Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Thiết Quân Luật Gầm Cầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước thải nóng từ các nhà máy lọc quang tử của tập đoàn Lumen-X rỉ ra từ kẽ bê tông, nhỏ từng giọt xuống lòng cống ngầm gầm cầu, bốc lên một làn sương mờ ảo mang theo mùi hóa chất nồng nặc và thứ ánh sáng lân tinh xanh lục độc hại. Vũ Khánh ngồi dựa lưng vào vách cống ẩm ướt, hơi thở đứt quãng. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau nhói buốt tận tâm can từ vết thương sâu hoắm trên bả vai trái. Đó là tàn tích từ lưỡi dao quang năng của Sát thủ Số 09 để lại từ đêm trước. Vết chém không chỉ cắt rách da thịt mà còn để lại độc tố lân tinh ăn mòn hắc khí, khiến vết thương liên tục mưng mủ và phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo, nhức nhối.


Cánh tay phải của Khánh buông thõng bên sườn, hoàn toàn vô lực và tê dại như một khúc gỗ mục. Dư chấn từ dòng điện cao áp của hàng rào bảo vệ khu nhà hoang họ Vũ vẫn đang phong tỏa toàn bộ hệ thống kinh mạch hắc ám của anh, biến bàn tay phải từng bóp nát họng súng của đối phương thành một phế vật vô dụng. Trên cổ tay trái, chiếc vòng bạc rỉ sét của người mẹ quá cố Vũ Lan khẽ run lên từng nhịp yếu ớt. Hai vết rạn siêu nhỏ trên bề mặt chiếc vòng lạnh ngắt, tỏa ra một tần số sóng não siêu thấp để đè nén dòng hắc khí đang chực chờ bùng phát bạo tẩu trong tim anh. Khánh siết chặt lòng bàn tay phải, nơi chiếc huy hiệu đặc vụ dính máu của Vũ An đang găm sâu vào da thịt, mượn cơn đau vật lý để cưỡng ép bản thân không chìm vào hôn mê.


Tiếng bước chân gấp gáp rẽ nước cống vang lên từ phía xa, kèm theo tiếng thở dốc hốt hoảng của Cao Phong. Thủ lĩnh của băng đảng Vô Ảnh lao vào ngách cống cụt, gương mặt vạm vỡ chằng chịt vết sẹo co rút lại vì phẫn nộ và lo lắng. Khẩu súng lục phế liệu bọc chì dắt bên hông gã va vào thành sắt kêu lên những tiếng khô khốc.


"Khánh! Thằng chó Lê Sâm phát điên rồi!" Cao Phong gầm lên, giọng gã nghẹn lại vì giận dữ. "Để trả đũa cho toán lính tuần bị mày tiêu diệt dưới cống ngầm, nó vừa ban bố lệnh thiết quân luật cực đoan trên mặt đất. Toàn bộ Chợ Đêm Gầm Cầu đã bị phong tỏa hoàn toàn bằng hệ thống đèn cao áp di động. Chúng nó đang càn quét, đập phá mọi sạp hàng của dân nghèo."


Khánh khẽ nhắm mắt, cố nén cơn đau buốt ở vai. Giọng anh khàn đặc, lạnh lẽo như tiếng đá cọ sát: "Mục tiêu của Lê Sâm là tôi. Nó biết tôi đang bị thương và cần thuốc An-pha-3."


"Không chỉ có thế đâu!" Cao Phong nện mạnh nắm đấm vào vách bê tông, nước thải bắn tung tóe. "Thằng khốn đó đã bắt giữ mười đứa trẻ mồ côi dưới gầm cầu, trong đó có thằng bé A Minh! Nó treo thằng bé lên cột đèn cao áp ngay trước bốt gác Trạm gác ánh sáng số tư. Lê Sâm tuyên bố trước toàn bộ dân chúng: nếu trong vòng mười phút nữa mày không ra đầu hàng, nó sẽ kích hoạt dòng điện quang tử thiêu cháy thằng bé ngay trên cột!"


