Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Chân Tướng Trong Ống Nghiệm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rít lên từng hồi u u như tiếng gào thét của một con quái thú kim khí bị thương, xé toạc bầu không khí vốn đã ionized đặc quánh của Phòng thí nghiệm sinh học số 9. Trên các bức tường bê tông bọc chì, hệ thống đèn cảnh báo xoay vòng liên tục, hắt lên những vệt sáng đỏ rực như máu, chập chờn quét qua những ống nghiệm khổng lồ chứa dung dịch lân tinh xanh lục đang sủi bọt dữ dội.


Sức nóng từ lò phản ứng tự hủy bắt đầu lan tỏa, khiến không khí trở nên bỏng rát, nồng nặc mùi ozone và chì nóng chảy. Triệu Kỳ ở phía sau đang gầm rú điên cuồng, cơ thể gã trương phồng lên như một quả bóng hắc khí biến tính sắp nổ tung, giải phóng ra những luồng gió lạnh thấu xương triệt tiêu mọi chuyển động phân tử xung quanh.


"Một trăm tám mươi giây... Hệ thống tự hủy đã khóa chặt toàn bộ lối ra vào!"


Vũ Khánh nghiến chặt răng, cảm nhận cơn đau buốt nhói từ chân trái bị bỏng lân tinh nhiễm trùng nặng đang bốc khói lạnh. Cánh tay phải vật lý của anh vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực và được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây chì rỉ sét để tránh vướng víu. Anh dùng cánh tay trái duy nhất đeo Bao tay bọc chì, dùng hết sức bình sinh xốc nách Sơn Sẹo gượng dậy. Gã cựu tù nhân mỏ thạch anh thở dốc, gương mặt chằng chịt vết sẹo co rút lại vì đau đớn sau những trận tra tấn bằng roi điện, nhưng đôi mắt gã nhìn Khánh lại ngập tràn sự bàng hoàng xen lẫn cảm kích.


"Khánh... anh không cần phải cứu tôi... Phòng thí nghiệm này sắp bốc hơi rồi!" Sơn Sẹo khàn giọng nói, lồng ngực phập phồng yếu ớt.


"Câm miệng và bám chặt lấy tôi! Tôi đã hứa sẽ đưa anh ra ngoài, đặc vụ Quang Nhãn không bao giờ thất hứa!"


Khánh trầm giọng gầm lên, kéo Sơn Sẹo lao thẳng qua hành lang thép đang rạn nứt dưới áp lực nhiệt lượng cực độ. Phía trước họ, văn phòng bảo mật của Giáo Sư Tiêu Kiệt hiện ra sau cánh cửa kính cường lực dày năm phân. Khánh không hề do dự, anh dùng bả vai trái bị thương húc mạnh vào tấm kính đã bị rạn nứt do chấn động.


*Rắc! Choảng!*


Hàng vạn mảnh kính vỡ vụn như những hạt kim cương lấp lánh phản chiếu ánh đèn đỏ rực đổ ập xuống sàn. Khánh kéo Sơn Sẹo ngã nhào vào bên trong văn phòng. Nơi này là một thánh địa của kính và thép không gỉ, biệt lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Trên chiếc bàn làm việc bằng đá thạch anh trắng ở trung tâm, một chiếc bệ đỡ bằng thạch anh quang học đang phát ra luồng sáng dịu nhẹ. Bên trong chiếc hộp kính bảo mật là ba ống nghiệm chứa một loại dung dịch màu bạc lấp lánh, chảy sóng sánh như thủy ngân nhưng tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp dịu nhẹ.


"Chất ức chế An-pha-3 gốc tinh khiết..." Khánh thào thào, đôi mắt ẩn sau thấu kính xám của chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ lóe lên một tia hy vọng sinh tồn.


Anh lướt tới, dùng Chùm chìa khóa điện tử vạn năng vừa cướp được từ xác Trịnh Bá áp mạnh vào bảng cảm biến của bệ đỡ.


*Tít. Cạch.*


Nắp hộp kính bật mở. Khánh nhanh chóng dùng bàn tay trái đeo bao tay bọc chì chộp lấy ba ống nghiệm, cẩn thận nhét vào lớp túi lót bọc chì bên trong áo măng-tô đen rách nát. Đây chính là huyết thanh sinh mệnh duy nhất có thể ngăn chặn sự phân rã tế bào đang gặm nhấm mười lăm phần trăm da thịt trên ngực anh, giữ cho anh không biến thành một thực thể bóng tối vô hồn trong vòng sáu ngày tới.


"Khánh! Anh nghe rõ không?" Giọng Lâm Ý vang lên dồn dập, rè rè đầy nhiễu loạn qua chiếc tai nghe tự chế. "Hệ thống tự hủy đã bỏ qua mọi giao thức can thiệp mạng của em! Máy chủ trung tâm của gã giám sát Triệu Long đã ngắt kết nối vật lý hoàn toàn! Anh chỉ còn đúng sáu mươi giây trước khi luồng laser cực độ thiêu rụi toàn bộ cơ sở ngầm! Rút ra ngay!"


