Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Hơi Thở Của Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng đỏ lòm từ thiết bị quét cầm tay của lính tuần tra rọi qua khe cửa sắt bọc chì, kéo dài thành một vệt sáng sắc bén như lưỡi dao cắt đôi bóng tối ẩm ướt của căn hầm. Vệt sáng dừng lại ngay sát mép giường tre, chỉ cách gót chân của Vũ Khánh chưa đầy hai tấc. Trong không gian chật hẹp sực nồng mùi thảo dược và rỉ sét, ba hơi thở hoàn toàn nín bặt. Lão Trương đứng tựa lưng vào vách tường bọc chì, hai bàn tay gân guốc áp chặt vào ngực để giữ cho nhịp tim không dội vào khoảng không. Cậu bé A Minh quỳ sụp dưới đất, hai tay bịt chặt miệng, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi tột độ phản chiếu vệt sáng đỏ lạnh lẽo.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Vũ Khánh nằm bất động. Những cây kim châm bạc bọc chì vẫn cắm sâu trên các huyệt đạo lớn trên ngực anh, khống chế không cho dòng hắc khí bạo tẩu rò rỉ ra ngoài. Nhưng nỗi đau vật lý từ vết bỏng lân tinh xanh lục đang âm ỉ tàn phá biểu bì ngực, cộng thêm áp lực tinh thần khủng khiếp từ luồng laser quét ngoài cửa, khiến mồ hôi lạnh của anh tuôn ra như tắm. Da ngực anh đã bị phân rã nhẹ khoảng một phần trăm, để lại những mảng xám đen mờ đục vô cảm. Khánh siết chặt chiếc huy hiệu đặc vụ dính máu của Vũ An trong lòng bàn tay phải, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu để mượn cơn đau tỉnh táo giữ lấy mỏ neo nhận thức.


Cạch. Cạch. Cạch.


Tiếng đế giày da nện trên nắp cống sắt ngay phía trên trần hầm vang lên rùng rợn. Giọng nói hách dịch, nhừa nhựa mùi rượu rẻ tiền của đội trưởng tuần tra Lê Sâm dội xuống qua khe hở:


"Lục soát kỹ bãi phế liệu này cho tao! Máy dò bức xạ cầm tay vừa báo có dao động hắc khí nhẹ ở khu vực này. Tên phản bội Vũ Khánh chắc chắn đang trốn quanh đây. Đứa nào bao che cho nó, tao thiêu sống cả nhà!"


Tiếng đổ vỡ của các thùng sắt phế liệu vang lên loảng xoảng trên mặt đất. Lê Sâm và toán lính tuần đang điên cuồng đập phá bãi phế liệu của chú Vũ Đình để tìm kiếm lối vào hầm ngầm.


Khánh nằm đó, lồng ngực phập phồng nghẹt thở. Anh biết rất rõ tính khí của Lê Sâm – một kẻ bạo ngược, tàn nhẫn, luôn thèm khát lập công để leo lên những bốt gác ánh sáng cấp cao hơn ở khu trung tâm. Nếu gã phát hiện ra căn hầm này, không chỉ anh mà cả Lão Trương và A Minh cũng sẽ bị thiêu rụi dưới họng súng laser của gã.


Đột nhiên, từ phía trên bãi phế liệu vang lên một tiếng quát lớn, thô bạo nhưng vô cùng quen thuộc:


"Mấy thằng chó săn Lumen-X! Đêm hôm tụi mày kéo đến đập phá xưởng máy của tao làm cái gì? Ở đây chỉ có sắt vụn và dầu nhớt, không có tên đặc vụ nào hết!"


Đó là giọng của chú Vũ Đình.


Tim Vũ Khánh thắt lại. Chú Vũ Đình – người thợ sửa máy nghèo khổ với gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn và đôi bàn tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng nhiệt – đang cố tình bước ra đối đầu với Lê Sâm. Chú đã nuôi dưỡng Khánh từ khi mẹ anh qua đời, bảo bọc anh bằng sự cộc cằn đầy yêu thương của một người chú họ nghèo khổ dưới gầm cầu. Chú biết Khánh đang ẩn nấp gần đây, và chú đang dùng chính mạng sống của mình để đánh lạc hướng toán lính tuần.


