Bóng Ma Truy Đuổi
Cơn mưa axit của Tân Thành vẫn trút xuống rầm rì, gõ bôm bốp lên những tấm tôn rỉ sét của Nhà kho bỏ hoang số 12. Nằm chơ vơ nơi rìa Khu Ổ Chuột Gầm Cầu, nhà kho phân bón cũ kỹ này ngập tràn mùi ẩm mốc, mùi rác thải hóa chất tự hoại và thứ không khí nồng nặc lân tinh xanh lục. Khánh ngồi xếp bằng trong góc tối nhất, tựa lưng vào một container bọc chì rỉ sét. Đây là góc khuất duy nhất giúp anh tạm thời che giấu bước sóng hắc ám của mình khỏi những thấu kính quét hồng ngoại từ xa của chính quyền.
Anh đưa bàn tay phải lên trước mặt. Dưới ánh sáng lân tinh mờ ảo lọt qua kẽ hở mái tôn, làn da tay anh xám ngoét, tê dại hoàn toàn. Luồng điện cao áp từ hàng rào bảo vệ khu nhà hoang họ Vũ ở tập trước vẫn còn lưu lại những dư chấn âm ỉ, phong tỏa toàn bộ mạch năng lượng tối chạy dọc cánh tay phải. Khánh thử ngưng tụ hắc khí, nhưng mười đầu ngón tay phải chỉ phản ứng bằng những cái co giật vô lực. Xúc giác biến mất khiến anh cảm thấy cánh tay này như một khúc gỗ chết bám vào vai.
"Khánh, anh phải xử lý vết bỏng ở vai trái ngay," giọng Lâm Ý rè rè vang lên qua chiếc tai nghe bọc chì tự chế. "Bức xạ hắc khí rò rỉ từ đó đang tăng lên mức báo động. Nếu đội tuần tra của Phan Thiết quét qua khu vực rìa sông Đen này, họ sẽ bắt được tần số của anh trong vòng bán kính ba trăm mét."
"Tôi biết," Khánh khàn giọng đáp. Anh dùng bàn tay trái còn linh hoạt kéo vạt áo măng-tô đen rách nát sang một bên. Vết thương do đạn laser găm vào vai trái từ trận chiến trước đang mưng mủ, phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt của lân tinh độc hại. Anh nghiến chặt răng, lấy con dao găm bọc chì cạy mạnh vào mảng thịt cháy sém để gạt bỏ lớp hóa chất đang ăn mòn tế bào. Cơn đau bỏng rát tột cùng khiến mồ hôi lạnh của anh tuôn ra như tắm. Khánh khẽ chạm vào chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái. Hai vết rạn nhỏ trên vòng bạc khẽ run lên, tỏa ra một tần số sóng não dịu nhẹ xoa dịu thần kinh trung ương, ngăn không cho hắc khí trong tim anh bùng phát bạo tẩu.
Anh thở dốc, đặt cuốn sổ tay địa chất của cha xuống đùi. Những dòng chữ viết tay của ông Vũ Cảnh về vết nứt vật chất tối ngầm vẫn còn nhảy múa trong đầu anh, nhưng lúc này, bản năng của một đặc vụ lão luyện đang gào thét báo động.
Không khí bên trong nhà kho đột ngột lạnh đi. Đó không phải là cái lạnh ẩm ướt của cơn mưa axit ngoài kia, mà là cái lạnh buốt của một sát khí được che giấu cực kỳ tinh vi.
Khánh bất động, nín thở. Đôi mắt anh, giờ đây đã chuyển sang màu xám đục do sự đồng hóa hắc ám, quét nhanh qua những đống container phế liệu đổ nát. Tiếng mưa rơi trên mái tôn vẫn đều đặn, nhưng trong kẽ hở của âm thanh đó, có một khoảng lặng bất thường.
Gợn sóng ánh sáng.
Chỉ một phần mười giây, khúc xạ ánh sáng hắt ra từ đống container phía tây bị méo mó nhẹ, tựa như một tấm kính vô hình vừa lướt qua.
"Tránh ra!"
Bản năng sinh tồn giật nậy cơ thể Khánh. Anh dùng chân đạp mạnh vào thành container bọc chì, mượn lực đẩy ngã người sang bên phải.
Xoẹt!
Một lưỡi dao bằng quang năng xanh lam rực rỡ chém sượt qua khoảng không nơi cổ anh vừa ngự trị. Luồng nhiệt lượng cực độ từ lưỡi dao tỏa ra làm cháy sém vài sợi tóc của Khánh, để lại mùi khét lẹt của ozone bị đốt cháy.
Kẻ tấn công hoàn toàn vô hình. Không có tiếng bước chân, không có nhịp thở, thậm chí không có dao động nhiệt thông thường.
"Tàng Hình Quang Học..." Khánh thầm nghĩ, lồng ngực thắt lại. Đây là công nghệ bẻ cong ánh sáng tối tân nhất của đội sát thủ mật danh Quang Nhãn. Chỉ có một kẻ sở hữu dị năng này ở mức độ hoàn hảo như vậy: Sát thủ Số 09.
