Căn Hầm Bị Lộ
Ánh sáng đỏ lòm từ chiếc Thiết bị Quang Nhãn Cầm Tay trên tay Phan Thiết rọi thẳng xuống nắp hầm bọc chì, rít lên những tiếng u u lạnh lẽo báo hiệu một cuộc đột kích đẫm máu sắp bắt đầu. Dưới lòng đất ẩm ướt của Khu Ổ Chuột Gầm Cầu, bên trong Căn hầm ngầm của Tạ Vô Cực, bầu không khí đặc quánh lại như thạch. Tiếng u u của máy quét thấu thị từ trên mặt đất dội xuống qua lớp tường đất nện bọc chì dày cộp, vang lên rùng rợn như tiếng mài dao của tử thần.
Lâm Ý đứng chết lặng bên bàn cơ khí, mười đầu ngón tay run rẩy kịch liệt khi cô cố giật những sợi cáp quang tử cuối cùng ra khỏi ổ cứng trung tâm bọc chì. Đôi mắt cô thâm quầng vì thiếu ngủ, phản chiếu những dòng lệnh đỏ chói đang chạy điên cuồng trên màn hình máy tính mini. Tiếng mưa axit dội rầm rập trên mái tôn rỉ sét phía trên mặt đất lúc này nghe xa xăm nhưng đầy đe dọa.
"Lâm Ý! Thu dọn tài liệu nghiên cứu và thấu kính lọc quang phổ cổ ngay! Chúng ta không còn thời gian nữa!" Ông lão Tạ Vô Cực rít một hơi thuốc tẩu khan, chiếc tẩu đồng rỉ sét không hề đỏ lửa. Gương mặt nhăn nheo đầy vết ố chì của ông lộ rõ vẻ lo âu tột độ. Ông nhanh tay vơ lấy những bản vẽ cơ khí cổ và chiếc hộp nhung chứa thấu kính lọc quang phổ nguyên mẫu, nhét vội vào chiếc ba lô da sờn cũ.
Ở góc hầm tối nhất, Vũ Khánh đang tựa lưng vào vách tường chì lạnh ngắt. Cơn sốt bỏng lân tinh từ vết thương lưng mới bị vụ nổ ở phòng thí nghiệm số 9 tàn phá vẫn đang âm ỉ cháy, dù đã được làm dịu đi một phần nhờ liều An-pha-3 gốc tinh khiết uống dở ở tập trước. Cánh tay phải vật lý của anh vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực và được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây chì rỉ sét để tránh vướng víu khi di chuyển. Trên cổ tay trái, chiếc vòng bạc kỷ vật của người mẹ quá cố Vũ Lan khẽ run lên bần bật, vết rạn nhỏ thứ sáu nứt nhẹ rò rỉ một làn sương hắc khí xám nhạt mờ ảo. Khánh siết chặt lòng bàn tay trái đeo Bao tay bọc chì, móng tay găm sâu vào da thuộc để mượn cơn đau tỉnh táo giữ lấy mỏ neo nhận thức đang chao đảo.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn động vang lên từ phía cửa hầm chính. Lớp cửa sắt bọc chì dày mười phân bị quật mạnh, tiếng kim loại biến dạng rít lên chói tai. Luồng ánh sáng xanh lục rực rỡ từ Roi điện quang tử của Phan Thiết xuyên qua khe nứt, tỏa ra nhiệt lượng cực độ làm nóng chảy những mối hàn chì bảo vệ. Khói độc lân tinh phát quang xanh bắt đầu tràn vào căn hầm, bốc mùi khét lẹt.
Sáu Điếc – gã vệ sĩ câm điếc bẩm sinh với thể hình vạm vỡ như một ngọn núi đá – lập tức bước lên trước. Gã không thể nghe thấy tiếng động, nhưng dao động rung chuyển từ mặt đất và luồng sáng xanh chết chóc đã kích hoạt bản năng chiến đấu của gã. Đôi mắt ngăm đen của Sáu Điếc long lên giận dữ, gã vung cây gậy sắt bọc chì dài mét rưỡi, đứng chặn ngay lối vào hành lang hẹp dẫn vào phòng trung tâm.
Sơn Sẹo đứng bên cạnh Sáu Điếc, gương mặt chằng chịt vết sẹo co rút lại vì phẫn nộ. Gã siết chặt chiếc búa chim bằng thép bọc chì sứt mẻ, gầm lên: "Bọn chó săn Lumen-X! Muốn vào đây thì bước qua xác tao trước!"
