hỏa.


- Tiểu Tử... lùi lại! - Tiêu Trần trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.


Cậu biết Lục Tiểu Tử trung thành, nhưng ở đây cậu bé chỉ có con đường chết. Tiêu Trần tiến lên một bước, đứng ngay trước tấm trận bàn đang rạn nứt.


"Xèo xèo!"


Luồng huyết hỏa độc hại đầu tiên đã xuyên qua khe nứt trận bàn, hóa thành một con rắn lửa đỏ sậm lao thẳng về phía phòng ngủ đông của Tiêu Dao. Tiêu Trần không hề do dự, vận hành Trấn Hồn Quyết (Nửa bộ đầu) nghịch chuyển kinh mạch. Cậu dùng tay trái đưa Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ lên trước ngực.


Cậu dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay trái vốn đã rách nát, cưỡng ép vắt ra một giọt tinh huyết gác mộ chính thống rực sáng ánh xanh lục bảo, nhỏ thẳng vào bấc đèn đồng rỉ sét.


"Ùng uỳnh!"


Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ lập tức rung động dữ dội. Ngọn lửa xanh lục bảo bên trong bấc đèn bùng phát cực đại, tỏa ra một luồng linh quang tịnh hóa u linh vô biên. Một lực hút không gian khổng lồ từ miệng đèn quét ra, hóa thành một vòng xoáy u minh màu lục bảo bao trùm lấy toàn bộ địa đạo.


Con rắn lửa huyết hỏa đỏ sậm vừa lao tới liền bị vòng xoáy u minh khóa chặt, điên cuồng giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi lực hút. Toàn bộ luồng huyết hỏa kịch độc và khói độc tím đen đang tràn xuống từ mặt đất lập tức bị Đèn Trấn Hồn cưỡng ép đồng hóa, hút sạch vào bên trong không gian chứa hồn u minh.


Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Sức mạnh tự bạo của sáu đồng thi Trúc Cơ quá mạnh, lượng huyết hỏa oán độc nạp vào đèn lồng vượt quá giới hạn tịnh hóa hiện tại của Tiêu Trần. Thần thức cậu rạn nứt kịch liệt, vết sẹo rỉ máu hình chữ thập trước ngực đột ngột rách ra, máu tươi u linh đen kịt tuôn xối xả làm ướt đẫm chiến bào xám rách.


- Đại ca! - Lục Tiểu Tử khóc thét lên khi nhìn thấy Tiêu Trần thổ huyết quỳ sụp xuống đất, nhưng cậu bé vẫn kiên quyết không bỏ chạy, lao đến đỡ lấy bả vai run rẩy của cậu.


Trong không gian bên trong Đèn Trấn Hồn, những tiếng gào thét u uất của vạn oán linh bỗng chốc bùng phát dữ dội do bị huyết hỏa kích thích. Không gian u minh chứa hồn bắt đầu xuất hiện những vết rách không gian microscopic rạn nứt. Linh thể của Tiêu Dao đang ngủ đông bên trong bị chấn động, thức hải của nàng có nguy cơ bị tà độc xâm nhập.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Trần nghiến chặt răng đến mức vỡ vụn. Cậu dùng tay trái thọc sâu vào ngực áo, rút ra hạt cát không gian màu bạc lấp lánh - Thần Không Sa (Hạt nhỏ) nhặt được từ cổ mộ thần ma.


- Dung hợp cho ta! - Tiêu Trần gầm lên một tiếng u uất trong thức hải.


Cậu truyền toàn bộ oán lực tịnh hóa còn sót lại vào hạt cát Thần Không Sa, cưỡng ép ném nó vào tâm ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Trấn Hồn.


"Oanh!"


Một luồng sóng sáng không gian màu bạc tinh khiết bùng nổ bên trong đèn lồng. Quy luật không gian của Thần Không Sa lập tức lan tỏa, hóa thành hàng vạn sợi tơ bạc lấp lánh, nhanh chóng vá lành những vết rách không gian đang rạn nứt bên trong đèn cổ. Không gian chứa hồn u minh được mở rộng lên gấp đôi, trở nên vững chắc như bàn thạch. Luồng huyết hỏa oán độc bị cô lập hoàn toàn và từ từ bị ngọn lửa xanh lục bảo tịnh hóa thành oán tinh tinh khiết.


Linh thể của Tiêu Dao được bao bọc bởi một màng sương bạc ấm áp, thức hải của nàng hoàn toàn ổn định trở lại, tiếp tục chìm vào giấc ngủ đông bảo mệnh an toàn tuyệt đối.


