Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Cuốn Sổ Tay Địa Chất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa độc của Tân Thành trút xuống Khu Đô Thị Cũ như một tấm màn axit xám xịt, gầm rít và lạnh lẽo. Thứ nước mưa sặc mùi lưu huỳnh và bụi lân tinh công nghiệp bốc lên từ những nhà máy lọc quang phổ của tập đoàn Lumen-X, táp thẳng vào da thịt Vũ Khánh, mang theo cảm giác bỏng rát quen thuộc. Khánh nép mình dưới bóng râm của một mái hiên bê tông nứt nẻ, kéo sụp chiếc mũ măng-tô đen để che đi nửa khuôn mặt nhợt nhạt.


Vết bỏng hắc khí ở vai trái – dấu tích từ phát đạn laser của toán lính tuần dưới cống ngầm vài tiếng trước – đang rỉ ra thứ dịch lỏng lạnh lẽo màu xanh lục nhạt. Cơn đau buốt nhói dội thẳng vào tận xương tủy, nhắc nhở anh rằng thời gian của mình không còn nhiều. Da ngực anh đã bắt đầu phân rã nhẹ, mảng da xám đen mờ đục vô cảm đang lan rộng. Khánh khẽ chạm vào chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái. Hai vết rạn siêu nhỏ trên bề mặt kim loại lạnh ngắt như một lời cảnh báo thầm lặng: mỏ neo nhận thức của anh đang yếu dần. Nếu hắc khí bạo tẩu một lần nữa, anh có thể sẽ vĩnh viễn mất đi những mảnh ký ức cuối cùng về gia đình.


"Khánh, anh nghe rõ không?" Giọng nói của Lâm Ý vang lên qua chiếc tai nghe bọc chì tự chế, nhỏ và rè do nhiễu loạn từ trường của cơn mưa axit. Cô đang ở căn gác xép công nghệ, những ngón tay gõ liên tục trên bàn phím để theo dõi mạng lưới camera giám sát. "Hệ thống camera quét nhiệt ở Khu nhà hoang họ Vũ vừa hoàn thành đợt tự hiệu chuẩn. Anh có đúng mười hai giây trước khi luồng thấu thị hồng ngoại của bốt gác số bốn quét qua bức tường phía tây."


"Nghe rõ," Khánh trầm giọng đáp, giọng nói khàn đặc lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe đá. "Tôi bắt đầu di chuyển."


Anh siết chặt chiếc huy hiệu đặc vụ Quang Nhãn dính máu của Vũ An trong lòng bàn tay phải, lấy cơn đau nhói từ góc kim loại găm vào da thịt làm động lực tỉnh táo. Khánh vận hành Bộ Pháp Vô Ảnh. Thân ảnh cao gầy của anh lướt đi trong màn mưa, nhanh và nhẹ như một cái bóng không để lại dấu chân hay tiếng động trên những vũng nước thải sủi bọt.


Trước mặt anh, Khu nhà hoang họ Vũ hiện ra như một bộ xương khô khổng lồ giữa lòng đô thị rực rỡ ánh đèn neon. Ngôi nhà hai tầng từng tràn ngập tiếng cười của mẹ Vũ Lan và những buổi thảo luận địa chất của cha Vũ Cảnh, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, bị bao vây bởi hàng rào dây thép gai chằng chịt và những tấm biển cảnh báo màu đỏ của Lumen-X.


Khánh áp sát vào chân tường phía tây. Ngay phía trên đầu anh, một camera quét nhiệt quang tử đang xoay chậm, phát ra luồng sáng đỏ nhạt quét dọc theo bờ tường bọc chì. Khánh tập trung tinh thần, kích hoạt kỹ năng bẻ cong quang phổ. Một làn sương hắc khí mỏng nhẹ thoát ra từ các lỗ chân lông, bao bọc quanh cơ thể anh, làm lệch hướng các tia sáng quét hồng ngoại. Thấu kính camera lướt qua vị trí của anh mà không hề phát ra tiếng còi báo động.


"Còn năm giây. Khánh, nhảy qua hàng rào đi!" Lâm Ý thúc giục qua tai nghe.


