Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Góc Khuất Gầm Cầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa độc ở Tân Thành chưa bao giờ dứt hẳn. Những hạt mưa mang theo bụi hóa chất lân tinh từ các nhà máy quang học của tập đoàn Lumen-X rớt xuống, va vào lớp bê tông rêu phong của gầm cầu khổng lồ, tạo nên một thứ âm thanh lộp bộp đầy ngột ngạt.


Dưới chân cầu, Vũ Khánh nằm gục trong bũng bùn sặc sụa mùi rác thải và dầu máy hóa cơ. Vết bỏng hắc khí trên ngực anh – dấu vết tàn bạo từ cây roi điện quang tử của Nghiêm Minh – đang liên tục rỉ ra thứ ánh sáng xanh lục mờ ảo. Hắc khí tự nhiên trong cơ thể anh, vốn là một phần của dòng máu đột biến hắc ám, đang bạo tẩu dữ dội để chống lại độc tố lân tinh nhân tạo đang ăn mòn da thịt. Cơn sốt bỏng ánh sáng ập đến như một ngọn lửa vô hình nung nấu từng tế bào, khiến ý thức của cựu đặc vụ Quang Nhãn chập chờn giữa ranh giới sinh tử.


"Anh Khánh! Anh Khánh, tỉnh lại đi!"


Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dồn dập vang lên bên tai anh. Vũ Khánh cố hé mở mí mắt nặng trĩu. Đập vào mắt anh là gương mặt lấm lem bùn đất của A Minh. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi, dáng người gầy gò, đang dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng chai sạn cố sức kéo vai anh vào sâu trong góc tối của chân cầu bê tông. Đôi chân trần của cậu bé bấm chặt vào nền đất trơn trượt, hàm răng nghiến chặt vì sức nặng của một cơ thể đặc vụ trưởng thành.


"Tránh... tránh xa anh ra..." Khánh thào thào, giọng khàn đặc lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe đá. "Hắc khí của anh... sẽ ăn mòn em."


"Không! Em không bỏ anh đâu!" Đôi mắt A Minh sáng lên một sự kiên định kỳ lạ. Cậu nhóc không hề sợ hãi luồng hắc khí mờ nhạt đang quấn quanh người Khánh. Đối với đứa trẻ mồ côi sống chui rúc dưới đáy xã hội này, Vũ Khánh không phải là một quái vật hắc ám nguy hiểm như truyền thông Lumen-X rêu rao. Anh là người duy nhất từng đứng ra đánh đuổi bọn buôn người, trả lại sự bình yên ít ỏi cho những đứa trẻ gầm cầu.


A Minh nhanh nhẹn lôi từ trong bụi rậm ra một chiếc xe kéo phế liệu tự chế bọc chì – thứ đồ nghề nhặt nhạnh sắt vụn hàng ngày của cậu. Bằng một nỗ lực phi thường, cậu nhóc đỡ Khánh nằm lên tấm phản gỗ lót chì lá sần sùi.


Uù... uù... uù...


Tiếng còi xe tuần tra của lính Lumen-X bất ngờ vang lên từ phía xa. Những luồng đèn pha công suất lớn bắt đầu quét dọc theo bờ sông Đen, xuyên qua màn mưa hóa chất xanh lục.


"Chúng tới rồi! Anh Khánh, nằm im!" A Minh thì thầm, nhanh tay phủ một tấm bạt rách đầy dầu mỡ bôi chì lên người Khánh. Cậu bé dùng bộ pháp ẩn nấp nhanh nhẹn học lỏm được từ anh, cúi rạp người đẩy chiếc xe kéo luồn lách qua những hẻm tối ẩm ướt, men theo những góc khuất bê tông gầm cầu mà camera giám sát quang tử chưa kịp phủ tới.


Mỗi bước đi của A Minh là một cuộc rượt đuổi với thần chết. Ánh đèn pha tuần tra quét sạt qua gót chân trần của cậu nhóc, chỉ cần lệch một phân, luồng sáng thấu thị sẽ định vị được bức xạ hắc ám đang rò rỉ trên người Khánh. Nhưng bằng sự thông thuộc địa hình đường phố của một kẻ sinh tồn đáy xã hội, A Minh đã đưa được Vũ Khánh vượt qua lưới bủa vây, tiến sâu vào bãi phế liệu cơ khí gầm cầu – nơi đặt căn hầm ngầm bí mật của Lão Trương.