"Chưa được! Tôi phải lấy tài liệu nghiên cứu của Tiêu Kiệt!" Khánh hét vào bộ đàm.


Anh nhìn thấy chiếc máy chủ trung tâm của văn phòng bảo mật đang nhấp nháy đèn dữ liệu xanh lam. Khánh rút chiếc chip lưu trữ mini bọc chì mà Lâm Ý giao cho trước chuyến đi, cắm mạnh vào cổng quang tử của máy chủ. Trên màn hình lập tức hiện lên thanh tiến trình tải dữ liệu.


*10%... 15%... 20%...*


Tốc độ tải quá chậm. Hệ thống cáp quang tử của phòng thí nghiệm đang bị dòng nhiệt lượng laser tự hủy làm biến dạng, gây nghẽn mạch nghiêm trọng.


"Chết tiệt! Tốc độ này không kịp!" Sơn Sẹo gầm lên, gã cố gượng dậy, tay trái siết chặt chiếc búa chim bằng thép bọc chì sứt mẻ, mắt lo lắng nhìn bảng điện tử đếm ngược ngoài hành lang đã nhảy sang con số 45 giây.


Khánh nhìn chằm chằm vào thanh tiến trình đang khựng lại ở mức hai mươi lăm phần trăm. Bộ óc đặc vụ của anh hoạt động với công suất tối đa. Anh biết nếu không có tài liệu này, anh sẽ không bao giờ tìm ra chân tướng thực sự đứng sau vụ thảm sát Quang Nhãn, không bao giờ rửa sạch được vết nhơ phản bội.


Anh quyết định mạo hiểm. Khánh tháo chiếc Bao tay bọc chì ở tay trái ra, để lộ bàn tay gầy guộc nhợt nhạt với các đầu ngón tay đã bắt đầu chuyển sang màu xám đen mờ đục do sự phân rã tế bào. Anh áp lòng bàn tay trái trực tiếp vào cổng quang tử của máy chủ, vận hành dòng hắc khí ít ỏi còn lại trong tim, kích hoạt Đồng hóa vật chất tối ở mức cực hạn.


*U u u...*


Một làn sương đen thuần khiết, lạnh lẽo bộc phát từ lòng bàn tay Khánh, len lỏi trực tiếp vào các mạch bán dẫn quang học của máy chủ. Hắc khí nguyên bản đóng vai trò như một chất dẫn siêu việt, triệt tiêu hoàn toàn sự nghẽn mạch do nhiệt lượng gây ra, cưỡng ép hệ thống quang tử phải hoạt động với công suất bão hòa.


*45%... 60%... 80%...*


Thanh tiến trình nhảy vọt liên tục. Nhưng cái giá phải trả là tàn nhẫn. Dòng hắc khí thô bạo tẩu ngược lại mạch máu cánh tay trái của Khánh, tàn phá các tế bào thần kinh. Cơn đau bỏng buốt như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào tủy xương khiến Khánh gào lên một tiếng đau đớn. Trên cổ tay trái của anh, chiếc vòng bạc rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Vũ Lan – khẽ run lên bần bật. Vết rạn nhỏ thứ năm trên bề mặt vòng bạc nứt rộng ra, rò rỉ ra những luồng hắc khí xám nhạt mờ ảo để ổn định sóng não đang chao đảo của anh.


Trong một tích khắc đau đớn tột cùng ấy, một mảng ký ức nữa trong não bộ của Khánh bị bóng tối nuốt chửng vĩnh viễn. Anh bàng hoàng nhận ra mình không còn nhớ nổi giọng nói ấm áp của mẹ khi bà dỗ dành anh thuở nhỏ. Nhận thức của anh mỏng đi một phần, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, vô dạng trong tâm hồn.


*95%... Tải dữ liệu hoàn tất!*


Đúng lúc đó, màn hình máy chủ đột ngột chuyển sang màu đỏ đậm, hiển thị một tệp hồ sơ mật có tiêu đề nhấp nháy: "Dự án Thần Thái Dương - Giai đoạn 1: Trích xuất chất xúc tác sinh học dòng họ Vũ".


Dưới dòng tiêu đề, một danh sách vật thí nghiệm hiện ra. Đôi mắt Khánh ẩn sau thấu kính xám co rút lại dữ dội khi nhìn thấy một cái tên quen thuộc nằm ngay ở vị trí đầu tiên:


"Vật mẫu số 01: Vũ Lan. Trạng thái: Đã tử vong do phơi nhiễm bức xạ quang tử cực hạn 20 năm trước. Ghi chú: DNA đột biến bóng tối tự nhiên của vật mẫu đã được trích xuất thành công để làm chất xúc tác sinh học nguyên bản cho công nghệ năng lượng của Lumen-X."


Bùm.


Đầu óc Vũ Khánh như có một quả bom nổ tung. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, chiếc dao găm bọc chì trên tay trái suýt rơi xuống đất.