"Sáu Điếc! Sơn Sẹo! Đừng đối đầu trực diện!" Khánh khàn giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe đá. Anh cố vươn người đứng dậy, nhưng cơ thể vật lý kiệt quệ do cạn kiệt hắc khí hoàn toàn khiến anh lảo đảo. Thuốc An-pha-3 gốc tuy cứu mạng anh khỏi phân rã tế bào biểu bì, nhưng nó cũng ép toàn bộ hắc khí trong tim anh đi vào trạng thái ngủ đông sâu, khiến anh lúc này không khác gì một người thường mang trọng thương.
Nhưng đã quá muộn để rút lui.
*U u u... Bùm!*
Cánh cửa hầm sắt bọc chì bị quật nát hoàn toàn bởi một cú quất roi điện công suất lớn cực đại. Phan Thiết bước qua làn khói xanh phát quang, bộ giáp đặc nhiệm bọc chì dày cộp của gã phản chiếu thứ ánh sáng lân tinh lạnh lẽo. Gương mặt đầy vết rỗ của gã méo mó đi vì một nụ cười tàn bạo, đôi mắt ti hí híp lại khi nhìn thấy những thân ảnh ẩn nấp trong hầm.
"Tìm thấy các ngươi rồi, lũ chuột cống Vô Ảnh!" Phan Thiết gầm lên, tay phải vung mạnh cây Roi điện quang tử rít lên những tiếng điện từ u u rùng rợn. "Nghiêm Minh chỉ huy đã ra lệnh: giết không tha!"
Ngay lập tức, Phan Thiết quất mạnh cây Roi điện quang tử về phía trước. Luồng điện quang phổ cực cao phát ra từ roi xé toạc không khí, tỏa nhiệt lượng bốc hơi cả những giọt nước mưa axit đang rò rỉ qua trần hầm.
Sáu Điếc không hề lùi bước. Gã gầm lên một tiếng không rõ âm sắc trong cổ họng, lao ra dùng cây gậy sắt bọc chì chặn đứng đòn quất roi điện của Phan Thiết.
*Keng! Sẹt sẹt sẹt!*
Dòng điện quang phổ cực cao chạy dọc theo thân gậy sắt, nung chảy lớp chì bọc ngoài trong chớp mắt. Dù gậy sắt có khả năng cách điện nhẹ, nhưng cường độ dòng điện của roi điện quang tử quá lớn. Luồng điện xanh lục luồn qua tay Sáu Điếc, giật mạnh khiến toàn thân gã khổng lồ co giật dữ dội. Phan Thiết cười tàn bạo, xoay cổ tay quất thêm một nhát roi thứ hai trực diện vào bả vai Sáu Điếc.
*Rắc!*
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong không gian hẹp. Roi điện quang tử quất gãy xương cánh tay trái của Sáu Điếc, để lại một vết bỏng hắc khí màu xanh lục sâu hoắm rỉ máu. Gã khổng lồ quỵ xuống, gương mặt đau đớn đến biến dạng nhưng gã vẫn dùng cánh tay phải còn lại cố ghìm chặt chân Phan Thiết để ngăn gã tiến sâu vào trong.
"Thằng chó!" Sơn Sẹo điên cuồng vung chiếc búa chim bọc chì nhắm thẳng vào đầu Phan Thiết mà bổ xuống.
Phan Thiết hừ lạnh một tiếng, không thèm tránh né. Gã kích hoạt giáp bọc chì phản quang trên vai. Chiếc búa chim nện mạnh vào giáp vai gã, tạo ra một tiếng *boong* khô khốc và những tia lửa điện bắn tung tóe. Giáp phản quang triệt tiêu hoàn toàn lực động năng của cú bổ, đồng thời dòng điện phản hồi hất văng Sơn Sẹo đập mạnh vào vách hầm đá, hộc ra một ngụm máu tươi.
Lâm Ý hét lên đầy kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng dã man trước mắt. Cô ôm chặt chiếc ba lô chứa ổ cứng trung tâm, nước mắt chảy dài trên gương mặt lấm lem nhọ nồi.
Tạ Vô Cực kéo mạnh vai cô: "Chạy mau! Đừng để sự hy sinh của chúng nó uổng phí!"
Nhìn thấy đồng minh bị tàn sát, một luồng nộ hỏa bùng lên trong lồng ngực Vũ Khánh. Dù hắc khí trong tim đang bị thuốc An-pha-3 gốc khóa chặt, nhưng võ thuật cận chiến thực chiến mà Lý Sư Phụ truyền dạy từ thuở nhỏ đã thấm sâu vào từng thớ cơ của anh. Khánh biết giáp phản quang của Phan Thiết miễn nhiễm hoàn toàn với dị năng bóng tối tầm xa, nhưng nó lại có điểm yếu ở các khớp nối cơ khí vật lý.