Cánh cửa hầm bằng sắt dày bọc chì rỉ sét nặng nề khép lại, ngăn cách hoàn toàn thứ ánh sáng nhân tạo ngột ngạt bên ngoài. Không khí bên trong căn hầm ẩm ướt, sực nồng mùi thuốc Đông y cổ truyền quyện với mùi chì nung rỉ sét.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Vũ Khánh nằm co giật, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết bỏng ngực do laser nung chảy đang sủi bọt xanh lục, những mảng da xung quanh bắt đầu chuyển sang màu xám đen mờ đục – dấu hiệu tàn nhẫn của sự phân rã tế bào. Hắc khí bạo tẩu khiến các mạch máu trên cổ anh nổi rõ thành những đường gân đen kịt, giật liên hồi.


Lão Trương – thầy thuốc châm cứu cổ truyền của khu ổ chuột – bước ra từ bóng tối của góc hầm. Ông lão gầy gò, râu dài bạc trắng, mặc chiếc áo dài vải thô màu xám sờn cũ. Ngón tay thon dài của ông khẽ đặt lên cổ tay trái của Khánh, nơi chiếc vòng bạc rỉ sét của người mẹ quá cố Vũ Lan đang phát ra những nhịp rung nhẹ, yếu ớt cố giữ lấy mỏ neo nhận thức cuối cùng cho anh.


"Độc tố lân tinh từ vũ khí laser của Lumen-X..." Lão Trương trầm giọng, đôi mắt già nua lộ ra vẻ nghiêm trọng. "Nó đang thiêu rụi hắc khí tự nhiên của cháu và kích thích quá trình phân rã tế bào biểu bì. Nếu không đè nén dòng hắc khí bạo loạn này lại, tế bào ngực của cháu sẽ rã hoàn toàn thành hư vô trong vòng vài giờ nữa."


"Lão Trương... xin ông... hãy cứu anh ấy!" A Minh đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt chiếc còi xương tự chế, mắt đỏ hoe cầu khẩn.


"Yên tâm, ta sẽ dùng châm cứu Đông y bọc chì để đả thông kinh mạch bị tắc nghẽn và xả bớt độc tố," Lão Trương nói, tay nhanh chóng mở hộp gỗ chứa bộ kim châm đặc biệt. Đó là những cây kim bạc dài mảnh, nhưng phần chuôi kim được quấn một lớp chì lá siêu mỏng để cách ly bức xạ hắc ám.


Lão Trương đốt một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh lửa vàng dịu nhẹ, không mang bức xạ quang tử nhân tạo, hắt lên gương mặt nhợt nhạt, mướt mồ hôi của Vũ Khánh.


"Khánh, nghe ta nói," Lão Trương nghiêm giọng, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi tiêu cự của Khánh. "Quá trình châm cứu này sẽ cực kỳ đau đớn. Cháu tuyệt đối không được vận hành hắc khí để tự chữa trị. Hắc khí của cháu hiện tại đã bị nhiễm độc lân tinh, càng vận động, phản ứng phân rã sẽ càng dữ dội hơn. Hãy giữ vững nhận thức bằng chiếc vòng bạc của mẹ cháu."


Vũ Khánh khẽ gật đầu, hàm răng nghiến chặt vào một miếng da bọc chì mà Lão Trương nhét vào miệng để tránh cắn vào lưỡi. Anh siết chặt chiếc huy hiệu đồng dính máu của Vũ An trong lòng bàn tay phải, như muốn mượn nỗi đau mất mát để làm mỏ neo giữ vững lý trí.


Lão Trương bắt đầu ra tay. Ngón tay ông lướt nhanh, chuẩn xác định vị các huyệt đạo lớn trên lồng ngực của Khánh.


Phập!


Cây kim bạc bọc chì đầu tiên đâm sâu vào huyệt Thiên Đột.


Một cơn đau buốt nhói như luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân Vũ Khánh co giật mạnh trên giường tre. Từ đầu cây kim bạc, một làn khói đen kịt, lạnh lẽo bắt đầu rò rỉ ra ngoài. Luồng hắc khí biến tính này vừa tiếp xúc với chiếc khay đồng đặt bên cạnh giường liền tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, khiến bề mặt khay đồng lập tức bị rỉ sét, xỉn đen lại.


"Giữ chặt vai cậu ấy, A Minh!" Lão Trương hét lớn, tay tiếp tục châm cây kim thứ hai vào huyệt Đản Trung.


Cơn đau tăng lên gấp bội. Khánh cảm giác như lồng ngực mình đang bị xẻ đôi bởi một lưỡi dao băng giá. Độc tố lân tinh xanh lục dưới da bắt đầu phản ứng dữ dội với bạc, tạo ra những quầng sáng xanh lục nhấp nháy xung quanh các đầu kim. Khánh đau đớn tột cùng, bản năng đặc vụ thôi thúc anh giải phóng hắc khí nén trong tim để đẩy lùi nguồn đau đớn.