Lồng ngực Khánh thắt lại. Hình ảnh cậu bé A Minh gầy gò, lém lỉnh, đứa trẻ luôn huýt sáo báo tin cảnh sát và coi anh như người hùng bảo hộ hiện lên trong tâm trí. Hắc khí trong tim anh đột ngột bùng phát dữ dội, len lỏi qua các thớ cơ và rò rỉ ra ngoài dưới dạng những sợi khói đen lạnh lẽo. Chiếc vòng bạc trên cổ tay trái anh rít lên một tiếng u u nhẹ, hai vết rạn như muốn nứt rộng thêm. Khánh phải nghiến chặt răng đến bật máu để áp chế cơn thịnh nộ đang chực chờ nuốt chửng lý trí của một đặc vụ lão luyện.


"Tôi phải lên đó," Khánh trầm giọng, cố gượng đứng dậy nhưng cơ thể suy kiệt khiến anh lảo đảo.


"Mày điên rồi!" Cao Phong giữ chặt vai Khánh. "Mày nhìn lại mình xem! Tay phải liệt, hắc khí cạn kiệt, vai trái thì đang thối rữa vì độc lân tinh. Tao sẽ dẫn toàn bộ anh em băng Vô Ảnh lao ra cướp người! Kể cả có phải đổi mạng với bọn chó săn Lumen-X, tao cũng không để thằng bé chết!"


"Dừng lại đi, Cao Phong!" Khánh gạt tay gã ra, ánh mắt xám đục lóe lên một tia lạnh lùng sắc bén của cựu đặc vụ tình báo Quang Nhãn. "Băng Vô Ảnh của cậu chỉ có súng phế liệu và búa thép bọc chì. Trạm gác số tư được trang bị hệ thống lưới laser tự động phòng thủ ba trăm sáu mươi độ. Chỉ cần anh em của cậu bước vào phạm vi năm mươi mét, luồng laser quang phổ trung sẽ thiêu rụi tất cả thành tro bụi trước khi các cậu kịp chạm vào dây thừng treo A Minh. Lao vào đó lúc này không phải là dũng cảm, mà là tự sát hàng loạt."


Cao Phong khựng lại, lồng ngực phập phồng thở dốc. Gã biết Khánh nói đúng. Sức mạnh công nghệ ánh sáng của Lumen-X là một bức tường thành không thể vượt qua bằng cơ bắp thuần túy. Gã bất lực buông thõng hai tay, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng.


Trong góc tối của ngách cống, Lâm Ý bước ra từ sau chiếc máy tính mini bọc chì đang chạy những dòng lệnh màu xanh lá phức tạp. Gương mặt cô gái hai mươi hai tuổi nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bàn tay phải của cô, vẫn còn quấn băng gạc ố vàng che giấu vết bỏng nhiệt từ trận chạy trốn trước, đang run rẩy gõ phím.


"Khánh nói đúng, anh Phong," Lâm Ý khẽ nói, giọng cô run nhưng đầy kiên định. "Hệ thống camera quét nhiệt của bốt gác Lê Sâm đang hoạt động ở công suất tối đa. Mọi ngõ ngách dẫn đến cột đèn đều bị giám sát không góc chết. Nhưng tôi vừa tìm thấy một lỗ hổng trong mạch phân phối điện của trạm gác dã chiến. Nếu chúng ta có thể gây quá tải mạch thạch anh chính, toàn bộ hệ thống phòng thủ laser và camera giám sát sẽ bị mù hoàn toàn trong vòng ba mươi giây trước khi máy phát điện dự phòng kích hoạt."


"Ba mươi giây..." Cao Phong lẩm bẩm. "Liệu có đủ không?"