Khánh nhún người nhảy lên, định bám vào gờ tường để vượt qua hàng rào dây thép gai. Nhưng anh đã đánh giá thấp hệ thống phòng thủ vật lý của Lumen-X tại khu vực đô thị cũ này. Ngay khi lòng bàn tay phải của anh chạm vào sợi kẽm gai, một luồng điện cao áp tự động kích hoạt. Dòng điện màu xanh lam rít lên một tiếng "xoạch" đanh gọn, phóng thẳng vào tay anh.


Khánh giật nảy người, một luồng điện tê dại chạy dọc cánh tay phải, nung nóng các tế bào hắc ám đang ẩn náu dưới da. Cơn đau bỏng rát khiến anh suýt chút nữa mất đà ngã xuống. Lòng bàn tay phải của anh cháy sém, da thịt tê liệt hoàn toàn, bốc lên một làn khói xám nhạt mùi chì cháy. Hắc khí trong tim anh như bị kích thích, chực chờ bùng phát bạo tẩu. Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, tay trái siết chặt chiếc vòng bạc rỉ sét, cưỡng ép dòng hắc khí đang nổi loạn quay trở lại trạng thái ngủ đông.


Anh rơi xuống phía bên trong sân vườn đổ nát, lăn một vòng trên đống gạch vụn để giảm lực chấn động. Tay phải của anh hoàn toàn mất đi xúc giác, các đầu ngón tay run rẩy co quắp lại do tác hại của dòng điện cao áp.


"Khánh! Anh có sao không?" Giọng Lâm Ý đầy lo lắng.


"Không sao. Chỉ bị tê tay phải. Tôi đã vào trong," Khánh thì thào, cố giữ cho nhịp thở đều đặn để tránh làm nhịp tim vượt quá ngưỡng một trăm hai mươi lần một phút.


Anh gượng dậy, bước vào bên trong ngôi nhà cũ qua khung cửa sổ vỡ nát. Không gian bên trong tối tăm và ẩm mốc. Ánh sáng neon từ những tòa tháp kính của Lumen-X hắt qua những kẽ hở trên mái nhà đổ sụp, tạo ra những vệt sáng loang lổ như những vệt máu khô. Khánh nhìn quanh, lồng ngực thắt lại. Đây là phòng khách cũ. Nơi kia từng đặt chiếc bàn ăn bằng gỗ sờn, nơi mẹ anh thường nấu gánh cháo hành nóng hổi xoa dịu những cơn đau rã tế bào của anh khi còn nhỏ. Giờ đây, chỉ còn lại những mảnh gỗ mục nát và đống đổ nát rêu phong.


Khánh lắc đầu để xua đi những ảo ảnh ký ức đang gặm nhấm tâm trí. Anh di chuyển về phía căn phòng làm việc cũ của cha mình ở góc cuối hành lang. Căn phòng trống rỗng, chiếc bàn làm việc bằng sắt bọc chì đã bị tịch thu, chỉ còn lại nền gạch xám xịt phủ đầy bụi bẩn và nước mưa dột từ trần nhà.


Khánh quỳ xuống, dùng bàn tay trái còn xúc giác gõ nhẹ lên từng viên gạch dưới chân theo trí nhớ. Viên gạch thứ tư tính từ góc tường phía đông. Anh dùng con dao găm bọc chì cạy mạnh. Viên gạch nhấc lên, lộ ra một hốc nhỏ bọc chì chống bức xạ nằm sâu bên dưới.


Bên trong hốc là một cuốn sổ tay nhỏ bọc da sờn cũ, bị ố vàng bởi thời gian nhưng nhờ lớp chì bảo vệ nên vẫn còn nguyên vẹn. Đó chính là Cuốn sổ tay địa chất của cha anh, nhà địa chất Vũ Cảnh. Khánh run rẩy cầm cuốn sổ lên, cảm giác lạnh lẽo từ lớp da bọc chì truyền vào lòng bàn tay. Anh chưa kịp mở ra thì một luồng gió lạnh đột ngột ập đến từ phía sau hành lang, kéo theo tiếng bước chân cực nhẹ dẫm trên những mảnh kính vỡ.