"À, thằng già sửa máy bọc chì!" Tiếng cười rộc rạc của Lê Sâm vang lên dội qua vách hầm. "Mày nói không có? Máy dò của tao không biết nói dối. Trên người mày toàn mùi dầu máy bọc chì chống bức xạ hắc ám. Mày đang giấu cái gì dưới bãi phế liệu này? Khai ra, hoặc tao cho roi điện nướng chín mày tại chỗ!"


"Tao nhổ vào!" Chú Vũ Đình hét lớn. "Tao sửa máy phế liệu thì phải dùng chì để bọc động cơ quang tử. Tụi mày muốn cướp ngày thì cứ nói một tiếng, bày đặt kiếm cớ bắt bớ!"


Bốp!


Một tiếng va đập khô khốc vang lên, kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn của chú Vũ Đình. Lê Sâm đã ra tay. Tiếng roi da điện rít lên những tia lửa xanh lục tàn nhẫn nện thẳng vào da thịt người thường.


"Trói thằng già này lại! Lôi nó vào căn nhà lá của nó!" Lê Sâm ra lệnh, giọng đầy sát khí. "Tao sẽ tự tay tra tấn nó cho đến khi nó chịu phun ra tung tích của thằng cháu phản bội của nó!"


Tiếng bước chân kéo lê sền sệt di chuyển dần về phía căn nhà lá của chú Vũ Đình, nằm cách bốt gác dã chiến chỉ vài chục mét. Luồng laser đỏ từ máy quét cầm tay ngoài cửa sắt hầm ngầm cũng theo đó mà rút đi.


Trong hầm ngầm, Lão Trương lập tức hành động. Ông nhanh chóng rút những cây kim bạc bọc chì ra khỏi ngực Khánh. Cơn đau buốt nhói dội ngược lại khiến Khánh suýt hét lên, nhưng anh kịp thời cắn chặt miếng da bọc chì trong miệng.


"Khánh, không thể ở lại đây nữa," Lão Trương thì thầm, giọng run rẩy nhưng quyết đoán. "Toán lính tuần sẽ sớm quay lại đập phá cửa sắt này. Lối thoát hiểm duy nhất của hầm ngầm dẫn thẳng xuống cống thoát nước thải nhiệt dưới lòng đất. Cháu phải đi ngay!"


"Nhưng còn chú Vũ Đình... cháu không thể bỏ chú ấy..." Khánh thào thào, cố gắng gượng dậy nhưng hai chân tê dại không còn cảm giác do tác dụng phụ của châm cứu đè nén hắc khí.


"Cháu lao lên lúc này chỉ là tự sát!" Lão Trương ấn mạnh vai Khánh xuống. "Thần thể của cháu đang bị phân rã, hắc khí bị khóa chặt. Cháu cứu được ai chứ? Đi theo đường cống ngầm, tìm cơ hội báo thù. A Minh, dẫn anh Khánh đi!"


A Minh khóc nghẹn, nhanh nhẹn đẩy một tấm bia sắt bọc chì ở góc hầm, lộ ra một đường ống cống tối om, bốc lên làn sương mù nóng hổi, khét lẹt mùi hóa chất lân tinh. Cống thoát nước thải nhiệt – hệ thống đường ống khổng lồ dẫn nước thải nóng từ các nhà máy quang học của Lumen-X ra sông Đen – chính là con đường di chuyển duy nhất không bị camera giám sát quét tới, nhưng cũng là một địa ngục trần gian đối với những thực thể bóng tối.


Vũ Khánh cắn chặt răng, trườn người vào lòng ống cống tối tăm. Nước thải nóng hổi ngập đến nửa người anh, hơi nóng mang theo độc tố lân tinh bốc lên nghi ngút, chạm vào vết bỏng trên ngực khiến anh cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào xương tủy. Nhưng cựu đặc vụ Quang Nhãn vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng đôi bàn tay bọc chì bám chặt vào những thanh sắt rỉ sét dọc thành cống, bò từng mét một trong bóng tối ẩm ướt.


Anh không bò ra hướng sông Đen. Anh bò ngược hướng, men theo đường ống dẫn thẳng đến ngay dưới nền nhà lá của chú Vũ Đình.


Trên trần cống ngầm, ngay phía trên đầu Khánh, là một chiếc nắp cống sắt rỉ sét thông thẳng lên sàn nhà lá của chú Vũ Đình. Khánh dừng lại dưới nắp cống, nín thở, áp tai vào những khe hở rỉ sét để nghe ngóng tình hình phía trên.


