Nhạc nềnWuxia

Huyết Dạ Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh của vùng biên cảnh Hoang Vực rít lên qua những khe đá nứt nẻ của Nghĩa trang Thần Ma, mang theo mùi của đất ẩm, xác mục và một thứ tử khí nồng nặc đến mức có thể kết tinh thành sương muối xám xịt trên mặt đất. Giữa màn đêm tịch mịch, một thiếu niên gầy gò mặc bộ y phục vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro đang lầm lũi quét lá rụng bên rìa nghĩa trang. Cậu mười bảy tuổi, dáng người mảnh khảnh nhưng đôi mắt lại sâu thẳm và lạnh lùng như giếng cổ ngàn năm. Đó là Tiêu Trần.


Mỗi lần vung cây chổi tre thô sơ, lồng ngực Tiêu Trần lại nhói lên một cơn đau thấu xương tủy. Nơi đan điền dưới rốn của cậu không còn là một hồ linh lực ấm áp như trước, mà chỉ còn là một khoảng trống rách nát, lạnh lẽo như một viên đá nhọn hoắt găm thẳng vào kinh mạch. Đan điền của cậu đã vỡ vụn. Linh căn Luyện Khí Tầng 1-3 vốn là niềm tự hào nhỏ nhoi giúp cậu sinh tồn tại Ngoại môn Vô Cực Tông giờ đây đã bị phế bỏ hoàn toàn. Kẻ gây ra thảm kịch này không phải ai xa lạ, chính là Triệu Phàm – người bằng hữu từng thề cùng sinh tử với cậu, kẻ đã bán đứng vị trí mật thất của gia tộc Tiêu thị gác mộ cho tà tu chỉ để đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan từ tay chấp sự tông môn.


Sau đêm đồ sát kinh hoàng ấy, Tiêu Trần bị tông môn trục xuất với danh nghĩa "phế vật hèn mọn mang điềm xui xẻo", bị đày đến ngôi mộ điếm rách nát này để làm kẻ dọn dẹp nghĩa trang hoang phế.


Phía sau Tiêu Trần, trên bậc thềm đá rêu phong của ngôi mộ điếm rách nát, một lão già mù lòa đang lặng lẽ dùng con dao nhỏ khắc từng nét thô ráp lên một thanh tre gai. Lão là Thẩm Vô Danh, người cha nuôi mù lòa đã nhặt Tiêu Trần về từ đống tro tàn của Tiêu gia. Gương mặt lão đầy nếp nhăn sâu hoắm, đôi mắt nhắm nghiền xám ngoét vì bụi huyết tro, nhưng đôi tai lão khẽ động đậy theo từng nhịp chổi của Tiêu Trần.


"Trần nhi, dừng tay đi." Giọng nói của Thẩm Vô Danh khàn khàn như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau trong lòng đất. "Huyết nguyệt đã lên tới đỉnh đầu. Đêm nay... oán khí nghĩa trang không bình thường."


Tiêu Trần dừng chổi, ngước đầu nhìn lên bầu trời. Quả nhiên, vầng trăng tròn treo lơ lửng trên đỉnh nghĩa trang không còn mang sắc bạc thanh khiết của tiên gia, mà đã bị nhuộm một màu đỏ sậm rợn người, tựa như một con mắt khổng lồ đang rỉ máu u linh xuống nhân gian. Sương mù u minh xung quanh các ngôi mộ cổ đại bỗng nhiên cuồn cuộn trào dâng, dày đặc và lạnh buốt đến mức khiến da thịt người ta phải tê dại.


Đột nhiên, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất nghĩa trang, chấn động mạnh đến mức làm sập đổ mấy bia mộ hoang rìa ngoài. Ngay sau đó, bốn luồng huyết quang khổng lồ từ bốn hướng đông, tây, nam, bắc đột ngột bắn vọt lên bầu trời đêm, đan chéo vào nhau tạo thành một màng lưới ánh sáng màu huyết sắc khổng lồ bao phủ toàn bộ phạm vi mộ điếm.