"Với người khác thì không, nhưng với một đặc vụ sử dụng Bộ Pháp Vô Ảnh như Khánh, ba mươi giây là quá đủ để tiếp cận và kết liễu Lê Sâm," Lâm Ý nhìn thẳng vào mắt Khánh. "Nhưng để kích hoạt đợt quá tải đó, tôi cần hai thứ. Thứ nhất là mật mã truy cập vào mạch điều khiển thứ cấp của bốt gác để bypass qua tường lửa của chính quyền. Thứ hai, tôi cần một thiết bị có thể truyền năng lượng tối nén trực tiếp vào mạch cáp thạch anh."


"Tôi có thể chế tạo thiết bị đó," Lâm Ý vừa nói vừa chỉ vào một hộp cơ khí nhỏ chắp vá bằng các phiến chì dày và những thấu kính thạch anh thô trộm được từ nhà máy. "Tôi gọi nó là Thiết bị Khuếch Đại Sóng Tối. Nó sẽ nén dòng hắc khí ít ỏi còn lại của Khánh, khuếch đại tần số lên gấp mười lần để đánh sập nguồn điện bốt gác. Nhưng còn mật mã... chúng ta không có thời gian để dò tìm."


"Mật mã... tôi biết ai có," Khánh trầm giọng. Anh quay sang Cao Phong. "Cậu biết Hoàng Nam đang ở đâu không?"


"Gã môi giới thông tin chợ đen?" Cao Phong nhíu mày. "Giờ này gã chắc chắn đang ẩn nấp trong Quán rượu Bóng Đêm dưới lòng đất để tránh cuộc càn quét của Lê Sâm. Nhưng gã là một con cáo già thực dụng, không bao giờ cho không ai cái gì."


"Dẫn tôi đến đó," Khánh nói, ánh mắt anh lạnh lẽo và quyết đoán.


Mười phút sau, dưới sự dẫn đường của Cao Phong qua những đường ống xả nhiệt ngập ngụa khí độc, Khánh và Lâm Ý đã tiếp cận được lối vào ngầm của Quán rượu Bóng Đêm. Không gian bên trong quán rượu tồi tàn, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, mùi khói thuốc bọc chì và sự sợ hãi tột độ của những kẻ đào tẩu đang chui rúc dưới lòng đất để tránh đợt thiết quân luật trên mặt đất.


Hoàng Nam ngồi trong góc tối nhất của quán, gương mặt gầy gò với đôi mắt một mí gian xảo đang chăm chú nhìn vào chiếc máy quét tần số radio cảnh sát tự chế. Thấy Khánh xuất hiện với cơ thể tàn tạ và cánh tay phải liệt hoàn toàn, gã không hề ngạc nhiên, chỉ nở một nụ cười nửa miệng lạnh tanh.


"Vũ Khánh, cựu đặc vụ lừng lẫy của Quang Nhãn," Hoàng Nam rít một hơi thuốc, khói xám tro bay ra từ mũi gã. "Tôi nghe nói Lê Sâm đang treo thưởng mười vạn Lumen-Coin cho cái đầu của cậu. Cậu dẫn theo thủ lĩnh Vô Ảnh đến tìm tôi làm gì? Định nộp mạng sao?"


Khánh bước tới, chống tay trái xuống chiếc bàn gỗ mục nát, mặt đối mặt với gã môi giới: "Tôi cần mật mã truy cập thứ cấp của bốt gác Trạm gác số tư. Ngay lập tức."


Hoàng Nam bật cười khùng khục, giọng gã khàn khàn đầy chế giễu: "Mật mã hệ thống của Lumen-X? Cậu biết đó là tội phản quốc cấp độ một không? Nếu tôi đưa cho cậu, bọn đặc nhiệm bọc chì sẽ lột da tôi trước khi tôi kịp tiêu số tiền nã của cậu. Tôi là kẻ buôn thông tin, không phải kẻ làm từ thiện."


"Ra giá đi," Khánh không hề chớp mắt, giọng nói lạnh lẽo áp đảo hoàn toàn tiếng ồn ào xung quanh.


