Liên Minh Vô Ảnh
Hơi nóng hầm hập bốc lên từ dòng nước thải sền sệt dưới lòng cống thoát nước thải nhiệt như muốn thiêu rụi chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại. Vũ Khánh đứng tựa lưng vào vách bê tông rêu phong, lồng ngực phập phồng thở dốc. Mỗi nhịp hít thở đều kéo theo một cơn bỏng rát buốt nhói dội thẳng từ ngực lên đại não. Vết bỏng hắc khí màu xanh lục lân tinh do đạn laser của Lê Sâm gây ra đang rỉ ra thứ dịch lỏng lạnh lẽo, ăn mòn dần lớp da thịt nhợt nhạt của anh. Quá trình phân rã tế bào đã bắt đầu, dù mới chỉ là một phần trăm diện tích da ngực chuyển sang màu xám đen vô cảm, nhưng nó là lời cảnh báo tàn nhẫn về cái giá của việc lạm dụng năng lực bóng tối.
Khánh khẽ cúi đầu, nhìn xuống cổ tay trái. Chiếc vòng bạc rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Vũ Lan – giờ đây đã xuất hiện vết rạn thứ hai, mảnh và sâu như một nhát chém vô hình. Cơn bạo tẩu hắc khí khi chứng kiến chú Vũ Đình bị thiêu rụi dã man ngay trước mắt đã suýt chút nữa phá vỡ mỏ neo tinh thần này. Anh siết chặt lòng bàn tay phải, nơi chiếc huy hiệu đặc vụ Quang Nhãn dính máu của Vũ An đang găm chặt vào da thịt, mượn cơn đau vật lý để cưỡng ép lý trí tỉnh táo trở lại. Lời thề báo thù Lê Sâm vẫn đang rít lên từng hồi trong tâm trí anh, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Tõm. Tõm.
Tiếng bước chân gấp gáp rẽ nước thải từ phía xa dội lại qua đường ống vòm bê tông khổng lồ. Khánh lập tức thu mình vào bóng râm của một đường ống dẫn nhiệt bọc chì rỉ sét. Anh vận hành Quy tắc di chuyển điểm mù, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động nhiệt và hắc khí phát xạ ra môi trường. Đôi mắt anh, giờ đây đã mất đi một phần lòng trắng do sự đồng hóa hắc ám, nhìn thấu qua màn sương mù lân tinh xanh lục mờ ảo.
"Chạy đi đâu hả con khốn! Trộm linh kiện quang học của Lumen-X mà muốn thoát khỏi đây sao?"
Giọng nói thô lỗ, hách dịch vang lên đầy đe dọa. Đó là toán lính tuần tra dưới quyền Lê Sâm. Ba tên lính mặc giáp nhẹ phản quang bọc chì màu trắng bạc, tay cầm những khẩu súng lục quang tử cầm tay đang phát ra luồng sáng laser xanh lục rà quét khắp các ngóc ngách cống ngầm. Ánh sáng laser quét qua vách đá, rít lên những tiếng điện từ chói tai, bốc hơi nước thải thành những làn khói độc nồng nặc mùi lưu huỳnh.
Đang chạy trốn phía trước chúng là một cô gái nhỏ nhắn. Cô mặc chiếc áo khoác hoodie màu xám rộng thùng thình rách nát, mái tóc đen rối bời bết chặt vào vầng trán đẫm mồ hôi. Đôi mắt cô thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng rực lên một sự bướng bỉnh kỳ lạ. Cô ôm chặt một chiếc túi vải bọc chì trước ngực, bên trong chứa đầy những thấu kính và linh kiện quang học thô trộm được từ bãi phế liệu. Đó là Lâm Ý.
Lâm Ý bị dồn vào góc chết của đường cống vòm, nơi dòng nước thải nóng đổ ra một hố sâu chứa đầy hóa chất lân tinh sủi bọt xanh. Phía sau cô là bức tường bê tông kiên cố không lối thoát. Cô thở hổn hển, lưng áp chặt vào vách đá lạnh, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy rút từ trong túi áo khoác ra một quả bom khói tự chế bằng bột than chì.
"Tụi bây ngon thì bước lại đây!" Lâm Ý hét lớn, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
Tên đội trưởng toán lính tuần tra bật cười rùng rợn, chĩa thẳng họng súng lục quang tử cầm tay vào ngực cô:
"Chỉ là một con chuột nhắt khu ổ chuột. Mày nghĩ thứ đồ chơi phế liệu đó cản được súng laser sao? Giao nộp túi linh kiện ra đây, hoặc tao nướng chín mày tại chỗ!"
