Chém Đứt Nhân Quả
Gió đêm trăng máu rít gào qua Nghĩa trang Thần Ma hoang phế, mang theo hơi lạnh thấu xương tủy và mùi tanh nồng của huyết tro. Trên bầu trời u ám, huyết nguyệt như một con mắt khổng lồ rỉ máu, gieo rắc những dải ánh sáng đỏ tà mị xuống vạn bia mộ cổ rêu phong. Ngôi mộ điếm rách nát - ngôi nhà gỗ vốn là chốn dung thân duy nhất của Tiêu Trần - giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn sau những đợt càn quét điên cuồng của đàn đồng thi.
Tiêu Trần đứng sừng sững trước ngưỡng cửa đổ nát, tà áo vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro bay phần phật trong gió độc. Cánh tay phải của cậu buông thõng vô lực bên hông, những dải băng vải quấn quanh đã sớm bị nhuộm đen kịt bởi huyết dịch u linh rỉ ra từ cốt cách nứt rạn. Cơn đau đớn kịch liệt từ đan điền nghịch chuyển và kinh mạch tay phải bị phế hoàn toàn liên tục dâng lên như những đợt sóng triều dồn dập, ăn mòn vào tận linh đài thức hải. Khóe miệng cậu rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sậm, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tia lửa lục bảo lại lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ.
Trước mặt cậu, Lục Sát - sát thủ ngự thi của Vô Hồn Giáo - đứng lơ lửng giữa không trung u ám. Khuôn mặt gầy gò quấn đầy băng vải rướm máu độc oán khí của hắn vặn vẹo trong một nụ cười tàn độc. Sáu chiếc chuông đồng cổ rỉ máu treo bên hông hắn không ngừng đung đưa, phát ra những tiếng kêu rợn tóc gáy, điều khiển sáu con đồng thi khổng lồ cao hơn một trượng vây chặt lấy Tiêu Trần.
- Kẻ gác mộ hèn mọn, tay phải ngươi đã phế, trận bàn phòng thủ đã nát! Ngươi lấy cái gì để bảo vệ con bé nghiệt chủng đang ngủ đông dưới kia? Giao Đèn Trấn Hồn ra đây, ta sẽ ban cho ngươi một cái chết toàn thây! - Giọng nói khàn khàn, âm hiểm của Lục Sát vang vọng xuyên qua sương độc.
"Oanh!"
Không đợi Tiêu Trần trả lời, Lục Sát phất tay, sáu chiếc chuông đồng bên hông đồng loạt rung lên dữ dội. Sáu con đồng thi khổng lồ gầm thét cuồng bạo, nhục thân xám ngoét như đồng thiếc rực tà khí đen ngầu lao thẳng về phía Tiêu Trần từ sáu hướng, móng vuốt sắt bén nhỏ giọt kịch độc oán khí U Minh Thủy bốc khói xèo xèo xuống đất.
Áp lực khổng lồ từ tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ của Lục Sát kết hợp với sát khí cuồng bạo của sáu đồng thi đè nặng lên nhục thân bỏng lôi hỏa chưa lành của Tiêu Trần, khiến xương cốt cậu phát ra những tiếng kêu răng rắc. Cậu thừa biết, với tay phải bị liệt hoàn toàn, cậu tuyệt đối không thể block hay chống đỡ vật lý trực diện với những nhục thân đồng thi sắt thép bất hoại này. Nếu cố tình vung kiếm chém trực tiếp, Trấn Hồn Kiếm Phôi sẽ bị phản chấn cực mạnh, trực tiếp đánh nát kinh mạch tay trái còn lại của cậu.
Nhưng ý chí phàm nhân bất khuất của gác mộ nhân không cho phép cậu lùi bước. Phía dưới đống đổ nát này chính là mật thất ngầm, nơi muội muội Tiêu Dao đang ngủ đông bảo mệnh và Vân Cơ đang hôn mê sâu. Đây là phòng tuyến cuối cùng của nhân tính cậu.
Tiêu Trần vận hành Trấn Hồn Quyết nghịch hành kinh mạch, dùng tay trái nhanh như cắt rút từ bên hông ra Sáo Xương Cổ Thần - cây sáo rèn từ xương ngón tay cổ thần ma rỉ sét. Cậu không ngự kiếm, mà đưa cây sáo xương lên môi.
Cậu nhắm mắt lại, buông bỏ mọi cảm giác vật lý, dồn toàn bộ oán lực tịnh hóa từ đan điền nghịch chuyển vào hơi thở, thổi ra khúc thứ nhất của Trấn Hồn Ca (Sáo khúc).
"U u u..."