Hoàng Nam thu hồi nụ cười, đôi mắt một mí híp lại đầy tham lam. Gã gõ ngón tay lên bàn: "Toàn bộ số Lumen-Coin tích lũy trong digital ledger đặc vụ cũ của cậu. Tôi biết cậu vẫn còn giữ lại một tài khoản bảo mật sau khi bị trục xuất khỏi Quang Nhãn. Đưa hết cho tôi, và mật mã sẽ là của cậu."


"Khánh! Không được!" Lâm Ý khẽ thốt lên từ phía sau. "Đó là số tiền duy nhất anh tích lũy được để mua thuốc An-pha-3 duy trì sự sống! Nếu đưa hết cho gã, anh lấy gì để điều trị vết bỏng lân tinh đang phân rã này?"


Khánh im lặng. Anh nhìn vào lòng bàn tay phải của mình, nơi chiếc huy hiệu dính máu của Vũ An đang găm chặt. Ký ức về người em trai nuôi gục ngã dưới làn mưa laser, tiếng khóc của những đứa trẻ mồ côi dưới gầm cầu, và gương mặt sợ hãi của A Minh đang bị treo trên cột đèn cao áp... Tất cả những thứ đó đáng giá hơn mạng sống tàn tạ này của anh gấp vạn lần. Nếu anh chết vì phân rã tế bào sau một tuần nữa, anh vẫn muốn chết như một con người chính trực, chứ không phải một bóng ma ích kỷ lẩn trốn dưới cống ngầm.


Khánh đưa tay trái vào túi áo măng-tô đen, rút ra một thẻ lưu trữ dữ liệu bọc chì màu xám tro. Anh ném nó xuống bàn trước mặt Hoàng Nam.


"Trong này có ba vạn Lumen-Coin bảo mật. Toàn bộ tài sản của tôi. Chuyển mật mã vào thiết bị của Lâm Ý," Khánh lạnh lùng ra lệnh.


Hoàng Nam sáng mắt lên. Gã nhanh chóng cầm lấy thẻ dữ liệu, cắm vào máy quét của mình để kiểm tra. Sau khi xác nhận dòng tiền số đã được chuyển đi thành công, gã thỏa mãn gật đầu và gõ một dãy ký tự mã hóa truyền thẳng vào máy tính mini của Lâm Ý.


"Giao dịch thành công," Hoàng Nam cười híp mắt. "Một lời khuyên miễn phí cho cậu, đặc vụ cũ: Lê Sâm đã tăng công suất đèn pha bốt gác lên mức cực đại. Dòng điện thạch anh ở đó đang rất nhạy cảm. Chỉ cần một dao động hắc khí nhỏ cũng có thể kích hoạt hệ thống tự hủy bằng laser cực độ của bốt gác. Chúc cậu may mắn sống sót để tiêu diệt thằng khốn đó."


Khánh không thèm đáp lời, quay lưng bước đi. Lâm Ý nhìn theo bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của anh, lòng dâng lên một nỗi giằng xé đau đớn. Cô biết Khánh đang đánh đổi cả cơ hội sống sót cuối cùng của mình chỉ để cứu một đứa trẻ mồ côi ở khu ổ chuột.


Quay trở lại căn ngách cống cụt sát bốt gác dã chiến, Lâm Ý lập tức bắt tay vào việc lắp ráp Thiết bị Khuếch Đại Sóng Tối. Những ngón tay quấn băng gạc của cô lướt nhanh trên các bảng mạch thạch anh rỉ sét, hàn nối các thấu kính lọc quang phổ cổ để tạo ra một bộ cộng hưởng năng lượng tối hoàn chỉnh. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cô gái trẻ, hòa cùng bụi chì xám xịt.


Khánh đứng trong bóng tối của cửa cống, nhìn lên mặt đất qua khe hở của nắp cống sắt. Trên mặt đất, ánh sáng từ hệ thống đèn cao áp di động của Lê Sâm rọi sáng rực rỡ cả một vùng Chợ Đêm Gầm Cầu, biến đêm đen thành một ngày nhân tạo chói lòa, bỏng rát. Cư dân nghèo khổ bị dồn vào các góc tường, khóc lóc dưới làn roi da điện của lính tuần tra.