Khánh lướt tới bằng Bộ Pháp Vô Ảnh. Dù chỉ sử dụng một cánh tay trái đeo Bao tay bọc chì và chân trái đau buốt do bỏng lân tinh cũ, bộ pháp của cựu đặc vụ Quang Nhãn vẫn nhanh nhẹn và chuẩn xác đến đáng sợ. Anh áp sát Phan Thiết từ góc khuất bóng râm của đống phế liệu đổ nát.
*Vút!*
Khánh vung tay phóng ra ba sợi Sợi Chỉ Hư Vô siêu mỏng nhắm thẳng vào khớp cổ và thấu kính laser trên mũ bảo hiểm của Phan Thiết. Đây là lượng hắc khí ít ỏi còn sót lại mà anh cố cưỡng ép vắt kiệt từ tim.
"Hừ, trò vặt vãnh!" Phan Thiết chế giễu. Gã kích hoạt giáp phản quang ở mức tối đa. Luồng điện quang tử bùng phát từ giáp vai triệt tiêu hoàn toàn các sợi chỉ tối của Khánh ngay khi chúng vừa chạm vào bề mặt kim loại.
Nhưng đó chỉ là đòn nghi binh của Khánh.
Ngay khi các sợi chỉ tối bị triệt tiêu, Khánh đã áp sát Phan Thiết trong khoảng cách chưa đầy nửa mét. Anh dùng cánh tay trái đeo bao tay bọc chì siết chặt chuôi dao găm bọc chì vật lý, đâm mạnh một nhát chuẩn xác vào khe hở dưới cằm mũ bảo hiểm của Phan Thiết – nơi giáp phản quang không thể bao phủ toàn diện.
*Xoẹt! Răng rắc!*
Lưỡi dao găm sắc bén bọc chì chém rách màng bảo vệ, đâm sượt qua cổ Phan Thiết và chém nứt thấu kính laser thấu thị trên mũ bảo hiểm của gã. Máu tươi từ cổ Phan Thiết phun ra, nhuộm đỏ một mảng giáp trắng bạc.
"Áaa! Thằng khốn phản bội!" Phan Thiết rống lên đau đớn. Thấu kính laser bị nứt khiến tầm nhìn thấu thị của gã bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi những vệt sáng hỗn loạn. Gã điên cuồng vung cây Roi điện quang tử quất loạn xạ trong không gian hẹp căn hầm.
*Chát! Chát!*
Nhát roi điện quất trúng cánh tay trái của Khánh. Dòng điện quang phổ cực cao thiêu cháy lớp da thuộc của bao tay bọc chì, gây ra một vết bỏng hắc khí màu xanh lục lân tinh sâu hoắm trên cẳng tay trái anh. Cơn đau bỏng rát tột cùng dội thẳng lên vỏ não khiến Khánh suýt chút nữa khuỵu xuống. Chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái nứt thêm một vết nhỏ, rò rỉ hắc khí xám nhạt để cưỡng ép anh giữ vững lý trí.
Khánh lảo đảo lùi lại. Anh biết mình không thể cầm cự được lâu trong trạng thái kiệt quệ này. Phan Thiết dù bị thương và hỏng thấu kính vẫn cực kỳ nguy hiểm với cây roi điện quét diện rộng. Lúc này, hai tên đặc binh bọc chì khác đang từ hành lang tiến vào để bọc lót cho Phan Thiết.
Một quyết định táo bạo và tàn nhẫn bùng lên trong đầu Khánh. Để có được thông tin tình báo sống sót và bẻ gãy cuộc đột kích này, anh cần phải biết kế hoạch tiếp theo của Nghiêm Minh.
Khánh lướt tới, dùng Bộ Pháp Vô Ảnh né tránh nhát roi điên cuồng của Phan Thiết, áp sát một tên đặc binh bọc chì đi đầu đang cố ngắm bắn súng laser về phía Lâm Ý. Anh dùng cánh tay trái đeo bao tay bọc chì khóa chặt cổ họng tên lính từ phía sau, đè mạnh gã xuống nền đất ẩm.
*Nuốt Chửng Bóng Tối Tâm Linh!*
Khánh lột phắt mũ bảo hiểm của tên lính, áp lòng bàn tay trái đang rò rỉ hắc khí lạnh lẽo trực tiếp vào đỉnh đầu gã.
"Áaaa!" Tên đặc binh bọc chì rú lên một tiếng thét kinh hoàng, đôi mắt gã trợn ngược lên, toàn thân co giật dữ dội dưới tác động của cấm thuật hắc ám.