Qua những khe hở của nắp cống sắt và sàn gỗ hở hang, Khánh nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng bên trong căn nhà lá.


Chú Vũ Đình bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ bọc chì cũ kỹ giữa nhà. Gương mặt khắc khổ của chú giờ đây đầy máu, một bên mắt sưng húp, chiếc áo khoác bảo hộ sờn cũ bị roi điện xé rách tả tơi, để lại những vết bỏng cháy sém rỉ máu.


Lê Sâm đứng trước mặt chú, tay cầm chiếc roi da điện quang tử lấp lánh tia lửa xanh lục. Gã đội trưởng tuần tra bụng phệ, gương mặt đỏ gay vì rượu và sự tàn bạo, đang thở hồng hộc đầy tức tối:


"Thằng già cứng đầu! Mày nghĩ mày chịu đòn được bao lâu? Khai ra! Thằng cháu Vũ Khánh của mày đang trốn ở đâu? Mẫu vật chất tối nguyên bản mà nó mang theo từ đêm thảm sát đang ở đâu?"


Chú Vũ Đình khạc ra một ngụm máu đen ngay sát giày của Lê Sâm, nở một nụ cười khinh bỉ đầy thách thức:


"Tao đã nói rồi... tao chỉ có sắt vụn. Cháu của tao là đặc vụ chính trực, không phải tên phản bội. Bọn mày tự tay thảm sát đồng nghiệp rồi đổ tội cho nó. Lũ chó săn tụi mày... rồi sẽ có ngày bị bóng tối nuốt chửng!"


"Mày tìm chết!"


Lê Sâm gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã quất mạnh chiếc roi điện vào mặt chú Vũ Đình. Tiếng da thịt cháy khét và tiếng thét đau đớn của chú dội thẳng xuống lòng cống tối, đâm vào màng nhĩ của Vũ Khánh như một nhát dao chí mạng.


Dưới nắp cống, Vũ Khánh run lên bần bật. Hắc khí tự nhiên trong tim anh – vốn đang bị đè nén bởi Thảo dược tịnh hóa – bắt đầu bùng phát dữ dội trước cơn phẫn nộ tột độ. Những đường gân đen trên cổ anh nổi rõ, hắc khí lạnh lẽo rò rỉ ra từ mười đầu ngón tay bọc chì, làm đóng băng nhẹ những giọt nước thải nóng xung quanh. Anh muốn bộc phát hắc khí, muốn dùng Bộ Pháp Vô Ảnh phá tan nắp cống để xé xác Lê Sâm.


Nhưng lý trí đặc vụ lạnh lùng của anh ngăn lại.


Cơ thể anh đang kiệt quệ. Hắc khí trong người đã bị nhiễm độc lân tinh chưa được thanh lọc hoàn toàn. Nếu anh lao lên lúc này, không những không cứu được chú Vũ Đình, mà còn tự nộp mạng và làm lộ luôn cả căn hầm của Lão Trương dưới bãi phế liệu. Anh phải ẩn nhẫn. Anh phải nén đau đớn nằm im dưới nắp cống thải nhiệt, chứng kiến người thân duy nhất của mình bị hành hạ.


Lê Sâm thở dốc, gã giật phắt chiếc máy quét cầm tay từ tay tên lính đứng cạnh, điên cuồng rà soát khắp căn nhà lá.


Tít... tít... tít...


Chiếc máy quét đột ngột phát ra những tiếng kêu dồn dập khi quét qua khu vực sàn gỗ ngay phía trên nắp cống nơi Khánh đang ẩn nấp. Tần số máy quét báo hiệu một dao động hắc khí cực mạnh đang rò rỉ dưới lòng đất.


"Ha ha! Tìm thấy rồi!" Đôi mắt ti hí của Lê Sâm lóe lên tia sáng điên cuồng. Gã chĩa thẳng thiết bị quét xuống sàn nhà. "Dưới sàn nhà này có khoang rỗng bọc chì! Thằng phản bội Vũ Khánh đang trốn dưới đó!"


Lê Sâm giắt chiếc roi điện vào hông, rút khẩu súng lục quang tử cầm tay phát ra luồng sáng xanh lục cực độ. Gã bước từng bước nặng nề về phía nắp cống, họng súng laser nạp năng lượng rít lên những tiếng điện từ chói tai. Gã chuẩn bị nổ súng xuyên qua sàn gỗ để thiêu rụi vùng tối phía dưới.