Tiếng sáo vang lên. Đó không phải là một âm điệu phàm trần, mà là tiếng khóc than u uất, desolate của hàng vạn vong linh oan khuất tích tụ vạn năm trong Nghĩa trang Thần Ma. Tiếng sáo trầm đục, lạnh lẽo, mang theo nỗi đau mất mát gia đình, nỗi căm hờn bị phản bội của những người đã khuất, lan tỏa ra không gian rộng lớn.
"Vù vù vù!"
Một luồng sóng âm vô hình mang tên Trấn Hồn Ba màu xanh lục bảo lấp lánh bụi phấn linh hồn từ đầu sáo quét ra, tạo thành những vòng tròn đồng tâm khổng lồ xé toạc sương độc. Sóng âm quét qua nhục thân của sáu con đồng thi khổng lồ.
Ngay lập tức, một cảnh tượng quỷ dị diễn ra. Sáu con đồng thi đang lao tới điên cuồng bỗng chốc khựng lại giữa không trung, móng vuốt sắc nhọn dừng lại chỉ cách đỉnh đầu Tiêu Trần ba tấc. Đôi mắt đỏ ngầu vô hồn của chúng lập lòe dao động dữ dội. Oán niệm chiến trường tích tụ sâu trong cơ thể chết của chúng bị âm luật của Trấn Hồn Ca xoa dịu, cưỡng ép đóng băng mọi chuyển động vật lý. Khớp xương đồng thiếc của chúng cứng ngắc, phát ra những tiếng kêu ken két như bị gông cùm vô hình khóa chặt.
Lục Sát trợn tròn mắt dưới lớp băng vải rướm máu, tâm thần chấn động kịch liệt:
- Cái gì? Sáo xương cổ thần? Trấn Hồn Ca? Ngươi làm sao có thể ngự trị được oán niệm của đồng thi ta? Không thể nào!
Hắn nhận ra hệ thống khống thi bằng tà thuật của mình đang bị một quy luật cổ xưa cao cấp hơn bóp nghẹt. Điên cuồng và căm hận bùng phát, Lục Sát cắn chặt đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tinh huyết đỏ tươi rực tà khí lên sáu chiếc chuông đồng bên hông.
"Keng! Keng! Keng!"
Chuông ngự thi hấp thụ tinh huyết, bộc phát những luồng huyết quang đỏ sậm cuồn cuộn ma tính. Tiếng chuông rít lên u uất chấn động linh đài Tiêu Trần, cưỡng ép kích hoạt bản năng khát máu của đồng thi để phản kích khống chế ngược.
Sáu con đồng thi khổng lồ bắt đầu giãy giụa điên cuồng, cơ bắp xám ngoét phồng rộp lên, từng bước thoát khỏi sự đóng băng của âm luật sáo xương.
"Phốc!"
Sự phản phệ âm luật cực đại dội ngược lại linh đài Tiêu Trần. Đầu cậu đau nhức như bị vạn búa đập nát, thính giác phàm trần bị suy giảm nghiêm trọng, tai phải rỉ ra một vệt máu u linh đen kịt bốc khói xèo xèo. Thức hải rạn nứt dữ dội, nhưng đạo tâm phàm nhân kiên định như đá tảng đã giữ cho cậu không bị ma tính nuốt chửng.
Cậu không dừng thổi sáo, mà lập tức kích hoạt Thần Nhãn Nhân Quả Quy Tắc. Đôi mắt Tiêu Trần mở to, bộc phát tia sáng lục bảo rực rỡ xuyên thấu qua sương mù và huyết quang đỏ sậm.
Trong tầm mắt thần nhãn, thế giới vật lý biến mất, chỉ còn lại các dòng chảy năng lượng nhân quả. Tiêu Trần nhìn thấy sáu sợi tơ oán khí rỉ máu vô hình vô thể, nối từ sau gáy sáu con đồng thi khổng lồ, xuyên qua khoảng không gian méo mó, buộc chặt vào sáu chiếc chuông đồng ngự thi trên hông Lục Sát. Đó chính là sợi tơ nhân quả ngự thi - mắt xích khống chế duy nhất của tà thuật.
- Tìm thấy rồi. - Tiêu Trần thầm niệm trong lòng.
Cậu đột ngột buông Sáo Xương Cổ Thần, để cây sáo treo lơ lửng trước ngực bằng sợi dây da u minh. Tay trái nhanh như chớp vung lên, rút ra Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét loang lổ. Cậu dồn toàn bộ oán lực tịnh hóa và mượn tạm Ngự Hồn Kiếm Ý (Sơ cấp) của Kiếm Tiên Cố Trường Phong truyền vào thân kiếm gãy.
"Vù vù!"
