Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Bẫy Mồi Nhử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên những vòm đá cổ kính của nhà thờ Saint-Lumen nghe như tiếng gõ cửa chậm rãi của tử thần. Nước mưa mang theo bụi lân tinh độc hại rỉ qua các kẽ nứt trên trần cao, nhỏ xuống nền đá hoa cương xám xịt, tạo thành những tiếng xèo xèo nhỏ và làn khói trắng mờ ảo bốc lên nồng nặc mùi lưu huỳnh.


Bên trong thánh đường đổ nát, không gian chìm vào một thứ bóng tối dịu mát, được che chở bởi những bức tường đá dày cách nhiệt hoàn hảo khỏi hệ thống camera quét nhiệt hồng ngoại của tập đoàn Lumen-X. Đây là thánh địa tinh thần duy nhất còn sót lại ở rìa Khu Ổ Chuột Gầm Cầu, nơi ánh sáng nhân tạo cực đoan chưa thể vươn vòi bạch tuộc tới.


Ở góc điện thờ khuất gió, Sơ Claire – người phụ nữ trung niên với gương mặt thánh thiện và chiếc áo tu sĩ màu đen xám – đang lặng lẽ dùng băng gạc bọc chì để cố định cánh tay trái bị gãy xương của Sáu Điếc. Gã khổng lồ câm điếc bẩm sinh nằm bất động trên chiếc băng ghế gỗ dài, lồng ngực vạm vỡ phập phồng nặng nề. Gương mặt gã co rút lại vì đau đớn, nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nào. Cạnh đó, Sơn Sẹo tựa lưng vào cột đá, chiếc búa chim bọc chì sứt mẻ dựng bên chân, đôi mắt chằng chịt sẹo của gã vẫn cảnh giác nhìn về phía cửa chính.


"Đừng cử động mạnh, Sáu Điếc. Lớp chì này sẽ giúp ngăn bức xạ điện từ từ vết bỏng roi điện của Phan Thiết rò rỉ ra ngoài," Sơ Claire thì thầm bằng giọng nói ôn nhu, bàn tay nhẹ nhàng thắt nút dải băng bọc chì cuối cùng. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn về phía góc tối sâu nhất của điện thờ, nơi Vũ Khánh đang ngồi kiết già.


Khánh đang trải qua một cơn ác mộng nhận thức thực sự. Đầu anh đau buốt như có hàng ngàn mảnh kính thạch anh đang găm sâu vào vỏ não – di chứng tàn khốc của cấm thuật Nuốt Chửng Bóng Tối Tâm Linh mà anh đã cưỡng ép sử dụng để đọc ký ức của tên đặc binh bọc chì ở tập trước. Những mảng ký ức phân mảnh của kẻ khác đang xung đột dữ dội với nhận thức của chính anh, tạo ra những ảo ảnh hỗn loạn về những căn phòng thí nghiệm ngập tràn ánh sáng trắng và những tiếng gào thét vô vọng.


Cánh tay phải vật lý của Khánh vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực và được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây chì rỉ sét. Trên cẳng tay trái, vết bỏng hắc khí mới do Roi điện quang tử của Phan Thiết để lại đang mưng mủ, phát ra luồng sáng xanh lục nhạt lạnh lẽo. Da ngực anh đã bị phân rã tế bào đến mức ba phần trăm, để lộ những mảng xám đen mờ đục không còn xúc giác.


Khánh cố gắng nhắm mắt để hồi tưởng lại gương mặt của người mẹ quá cố Vũ Lan, nhưng nhận thức của anh chỉ là một khoảng trống rỗng lạnh ngắt. Anh đã quên mất gương mặt của bà. Trên cổ tay trái, chiếc vòng bạc rỉ sét – mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với nhân tính – khẽ run lên bần bật, vết rạn nhỏ thứ bảy nứt nhẹ rò rỉ một làn sương hắc khí xám nhạt mờ ảo.