Vũ Khánh nằm dưới nắp cống, đồng tử co rút lại. Luồng sáng xanh lục từ họng súng của Lê Sâm đã bắt đầu lọt qua khe gỗ, chiếu thẳng vào mắt anh. Anh không thể trốn tránh được nữa. Bản năng sinh tồn thôi thúc anh chuẩn bị giải phóng toàn bộ hắc khí bạo tẩu để đón nhận đòn đánh sinh tử.


Nhưng chú Vũ Đình đã nhìn thấy luồng sáng đó. Chú biết đứa cháu họ yêu quý của mình đang nằm ngay dưới chân Lê Sâm.


Trong khoảnh khắc quyết định, bằng một nỗ lực phi thường vượt qua mọi giới hạn thể xác của một người thường bị trọng thương, chú Vũ Đình gầm lên một tiếng xé lòng. Chú dùng hết sức lực cuối cùng, giật đứt sợi dây thừng trói lỏng lẻo quanh cổ tay do lính tuần chủ quan, lao thẳng về phía trước.


Chú không chạy trốn.


Chú lao vào ôm chặt lấy hai chân của Lê Sâm, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng nhiệt khóa chặt họng súng laser của gã, hướng nòng súng ngược lên phía ngực mình.


"Khánh! Chạy đi!" Chú Vũ Đình hét lớn, tiếng hét vang dội khắp căn nhà lá, át cả tiếng mưa độc bên ngoài.


"Thằng già khốn kiếp! Buông tao ra!" Lê Sâm hoảng loạn hét lên. Gã điên cuồng nện báng súng vào đầu chú Vũ Đình, nhưng chú vẫn ôm chặt lấy gã như một gọng kìm bằng thép không thể lay chuyển.


Trong cơn giận dữ và hoảng sợ tột độ, Lê Sâm bóp cò.


Phụt!


Một luồng sáng laser công suất lớn phóng ra từ họng súng lục quang tử ngay sát ngực chú Vũ Đình. Luồng sáng xanh lục cực độ chói lòa bùng nổ, chiếu sáng rực rỡ cả căn nhà lá, xuyên qua các khe sàn gỗ rọi thẳng xuống mắt Vũ Khánh.


Dưới nắp cống, thế giới của Vũ Khánh như sụp đổ hoàn toàn.


Anh chứng kiến luồng sáng tàn nhẫn đó đi xuyên qua lồng ngực của chú Vũ Đình. Nhiệt độ cực đại của tia laser thiêu rụi da thịt, cơ bắp và xương tủy của chú trong chớp mắt. Không có máu chảy ra. Chỉ có khói xanh lục bốc lên nghi ngút, mùi da thịt cháy khét lẹt nồng nặc và âm thanh xèo xèo của tế bào bị bốc hơi.


Chú Vũ Đình không còn hét nữa. Đôi mắt khắc khổ của chú nhìn xuống khe sàn gỗ, nơi Khánh đang nằm, gửi gắm một ánh nhìn bảo bọc cuối cùng trước khi hoàn toàn mất đi ánh sáng. Cơ thể chú dần carbon hóa, biến thành một khối than đen kịt, khói tỏa nghi ngút rồi đổ sụp xuống sàn nhà, vỡ vụn thành những mảng tro tàn lạnh lẽo.


Chú Vũ Đình đã hy sinh dã man ngay trước mắt anh, dùng chính tấm thân xác thịt người thường để chặn đứng phát đạn laser chí mạng hướng về phía anh.


"Chú ơi!!!"


Một tiếng gào thét câm lặng nghẹn ứ trong cổ họng Vũ Khánh. Nước mắt anh trào ra, nhưng chưa kịp lăn xuống má đã bị hắc khí nóng bỏng bốc hơi thành những vệt muối trắng xóa. Nỗi đau thương ly biệt và hận thù tột độ bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào trong lồng ngực anh, phá vỡ mọi xiềng xích đè nén của Thảo dược tịnh hóa.