"Huyết Sát Trận Pháp!" Vân Cơ – nữ tu sĩ đang ẩn nấp trong bóng tối nghĩa trang khẽ thốt lên từ phía sau bụi trúc u linh. Giọng nàng đầy vẻ kinh hoàng. Nàng là kẻ đang trốn chạy khỏi sự truy sát của giáo phái tà tu, kinh nghiệm chiến đấu giúp nàng lập tức nhận ra đây là cấm thuật phong tỏa không gian của Vô Hồn Giáo.


Màn sương máu bắt đầu khép chặt, bóp nghẹt mọi luồng linh khí chính đạo xung quanh. Từ trong sương độc, hàng vạn tiếng bước chân lê lết, tiếng xương cốt va chạm lách cách vang lên dồn dập. Những cái bóng xám ngoét, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn của đám xác sống bắt đầu bò lên từ các ngôi mộ cổ bị tàn phá. Đi đầu là đám sát thủ tà tu mặc áo choàng đen thêu hình đầu lâu rỉ máu, tay cầm đoản kiếm phát ra tà khí âm hàn.


"Đêm Trăng Máu Nghĩa Trang Bị Phá..." Thẩm Vô Danh đứng bật dậy, thanh tre gai trong tay lão bỗng phát ra những tiếng rít u uất. "Tào Lĩnh... rốt cuộc ngươi cũng ra tay tàn sát biên cảnh để thu hoạch hồn phách luyện thi rồi sao?"


"Lão già mù, giao ra huyết mạch gác mộ và chiếc đèn lồng cổ, ta sẽ cho hai cha con ngươi một cái chết toàn thây!" Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên từ trong sương máu. Một tên sát thủ tà tu có tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ lướt tới như một bóng ma, tay cầm một thanh Huyết Nhận mỏng dính rực huyết quang chém thẳng vào cửa gỗ mộ điếm.


"Trần nhi, lùi lại sau lưng ta!" Thẩm Vô Danh hét lớn, gậy tre gai trong tay lão vỗ mạnh xuống nền đất đá rêu phong của mộ điếm.


Một luồng sáng xanh lục bảo dịu nhẹ bỗng nhiên bùng phát từ dưới nền đất ngầm, kích hoạt các trận văn cổ xưa khắc trên những tảng đá phong ấn nghĩa trang. Đây chính là Trấn Hồn Trận Bàn sơ cấp mà Tiêu thị cổ tộc gác mộ đời đời truyền lại để bảo vệ lãnh địa. Màng sương xanh lục nhạt nhòa dựng lên, va chạm kịch liệt với kết giới Huyết Sát Trận Pháp của tà tu. Tiếng nổ rầm rộ vang lên, sóng xung kích hất tung cát bụi nghĩa trang bay tứ tung.


Thấy trận pháp đá cổ trung hòa được Huyết Sát Trận Pháp, tên sát thủ tà tu hừ lạnh một tiếng, vung thanh Huyết Nhận chém ra một đường chém hình chữ thập đỏ rực, nhắm thẳng vào điểm yếu của kết giới phòng ngự đang bị rạn nứt.


"Răng rắc!"


Màng sương xanh lục bảo bị chém rách một đường lớn. Tà khí âm hàn tràn vào như nước lũ, bóp nghẹt nhục thân phế mạch của Tiêu Trần khiến cậu ngã quỵ xuống đất, lồng ngực phập phồng dữ dội vì thiếu dưỡng khí.


Không chịu đầu hàng số phận, Tiêu Trần nghiến răng đến mức bật máu, cố gắng vận hành chút tàn lực trong các kinh mạch rách nát để dẫn dắt oán khí nghĩa trang xung quanh nhằm hỗ trợ cha nuôi. Nhưng đan điền vỡ nát của cậu giống như một cái phễu không đáy, oán khí thô bạo vừa tràn vào liền mất kiểm soát, điên cuồng cào xé kinh mạch bên trong.


