Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Săn Lùng Dấu Vết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước thải nóng hổi, đục ngầu của nhánh phía tây hệ thống cống thoát nước thải nhiệt dưới lòng Khu Ổ Chuột Gầm Cầu cuộn xoáy dữ dội, đẩy hai thân ảnh trôi dạt trong bóng tối đen kịt. Tiếng mưa axit rào rào dội xuống từ những khe hở của nắp cống sắt rỉ sét trên cao, mang theo thứ mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi lạnh của một đêm đông Tân Thành đầy ngột ngạt.


Vũ Khánh dùng cánh tay trái duy nhất còn cử động được bám chặt vào một thanh sắt rỉ găm sâu vào thành bê tông cống ngầm. Cánh tay phải vật lý của anh vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực, được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây chì để tránh vướng víu. Lưng anh đau đớn như bị thiêu sống, lớp da thịt bị bỏng nhiệt nặng do luồng laser tự hủy của phòng thí nghiệm số 9 ở tập trước liên tục rỉ ra những giọt dịch hắc ám lạnh lẽo, bốc lên làn khói đen mỏng chống chọi lại cái nóng của dòng nước thải. Da ngực anh đã phân rã đến ba phần trăm, các mảng xám đen mờ đục bắt đầu lan rộng.


"Ráng gượng... Sơn Sẹo..." Khánh khàn giọng thở dốc, dùng hết sức bình sinh xốc nách gã cựu tù nhân mỏ thạch anh đang nửa tỉnh nửa mê leo lên một ngách cống cạn, tránh xa dòng nước độc hại.


Sơn Sẹo ho khan liên tục, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới lớp băng bó bằng chì dày cộp. Gã nhìn Khánh bằng đôi mắt chằng chịt vết sẹo đầy vẻ cảm kích, nhưng giọng nói đã yếu rã rời: "Khánh... hắc khí trên lưng anh... đang rò rỉ quá mạnh. Máy quét cầm tay của bọn đặc nhiệm... sẽ định vị được chúng ta mất..."


Khánh không đáp. Anh biết Sơn Sẹo nói đúng. Vết bỏng nhiệt mới ở lưng đang phá vỡ màng chắn ngụy trang hắc ám của anh. Run rẩy thò bàn tay trái đeo bao tay bọc chì vào túi lót áo măng-tô đen rách nát, Khánh lôi ra một trong ba ống nghiệm chứa dung dịch An-pha-3 gốc tinh khiết màu bạc lấp lánh vừa cướp được từ phòng thí nghiệm của Tiêu Kiệt. Dung dịch chảy sóng sánh như thủy ngân, tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp nhưng đầy nguy hiểm.


Anh không có kim tiêm chuyên dụng, cũng không thể chần chừ. Khánh cắn vỡ đầu ống thủy tinh bọc chì, đổ trực tiếp một nửa dung dịch bạc lên vết bỏng lưng đang rỉ hắc khí và uống ngụm nhỏ phần còn lại.


*Xèo xèo...*


Dung dịch bạc vừa chạm vào vết thương liền sôi lên sùng sục, bốc lên làn khói trắng khét lẹt. Một cơn đau thắt tim dữ dội dội thẳng lên vỏ não khiến toàn thân Khánh co quắp lại, đôi mắt ẩn sau thấu kính xám của chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ trợn trừng lên đầy đớn đau. Chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái của anh khẽ run lên bần bật, vết rạn nhỏ thứ sáu nứt nhẹ rò rỉ hắc khí xám nhạt để ổn định sóng não đang chao đảo trước phản ứng cực độ của thuốc An-pha-3 gốc chưa pha loãng. Khánh gồng mình, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu để giữ lấy mỏ neo nhận thức.


Nhưng hiệu quả của huyết thanh tinh khiết lập tức xuất hiện. Cơn đau bỏng rát ở lưng dịu đi rõ rệt, làn sương hắc khí lạnh lẽo đang rò rỉ bị ép co rụt lại vào tim, tạm thời đi vào trạng thái ngủ đông, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ tối phát ra ngoài.


Trong khi đó, tại Gác xép công nghệ của Lâm Ý nằm chênh vênh phía trên tiệm sửa máy cũ gầm cầu, bầu không khí cũng đang căng thẳng đến mức nghẹt thở. Tiếng mưa axit dội rầm rập trên mái tôn rỉ sét như những nhát búa nện liên hồi vào màng nhĩ. Lâm Ý ngồi trước dãy màn hình máy tính mini chắp vá bọc chì, mười đầu ngón tay thâm quầng vì thiếu ngủ gõ phím liên tục với tốc độ chóng mặt.


Màn hình máy tính của cô liên tục hiển thị các cảnh báo đỏ chói: "XÂM NHẬP HỆ THỐNG - CẢNH BÁO TRUY VẾT IP".


Đối thủ của cô ở đầu dây mạng bên kia không ai khác chính là Lý Tuyết, trưởng phòng an ninh mạng của Lumen-X. Với siêu máy tính cầm tay sử dụng chip quang tử thế hệ mới, Lý Tuyết đang ráo riết truy vết địa chỉ IP ngầm của Lâm Ý sau vụ nổ chấn động tại phòng thí nghiệm số 9. Tường lửa quang tử rực sáng trên bản đồ mạng của Lý Tuyết như một con mãnh thú đang từng bước bóp nghẹt các cổng bảo mật phụ của Lâm Ý, thiêu rụi mọi nỗ lực ẩn danh của cô kỹ sư trẻ.