Khi luồng huyết hỏa cuối cùng bị hút sạch, địa đạo ngầm trở lại vẻ tĩnh mịch u tối vốn có. Ngôi mộ điếm phía trên mặt đất lúc này đã hoàn toàn hóa thành một đống tro tàn, chỉ còn lại những cột khói đen nghi ngút bốc lên bầu trời huyết nguyệt hoang phế.


Tiêu Trần thở dốc dồn dập, nhục thân kiệt quệ hoàn toàn. Cậu chậm rãi thu hồi Đèn Trấn Hồn cổ đặt bên hông, tay trái run rẩy lau đi vệt máu đen trên khóe mắt. Hai viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng trong túi trữ vật rách nát đã hoàn toàn tiêu hao để duy trì trận bàn ẩn khí dưới đất.


Lục Tiểu Tử quỳ bên cạnh cậu, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:


- Đại ca... người không sao chứ? Mộ điếm... mộ điếm phía trên đã cháy sạch rồi. Chúng ta... chúng ta không còn nhà nữa rồi.


Tiêu Trần nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt. Trong đêm tối tàn khốc này, khi tất cả mọi người đều bỏ chạy hoặc phản bội, chỉ có đứa trẻ tạp dịch mồ côi này là dám đứng ra bảo vệ phòng tuyến cuối cùng của cậu. Cậu khẽ đặt bàn tay trái lạnh ngắt lên đầu Lục Tiểu Tử, trầm giọng nói:


- Nhà mất rồi thì dựng lại. Chỉ cần chúng ta còn sống, Nghĩa trang Thần Ma này vẫn là địa bàn của Tiêu gia. Tiểu Tử, ngươi có sợ chết không?


Lục Tiểu Tử lập tức lắc đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định lộ ra vẻ bất khuất hiếm thấy ở một đứa trẻ:


- Tiểu Tử không sợ! Tiểu Tử muốn được giống như đại ca, gác mộ bảo vệ vong linh, chém chết đám tà tu độc ác kia!


Tiêu Trần khẽ gật đầu, đạo tâm phàm nhân của cậu lúc này dâng lên một luồng ấm áp thầm lặng. Cậu chậm rãi nói:


- Tốt. Từ hôm nay, ngươi không còn là tạp dịch nghĩa trang nữa. Ta thu nhận ngươi làm ký danh đệ tử gác mộ đời thứ nhất của Tiêu gia. Ta sẽ truyền thụ cho ngươi Trấn Hồn Quyết dẫn khí thiên sơ cấp. Ngươi phải thề, sống gác mộ nghĩa trang, chết chôn thây tại đây, tuyệt đối không dùng sức mạnh làm hại phàm nhân vô tội.


Lục Tiểu Tử bàng hoàng, sau đó dập đầu mạnh mẽ xuống nền đất đá ba cái rầm rầm, nghẹn ngào hô lớn:


- Đệ tử Lục Tiểu Tử, bái kiến sư phụ! Đệ tử thề chết bảo vệ nghĩa trang, tuyệt đối không phản bội sư môn!


Tiêu Trần nâng cậu bé dậy bằng tay trái, khẽ truyền một luồng oán lực tịnh hóa dịu nhẹ vào kinh mạch của Lục Tiểu Tử để giúp cậu bé ổn định thương tích rạn nứt xương sườn. Cậu lấy từ trong ngực áo ra một mảnh tre gai gác mộ, dùng kiếm phôi khắc nhanh khẩu quyết thổ nạp linh khí sơ cấp trao cho Lục Tiểu Tử:


- Đây là phương pháp thổ nạp oán khí tịnh hóa sơ cấp. Ngươi chuyên tâm tu luyện dưới địa đạo ngầm này, dọn dẹp và bảo vệ nơi ngủ đông của Tiêu Dao và Vân Cơ khi ta vắng mặt.


- Đệ tử tuân mệnh! - Lục Tiểu Tử ôm chặt lấy mảnh tre gai như báu vật vô giá, lòng trung thành và ý chí nhẫn nại của cậu bé lúc này đã hoàn toàn định hình.


Tiêu Trần ngồi xếp bằng bế quan tịnh tâm trong vòng nửa canh giờ để phục hồi chân nguyên đan điền nghịch chuyển. Cậu biết, ngôi mộ điếm mặt đất bị thiêu rụi hoàn toàn đồng nghĩa với việc cậu đã mất đi lớp ngụy trang che mắt tà tu bên ngoài. Địa đạo ngầm này rất dễ bị lộ diện nếu tà tu tiến hành các đợt truy quét diện rộng bằng la bàn tầm long.