Một luồng hắc khí đen kịt từ đầu đối thủ bị hút thẳng vào lòng bàn tay Vũ Khánh. Trong tiềm thức của anh, những mảng ký ức phân mảnh, lạnh lẽo của tên lính bắt đầu tràn vào vỏ não như một dòng thác lũ hỗn loạn. Đầu Khánh đau buốt như muốn nổ tung, tâm trí bị phân mảnh nhẹ khiến anh nhìn thấy những ảo ảnh mờ nhạt của quá khứ Quang Nhãn hòa lẫn với tội ác thảm sát.
Nhưng rồi, một mảng ký ức rõ ràng và chấn động nhất hiện lên trước mắt anh. Đó là cuộc đối thoại mật giữa Nghiêm Minh và tên lính gác tại trụ sở chỉ huy cách đây vài giờ:
*"Nghiêm Minh chỉ huy, nếu Vũ Khánh không xuất hiện thì sao?"*
*"Nó chắc chắn sẽ xuất hiện. Ta đã chuẩn bị một cái bẫy mồi nhử hoàn hảo mang tên 'Vũ Cảnh' tại Nhà Kho Kính Phế Thải. Chỉ cần tung tin về cha nó, thằng khốn đó sẽ tự dẫn xác đến nộp mạng..."*
Khánh bàng hoàng tột độ. Đầu óc anh như có tiếng sét nổ ngang tai. Vũ Cảnh... cha của anh... người cha mất tích mười lăm năm trước vẫn còn sống? Và Nghiêm Minh đang dùng ông làm mồi nhử để bẫy anh tại Nhà Kho Kính Phế Thải!
"Khánh! Chạy mau! Hầm sắp sập rồi!" Tiếng hét thất thanh của Lâm Ý kéo anh trở lại thực tại.
Cú sốc tâm thần từ việc Nuốt Chửng Bóng Tối Tâm Linh khiến Khánh lảo đảo, máu tươi chảy ra từ mũi và khóe mắt anh. Phan Thiết, lúc này đã giật phắt chiếc mũ bảo hiểm bị hỏng thấu kính ra, gương mặt đầy vết rỗ bê bết máu lộ rõ vẻ điên cuồng tột độ. Gã ra lệnh cho toán lính tuần còn lại: "Rút lui! Kích nổ mìn lân tinh thiêu rụi cái ổ chuột này!"
Phan Thiết vung roi điện quất mạnh một nhát cuối cùng để cản đường, rồi nhanh chóng giật mìn lân tinh tự động gắn trên vách hầm trước khi rút chạy ra ngoài hành lang.
*Tít... tít... tít...*
Tiếng đếm ngược của mìn lân tinh vang lên dồn dập. Tạ Vô Cực và Lâm Ý dốc toàn lực kéo Sáu Điếc đang bị thương nặng bò về phía lối thoát hiểm cống ngầm phía sau căn hầm. Sơn Sẹo gượng dậy, dùng chiếc búa chim bọc chì đập vỡ tấm chắn đá cuối cùng chặn đường cống.
Khánh ôm đầu đau đớn, nhận thức bị phân mảnh khiến anh bước đi lảo đảo như một kẻ say rượu. Anh nhìn theo hướng Phan Thiết rút chạy, rồi nhìn lại lối thoát hiểm cống ngầm nơi Lâm Ý đang khóc lóc gọi tên anh.
"Vũ Khánh! Đi mau!" Lâm Ý gào lên, tay cô vươn ra cố sức nắm lấy vạt áo măng-tô đen rách nát của anh.
*Bùm!*
Một vụ nổ lân tinh lớn bùng phát từ phía cửa hầm chính, ánh sáng xanh lục rực rỡ và nhiệt lượng cực độ bắt đầu liếm láp khắp căn hầm ngầm, thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi. Tạ Vô Cực dùng hết sức bình sinh đẩy Khánh và Lâm Ý xuống đường cống ngầm tối tăm ngay trước khi toàn bộ trần đá của Căn hầm ngầm sụp đổ hoàn toàn trong tiếng nổ chấn động.
Dưới dòng nước thải cống ngầm lạnh lẽo, Vũ Khánh nằm gục trên vai Sơn Sẹo, đầu óc anh đau nhói như bị hàng ngàn mảnh kính găm vào do tác dụng phụ của cấm thuật. Nhưng trong tâm trí hỗn loạn và trống rỗng của anh, cái tên "Vũ Cảnh" và địa danh "Nhà Kho Kính Phế Thải" vẫn đang rực cháy lên như một mồi lửa hận thù không thể dập tắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!