Lâm Ý nghiến răng, quyết đoán ném mạnh quả bom khói tự chế lên không trung. Nhưng gã lính tuần gác bên cạnh còn nhanh hơn. Gã bóp cò súng lục quang tử. Một tia laser mini màu xanh lục phóng ra với tốc độ ánh sáng, kích nổ quả bom khói ngay trên không trung khi nó chưa kịp lan tỏa. Sức ép từ vụ nổ nhiệt lượng cực đại hất văng Lâm Ý ngã quỵ xuống nền bê tông ẩm ướt, mu bàn tay phải của cô bị bỏng nhiệt nhẹ, đỏ rực và rỉ máu.
"Khốn kiếp..." Lâm Ý ôm chặt lấy mu bàn tay đau đớn, chiếc túi vải bọc chì rơi ra, những thấu kính thạch anh quang phổ văng tung tóe trên nền đất.
Tên đội trưởng bước tới, đặt đế giày bọc chì lên ngực cô, nòng súng laser nóng hổi dí sát vào trán cô:
"Hết đường chạy rồi. Chết đi, con khốn!"
Trong bóng tối của đường ống dẫn nhiệt bọc chì, Vũ Khánh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt anh dừng lại ở những thấu kính thạch anh quang phổ đang lấp lánh dưới ánh laser xanh. Trí óc đặc vụ cũ của anh lập tức phân tích: cô gái này có khả năng bẻ khóa hệ thống camera giám sát của Lumen-X, và những linh kiện kia chính là thứ mà anh cần để chế tạo thiết bị che giấu hắc khí. Quyết định cứu mạng Lâm Ý gieo hạt giống cho mạng lưới kỹ thuật kháng chiến sau này hiện rõ trong đầu anh. Anh không thể để cô chết.
Khánh vận hành Bộ Pháp Vô Ảnh.
Cơ thể anh lướt đi nhanh như một bóng ma vô hình giữa các bóng râm của đường ống dẫn nhiệt. Bước chân không chạm đất, không để lại một tiếng động hay gợn nước nào. Anh áp sát toán lính tuần từ phía sau bóng tối vòm cống.
Nhưng tên lính tuần đứng gác vòng ngoài là một kẻ cảnh giác. Gã bất ngờ xoay người lại do cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo đột ngột ập đến từ phía sau. Gã chĩa thẳng khẩu súng lục quang tử cầm tay vào làn sương đen đang di động và bóp cò.
Phụt!
Tia laser mini bắn trúng vai trái của Vũ Khánh. Sức mạnh quang tử thiêu cháy một mảng hắc khí phòng ngự bọc quanh người anh, phát ra âm thanh xèo xèo của da thịt bị đốt cháy. Cơn đau bỏng rát tột cùng dội vào thần kinh Khánh, nhưng anh không hề lùi bước. Anh nghiến chặt răng, chịu đựng vết bỏng hắc khí mới.
Khánh lập tức vận hành kỹ năng bẻ cong quang phổ. Anh giải phóng một lớp hắc khí nén mỏng quanh cơ thể, điều khiển dòng chảy hắc ám bẻ hướng toàn bộ ánh sáng laser phát ra từ khẩu súng của tên lính tuần, dội ngược thẳng vào võng mạc của ba tên lính gác.
"Á!!! Mắt tôi!"
Tiếng gào thét đau đớn vang dội khắp đường cống ngầm. Ba tên lính tuần đồng loạt buông súng, ôm chặt lấy đôi mắt đang rỉ máu do bị ánh sáng laser cực độ phản chiếu trực tiếp vào võng mạc. Chúng bị mù tạm thời trong vòng năm giây.
Năm giây là quá đủ đối với một cựu đặc vụ Quang Nhãn.
Khánh lướt tới như một cơn gió độc. Cánh tay phải bọc chì của anh rút phắt khẩu dao găm bọc chì chống phản quang giắt sau hông. Với những động tác lạnh lùng, dứt khoát và chính xác đến tàn nhẫn, anh vung dao cắt đứt mạch máu cổ của tên đội trưởng trước khi gã kịp định hình hướng tấn công.
Máu nóng phun ra, hòa vào dòng nước thải nóng hổi dưới chân. Khánh xoay người, chân trái quét mạnh gạt ngã tên lính thứ hai, đồng thời lưỡi dao găm đâm thẳng vào khe hở áo giáp dưới nách gã, găm sâu vào tim. Tên lính cuối cùng hoảng loạn bắn bừa bãi trong bóng tối, nhưng Khánh đã áp sát từ phía sau, bẻ ngoặt cổ gã ra sau bằng một lực bẻ gãy gọn.
Ba xác lính tuần đổ sụp xuống dòng nước thải sền sệt, khói xanh từ những khẩu súng laser rơi vãi tỏa ra nghi ngút rồi tắt lịm.
Lâm Ý bàng hoàng chứng kiến toàn bộ cuộc thảm sát chớp nhoáng chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy năm giây. Cô nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình – một bóng đen cao gầy, khoác chiếc măng-tô đen rách nát, đôi mắt sâu thẳm rực lên luồng hắc khí lạnh lẽo, và bàn tay phải vẫn đang cầm con dao găm rỉ máu.