Ngay lập tức, hắc khí bùng phát, làn da xung quanh vết bỏng ngực bắt đầu bong tróc, chuyển sang màu xám đen và phân rã thành những hạt bụi tối lơ lửng.


"Đừng vận khí!" Lão Trương quát lớn, tay ấn mạnh vào huyệt Thần Khuyết để khóa chặt mạch hắc khí bạo loạn. "Cháu đang tự giết mình đấy!"


Trong cơn mê sảng của cơn sốt bỏng ánh sáng, Vũ Khánh nhìn thấy ảo ảnh mờ nhạt của người mẹ Vũ Lan đang mỉm cười dịu hiền bên hiên nhà cũ. Bà nhẹ nhàng vuốt tóc anh, thì thầm những lời vỗ về ấm áp. Chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái của anh đột ngột phát ra một luồng sóng não ấm áp, xoa dịu thần kinh đang bên bờ vực sụp đổ.


Khánh thở hắt ra một hơi, cưỡng ép bản thân buông lỏng cơ thể, ngừng hoàn toàn việc vận hành hắc khí. Anh chấp nhận chịu đựng cơn đau vật lý thuần túy, để mặc cho các cây kim bạc bọc chì của Lão Trương dẫn lưu độc tố ra ngoài.


Lão Trương nhanh tay lấy ra một nắm Thảo dược tịnh hóa – loại cỏ dại đột biến mọc trong bóng tối sâu nhất của cống ngầm gầm cầu – giã nát rồi đắp trực tiếp lên vết bỏng ngực đang sủi bọt của Khánh.


Một cảm giác mát lạnh, mang theo mùi kim loại dịu nhẹ lập tức lan tỏa, trung hòa nhiệt lượng bỏng rát của hóa chất lân tinh. Vết thương trên ngực anh dần dịu lại, không còn phát ra luồng sáng xanh lục rò rỉ nữa. Các mảng da phân rã tạm thời ngừng lan rộng, dù bề mặt vẫn để lại một vết sẹo xám đen đầy ghê rợn.


Vũ Khánh nằm im lịm, hơi thở dần trở nên đều đặn nhưng cơ thể hoàn toàn kiệt quệ. Anh đã tạm thời giữ được mạng sống và lý trí con người, nhưng cái giá phải trả là một lượng lớn thể lực bị tiêu hao, da ngực vẫn còn dấu hiệu phân rã nhẹ chưa thể lành lặn.


"Ổn rồi... độc tố đã được phong tỏa tạm thời," Lão Trương thở phào, lau mồ hôi trên trán. "Nhưng đây chỉ là biện pháp tình thế. Cháu cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối trong vài ngày tới."


Bỗng nhiên...


Ba tiếng huýt sáo ngắn, một tiếng dài vang lên từ phía đường ống thông gió dẫn lên mặt đất.


Đó là mật mã cảnh báo của nhóm Sóc Đêm.


"Lính tuần tra!" A Minh giật nảy mình, vội vàng áp tai vào vách hầm bọc chì.


Uù... uù... uù...


Tiếng còi xe tuần tra của Lê Sâm vang lên dồn dập, rú còi inh ỏi ngay phía trên nắp hầm ngầm. Tiếng động cơ xe thiết giáp hạng nặng gầm rú làm rung chuyển cả những mảng bê tông cũ kỹ của trần hầm.


Cạch! Cạch! Cạch!


Tiếng giày da nện xuống nắp cống sắt dội thẳng vào không gian chật hẹp của căn hầm ngầm. Giọng nói hách dịch, thô lỗ của tên đội trưởng tuần tra Lê Sâm vang lên rõ mồn một qua khe hở:


"Lục soát kỹ bãi phế liệu này cho tao! Máy dò bức xạ cầm tay đang báo có dao động hắc khí nhẹ ở khu vực này. Kẻ thảm sát Vũ Khánh chắc chắn đang trốn quanh đây!"


Không khí trong căn hầm ngầm lập tức đông cứng lại. Vũ Khánh nằm bất động trên giường, đôi mắt xám đục trợn trừng nhìn lên trần hầm. Hàm răng anh nghiến chặt vào miếng da bọc chì, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương.


Lão Trương nhanh chóng thu dọn bộ kim châm bọc chì, dập tắt ngọn đèn dầu, đẩy căn hầm chìm vào bóng tối tuyệt đối. A Minh nín thở, tay siết chặt chiếc còi xương, áp sát người vào vách tường chì lạnh lẽo.


Một luồng ánh sáng laser đỏ từ thiết bị quét cầm tay của lính tuần tra phía trên bắt đầu lọt qua khe nắp cống, quét dọc theo cầu thang dẫn xuống cửa hầm ngầm, dừng lại ngay sát mép cửa sắt...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!