Cạch.


Tiếng khóa nòng súng lục vang lên khô khốc ngay sau gáy anh. Một luồng ánh sáng xanh lục nhạt từ họng súng laser chiếu thẳng vào bả vai trái của Khánh, tỏa ra nhiệt lượng nóng hổi.


"Đứng im. Đừng cử động, Khánh. Tao không muốn phải bắn mày."


Giọng nói quen thuộc, trầm ấm nhưng đầy nhút nhát và giằng xé vang lên trong bóng tối. Khánh đứng yên, không giải phóng hắc khí phòng ngự, bởi anh biết đối phương là ai. Đó là Trần Tiến – cựu đồng nghiệp cấp thấp của anh tại tổ chức Quang Nhãn, người duy nhất không tham gia vào cuộc thảm sát đêm đó và luôn âm thầm tin anh bị oan.


"Tiến," Khánh chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo một sự điềm tĩnh đáng sợ của một cựu đặc vụ lão luyện. "Cậu vẫn đeo chiếc huy hiệu tuần tra cũ của Quang Nhãn sao?"


Trần Tiến đứng trong bóng tối, khẩu súng lục quang tử cầm tay trong tay run rẩy nhẹ. Gương mặt mập mạp của gã đặc vụ trung niên đầy mồ hôi, ánh mắt lấm lét nhìn ra phía cửa sổ như sợ hãi có ai đó đang theo dõi.


"Khánh... tại sao mày lại quay lại đây?" Tiến thì thào, giọng đầy lo sợ. "Nghiêm Minh đã ban bố lệnh truy nã đỏ toàn thành phố. Biệt đội đặc nhiệm bọc chì đang rà quét từng mét đất ở khu đô thị cũ này. Mày quay lại đây chỉ có con đường chết!"


"Tôi quay lại để tìm sự thật," Khánh từ từ xoay người lại, động tác cực kỳ chậm rãi để tránh kích hoạt bản năng nổ súng của Tiến. Khi gương mặt nhợt nhạt với đôi mắt lóe lên luồng hắc khí mờ ảo của Khánh lộ ra dưới ánh sáng neon nhạt, Trần Tiến khẽ lùi lại một bước, họng súng hơi hạ xuống.


"Sự thật?" Tiến cười khổ, gương mặt khắc khổ đầy vẻ bất lực. "Sự thật là cả tổ chức đã bị tiêu diệt. Vũ An đã chết. Nghiêm Minh đã đưa ra đầy đủ bằng chứng thấu thị cho thấy hắc khí của mày đã tàn sát mọi người. Tao... tao muốn tin mày, Khánh. Nhưng bằng chứng..."


"Cậu tin Nghiêm Minh, hay cậu tin vào những gì chúng ta đã thề dưới ngọn cờ của Quang Nhãn?" Khánh bước tới một bước nhỏ, đôi mắt hắc ám nhìn thẳng vào Tiến. "Nghiêm Minh đã thỏa hiệp với Lumen-X. Gã dùng mạng sống của đồng đội để đổi lấy chiếc ghế Đô Đốc. Nếu tôi là kẻ thảm sát, Tiến... cậu nghĩ cậu còn cơ hội đứng đây nói chuyện với tôi sao?"


Lời nói của Khánh như một nhát búa nện thẳng vào mâu thuẫn nội tâm của Trần Tiến. Tiến nhớ lại quá khứ, khi gã bị kẹt trong một mỏ khoáng thạch sụp đổ dưới cống ngầm, chính Vũ Khánh đã liều mạng lao vào dòng nước thải lân tinh nóng bỏng để kéo gã ra ngoài. Khoản nợ ân tình đó, cùng với sự chính trực còn sót lại của một đặc vụ Quang Nhãn cũ, khiến Tiến không thể bóp cò.