"Khánh, anh phải uống thêm một ngụm An-pha-3 lậu," Lâm Ý bước tới từ phía sau bức tượng thánh đổ nát, giọng cô run lên vì lo lắng. Cô ôm chặt chiếc ba lô da chứa ổ cứng trung tâm bọc chì – tài sản duy nhất mà họ cứu được khỏi căn hầm bị phá hủy. Tay phải cô, bị bỏng nhẹ do vụ nổ xung điện trước đó, đã được Sơ Claire băng bó cẩn thận.


Khánh lắc đầu khàn đặc: "Không... An-pha-3 gốc đã khóa chặt hắc khí của tôi rồi. Nếu uống thêm lúc này, cơ thể tôi sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông hoàn toàn. Tôi cần phải tỉnh táo."


*Két...*


Tiếng cánh cửa gỗ nặng nề của nhà thờ khẽ chuyển động, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Sơn Sẹo lập tức đứng bật dậy, chiếc búa chim bọc chì vác lên vai. Sáu Điếc cũng gượng dậy bằng một tay, gậy sắt bọc chì chĩa thẳng về phía cửa.


Một bóng người gầy gò, mặc áo khoác nhiều túi sũng nước mưa axit bước vào. Gã gạt chiếc mũ sụp xuống, để lộ gương mặt một mí gian xảo và nụ cười thực dụng quen thuộc. Đó là Hoàng Nam – kẻ buôn thông tin chợ đen.


"Đừng nóng nảy thế, các đồng nghiệp," Hoàng Nam giơ hai tay lên trời, cười ranh mãnh. "Tôi đến đây không phải để nộp các người cho Nghiêm Minh. Cái đầu của Vũ Khánh đáng giá một triệu Lumen-Coin thật đấy, nhưng Hoàng Nam này chỉ giao dịch với những kẻ còn sống. Và tôi có một món hàng mà Khánh không thể từ chối."


Hoàng Nam bước lại gần điện thờ, mùi rỉ sét và nước mưa độc từ người gã tỏa ra nồng nặc. Gã thò bàn tay gầy guốc vào túi áo trong, lôi ra một mảnh bản đồ thạch anh rách nát, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam mờ ảo của khoáng thạch quang phổ.


"Nghiêm Minh đã rút toàn bộ lực lượng tuần tra chính khỏi bến sông Đen," Hoàng Nam hạ thấp giọng, đôi mắt một mí liếc nhìn Khánh. "Nhưng gã đã dàn dựng một trận địa phòng thủ đặc biệt tại Nhà Kho Kính Phế Thải. Đây là sơ đồ cấu trúc của nhà kho mà tôi trộm được từ văn phòng bảo trì của Trương Bình. Và... gã đang giam giữ một hồ sơ tối mật mang mật danh 'Vũ Cảnh' tại phòng điều khiển trung tâm của nhà kho đó."


Cái tên "Vũ Cảnh" vang lên như một luồng điện cực mạnh dội thẳng vào tâm trí Vũ Khánh. Cha anh. Người cha đã mất tích mười lăm năm trước sau khi phát hiện ra vết nứt vật chất tối dưới lòng đất gầm cầu.


Khánh dùng cánh tay trái còn linh hoạt vươn ra, giật phắt mảnh bản đồ thạch anh từ tay Hoàng Nam. Anh run rẩy dùng một tay mở cuốn Sổ tay địa chất của cha giấu trong áo măng-tô đen rách nát, đối chiếu các ký hiệu địa tầng cổ xưa viết bằng mực bọc chì với các tọa độ trên bản đồ của Hoàng Nam.


*Hoàn toàn trùng khớp.*


Tọa độ của phòng chứa hồ sơ mật tại Nhà Kho Kính Phế Thải nằm chính xác trên vết nứt hắc ám tự nhiên ngầm mà cha anh đã đánh dấu mười lăm năm trước.


