Nhà Kho Kính Phế Thải
Cơn mưa axit trút xuống vùng rìa Khu Ổ Chuột Gầm Cầu mỗi lúc một nặng hạt, gõ rầm rập lên những tấm tôn rỉ sét và vách đá cổ kính của nhà thờ Saint-Lumen. Những giọt nước mưa mang theo bụi lân tinh độc hại rỉ qua kẽ nứt trên trần đá, xèo xèo bốc khói lưu huỳnh lạnh lẽo.
Vũ Khánh bước ra khỏi mái hiên nhà thờ, kéo sụp chiếc mũ măng-tô đen rách nát để che nửa khuôn mặt nhợt nhạt. Dưới làn mưa axit lạnh buốt, cơ thể anh run lên từng đợt không phải vì lạnh, mà vì cơn sốt bỏng lân tinh đang âm ỉ cháy dọc bả vai và chân trái. Cánh tay phải vật lý của anh vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực và được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây chì rỉ sét. Trên cẳng tay trái, vết bỏng hắc khí mới do Roi điện quang tử của Phan Thiết để lại vẫn đang mưng mủ, rỉ ra thứ dịch phát quang xanh lục nhạt lạnh ngắt. Da ngực anh đã bị phân rã tế bào đến mức ba phần trăm, để lộ những mảng xám đen mờ đục hoàn toàn mất đi xúc giác.
Anh siết chặt lòng bàn tay trái đeo chiếc Bao tay bọc chì đã cháy sém, cảm nhận góc cạnh sắc nhọn của chiếc huy hiệu đặc vụ Quang Nhãn dính máu của Vũ An găm sâu vào da thịt. Cơn đau vật lý ấy là thứ duy nhất giữ cho mỏ neo nhận thức của anh không bị đánh sập. Trên cổ tay trái, chiếc vòng bạc rỉ sét của người mẹ quá cố Vũ Lan khẽ run lên bần bật. Vết rạn nhỏ thứ bảy nứt nhẹ, rò rỉ một làn sương hắc khí xám nhạt mờ ảo. Anh đã quên mất gương mặt của mẹ. Giờ đây, ngay cả cái tên "Vũ An" và gương mặt của Lâm Ý cũng đang bắt đầu mờ nhạt dần trong tâm trí anh như những nét mực bị nước mưa gột rửa.
"Tôi phải nhanh lên... trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả," Khánh khàn giọng lầm bầm, giọng nói khô khốc như tiếng cát bụi cọ xát vào nhau.
Anh lướt đi trong đêm tối, sử dụng Bộ Pháp Vô Ảnh dẫm lên những điểm mù của hệ thống camera giám sát. Điểm đến của anh là Nhà Kho Kính Phế Thải – bãi thải khổng lồ chứa hàng vạn tấn kính vỡ và gương khúc xạ phế thải từ các nhà máy quang học của Lumen-X tích tụ qua nhiều thập kỷ.
Khi Khánh tiếp cận hàng rào kẽm gai rỉ sét của nhà kho, ánh sáng từ hệ thống đèn cao áp 24/7 của thành phố dội xuống từ trên cao, đập vào những ngọn núi kính vỡ khổng lồ. Cảnh tượng trước mắt lộng lẫy một cách chết chóc. Hàng vạn tấn thạch anh và gương vỡ khúc xạ ánh sáng nhân tạo thành những luồng quang phổ rực rỡ, đan chéo vào nhau như một mê cung tơ nhện phát quang. Những tia sáng xanh lục, xanh dương và đỏ rực bắn ra từ các mảnh kính vỡ, tạo ra một áp lực quang học cực lớn vây hãm toàn bộ khu vực.
Khánh đưa tay lên, điều chỉnh chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ bám đầy bụi lân tinh trên mắt. Thấu kính xám khẽ chuyển động, lọc bớt những luồng ánh sáng nhân tạo chói lòa, hiển thị rõ những kẽ hở bóng râm nhỏ hẹp dưới các khe kính sâu che khuất ánh sáng. Đây là con đường duy nhất để một thực thể bóng tối như anh di chuyển mà không bị thiêu cháy lập tức.
Anh luồn người qua khe rào kẽm gai, bước chân không hề để lại tiếng động trên nền đất phủ đầy vụn kính. Sổ tay địa chất của cha anh đã đánh dấu một tọa độ nằm sâu dưới lòng nhà kho này – nơi có lối vào vết nứt hắc ám tự nhiên và căn phòng chứa hồ sơ mật của Nghiêm Minh.
