Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Phục Kích Trên Sông Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống gầm cầu mỗi lúc một nặng hạt, xối xả vào những vách tôn rỉ sét, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, gầm rít như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn nghèo khổ dưới đáy Tân Thành. Vũ Khánh ôm chặt cậu bé A Minh bằng cánh tay trái duy nhất còn linh hoạt. Cánh tay phải của anh buông thõng vô lực bên sườn, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác sau khi gánh chịu luồng điện cực đại từ hệ thống bẫy của chính quyền ở khu nhà cũ. Trên vai trái anh, vết thương do dao găm quang năng của sát thủ Số 09 để lại liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu xanh lục lân tinh, bỏng rát và tanh tưởi.


"Anh Khánh... bỏ em lại đi..." Giọng A Minh thào thào bên tai anh, hơi thở của thằng bé yếu ớt, nóng hổi và dồn dập. Làn da nhỏ bé của nó rộp đỏ lên vì phơi nhiễm bức xạ từ bóng đèn halogen cường độ cao trước đó.


"Câm miệng." Khánh gầm nhẹ qua kẽ răng nghiến chặt. Bước chân anh nện xuống mặt đường sình lầy, rẽ qua những con hẻm tối tăm ngập tràn nước thải công nghiệp. Sát khí và tiếng còi hú báo động đỏ từ Trạm gác số 4 dội lại sau lưng mỗi lúc một gần. Nghiêm Minh cùng đội đặc nhiệm bọc chì đang truy quét ráo riết. Thấu kính thấu thị của gã có thể xuyên qua màn sương đêm, và nếu Khánh không nhanh chóng thoát khỏi khu vực này, cả hai sẽ bị thiêu rụi dưới họng súng laser.


Tuyến đường duy nhất để trốn chạy lúc này là Sông Đen – con sông ngầm ô nhiễm chảy qua vùng rìa khu ổ chuột, ranh giới tự nhiên ngăn cách thành phố ánh sáng nhân tạo với vùng hoang mạc hoang phế ngoài kia.


Khánh lướt qua một khúc quanh khuất gió, mùi hóa chất nồng nặc và mùi rỉ sét đặc trưng của bến đò ngầm sộc thẳng vào mũi. Dưới ánh sáng lờ mờ của những bóng đèn lân tinh yếu ớt rò rỉ từ cống xả thải, một chiếc đò sắt xám xịt, thô kệch đang neo đậu sát mép nước đen kịt, sủi bọt khí độc hại. Trên mui đò, những tấm chì dày cộp được hàn chắp vá loang lổ – lá chắn bảo vệ duy nhất chống lại các tia quét laser của chính quyền.


Một dáng người vạm vỡ bước ra từ khoang đò, ngực trần xăm hình chiếc búa lớn rực đỏ dưới ánh sáng lân tinh xanh mù. Gã ngậm một điếu thuốc lá lấp lánh đốm lửa đỏ, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Khánh. Đó là Sáu Búa, đại ca cai quản bến sông ngầm.


"Khánh! Chú Đình đã chết dã man dưới tay bọn lính tuần. Tao đã hứa với ông ấy sẽ đưa mày ra khỏi đây an toàn. Lên đò nhanh!" Sáu Búa gầm lên, giọng gã khàn đặc đầy hối hả, tay gã giật mạnh sợi dây khởi động của động cơ diesel cũ kỹ. Tiếng máy nổ u u trầm đục vang lên, xé toạc màn sương mù ẩm ướt.


Nhưng ngay khi Khánh vừa đặt một chân lên mạn đò sắt, một tiếng rít xé gió rùng rợn vang lên từ phía thượng nguồn.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Ba phát đạn phốt pho phát quang khổng lồ xé toạc màn đêm, bay thẳng lên bầu trời rồi nổ tung ở độ cao năm mươi mét. Ánh sáng xanh lục chói lòa, độc hại bùng phát, phủ kín một vùng không gian rộng hơn hai trăm mét mặt sông. Sông Đen tối tăm trong chớp mắt biến thành một vùng sáng rực rỡ, phơi bày toàn bộ bến đò ngầm dưới tầm nhìn không góc chết.


"Chạy đi đâu hả con chuột cống!" Giọng nói trầm đục, lạnh lùng dội qua loa phóng thanh từ phía bờ dốc bê tông.


Từ trong màn ánh sáng xanh lục rực cháy, Đại úy pháo thủ Hoàng Bách xuất hiện với khẩu súng phóng lựu phốt pho khổng lồ trên vai. Bên cạnh gã, Đặc binh Số 4 – chỉ huy đội đặc nhiệm bọc chì – giơ tay ra lệnh cho toán lính tuần đồng loạt chĩa súng phun lửa lân tinh về phía chiếc đò sắt. Lớp giáp chì dày cộp trên người chúng phản chiếu ánh sáng phốt pho, lạnh lẽo và tàn nhẫn.


*Hưuu! Xoẹt!*


Những luồng lửa lân tinh xanh lục rực cháy phóng ra, thiêu rụi hoàn toàn các mảng bóng râm ngụy trang xung quanh bến đò. Nhiệt độ tăng cao đột ngột khiến không khí xung quanh Khánh trở nên bỏng rát, hắc khí phòng ngự mỏng manh quanh người anh lập tức bị phân rã, bốc hơi thành những làn khói xám nhạt.


"Lên khoang đò mau! Đám chì này chịu được lửa!" Sáu Búa hét lớn, gã dùng thân hình hộ pháp của mình nép sát sau tấm khiên chì bọc mạn đò, cố gắng che chắn luồng lửa đang táp tới tấp vào mạn thuyền.