"Khánh, đây chắc chắn là một cái bẫy!" Tạ Vô Cực bước ra từ bóng tối của hầm đá phía sau điện thờ, giọng ông lão rít qua chiếc tẩu đồng rỉ sét không khói. Ông giật lấy mảnh bản đồ thạch anh, nheo mắt nhìn kỹ cấu trúc nhà kho. "Nhìn vào đây đi. Nhà Kho Kính Phế Thải chứa hàng vạn tấn gương và kính vỡ khúc xạ. Ngô Bách – kỹ sư bẫy rập của Lumen-X – đã thiết lập một hệ thống gương hội tụ laser công suất lớn tại đây. Ánh sáng ở đó sẽ bị khuếch đại lên gấp mười lần, tạo ra một trận địa Quang Phổ Trung cực độ. Nếu mày bước vào đó với cơ thể đang bị phân rã tế bào và cạn kiệt hắc khí thế này, mày sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi trong vòng ba giây!"


"Tôi biết," Khánh trầm giọng đáp, giọng nói khàn đặc lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe đá. Anh siết chặt chiếc vòng bạc rỉ sét của mẹ trên cổ tay trái. Vết rạn nhỏ thứ bảy khẽ run lên, tỏa ra một làn sương đen mỏng để làm dịu đi cơn đau đầu dữ dội. "Nghiêm Minh biết rõ điểm yếu của tôi. Gã biết tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi manh mối về cha mình. Nhưng đây cũng là cơ hội duy nhất để tôi tiếp cận gã ngoài tầm bảo vệ của bốt gác chính."


"Anh điên rồi sao, Vũ Khánh?!" Lâm Ý lao tới, giật mạnh vạt áo măng-tô của anh. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên đôi má lấm lem nhọ nồi. Cô nắm chặt lấy bàn tay trái đeo bao tay bọc chì của anh, cố dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để giữ anh lại. "Cơ thể anh đang bị phân rã tế bào đến ba phần trăm! Vết bỏng lân tinh trên vai và chân vẫn chưa lành! Anh thậm chí còn không nhớ nổi gương mặt của mẹ mình! Nếu anh dấn thân vào cái bẫy gương đó, hắc khí bạo tẩu sẽ nuốt chửng hoàn toàn linh hồn anh! Anh sẽ quên... quên luôn cả tôi... quên luôn cả bản thân mình!"


Khánh lặng lẽ nhìn Lâm Ý. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão, gương mặt cô tràn ngập sự tuyệt vọng và lo lắng tột cùng. Anh khẽ vươn bàn tay trái đeo bao tay bọc chì, nhẹ nhàng gạt đi giọt nước mắt trên má cô. Xúc giác lạnh ngắt của lớp chì bọc ngoài khiến anh không thể cảm nhận được hơi ấm từ làn da cô, nhưng sự giằng xé đau đớn trong lồng ngực anh là có thật.


"Lâm Ý," Khánh trầm giọng, ánh mắt ẩn sau thấu kính xám của chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ bám đầy bụi lân tinh rực lên một sự kiên định lạnh lùng. "Nếu tôi không đi, Nghiêm Minh sẽ dùng thông tin về cha tôi để săn lùng từng người trong các bạn. Tôi là một đặc vụ Quang Nhãn cũ, tôi phải tự mình kết thúc món nợ máu này. Tôi không thể trốn chạy mãi trong bóng tối của nhà thờ này được."


Lâm Ý khóc nấc lên, hai bàn tay cô siết chặt lấy tay anh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cơn mưa axit ngoài kia bỗng đổ xuống dồn dập hơn, tiếng nước gõ rầm rập trên mái nhà thờ cổ kính như muốn nhấn chìm lời khuyên ngăn của cô vào hư vô.


Cô ngước nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ tràn ngập một nỗi sợ hãi tột cùng – nỗi sợ hãi không phải vì cái chết, mà là vì sự lãng quên vĩnh viễn của thực thể bóng tối đứng trước mặt cô.


"Hứa với em đi, Vũ Khánh..." Lâm Ý khóc nghẹn ngào, giọng cô run rẩy hòa vào tiếng mưa rơi lạnh lẽo. "Hứa với em là anh phải quay lại... trước khi bóng tối trong tim anh xóa nhòa hoàn toàn tên của em khỏi trí nhớ của anh..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!