"Khốn kiếp! Cô ta dùng chip quang tử thế hệ mới, tốc độ xử lý quá nhanh!" Lâm Ý rít qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương.


Cô cố gắng duy trì kết nối mạng cũ để gửi tọa độ lối thoát cống ngầm an toàn cho Vũ Khánh, nhưng tường lửa của Lý Tuyết lập tức phát hiện và thiêu rụi cổng bảo mật phụ của cô. Một tiếng *bụp* vang lên, chiếc bo mạch phụ trên bàn máy tính của Lâm Ý bốc khói khét lẹt, mùi nhựa cháy khét lẹt lan tỏa trong căn gác xép chật chội.


Lâm Ý biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Lý Tuyết đã khóa chặt dải tần vô tuyến của khu ổ chuột, việc cô tiếp tục phát sóng chỉ là tự sát. Cô buộc phải đưa ra một quyết định chiến thuật mạo hiểm: truyền một tín hiệu gây nhiễu cực mạnh qua trạm biến áp quang tử khu ổ chuột để tạm thời làm mù thiết bị định vị của Lý Tuyết.


Những ngón tay Lâm Ý lướt nhanh như bay trên bàn phím, kích hoạt giao thức quá tải từ xa.


*U u u...*


Trạm biến áp quang tử ngoài phố gầm cầu chập điện nhẹ, phát ra một luồng sóng từ trường hỗn loạn diện rộng. Trên màn hình giám sát của Lý Tuyết tại Tháp Helios, bản đồ định vị IP đột ngột trắng xóa do nhiễu loạn từ trường cực mạnh.


"Cô có đúng hai phút để di chuyển, Lâm Ý," cô tự nhủ với bản thân, giọng run rẩy.


Cái giá phải trả cho đợt gây nhiễu này là Lâm Ý phải đau đớn bỏ lại hai màn hình máy tính cũ cồng kềnh và một số dây cáp quang tử chưa kịp thu dọn. Cô nhanh chóng giật ổ cứng trung tâm bọc chì, nhét chiếc máy tính mini vào ba lô. Trong cơn mưa axit tầm tã dội qua cửa sổ gác xép, Lâm Ý trèo qua lối cửa sổ thông gió phía sau tiệm sửa máy cũ, bước đi trên những mái tôn trơn trượt để di chuyển căn cứ trong đêm tối.


Nhận ra đối thủ đã kiểm soát hoàn toàn dải tần vô tuyến, Lâm Ý quyết định chuyển sang sử dụng giao thức truyền tin cổ điển bằng mật mã gõ gậy của Đỗ Quyên – cô bé liên lạc câm – để duy trì liên lạc với Vũ Khánh mà không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào.


Trên mặt đất, tiếng xích xe tuần tra và tiếng giày bọc thép của Biệt đội đặc nhiệm bọc chì nện rầm rập trên những con hẻm sình lầy của Khu Ổ Chuột Gầm Cầu. Đại úy Phan Thiết – cánh tay phải tàn nhẫn của Nghiêm Minh – dẫn đầu toán đặc binh bước đi lạnh lùng dưới màn mưa axit. Gã đàn ông cao lớn với gương mặt chằng chịt vết rỗ nâng cao chiếc Thiết bị Quang Nhãn Cầm Tay phát ra luồng quét thấu thị màu xanh lam sắc bén.


"Quét kỹ từng bãi phế liệu, từng nắp cống cho tao!" Phan Thiết gầm lên qua bộ đàm bọc chì. "Vụ nổ ở phòng thí nghiệm số 9 chắc chắn có kẻ sống sót trốn thoát xuống cống ngầm khu này. Bọn Vô Ảnh không thể giấu chúng lâu được!"


Toán đặc binh bọc chì dàn đội hình hình cánh cung, liên tục quét các luồng ánh sáng laser công suất lớn qua các ngõ ngách, rà soát theo Phương thức dò tìm hắc khí dựa trên chênh lệch nhiệt độ giữa dòng hắc khí lạnh lẽo và môi trường ấm xung quanh.


Dưới cống ngầm, Sơn Sẹo nghe thấy tiếng giày bọc thép nện rầm rập ngay phía trên đầu. Gã nhìn Vũ Khánh đang nằm bất động chống chọi với cơn co thắt tim do phản ứng thuốc An-pha-3 gốc. Nghiến răng chịu đựng cơn đau từ vết thương cũ, Sơn Sẹo dùng một tấm chì phế liệu nhặt được từ đống rác thải rỉ sét bên thành cống, nghiêng người che chắn luồng quét nhiệt tầm xa đang rọi qua khe nắp cống sắt, tạo ra một lá chắn cách nhiệt hoàn hảo bảo vệ Khánh.


Nhưng Phan Thiết là một kẻ điên cuồng và nhạy bén tột độ. Gã dừng bước ngay trước bãi phế liệu cơ khí của Tạ Vô Cực – nơi che giấu lối vào Căn hầm ngầm an toàn của nhóm kháng chiến.


Phan Thiết đứng im lặng dưới màn mưa axit, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào những đống sắt rỉ sét xung quanh. Gã nâng cao Thiết bị Quang Nhãn Cầm Tay, hướng thấu kính laser về phía lối vào bãi phế liệu.


*U u u... tít tít...*


Thấu kính laser trên tay gã đột ngột chuyển từ màu xanh lam quét rộng sang màu đỏ đậm rực cháy, rít lên những tiếng điện từ dồn dập định vị – khóa chặt hướng thẳng xuống lòng đất, ngay vị trí cửa hầm ngầm bọc chì của Tạ Vô Cực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!