Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Ám Sát Trong Mưa Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống Khu Ổ Chuột Gầm Cầu mỗi lúc một nặng hạt, gõ vào những tấm tôn rỉ sét trên đỉnh đầu thành những tiếng lộp bộp liên hồi, rền rĩ và buốt giá. Thứ nước mưa độc hại mang theo bụi bẩn lân tinh từ các nhà máy lọc quang tử của tập đoàn Lumen-X phía trên đô thị trung tâm xộc thẳng xuống lòng đất, rít lên từng tiếng xèo xèo khi chạm vào mặt đường bê tông nứt nẻ. Vũ Khánh bước từng bước chậm rãi nhưng vững chắc lên những bậc thang sắt hoen rỉ dẫn lên nắp cống. Mỗi chuyển động của anh đều kéo theo một cơn đau nhói buốt đến tận xương tủy từ bả vai trái. Vết thương mưng mủ rỉ dịch xanh lục lân tinh do sát thủ Số 09 để lại vẫn đang không ngừng gặm nhấm tế bào của anh, tỏa ra luồng nhiệt lượng lạnh lẽo và độc hại.


Cánh tay phải của Khánh buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn mất đi xúc giác do dòng điện từ hàng rào bảo vệ ở khu nhà hoang họ Vũ tàn phá từ tập trước. Anh chỉ còn một cánh tay trái linh hoạt để hành động. Tay trái anh đang siết chặt Thiết bị Khuếch Đại Sóng Tối – chiếc hộp cơ khí nhỏ chắp vá bằng các phiến chì dày và thấu kính thạch anh thô mà Lâm Ý vừa hoàn thiện. Trên cổ tay trái, chiếc vòng bạc kỷ vật của người mẹ quá cố Vũ Lan khẽ run lên từng nhịp yếu ớt, phát ra tần số sóng não siêu thấp để đè nén dòng hắc khí đang chực bùng phát bạo tẩu trong lồng ngực anh do cơn thịnh nộ dâng trào.


Khánh hé mở nắp cống sắt gầm cầu, hé nhìn ra ngoài qua khe hở mỏng. Ánh sáng từ hệ thống đèn cao áp di động của Trạm gác ánh sáng số 4 rọi sáng rực rỡ cả một vùng Chợ Đêm Gầm Cầu, biến đêm mưa thành một ngày nhân tạo chói lòa, bỏng rát. Cư dân nghèo khổ bị dồn vào các góc tường, khóc lóc thảm thiết dưới làn roi da điện bạo ngược của lính tuần tra. Ngay giữa bãi đất trống trước trạm gác, cậu bé A Minh đang bị treo lơ lửng trên một cột đèn cao áp bằng những sợi dây thừng bọc chì dày đặc. Luồng ánh sáng cực độ từ bóng đèn halogen phía trên rọi thẳng vào người cậu bé, khiến làn da nhỏ bé của A Minh bắt đầu đỏ ửng và phồng rộp lên vì bỏng nhiệt. Cậu bé cắn chặt môi đến rỉ máu, không thèm khóc lóc, đôi mắt to tròn vẫn ngước nhìn về phía những hẻm tối như đang tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.


Đội trưởng tuần tra Lê Sâm đứng dưới chân cột đèn, cái bụng phệ ních chặt trong bộ đồng phục tuần tra Lumen-X xộc xệch. Gã cầm chiếc roi da điện quang tử tự chế, thỉnh thoảng quất mạnh vào không khí phát ra những tiếng nổ chói tai, miệng gầm rú qua chiếc loa cầm tay:


"Vũ Khánh! Tao biết mày đang trốn dưới cống ngầm như một con chuột cống! Tao đếm ngược mười phút! Cứ mỗi phút trôi qua mà mày không xuất hiện, tao sẽ tăng công suất đèn pha lên mười phần trăm để thiêu chín thằng rác rưởi này!"


Giọng nói nhừa nhựa mùi rượu rẻ tiền của gã dội qua làn mưa axit, rít lên rùng rợn. Khánh siết chặt nắm tay trái, hắc khí lạnh lẽo bắt đầu bộc phát từ vết thương vai trái, nhuộm đen vạt áo măng-tô. Sự phẫn nộ tột cùng khiến dòng năng lượng tối trong tim anh cuộn trào dữ dội. Anh áp tai vào chiếc tai nghe bọc chì tự chế, giọng nói rè rè của Lâm Ý vang lên từ căn gác xép công nghệ ngầm:


"Khánh, anh nghe rõ không? Tôi đã bypass thành công tường lửa thứ cấp bằng mật mã của Hoàng Nam cung cấp. Tôi đang đồng bộ Thiết bị Khuếch Đại Sóng Tối với mạch điện chính của bốt gác. Khi anh cắm thiết bị vào mạch, toàn bộ hệ thống chiếu sáng và camera giám sát của Lê Sâm sẽ bị mù hoàn toàn trong đúng ba mươi giây. Máy phát điện dự phòng của Lumen-X sẽ tự kích hoạt sau đó. Anh chỉ có ba mươi giây. Không hơn một tích tắc."