Ngay giữa bãi đất trống trước Trạm gác ánh sáng số tư, cậu bé A Minh đang bị treo lơ lửng trên một cột đèn cao áp bằng những sợi dây thừng bọc chì. Luồng ánh sáng cực độ từ bóng đèn halogen phía trên rọi thẳng vào người cậu bé, khiến làn da nhỏ bé của A Minh bắt đầu đỏ ửng và phồng rộp lên vì bỏng nhiệt. Cậu bé cắn chặt môi, không thèm khóc lóc, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi nhưng vẫn ngước nhìn về phía những hẻm tối như đang tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.


Lê Sâm đứng dưới chân cột đèn, cái bụng phệ ních chặt trong bộ đồng phục tuần tra Lumen-X xộc xệch. Gã cầm chiếc roi da điện quang tử tự chế, thỉnh thoảng quất mạnh vào không khí phát ra những tiếng nổ chói tai, miệng gầm rú qua chiếc loa cầm tay:


"Vũ Khánh! Tao biết mày đang trốn dưới cống ngầm như một con chuột cống! Tao đếm ngược mười phút! Cứ mỗi phút trôi qua mà mày không xuất hiện, tao sẽ tăng công suất đèn pha lên mười phần trăm để thiêu chín thằng rác rưởi này!"


Khánh siết chặt nắm tay trái, hắc khí lạnh lẽo bắt đầu bộc phát từ vết thương vai trái, nhuộm đen vạt áo măng-tô. Sự phẫn nộ tột cùng khiến dòng năng lượng tối trong tim anh cuộn trào dữ dội, chực chờ phá vỡ sự đè nén của chiếc vòng bạc.


"Khánh, xong rồi!" Giọng Lâm Ý vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Cô bế chiếc hộp cơ khí nhỏ bọc chì dày lên trước mặt anh. Bên trong chiếc hộp, một lõi thạch anh thô đang phát ra những luồng hắc khí mờ nhạt, gợn sóng liên tục theo nhịp thở của Khánh. "Thiết bị Khuếch Đại Sóng Tối đã sẵn sàng. Tôi đã đồng bộ mật mã của Hoàng Nam vào mạch kích hoạt."


Lâm Ý nhìn Khánh, đôi mắt cô đỏ hoe, giọng cô nghẹn lại: "Anh phải nghe rõ đây. Thiết bị này sẽ hút năm mươi phần trăm năng lượng hắc ám còn lại trong tim anh để tạo ra một đợt sóng xung kích tối cực đại truyền vào cáp nguồn. Khi anh cắm thiết bị này vào mạch điện bốt gác, toàn bộ hệ thống chiếu sáng và camera giám sát của Lê Sâm sẽ bị mù hoàn toàn trong đúng ba mươi giây. Không hơn một tích tắc."


Cô đặt bàn tay quấn gạc run rẩy lên ngực anh, nơi vết bỏng lân tinh đang rỉ dịch xanh lục: "Ba mươi giây đó là cơ hội duy nhất của anh. Nếu trong vòng ba mươi giây anh không kết liễu được Lê Sâm và cắt dây cứu A Minh, máy phát điện dự phòng của Lumen-X sẽ tự động kích hoạt. Khi đó, lưới laser phòng thủ sẽ bật lại với công suất gấp đôi, và anh... anh sẽ bị thiêu cháy thành tro bụi ngay lập tức."


Khánh nhìn chiếc hộp cơ khí trong tay, cảm nhận được sự rung động lạnh lẽo của hắc khí nén bên trong. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy kiên định của một kẻ đã chấp nhận số phận đánh mất bản ngã để bảo vệ công lý dưới đáy xã hội.


"Chuẩn bị đi, Lâm Ý," Khánh trầm giọng, bước một bước dài lên bậc thang sắt dẫn lên nắp cống. "Mười phút của Lê Sâm bắt đầu đếm ngược rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!