"Anh... anh là Vũ Khánh?" Giọng Lâm Ý run rẩy tột độ. Cô lùi lại, cố bám vào vách đá. Cô nhận ra gương mặt nhợt nhạt đầy vết bỏng hắc khí này từ những bảng holograms truy nã đỏ của chính quyền Lumen-X treo khắp các ngõ ngách thành phố. "Kẻ thảm sát... tổ chức Quang Nhãn..."
"Muốn sống thì ngậm miệng lại và đi theo tôi," Khánh trầm giọng, giọng nói khàn đặc lạnh lẽo không mang theo chút nhiệt độ nào.
Anh cúi xuống, nhanh nhẹn nhặt chiếc túi vải bọc chì chứa linh kiện quang học thô và kéo tay Lâm Ý đứng dậy. Dù hoảng sợ trước danh tiếng tàn bạo của anh, nhưng nhìn thấy những xác lính tuần nằm dưới chân và vết thương đang rỉ hắc khí trên vai Khánh, Lâm Ý hiểu rằng người đàn ông này là hy vọng sống sót duy nhất của cô lúc này. Cô cắn môi, gật đầu và để anh kéo đi.
Khánh dẫn cô luồn lách qua các đường ống cống thải nhiệt sâu nhất, xóa sạch mọi dấu vết máu và hắc khí rò rỉ dọc đường bằng cách xả nước thải nóng đè lên. Sau gần hai mươi phút di chuyển, họ dừng lại ở một ngách cống cụt bỏ hoang, cách biệt hoàn toàn với các tuyến tuần tra của bốt gác.
Khánh quỵ xuống vách bê tông, một tay ôm chặt vết thương trên vai trái đang bốc khói xanh lục. Cơn sốt bỏng hắc khí và sự phân rã tế bào đang tàn phá thể xác anh dữ dội.
Lâm Ý nhìn thấy tình trạng của anh, nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự tò mò và lòng trắc ẩn của một kỹ sư. Cô mở chiếc túi vải bọc chì, lấy ra một thấu kính thạch anh nhỏ lấp lánh sắc cầu vồng:
"Anh đang bị phân rã tế bào do lạm dụng năng lượng tối dưới ánh sáng nhân tạo của Lumen-X. Nếu không có chất ức chế An-pha-3, anh sẽ tan biến thành khói đen trong vòng vài ngày nữa."
Khánh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo đầy cảnh giác: "Sao em biết chuyện đó?"
"Tôi là Lâm Ý, cựu kỹ sư lập trình mạng quang tử của Lumen-X," cô tự hào khẽ ngẩng đầu, nhưng rồi giọng lại chùng xuống. "Tôi bị truy nã vì phát hiện ra lỗ hổng bảo mật trong hệ thống camera giám sát của chúng. Tôi biết cách bẻ khóa toàn bộ mắt thần của thành phố này để tạo ra các điểm mù cho anh di chuyển. Nhưng..."
Cô dừng lại, nhìn thấu kính thạch anh trong tay đầy nuối tiếc:
"Hệ thống tường lửa bốt gác sử dụng công nghệ quét phổ sâu cực kỳ tinh vi. Phần mềm của tôi không thể vượt qua được nếu không có một thiết bị lọc quang phổ cổ để đồng bộ tần số hắc ám của anh vào mạng lưới của chúng."
"Thiết bị lọc quang phổ cổ?" Khánh cau mày.
"Đúng vậy," Lâm Ý gật đầu quả quyết, đôi mắt rực lên niềm hy vọng. "Đó là một Kính Lọc Quang Phổ Cổ – thiết bị nguyên mẫu nghiên cứu vật chất tối đầu tiên của Lumen-X từ hai mươi năm trước, có khả năng lọc sạch bức xạ ánh sáng nhân tạo và che giấu hoàn toàn hắc khí rò rỉ của anh. Tôi nghe đồn nó đang bị chôn giấu đâu đó dưới các đền thờ ngầm khu ổ chuột gầm cầu. Nếu có nó, tôi có thể giúp anh mù hóa mắt thần của chính quyền tại Trạm gác ánh sáng số 4."
Vũ Khánh siết chặt chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái. Anh nhìn cô gái nhỏ nhắn nhưng đầy kiên cường trước mặt, cảm nhận được một mối liên kết đồng hành sinh tử đang dần hình thành giữa hai linh hồn cô độc dưới đáy xã hội này.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị thảo luận thêm, từ đầu đường ống cống bỗng vang lên những tiếng rít điện từ dồn dập, kéo theo luồng ánh sáng đỏ quét thấu thị đang rà sát dọc theo các vách bê tông ẩm ướt.
Xác lính tuần mất liên lạc đã kích hoạt hệ thống báo động định vị sinh học của bốt gác dã chiến Lê Sâm. Truy binh đang áp sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!