"Tôi nghe rõ," Khánh khàn giọng đáp. "Lâm Ý, bắt đầu đếm ngược đi."


Khánh lướt nhanh ra khỏi nắp cống dưới màn mưa dày đặc. Nhờ cơn mưa lớn che khuất tầm nhìn của lính tuần gác vòng ngoài, anh vận hành Bộ Pháp Vô Ảnh, di chuyển lướt nhanh như một bóng ma mờ ảo giữa các bóng râm của những cột nhà bê tông rỉ sét. Anh áp sát vào vách tường phía sau của Trạm gác ánh sáng số 4, nơi có hộp phân phối điện thạch anh chính đang hoạt động u u liên tục. Khánh dùng tay trái cắm mạnh Thiết bị Khuếch Đại Sóng Tối vào mạch cáp điện bốt gác.


Một luồng hắc khí nén cực mạnh từ tim Khánh bị thiết bị hút thẳng vào lõi thạch anh thô bên trong hộp chì. Cơn đau thắt tim đột ngột ập đến khiến Khánh quỵ xuống dưới vách tường, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa axit chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt. Làn da trên ngực anh bắt đầu xuất hiện những mảng xám đen phân rã vật lý rõ rệt, rã tế bào tăng lên mức hai phần trăm. Thiết bị khuếch đại rít lên một tiếng u u trầm đục, nén năng lượng tối của anh lên gấp mười lần rồi phóng thẳng vào mạch điện chính.


*Rắc! Clack!*


Một tiếng nổ chập điện chói tai vang lên từ đỉnh trạm gác. Toàn bộ hệ thống lưới laser tự động phòng thủ ba trăm sáu mươi độ vụt tắt lập tức. Hệ thống đèn cao áp di động rọi quét Chợ Đêm và bóng đèn halogen trên cột đèn treo A Minh đồng loạt phụt tắt. Bóng tối tuyệt đối đổ sụp xuống khu ổ chuột gầm cầu trong chớp mắt.


"Ba mươi... hai mươi chín... hai mươi tám..." Giọng Lâm Ý đếm ngược dồn dập trong tai nghe.


Khánh bật dậy như một con mãnh thú thức tỉnh trong đêm tối. Anh dùng Bộ Pháp Vô Ảnh lướt qua hàng rào lưới laser đã bị vô hiệu hóa, tiếp cận trực tiếp cửa sổ kính của bốt gác chỉ huy nơi Lê Sâm đang đứng hoảng loạn.


"Hai mươi lăm... hai mươi tư..."


Khánh dùng báng dao găm bọc chì đập tan cửa kính bốt gác, nhảy vọt vào bên trong. Lê Sâm giật mình quay lại, gương mặt phệ đỏ gay vì rượu co rút lại vì sợ hãi khi nhìn thấy bóng ma măng-tô đen xuất hiện trước mắt. Nhưng với bản năng của một đội trưởng tuần tra lâu năm, gã nhanh chóng vứt chiếc loa cầm tay, rút khẩu súng lục quang tử cầm tay bên hông bắn loạn xạ vào bóng tối trước mặt.


*Pằng! Pằng!*


Những tia laser xanh lục công suất thấp xé toạc màn đêm, rít lên chói tai. Một phát đạn sượt qua cánh tay trái của Khánh, thiêu cháy một mảng kem ngụy trang phản quang sinh học và để lại một vết bỏng hắc khí màu xanh lục đau rát tột cùng. Khánh nén cơn đau, áp sát Lê Sâm trong tích tắc. Anh vươn tay trái định bóp cổ gã bẻ gãy khớp xương, nhưng bàn tay anh va phải một màng kim loại lạnh ngắt và dày cộp quanh cổ Lê Sâm. Đó là lớp giáp cổ bọc chì dày của gã, được thiết kế đặc biệt để chống lại các đòn tấn công vật lý cận chiến của dị nhân bóng tối.