*Mẹ... Mẹ của mình...*


Bà không hề chết vì bệnh ung thư tế bào thông thường như anh vẫn nghĩ suốt hai mươi năm qua. Bà đã bị chính quyền Lumen-X bắt cóc, bị biến thành vật thí nghiệm lạnh lẽo trong những căn phòng tra tấn quang áp này, bị vắt kiệt dòng máu mang DNA đột biến bóng tối để nuôi dưỡng nguồn năng lượng ánh sáng nhân tạo đang thống trị cả thành phố Tân Thành. Sự lộng lẫy rực rỡ của thành phố ánh sáng cực đoan này được xây dựng trên xương máu, trên sự đau đớn tột cùng của mẹ anh.


Nỗi đau đớn tột cùng và lòng hận thù ngút trời dâng trào trong lồng ngực Khánh, khiến dòng hắc khí trong tim anh bùng phát dữ dội, rò rỉ ra ngoài qua các kẽ băng gạc bọc chì ở bả vai trái.


"Khánh! Rút chip ra mau! Tường thép phòng thí nghiệm đang bắt đầu tan chảy rồi!" Tiếng hét thất thanh của Sơn Sẹo kéo Khánh trở lại thực tại.


Countdown chỉ còn đúng 15 giây.


Khánh nghiến răng đến rỉ máu, dùng bàn tay trái run rẩy giật mạnh chiếc chip lưu trữ mini ra khỏi cổng máy chủ. Đúng lúc này, thông qua thấu kính của chiếc kính cổ, anh nhìn thấy trong thư mục tải về có một tệp tin ẩn mang nhãn đỏ rực, được mã hóa cấp 5 với cái tên: "Trần Sâm - Thỏa hiệp ngầm".


*Người thầy tôn kính Trần Sâm... Thỏa hiệp ngầm?*


Khánh không kịp suy nghĩ thêm. Anh nhét vội chiếc chip vào túi áo măng-tô. Ngoài hành lang, những bức tường thép dày cộp bắt đầu rạn nứt, biến dạng dưới áp lực nhiệt lượng laser tự hủy cực độ, phát ra những tiếng rít chói tai của kim loại bị nung chảy.


"Sơn Sẹo! Lối thoát hiểm!" Khánh hét lớn.


Sơn Sẹo gầm lên, gã dồn toàn bộ sức mạnh thể chất của một cựu tù nhân mỏ thạch anh vào cánh tay, vung chiếc búa chim bằng thép bọc chì nện mạnh vào chốt khóa cơ học của cánh cửa thoát hiểm thông ra đường cống ngầm phía sau văn phòng.


*Rầm! Rắc!*


Nhờ lớp bọc chì hấp thụ lực và triệt tiêu từ trường, chiếc búa chim bọc chì đã phá hủy chốt khóa cơ học nhanh hơn hệ thống khóa điện tử tự động của phòng thí nghiệm. Cánh cửa thoát hiểm bằng thép nặng nề bật mở, để lộ một khoảng tối đen ngòm, bốc lên hơi nước nóng hổi và mùi hóa chất nồng nặc của Cống thoát nước thải nhiệt.


"Nhảy!" Khánh hét lên.


Anh bế thốc Sơn Sẹo bằng cánh tay trái duy nhất, dồn toàn bộ lực chân vào bộ pháp di chuyển, lao thẳng vào khoảng tối của đường ống cống ngầm.


Ngay phía sau lưng họ, bảng điện tử đếm ngược chạm con số không.


*ĐOÀNG! BÙM!*


Một vụ nổ bão hòa lân tinh khổng lồ bùng phát từ tâm Phòng thí nghiệm sinh học số 9. Luồng ánh sáng trắng cực độ của laser tự hủy kết hợp với hóa chất phát quang tạo thành một cơn bão lửa rực rỡ, bốc hơi hoàn toàn mọi cấu trúc thép và bê tông trong vòng bán kính năm mươi mét.


Luồng khí nóng bỏng rát dội thẳng vào lưng Vũ Khánh khi anh đang rơi tự do trong lòng cống ngầm. Chiếc áo măng-tô đen rách nát của anh bị thiêu rụi một mảng lớn ở lưng, làn da nhợt nhạt phía sau bị bỏng nhiệt nặng nề, rỉ ra những giọt máu hắc ám lạnh lẽo trước khi cả hai người rơi mạnh xuống dòng nước thải nóng hổi, đen kịt của cống ngầm.


*Tõm!*


Dòng nước thải nóng cuốn phăng họ đi trong bóng tối tuyệt đối. Khánh dùng cánh tay trái siết chặt Sơn Sẹo, cố ngoi đầu lên mặt nước để hít thở bầu không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh. Lưng anh đau đớn như bị quất bằng roi lửa, nhưng trong lòng bàn tay trái của anh, chiếc chip lưu trữ chứa đựng chân tướng tàn khốc về mẹ anh và người thầy Trần Sâm vẫn được bảo vệ an toàn trong lớp vỏ bọc chì.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!