Dòng hắc khí trong tim Khánh bạo tẩu dữ dội. Vật chất tối nguyên bản tự nhiên cuộn trào từ dòng máu đột biến dòng họ Vũ, nhuộm đen toàn bộ các mạch máu trên cơ thể anh. Đôi mắt anh mất đi lòng trắng, hoàn toàn biến thành hai hố đen sâu thẳm, lạnh lẽo đầy sát khí.


Khánh giải phóng Bóng Râm Cục Bộ. Luồng hắc khí lạnh lẽo từ người anh bộc phát ra ngoài qua các kẽ nứt của nắp cống, cuốn phăng các tấm ván gỗ mục nát che miệng cống, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động căn nhà lá.


"Cái gì đó?" Lê Sâm giật nảy mình, lùi lại vài bước, chĩa súng xuống đống đổ nát của sàn nhà vừa bị sập.


Nhưng Vũ Khánh không lao lên chiến đấu. Lý trí đặc vụ tàn nhẫn và lạnh lùng đã quay trở lại trong tâm trí anh, đè nén cơn phẫn nộ điên cuồng. Anh biết việc lao lên lúc này dưới luồng sáng đèn pha của toán lính tuần bên ngoài chỉ làm uổng phí sự hy sinh của chú Vũ Đình. Anh phải sống. Anh phải trốn thoát để tự tay đòi lại món nợ máu này.


Khánh vận hành Bộ Pháp Vô Ảnh.


Cơ thể anh lướt đi nhanh như một bóng ma mờ ảo trong lòng cống ngầm tối tăm. Bước chân anh không chạm đất, không để lại bất kỳ tiếng động hay dấu vết nào trên làn nước thải nóng hổi. Làn khói đen nén bao quanh cơ thể anh, hòa tan hoàn toàn vào bóng tối tuyệt đối của đường ống cống thoát nước thải nhiệt.


Phía trên đầu anh, tiếng súng laser của lính tuần tra nổ súng bắn loạn xạ xuống đống đổ nát của sàn nhà lá, nhưng tất cả chỉ trúng vào những mảng bê tông rỗng không. Vũ Khánh đã biến mất hoàn toàn vào lòng đất gầm cầu.


Anh chạy điên cuồng trong mê cung cống ngầm tối tăm, nóng bức, để mặc cho hơi nóng hóa chất ăn mòn làn da nhợt nhạt. Mỗi bước đi của Bộ Pháp Vô Ảnh là một lần lồng ngực anh nhói lên đau đớn, hắc khí bạo tẩu liên tục tàn phá kinh mạch, đẩy nhanh tốc độ phân rã tế bào. Nhưng Khánh không quan tâm. Tâm trí anh giờ đây chỉ còn lại một màu đen lạnh lẽo của hận thù.


Sau gần một giờ di chuyển không ngừng nghỉ, Vũ Khánh dừng lại ở một góc tối sâu nhất của hệ thống cống ngầm, nơi nước thải nóng đổ ra sông Đen. Không gian xung quanh hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách rùng rợn và làn sương mù lân tinh mờ ảo phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ.


Vũ Khánh đứng im trong bóng tối sâu thẳm. Anh chậm rãi đưa bàn tay phải lên trước mặt, mở lòng bàn tay ra. Chiếc huy hiệu đặc vụ dính máu của Vũ An giờ đây đã bị nhuộm đen bởi hắc khí của anh, nhưng vết máu khô của em trai vẫn nổi rõ thành một vệt đỏ sẫm lạnh lẽo.


Anh siết chặt chiếc huy hiệu trong tay, dòng hắc khí lạnh lẽo từ người anh tỏa ra làm đóng băng hoàn toàn làn sương mù lân tinh xung quanh thành những tinh thể băng đen kịt.


Đôi mắt Vũ Khánh rực lên luồng hắc khí mờ ảo, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Gương mặt anh nhợt nhạt, lạnh lùng như một pho tượng đá tạc dưới đáy địa ngục. Sự hy sinh của chú Vũ Đình đã dập tắt hoàn toàn chút nhân tính ấm áp cuối cùng còn sót lại trong lòng cựu đặc vụ, biến anh thành một sát thủ bóng đêm thực thụ.


Anh khẽ thầm thì, giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo không mang theo một chút nhiệt độ con người, dội vào khoảng không tối tăm của đường ống cống ngầm:


"Lê Sâm... tao thề... sẽ tự tay bẻ cổ mày... để tế linh hồn của chú Vũ Đình."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!