Khánh nín thở, áp sát người vào một khối container bọc chì rỉ sét. Anh vận hành Quy tắc di chuyển điểm mù, đếm nhịp giây trong đầu theo góc xoay của camera giám sát trên đỉnh cột thép phía trước.
*Một. Hai. Ba...*
Ngay khi thấu kính camera xoay sang hướng khác tạo ra ba giây điểm mù tuyệt đối, Khánh lướt nhanh như một bóng ma qua khoảng sân trống đầy vụn kính phản quang. Chân trái anh đau buốt khi chạm đất, vết bỏng lân tinh rỉ dịch phát sáng xanh lục nhạt dưới lớp băng chì dày. Anh nghiến chặt răng, không để một tiếng rên rỉ nào thoát ra khỏi kẽ môi.
Anh đẩy nhẹ cánh cửa sắt hoen rỉ của nhà kho chính, lách người vào bên trong. Không gian bên trong nhà kho khổng lồ tối tăm hơn, nhưng lại tràn ngập những tấm gương khổng lồ được xếp thành từng hàng dài như những bia mộ bằng thủy tinh.
Đột nhiên, tiếng kim loại nện xuống sàn sắt vang lên khô khốc từ phía trên cao.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
"Mày đến muộn hơn tao nghĩ đấy, Vũ Khánh."
Giọng nói khàn đặc, gian xảo vang lên qua hệ thống loa phóng thanh của nhà kho. Khánh ngẩng đầu nhìn lên. Trên lối đi bằng thép treo lơ lửng trên không trung, một gã đàn ông gầy gò đeo kính cận dày, mặc áo khoác bảo hộ màu xanh lục đang đứng nhìn xuống. Tay gã cầm một chiếc máy tính bảng điều khiển sáng rực. Đó là Ngô Bách – kỹ sư trưởng thiết kế bẫy rập quang học của Lumen-X.
Cạnh gã, đứng trên một phòng điều khiển bọc thép kính cường lực nhô ra ngoài, là một bóng người cao lớn mặc giáp đặc nhiệm đen bóng. Mắt trái của gã đeo một thấu kính điện tử phát sáng xanh dương sắc bén, đang quét thấu thị dọc theo các dãy gương phía dưới. Nghiêm Minh. Chỉ huy đặc nhiệm Quang Nhãn không trực tiếp bước xuống, gã đứng từ trên cao nhìn Khánh bằng ánh mắt tàn nhẫn của một kẻ đi săn đã dồn được con mồi vào góc chết.
"Tao đã đợi mày ở đây ba tiếng đồng hồ," Ngô Bách cười lớn, những ngón tay gầy guộc gõ nhanh trên màn hình máy tính bảng. "Nghiêm Minh nói mày sẽ đến vì hồ sơ của Vũ Cảnh. Đúng là một lũ chuột nghèo khổ ngu xuẩn, luôn bị trói buộc bởi thứ tình cảm gia đình rác rưởi."
*Rầm!*
Cánh cửa sắt phía sau Khánh đột ngột sập xuống, các chốt khóa từ trường nén kích hoạt rít lên tiếng điện từ u u. Toàn bộ lối thoát hiểm đã bị khóa chặt.
"Kích hoạt trận địa!" Ngô Bách gầm lên.
Ngay lập tức, tiếng bánh răng xích sắt rít lên chói tai vang vọng khắp nhà kho. Hàng trăm tấm gương khổng lồ xung quanh Vũ Khánh bắt đầu tự động xoay góc. Ánh sáng đèn cao áp cực độ từ trần nhà dội xuống, đập vào các bề mặt gương và khúc xạ liên tục. Chỉ trong vòng một giây, toàn bộ không gian nhà kho biến thành một cái lò nung ánh sáng chói lòa. Thứ ánh sáng Quang Phổ Trung cường độ cao quét qua, tỏa ra nhiệt lượng cực độ làm bốc hơi lập tức mảng khói tối mờ nhạt quanh chân Khánh.
*Xèo xèo!*
Cơn đau bỏng rát tột cùng dội thẳng vào lồng ngực Khánh. Lớp da ngực đang phân rã của anh rít lên dưới sức nóng của luồng laser hội tụ, những mảng xám đen mờ đục bắt đầu phồng rộp và nứt nẻ.
Khánh cố gắng vận hành hắc khí nén để kích hoạt "Bẻ cong quang phổ" hòng làm lệch hướng các tia sáng quét, nhưng cường độ ánh sáng quá lớn. Ngay khi hắc khí vừa phóng ra khỏi mười đầu ngón tay đeo bao tay bọc chì, nó đã bị luồng laser cực đại phân rã hoàn toàn thành những hạt bụi xám biến mất vào không khí.