"Mười chín... mười tám..."


Khánh khựng lại một nhịp do lực cản vật lý từ giáp cổ bọc chì. Lê Sâm nhận ra đòn tấn công bằng tay không của Khánh bị chặn đứng, gã cười rộ lên điên cuồng, khẩu súng lục quang tử trên tay gã bắt đầu nhấp nháy ánh sáng đèn chớp chuẩn bị phát hỏa phát bắn chí mạng tiếp theo thẳng vào ngực Khánh ở khoảng cách chưa đầy nửa mét.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Khánh lập tức kích hoạt thủ đoạn Ám Sát Quang Phổ. Anh vận hành một dòng hắc khí mỏng nén trước mặt bẻ cong quang phổ ánh sáng đèn chớp phát ra từ nòng súng của Lê Sâm, dội ngược toàn bộ luồng ánh sáng chói lòa đó thẳng vào võng mạc của gã.


*Xoẹt!*


"Áaa! Mắt tôi!" Lê Sâm hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, gã buông súng ôm lấy hai mắt đang rỉ máu do bị luồng sáng cực độ phản chiếu thiêu cháy võng mạc. Gã hoàn toàn bị mù tạm thời, hoảng loạn lùi lại phía sau đập mạnh vào bàn làm việc.


"Mười hai... mười một... mười..."


Khánh không để mất một giây nào. Anh kích hoạt cảnh giới Đồng Hóa Sợi Tơ, nén toàn bộ dòng hắc khí còn sót lại trong tim vào mười đầu ngón tay trái. Mười đầu ngón tay anh chuyển sang màu xám đen mờ đục, phóng ra những Sợi Chỉ Hư Vô siêu mỏng, đen kịt và lấp lánh như tơ nhện trong bóng tối bốt gác.


Khánh điều khiển những sợi chỉ tối siêu mỏng luồn lách qua khe hở nhỏ hẹp duy nhất nằm ngay dưới cằm của Lê Sâm – nơi lớp giáp cổ bọc chì không thể che phủ hoàn toàn. Sợi chỉ tối sắc bén như dao cạo siết chặt quanh mạch máu cổ của gã bạo chúa.


"Năm... bốn... ba..."


Khánh lạnh lùng giật mạnh tay trái. Sợi Chỉ Hư Vô cắt đứt hoàn toàn động mạch cổ của Lê Sâm trước khi gã kịp phát ra tiếng kêu thứ hai. Máu nóng phun trào bắn tung tóe lên những màn hình giám sát đang tối đen của trạm gác. Thân hình béo phì của Lê Sâm giật giật vài cái rồi đổ rụp xuống bàn làm việc, gục chết ngay tại chỗ.


Khánh nhanh chóng thu hồi hắc khí, lướt ra ngoài cửa sổ bốt gác. Anh dùng một sợi chỉ tối phóng ra cắt đứt sợi dây thừng bọc chì treo A Minh, bế gọn cậu bé mồ côi đang kiệt sức vào lòng bằng tay trái.


"Hai... một... Không!"


*Clack! U u u!*


Đúng ba mươi giây kết thúc. Hệ thống máy phát điện dự phòng của Lumen-X tự động kích hoạt. Ánh đèn đỏ báo động khẩn cấp trên đỉnh Trạm gác số 4 đột ngột bật sáng rực rỡ, xoay vòng liên tục phát ra tiếng còi hú báo động đỏ chói tai vang vọng khắp khu ổ chuột gầm cầu. Hệ thống lưới laser tự động phòng thủ tái kích hoạt với công suất gấp đôi, phát ra những tiếng rít điện từ chói tai bao vây toàn bộ khu vực.


Chưa kịp để Khánh lùi lại hẻm tối, tiếng bước chân cơ khí nặng nề dồn dập vang lên từ phía trước bốt gác. Cánh cửa thép bảo vệ của trạm gác bị bắn tung bằng thuốc nổ lân quang.


Một toán đặc nhiệm bọc chì dày cộp màu xám tro, trang bị súng phun lửa lân tinh cực mạnh xuất hiện, dàn đội hình cánh cung khóa chặt mọi lối thoát hiểm mặt đất. Dẫn đầu toán quân là chỉ huy đặc nhiệm Nghiêm Minh. Mắt trái đeo thấu kính điện tử của gã rực lên luồng sáng thấu thị xanh lam tàn nhẫn, quét thẳng về phía Vũ Khánh đang bế A Minh đứng cô độc dưới làn mưa axit.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!