Khánh lập tức lùi lại, tay trái vung lên. Anh giải phóng một lượng hắc khí nén từ Bóng Râm Cục Bộ, biến nó thành một làn sương đen nhạt lấp đầy không gian nhà kho rộng khoảng năm mươi mét vuông. Anh muốn dùng làn sương hắc ám này để tạo ra một môi trường vật chất tối trung gian, hễ kẻ tàng hình di chuyển qua sẽ tạo ra những điểm gợn sóng ánh sáng lộ liễu.
Nhưng Số 09 là một cỗ máy giết người thực sự. Gã không hề hoảng loạn. Màng bẻ cong quang phổ trên bộ đồ bó sát của gã lập tức tự động điều chỉnh, hấp thụ và bẻ cong cả phổ ánh sáng của làn sương đen.
Khánh chưa kịp định vị thì một luồng gió lạnh đã ập sát bên sườn trái. Lưỡi dao găm quang năng thứ hai đâm thẳng vào vai trái của anh – ngay vị trí vết bỏng lân tinh chưa lành.
Phập!
"Hự!" Khánh rên rỉ đau đớn. Lưỡi dao quang năng đâm sâu vào bả vai, phân rã lập tức các tế bào hắc ám đang cố gắng tái tạo biểu bì. Cơn đau bỏng rát dội thẳng vào vỏ não khiến anh suýt chút nữa ngất đi.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Khánh nhận ra tay phải tê liệt là một bất lợi chí mạng. Anh không thể thực hiện các đòn cận chiến khóa tay hay sử dụng dao găm bọc chì để đỡ đòn. Anh buộc phải lùi bước, chấp nhận để lưỡi dao găm của đối thủ găm trên vai, dùng chính cơ thể mình làm mồi nhử.
Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đôi mắt, kích hoạt Cảm Nhận Hắc Ám ở mức cực hạn. Thế giới xung quanh anh biến thành một mảng màu xám xịt của vật chất tối, nhưng ở khoảng cách nửa mét trước mặt, anh nhìn thấy một luồng nhiệt lượng màu cam đỏ mờ nhạt phát ra từ bộ nguồn pin quang tử mini đeo sau lưng kẻ vô hình. Bộ nguồn đó đang phải hoạt động hết công suất để duy trì màng tàng hình bẻ cong ánh sáng.
"Tìm thấy mày rồi," Khánh nghiến răng.
Tay trái anh co lại, năm đầu ngón tay phóng ra những sợi tơ đen mỏng lấp lánh như tơ nhện – Sợi Chỉ Hư Vô. Những sợi chỉ tối ngưng tụ từ hắc khí nén luồn lách qua làn sương, quấn chặt lấy cổ tay phải của kẻ vô hình.
Năng lượng hắc ám lạnh lẽo từ sợi chỉ lập tức ăn mòn và gây chập mạch hệ thống màng phản quang của bộ đồ sát thủ.
Chớp tắt! Chớp tắt!
Thân hình của Số 09 bắt đầu hiển thị chập chờn dưới làn sương đen. Đó là một gã đàn ông gầy gò, mặc bộ đồ bó sát phản quang, gương mặt che kín bởi chiếc mặt nạ gương vô sắc lạnh lùng.
Số 09 nhận ra mình bị định vị vật lý, gã không hề do dự. Gã dùng tay trái rút thanh dao găm quang năng còn lại, chém đứt phăng Sợi Chỉ Hư Vô của Khánh, đồng thời tung ra một đòn quét ngang định cắt đứt cuống họng anh.
Khánh biết mình không còn đủ thể lực và hắc khí để đỡ đòn chém này. Vết thương ở vai trái đang rò rỉ máu hắc ám lạnh ngắt, năng lượng tối trong cơ thể anh đã chạm ngưỡng cạn kiệt.
Anh quyết định dùng bài tẩy cuối cùng.
"Hắc Khí Thế Thân!"
Khánh nén toàn bộ hắc khí còn sót lại trong tim bộc phát ra ngoài qua các lỗ chân lông. Trong vòng một phần mười giây, một bóng đen giống hệt anh ngưng tụ tại chỗ cũ chịu trọn cú chém ngang cổ của Số 09. Lưỡi dao quang năng cắt qua bóng đen, giải phóng một làn khói tối mù mịt che khuất tầm nhìn.
Bản thể thực sự của Vũ Khánh đã dịch chuyển đi mười mét, rơi xuống cạnh khung cửa sổ kính vỡ của nhà kho. Đầu anh đau búa bổ, lồng ngực thắt lại dữ dội do tác dụng phụ của việc tiêu hao chín mươi phần trăm hắc khí dự trữ cho đòn thế thân. Khói đen rò rỉ từ miệng anh, lạnh ngắt và mặn chát vị máu.
Không chần chừ thêm một giây, Khánh dùng chút sức tàn lao mình ra ngoài cửa sổ, rơi xuống bãi bùn đất nhão nhoét của cơn mưa axit ngoài kia, lẩn khuất vào hệ thống cống ngầm tối tăm dẫn ra sông Đen.