"Phốc!"


Tiêu Trần phun ra một ngụm máu đen u linh, nhục thân run rẩy kịch liệt, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng vật lý. Cậu chỉ có thể bất lực nhìn vết rách kết giới ngày càng mở rộng, sát thủ tà tu đang lao đến gần sát sườn.


Thẩm Vô Danh quay đầu nhìn Tiêu Trần, đôi mắt mù lòa xám ngoét của lão dường như đang nhìn sâu vào linh hồn cậu với tình thương và sự quyết tuyệt tột cùng. Lão biết, nếu không liều mạng, cả hai cha con sẽ chết không chỗ chôn thây trong đêm trăng máu này.


"Trần nhi... gác mộ tộc... tuyệt đối không thể đoạn tuyệt huyết mạch..."


Nói rồi, Thẩm Vô Danh lẩm nhẩm khẩu quyết cổ xưa của gác mộ tộc. Lão chủ động kích hoạt cấm thuật gác mộ, đốt cháy toàn bộ thọ nguyên và chân nguyên Trúc Cơ Đỉnh Phong cuối cùng của mình. Một ngọn lửa u hồn màu lục bảo bùng phát dữ dội từ lồng ngực lão, nhục thân lão bắt đầu hóa thành tro bụi xám tro từ dưới chân lên.


Nhưng đổi lại, sức mạnh của Thẩm Vô Danh bỗng nhiên tăng vọt vượt giới hạn. Lão vung gậy tre gai tẩm oán hỏa tịnh hóa chém mạnh ra một đường quyền cuồng bạo. Luồng oán hỏa xanh lục khổng lồ quét sạch màn sương máu phía trước, đánh gãy đôi thanh Huyết Nhận sắc bén của tên sát thủ Trúc Cơ và đẩy lùi toàn bộ đợt công kích đầu tiên của tà tu ra ngoài phạm vi nghĩa trang.


"Trần nhi! Vào mật thất địa đạo ngầm dưới nền nhà... Tìm chiếc đèn lồng rỉ sét... Nhỏ máu thắp sáng... Sống sót!" Giọng nói của Thẩm Vô Danh vang lên lần cuối trước khi toàn bộ nhục thân của lão hoàn toàn tan biến thành một đống tro bụi xám rụng xuống thềm đá.


"Cha nuôi!" Tiêu Trần gào lên trong nước mắt, lòng căm hận và đau đớn tột cùng bùng phát trong lồng ngực cậu. Nhưng cậu hiểu, sự hy sinh của Thẩm Vô Danh chỉ kéo dài được vài hơi thở. Kết giới phòng ngự đá cổ rêu phong đã hoàn toàn sụp đổ sau cái chết của lão.


Từ trong sương máu ngoài rìa nghĩa trang, bóng dáng của hàng trăm tà tu và xác sống khổng lồ đang điên cuồng lao về phía mộ điếm đổ nát. Tiêu Trần nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng bò rạp trên nền đất, đẩy tấm ván gỗ ngầm dưới gầm giường mộ điếm và trượt sâu xuống mật thất địa đạo tối tăm dưới lòng đất.


Ngay khi cậu vừa sập tấm ván gỗ lại, tiếng cười tàn bạo của đám tà tu vang lên ngay phía trên trần nhà gỗ:


"Lão già mù chết rồi! Đốt rụi ngôi mộ điếm này đi! Đốt sạch mọi thứ để ép tên phế vật gác mộ kia phải chui ra làm vật tế luyện xác!"


Huyết hỏa tà môn bắt đầu bùng cháy dữ dội trên mái gỗ mộ điếm, nhiệt lượng nóng bỏng và làn khói độc oán khí màu tím đen bắt đầu len lỏi qua các khe nứt, từ từ tràn xuống địa đạo ngầm tối tăm nơi Tiêu Trần đang bị khóa chặt lối ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!