"Khánh..." Tiến hạ hẳn họng súng xuống, thở dài bất lực. "Tao biết mày không phải loại người đó. Nhưng Nghiêm Minh đã biến chất hoàn toàn rồi. Gã không còn là chỉ huy của chúng ta nữa. Gã là con chó săn của Lumen-X. Gã đang phái Phan Thiết dẫn đội đặc nhiệm bọc chì bao vây khu vực này. Chúng có thiết bị quét thấu thị thấu thị cầm tay. Mày không trốn được lâu đâu."


Khánh nhìn cuốn sổ tay địa chất trong tay trái, rồi nhìn Tiến: "Tiến, giúp tôi một lần cuối. Tôi cần rời khỏi đây mà không kích hoạt chuông báo động của bốt gác ngoài cổng."


Trần Tiến cắn chặt môi, ánh mắt giằng xé dữ dội. Gã biết nếu giúp Khánh gã sẽ bị khép vào tội phản quốc và bị xử tử tại chỗ. Nhưng nhìn vào đôi mắt đầy hận thù và nỗi đau mất mát của người đồng đội cũ, gã không thể từ chối.


"Được," Tiến quyết định, gã nhanh tay rút từ trong túi áo ra một bộ đàm nội bộ đã được mã hóa chống nghe lén và tuồn cho Khánh. "Đây là tần số di chuyển của đội đặc nhiệm Phan Thiết. Tao sẽ ra cổng chính kích hoạt một báo động giả về việc phát hiện hắc khí ở hướng ngược lại để đánh lạc hướng camera. Mày có đúng ba mươi giây để thoát ra bằng lối cửa sau."


"Cảm ơn, Tiến," Khánh siết chặt cuốn sổ tay vào ngực, gật đầu với người đồng nghiệp cũ.


"Đừng cảm ơn tao," Tiến quay lưng đi, giọng nói nghẹn lại. "Sống sót mà rửa sạch vết nhơ cho tổ chức... và cho Vũ An. Đi ngay đi!"


Khánh không chần chừ. Anh vận hành Bộ Pháp Vô Ảnh, thân ảnh lập tức tan chảy vào bóng tối của căn phòng, lướt nhanh ra phía cửa sau ngôi nhà hoang. Đúng lúc đó, tiếng còi báo động dã chiến từ phía cổng chính vang lên rú rít, kéo theo những luồng ánh sáng laser đỏ quét loạn xạ về hướng đông, đúng như kế hoạch nghi binh của Trần Tiến.


Khánh lao ra ngoài màn mưa axit lạnh ngắt, luồn lách qua những con hẻm tối tăm của Khu Đô Thị Cũ, hướng về phía bãi phế liệu gầm cầu. Anh nép mình dưới một vòm gạch đổ nát của một cây cầu vượt cũ, nơi ánh sáng đèn cao áp của Lumen-X không thể chiếu tới.


Với bàn tay trái còn run rẩy, Khánh mở cuốn sổ tay địa chất bọc chì của cha ra. Dưới ánh sáng lân tinh mờ ảo phát ra từ những vũng nước mưa nhiễm độc, những dòng chữ viết tay vội vã, nghệch ngoạc bằng mực bọc chì của cha anh hiện rõ trên trang giấy đầu tiên:


"Gửi Khánh, nếu con tìm thấy cuốn sổ này, nghĩa là ta đã không thể trở về. Vết nứt địa chất dưới lòng Khu Ổ Chuột Gầm Cầu không phải là một hiện tượng tự nhiên ngẫu nhiên. Đó là một vết nứt vật chất tối nguyên bản khổng lồ phát ra nguồn hắc khí tối thượng. Lumen-X đang xây dựng một hệ thống trạm phát sáng đè lên nó để triệt tiêu và thực hiện một thí nghiệm cấm tàn bạo trên cơ thể con người nhằm trích xuất năng lượng... Con phải cẩn thận với Trần Sâm..."


Khánh bàng hoàng đọc những dòng chữ cuối cùng. Đúng lúc đó, từ phía xa đầu hẻm, tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe thiết giáp bọc chì bắt đầu vang lên dồn dập. Những luồng ánh sáng laser quét thấu thị cực mạnh từ xa bắt đầu rọi quét dọc theo các vách tường gạch, tiến sát về phía chỗ ẩn nấp của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!