Chưa đầy ba phút sau khi Vũ Khánh biến mất, tiếng còi hú dồn dập của cảnh sát tuần tra phá vỡ màn đêm tĩnh mịch của bãi phế liệu.
Những luồng ánh sáng xanh dương cực mạnh từ đèn pha xe tuần tra quét dọc qua các ô cửa sổ vỡ nát của Nhà kho số 12. Cửa chính nhà kho bị đá bay khô khốc.
Trịnh Du bước vào đầu tiên. Gã đặc vụ trẻ xuất sắc của Quang Nhãn mặc bộ đồng phục Thống Lĩnh màu xanh đen gọn gàng, tay đeo găng tay bọc chì, một tay cầm súng lục quang tử đã lên nòng, một tay cầm Thấu kính Quang Ảnh định vị bức xạ cầm tay. Ánh mắt gã sắc sảo và lạnh lùng quét qua đống container đổ nát.
"Lục soát kỹ khu vực này!" Trịnh Du ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm vang lên giữa tiếng mưa rơi.
Toàn toán đặc vụ bọc chì tản ra, rà quét các góc tối bằng thiết bị quét cầm tay. Trịnh Du bước chậm rãi về phía góc container bọc chì – nơi vừa diễn ra trận chiến cận chiến nghẹt thở.
Gã dừng lại trước một vũng chất lỏng màu đen đỏ đặc quánh đang tỏa ra hơi lạnh mờ nhạt trên nền đất ẩm mốc. Trịnh Du quỳ xuống, tháo găng tay bọc chì, dùng ngón tay chấm nhẹ vào vũng máu rồi đưa lên mũi ngửi.
Mùi ozone cháy, mùi lân tinh độc hại và cái lạnh buốt đặc trưng của vật chất tối nguyên bản.
"Là máu của Vũ Khánh. Anh ta vừa ở đây..." Trịnh Du thầm nghĩ, đôi mắt gã nheo lại.
Nhưng khi gã đưa mắt nhìn rộng ra xung quanh, thấu kính Quang Ảnh trên tay gã bắt đầu hiển thị những vết xước siêu nhỏ trên các tấm sắt container. Đó là những vệt cắt phẳng lỳ, nóng chảy do nhiệt độ cực cao gây ra.
Trịnh Du nhặt lên một mảnh kính vỡ từ chiếc mặt nạ gương vô sắc của sát thủ Số 09 bỏ lại hiện trường. Trên mảnh kính vẫn còn lưu lại một chút tàn dư quang phổ bẻ cong ánh sáng.
Đôi đồng tử của Trịnh Du co rụt lại. Gã nhận ra vết cắt này, nhận ra mảnh kính này.
"Tàng Hình Quang Học... Dao găm quang năng lưỡi kép... Đây là dấu vết chiến đấu của Số 09. Tại sao sát thủ mật danh của tổ chức lại xuất hiện ở đây để thủ tiêu Vũ Khánh?"
Mâu thuẫn nội tâm của Trịnh Du bùng lên dữ dội. Theo thông tin chính thức từ chỉ huy Nghiêm Minh, Vũ Khánh là kẻ phản bội tàn sát đồng nghiệp và đang bị truy nã để bắt giữ xét xử. Nhưng nếu Khánh thực sự là phản đồ, tại sao cấp trên lại bí mật phái một sát thủ bẻ cong ánh sáng – kẻ chuyên thực hiện các nhiệm vụ diệt khẩu không để lại dấu vết – đến để ám sát anh ta ngay tại 슬um hẻo lánh này?
Họ muốn bắt sống Khánh, hay họ đang lo sợ anh ta sẽ sống sót để nói ra một sự thật nào đó?
Trịnh Du siết chặt mảnh kính vỡ trong lòng bàn tay, găng tay bọc chì của gã rít lên một tiếng khô khốc. Gieo hạt giống nghi ngờ đầu tiên về sự chính trực của Nghiêm Minh và sự trong sạch của người bạn học cũ Vũ Khánh, gã khẽ đứng dậy.
"Báo cáo Thống Lĩnh, không tìm thấy mục tiêu. Dấu vết bức xạ hắc ám đã biến mất hoàn toàn ngoài bờ sông Đen," một đặc vụ bọc chì bước đến báo cáo.
Trịnh Du lặng im một lát, giấu mảnh kính vỡ của sát thủ vào túi áo trong trước khi quay lại nhìn thuộc hạ. Gương mặt gã trở lại vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp thường ngày.
"Thu quân. Phong tỏa toàn bộ hệ thống cống ngầm dẫn ra sông Đen. Vũ Khánh đã bị thương nặng, anh ta không thể đi xa được."
Trịnh Du bước ra khỏi nhà kho, để lại vũng máu lạnh lẽo của Vũ Khánh đang dần bị nước mưa axit gột rửa, nhưng những nghi vấn trong lòng gã thì đã bắt đầu bám rễ sâu sắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!