Cậu cần phải củng cố thực lực căn cứ và tìm kiếm thêm tài nguyên tịnh hóa để chữa trị kinh mạch tay phải bị liệt. Bản đồ da thú rỉ máu của Lục Sát đang chỉ hướng trực tiếp về phía Biên Cảnh Trấn - nơi có Huyết Trì Phân Đàn của Tào Lĩnh.


- Tiểu Tử, ngươi lên trên dọn dẹp tàn tro của mộ điếm đổ nát. Hãy thu gom toàn bộ phế liệu hắc thiết rỉ sét còn sót lại để chuẩn bị rèn đúc vũ khí. Hãy cẩn thận, ngụy trang hơi thở thật kỹ. - Tiêu Trần dặn dò.


- Sư phụ yên tâm, đệ tử đi ngay. - Lục Tiểu Tử nhanh nhẹn gật đầu, cầm chổi tre gác mộ leo lên lối ra sụp đổ.


Khoảng nửa canh giờ sau, tiếng quét dọn lẹt xẹt thầm lặng vang vọng từ phía trên mặt đất đổ nát. Tiêu Trần nhắm mắt dưỡng thần dưới địa đạo ngầm, cảm nhận dòng chảy oán lực tịnh hóa đang từ từ nuôi dưỡng kinh mạch rách nát của mình.


Đột ngột, tiếng quét dọn của Lục Sát phía trên dừng lại. Tiếng bước chân nhỏ bé dồn dập chạy xuống địa đạo ngầm vang lên hối hả.


- Sư phụ! Sư phụ! Người mau lên xem cái này! - Giọng Lục Tiểu Tử lộ ra vẻ kinh ngạc và cảnh giác cao độ.


Tiêu Trần mở to đôi mắt rực sáng u linh, tay trái cầm Trấn Hồn Kiếm Phôi nhanh chóng đứng dậy bước lên mặt đất đổ nát.


Giữa đống hoang tàn rực huyết hỏa đã tắt lịm, chỉ còn lại những mảng tàn tro xám xịt mục nát của ngôi nhà gỗ. Lục Tiểu Tử đang đứng cạnh một cột gỗ cháy xém dính đầy huyết dịch đen kịt của đồng thi tự bạo.


Cậu bé chỉ vào một patch tàn tro màu xám nhạt khác thường dưới chân cột gỗ. Patch tro này không hề bị gió nghĩa trang thổi bay, mà bám chặt vào thềm đá, tỏa ra một luồng tà khí lạnh lẽo và mùi hương thảo dược cháy khét cực kỳ quỷ dị.


- Sư phụ, đệ tử quét đến đây thì phát hiện ra loại bột này không hề bị huyết hỏa thiêu rụi. Nó dính chặt dưới thềm đá, còn phát ra dao động tà khí rất lạ. - Lục Tiểu Tử nói, mắt hướng về phía Tiêu Trần đầy kính trọng.


Tiêu Trần cúi người, kích hoạt Thần Nhãn Nhân Quả Quy Tắc nhìn chằm chằm vào patch tro xám nhạt.


Trong tầm mắt thần nhãn rực sáng lục bảo, Tiêu Trần bàng hoàng nhìn thấy patch tro này thực chất là một loại bột độc độc tu đặc chế, mang theo một sợi tơ nhân quả màu tím sậm vô hình. Sợi tơ nhân quả này không hề kết nối với xác Lục Sát hay tà tu Vô Hồn Giáo, mà bay vút qua Nghĩa trang Thần Ma hoang phế, chỉ hướng thẳng về phía Biên Cảnh Trấn bên ngoài, cụ thể là tọa độ của Linh Dược Các Biên Chi.


- Đây không phải là tà độc của Vô Hồn Giáo... - Đôi mắt Tiêu Trần híp lại, sát khí lạnh lẽo dâng lên ngùn ngụt. - Đây là bột độc dẫn hỏa đặc chế của Linh Dược Các Biên Chi.


Chân tướng dần hé lộ. Kẻ đứng sau thảm họa hỏa thiêu mộ điếm và cung cấp tà độc cho Lục Sát vây sát gác mộ tộc, thực chất có sự nhúng tay thối nát của chính tông môn cũ và các thương hội chính đạo ngụy quân tử ngoài kia. Mối thù nợ máu của Tiêu gia gác mộ tộc lại có thêm một kẻ phải dùng mạng để đền trả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!