Thân kiếm rỉ sét rực sáng kiếm khí xám bạc u linh nhạt nhòa nhưng sắc bén vô song, xé toạc không khí xung quanh. Tiêu Trần bước lên một bước, không chém vào nhục thân đồng thi bất hoại trước mặt, mà dùng tay trái vung kiếm phôi chém mạnh vào khoảng không vô định trước ngực.
Kiếm chiêu: Nhân Quả Tiễn Sợi!
Một vệt kiếm khí xám bạc khổng lồ hình bán nguyệt chém ra, mang theo ý chí tuyệt tình của Kiếm Tiên, quét qua khoảng không gian nơi sáu sợi tơ nhân quả rỉ máu đang lơ lửng.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Những tiếng đứt gãy vô hình vang lên liên tiếp trong thức hải. Sáu sợi tơ nhân quả rỉ máu nối sau gáy đồng thi đồng loạt bị kiếm khí phạt thiên chém đứt tận gốc rễ! Quy luật ngự thi của Lục Sát hoàn toàn bị sụp đổ.
- A! Thần hồn của ta! - Lục Sát hét lên một tiếng thảm thiết, ôm đầu đổ gục xuống đất từ trên không trung. Sáu chiếc chuông đồng ngự thi bên hông hắn nứt toác *Cắc* chói tai, linh tính hoàn toàn biến mất.
Sự phản phệ kịch liệt từ sáu sợi tơ nhân quả bị chém đứt dội thẳng vào đan điền của Lục Sát, chấn vỡ hoàn toàn đạo cơ ngự thi của hắn, khiến hắn phun ra ngụm máu đen tanh tưởi, tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ sụp đổ thê thảm.
Sáu con đồng thi khổng lồ mất đi sợi tơ khống chế liền lập tức đứng bất động, đôi mắt u linh đỏ ngầu tắt lịm, nhục thân xám ngoét bắt đầu phồng rộp dữ dội do oán khí bên trong mất kiểm soát bộc phát ngược.
Tiêu Trần không cho đối thủ một cơ hội thở dốc. Vận hành U Minh Độn Thuật, nhục thân cậu nhạt nhòa lướt đi như một bóng ma mờ ảo trong sương mù, để lại ba tàn ảnh oán khí đánh lừa tầm nhìn của Lục Sát. Trong nháy mắt, Tiêu Trần đã áp sát ngay trước mặt gã sát thủ đang quỳ rạp dưới đất.
Tay trái cậu vung Trấn Hồn Kiếm Phôi, đâm thẳng một kiếm sắc bén vô ngần xuyên qua cổ họng Lục Sát, ghim chặt hắn xuống thềm đá rêu phong đổ nát.
- Ngươi... kẻ gác mộ... tội huyết... hoàng đế... sẽ không tha... cho ngươi... - Lục Sát trợn trừng đôi mắt rướm máu, khó quản giãy giụa phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng cuối cùng trước khi đầu lìa khỏi cổ, thần hồn hoàn toàn bị ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Trấn Hồn cổ hút sạch tịnh hóa thành tro bụi.
Tiêu Trần rút kiếm phôi ra, tay trái khẽ run rẩy do tiêu hao quá nhiều oán lực. Cậu nhanh tay thu lấy sáu chiếc chuông đồng ngự thi cổ bị nứt vỡ bên hông Lục Sát bỏ vào ngực áo vải thô xám để làm tài nguyên rèn đúc sau này.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Đột ngột, sáu con đồng thi khổng lồ mất khống chế hoàn toàn bùng phát. Nhục thân của chúng nổ tung, giải phóng hàng vạn luồng huyết hỏa tà môn cuồn cuộn oán khí độc địa. Sức nóng khủng khốc của huyết hỏa tự bạo bắt đầu thiêu rụi hoàn toàn phần gỗ mục nát còn sót lại của ngôi nhà gỗ mộ điếm gác mộ, biến nơi này thành một biển lửa huyết sắc khổng lồ.
Giữa làn khói lửa đỏ sậm tanh tưởi, một tấm da thú rỉ máu từ lồng ngực rách nát của Lục Sát bị sức nổ thổi bay ra, rơi ngay trước chân Tiêu Trần. Cậu nhặt tấm da thú lên, Thần Nhãn Nhân Quả nhìn lướt qua, phát hiện ra đó là một bản đồ máu vẽ chi tiết địa hình ngầm dẫn thẳng đến Huyết Trì Phân Đàn - hang ổ tà tu của Tào Lĩnh tại Biên Cảnh Trấn.
Biển lửa huyết hỏa cuồn cuộn dâng cao, bao vây chặt lấy Tiêu Trần, bắt đầu ăn mòn sâu xuống nền đất đá dẫn vào mật thất ngầm nơi Tiêu Dao đang ngủ đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!