Khánh ôm chặt A Minh lao vào khoang đò. Nhưng chiếc đò vẫn đang bị giữ lại bởi sợi dây neo bằng thép bọc xích dày xích chặt vào cột sắt trên bờ. Nếu không cắt đứt dây neo ngay lập tức, chiếc đò sẽ biến thành một cái lò nung chì thiêu cháy tất cả bên trong.


Khánh vươn tay trái ra ngoài mui đò. Cánh tay anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa axit chảy vào mắt cay xè. Anh nén cơn đau thắt từ lồng ngực, vận hành cảnh giới Đồng Hóa Sợi Tơ. Mười đầu ngón tay trái xám đen phóng ra những Sợi Chỉ Hư Vô siêu mỏng, đen kịt luồn lách qua làn mưa axit, quấn chặt lấy sợi xích neo xù xì.


*Két... Két... Rắc!*


Sợi Chỉ Hư Vô nén hắc khí cực đại siết mạnh, cắt đứt đôi mắt xích thép dày trong một tiếng nổ tia lửa khô khốc. Chiếc đò sắt mất đi lực giữ, lập tức trôi tự do theo dòng nước xiết của Sông Đen, thoát khỏi luồng lửa lân tinh trực diện của Đặc binh Số 4 trong gang tấc.


"Khốn khiếp! Bắn nát con đò cho tao!" Hoàng Bách gầm lên. Gã liên tục bóp cò, nã những quả đạn phốt pho phát quang sát mạn đò.


Những vụ nổ liên tiếp dưới nước hất tung những cột nước nhiễm độc lân tinh phát quang xanh lục lên cao. Khánh cố gắng giải phóng hắc khí nén từ tim để dập tắt những đốm lửa phốt pho đang cháy âm ỉ trên mui đò. Nhưng ngay khi hắc khí vừa chạm vào ánh sáng cực độ phát ra từ bột phốt pho, nó lập tức bị bẻ gãy cấu trúc và phân rã ngược lại vào cơ thể anh, gây ra một cơn chấn động sóng não dữ dội.


*Hự!* Khánh quỵ xuống sàn đò, máu tươi ứa ra từ khóe môi. Chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái khẽ run lên, tỏa ra tần số xoa dịu yếu ớt để bảo vệ nhận thức của anh khỏi bị hắc khí bạo tẩu nuốt chửng. Anh nhận ra một sự thật tàn nhẫn: hỏa lực ánh sáng cực độ này không thể bị dập tắt bằng năng lượng tối thô khi anh đang kiệt sức. Anh buộc phải thu hồi hắc khí bảo vệ bên ngoài, dồn toàn bộ năng lượng tối còn sót lại để bảo vệ các cơ quan nội tạng quan trọng như tim và phổi, chấp nhận nhường phần phòng thủ vật lý cho lớp giáp chì của đò sắt.


*Ầm!*


Một quả đạn phốt pho nổ tung sát sườn đò sắt. Sức nổ kinh hoàng bẻ cong tấm chì bảo vệ, bắn thủng một lỗ lớn ngay sát mạn thuyền dưới mực nước. Dòng nước sông nhiễm độc lân tinh phát quang xanh lục, lạnh lẽo và đầy hóa chất ăn mòn, lập tức tràn vào khoang đò như một con mãnh thú khát máu.


Khánh đang nằm sát sàn đò để che chở cho A Minh. Dòng nước lân tinh xanh lục tràn vào, ngập qua ủng và táp thẳng vào chân trái của anh.


"Áaa!"


Một tiếng thét đau đớn tột cùng xé toạc cổ họng của cựu đặc vụ kiên cường. Chất độc lân tinh phát quang xanh lục chạm vào làn da chân trái vốn đang đồng hóa hắc khí, lập tức gây ra phản ứng đào thải sinh học kinh hoàng. Nó ăn mòn biểu bì, thiêu rụi các liên kết vật chất tối trong tế bào của anh, tạo nên một vết bỏng hắc khí màu xanh lục sâu hoắm, bốc khói lạnh lẽo. Dòng hắc khí trong tim Khánh bị kích động bởi cơn đau tột độ, bắt đầu bạo tẩu dữ dội, điên cuồng va đập vào mạch máu.


Chiếc đò sắt lắc lư mạnh mẽ rồi chìm dần khi chỉ còn cách bờ bên kia hoang mạc vài mét. Sáu Búa liều mạng lao ra khỏi cabin, dùng cánh tay hộ pháp kéo giật Khánh và A Minh lên mạn thuyền đang nghiêng hẳn sang một bên.


"Nhảy! Nhảy mau!" Sáu Búa gầm lên, gã dùng hết sức bình sinh ném A Minh lên bãi cát phế liệu của bờ bên kia, rồi kéo lê thân hình đang co giật vì sốt bỏng lân tinh của Khánh thoát khỏi con đò đang chìm nghỉm vào dòng sông rực sáng xanh độc hại.


Con đò bọc chì chìm hoàn toàn vào lòng Sông Đen, mang theo toàn bộ trang bị nặng của họ xuống đáy sông phát quang. Khánh nằm gục trên bãi cát phế liệu lạnh lẽo của bờ bên kia, chân trái bị bỏng lân tinh nhiễm trùng nặng, liên tục phát ra luồng sáng xanh lục rò rỉ bức xạ tối mờ ảo vào không gian tối tăm xung quanh.


Từ phía xa bờ bên kia, tiếng động cơ xe tuần tra vẫn rú vang rùng rợn dưới ánh sáng phốt pho chưa tắt. Và ngay trong bóng tối của bãi phế liệu sát bên cạnh Khánh, một tiếng rít điện từ u u quen thuộc của thiết bị dò tìm cầm tay bắt đầu vang lên, chậm rãi nhưng chuẩn xác đang hướng về phía vết bỏng phát quang của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!