"Vô ích thôi!" Ngô Bách cười điên cuồng từ trên cao. "Hệ thống gương này được thiết kế để triệt tiêu mọi liên kết vật chất tối sơ cấp! Mày càng dùng dị năng, cơ thể mày càng phân rã nhanh hơn!"
Khánh không đáp. Lý trí đặc vụ cũ buộc anh phải giữ bình tĩnh tuyệt đối giữa cơn đau thể xác. Anh quan sát nhanh trận địa. Luồng sáng laser quét qua theo một quỹ đạo xoay tròn của các tấm gương. Cứ mỗi năm giây, luồng sáng chính sẽ quét qua vị trí của anh.
Anh dùng Bộ Pháp Vô Ảnh nhảy tránh. Chân trái đau buốt gập xuống, anh lăn dài trên nền đất, áp sát người vào dưới khe của một đống kính vỡ khổng lồ. Bóng râm hẹp dưới chân đống kính tạm thời che chở cho anh khỏi luồng laser quét trực tiếp.
Nhưng Nghiêm Minh đứng trên cao đã phát hiện ra hướng di chuyển của anh. Gã lạnh lùng ra lệnh qua bộ đàm:
"Lê Quốc. Ra tay đi."
Từ trong bóng tối của một góc nhà kho, một bóng người gầy gò, mặc quần áo rách nát sờn cũ bước ra. Gương mặt hốc hác đầy vết nhăn của gã co rút lại vì tội lỗi và sợ hãi. Lê Quốc – thành viên cốt cựu của băng Vô Ảnh, kẻ đã bán đứng vị trí nhà kho cho Nghiêm Minh để đổi lấy thuốc An-pha-3 cho đứa con gái mù lòa.
"Khánh... tôi xin lỗi... tôi không còn lựa chọn nào khác..." Lê Quốc khóc nghẹn, bàn tay run rẩy lôi từ trong túi ra một quả bom phát quang lân tinh xanh lục.
Gã ném mạnh quả bom vào ngay khe kính vỡ nơi Khánh đang ẩn nấp.
*Đoàng!*
Quả bom phát nổ, giải phóng một cơn bão bột lân tinh phát quang xanh lục rực rỡ tràn ngập khe kính. Thứ ánh sáng lân tinh độc hại ấy triệt tiêu hoàn toàn vùng tối ẩn nấp ít ỏi của Khánh, tỏa ra nhiệt lượng cao ăn mòn trực tiếp vào làn da đang đồng hóa hắc khí của anh.
"A..." Khánh nghiến chặt răng, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ cổ họng khàn đặc. Lớp kem ngụy trang phản quang sinh học trên ngực anh bị thiêu cháy hoàn toàn, để lộ vết bỏng ngực cũ đang rách miệng rỉ máu hắc ám lạnh lẽo.
"Đặc binh bọc chì! Nổ súng bít kín mọi ngả đường rút của nó!" Nghiêm Minh ra lệnh từ trên cao, thấu kính Quang Nhãn trên mắt gã rực lên luồng sáng xanh dương quét thấu thị định vị chính xác vị trí của Khánh giữa màn sương lân tinh.
Toán đặc nhiệm bọc chì dày cộp đồng loạt bước ra từ các lối đi phụ, nâng súng laser công suất lớn lên nã đạn dồn dập. Những luồng sáng laser xanh lục quét chéo nhau, tạo thành một lưới lửa quang học bít kín mọi ngả đường rút lui của Khánh.
Khánh bị dồn vào góc chết của nhà kho, lưng áp sát vào bức tường tôn nóng bỏng dưới áp lực nhiệt lượng cực độ. Cơ thể anh tổn thương nghiêm trọng, tế bào biểu bì ngực bắt đầu phân rã vật lý dữ dội, rỉ ra những giọt dịch đen lạnh ngắt. Chiếc vòng bạc trên cổ tay trái khẽ rên rỉ dưới tần số bạo loạn của hắc khí.
Trên lối đi treo, Ngô Bách điên cuồng gõ phím điều khiển. Hệ thống gương hội tụ khổng lồ bắt đầu xoay góc chậm rãi, hội tụ tất cả các luồng sáng laser cực đại về một điểm duy nhất – ngay chính diện lồng ngực đang rách toạc của Vũ Khánh.
Luồng laser quét sâu chuẩn bị hội tụ phát bắn chí mạng thiêu cháy Khánh thành tro bụi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!