Đối Chiến Triệu Kỳ
Tiếng rít chói tai của hệ thống còi báo động đỏ dội vào màng nhĩ Vũ Khánh như những mũi khoan thép. Bức tường thép bọc chì dày mười phân phía sau anh đã khóa chặt lối thoát duy nhất, cô lập hoàn toàn phòng bảo mật trung tâm của Phòng thí nghiệm sinh học số 9. Ánh đèn báo động đỏ xoay vòng liên tục trên trần nhà, hắt lên những ống nghiệm khổng lồ chứa dung dịch lân tinh xanh lục thứ ánh sáng ma mị, chập chờn.
Trong lòng bàn tay trái đeo Bao tay bọc chì của Khánh, hộp chứa mẫu Chất ức chế An-pha-3 gốc tinh khiết lạnh ngắt. Dù đã đoạt được huyết thanh sinh mệnh, nhưng anh biết mình vừa bước một chân vào tử lộ. Cánh tay phải vật lý của anh vẫn buông thõng, liệt hoàn toàn và được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi dây chì rỉ sét. Mỗi nhịp thở dồn dập khiến vết thương rách thịt ở bả vai trái và đùi trái – những vết thương mổ rỉ dịch đen xanh được băng bó bằng chì dày – bỏng rát tột cùng do độc tố lân tinh ăn mòn. Sinh mệnh của anh đang đếm ngược từng ngày, và hắc khí trong cơ thể chỉ còn lại chưa đầy bốn mươi phần trăm.
"Khánh! Anh nghe thấy em không?" Giọng Lâm Ý rè rè, đứt quãng dữ dội qua chiếc tai nghe tự chế. "Hệ thống bảo mật chính đã kích hoạt phong tỏa vật lý! Máy chủ của gã giám sát Triệu Long đang tự động quét ngược IP của em. Em phải ngắt kết nối tạm thời để tránh bị định vị... Anh phải tự sinh tồn trong đó! Cửa thép này dùng khóa từ trường nén, em không thể hack mở từ xa nữa!"
"Tôi biết," Khánh khàn giọng đáp, đôi mắt ẩn sau thấu kính xám của chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ bình thản đến đáng sợ. "Tìm cách giữ an toàn cho bản thân trước đi."
Anh cẩn thận nhét ba ống nghiệm An-pha-3 gốc vào lớp túi lót bọc chì bên trong áo măng-tô đen rách nát. Ngay phía trên cổ tay trái của anh, chiếc vòng bạc rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Vũ Lan – khẽ run lên bần bật. Vết rạn nhỏ thứ năm vừa xuất hiện trên bề mặt vòng bạc tỏa ra một luồng hắc khí xám nhạt mờ ảo để ổn định sóng não đang chao đảo của anh. Khánh nhắm mắt lại trong một tích tắc, cố gắng tìm kiếm gương mặt mẹ trong trí nhớ, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là một khoảng trống xám xịt, vô dạng. Bóng tối đang gặm nhấm dần ký ức của anh như một cái giá tàn nhẫn cho sức mạnh.
*Ầm! Ầm!*
Tiếng đập cửa thép dồn dập vang lên từ phía phòng giam ngoài. Nhưng đó không phải là tiếng búa của Sơn Sẹo, cũng không phải tiếng lính gác thông thường. Đó là những cú nện mang theo lực lượng hắc ám cuồng bạo, khiến tấm thép dày mười phân bắt đầu biến dạng, lõm hẳn vào trong.
Khánh lùi lại một bước, tay trái siết chặt chuôi dao găm bọc chì. Thông qua thấu kính của chiếc kính cổ, anh nhìn thấy những luồng hắc khí màu xám đục, lợn cợn đầy tạp chất đang rò rỉ qua khe cửa thép bị móp méo. Thứ năng lượng tối này không hề thuần khiết như vật chất tối tự nhiên dưới gầm cầu; nó nồng nặc mùi hóa chất biến tính và tỏa ra một luồng nhiệt lượng hỗn loạn, nóng lạnh thất thường.
"Là gã..." Khánh thì thầm, cơ mặt anh co rút lại.
*Rắc! Rầm!*
Tấm cửa thép bọc chì chịu lực cuối cùng cũng bị đánh bay, đổ sập xuống sàn bê tông tạo nên một tiếng vang chấn động. Từ trong làn khói bụi và ánh sáng đỏ chập chờn, một bóng người bước ra.
Đó là Triệu Kỳ.
Gã đàn ông mang danh "kẻ phản bội chủng loại" đứng đó, mặc chiếc áo khoác đen rách nát sờn cũ. Làn da toàn thân gã xám xịt như tro tàn, chằng chịt những đường gân đen nổi rõ như những con rết đang bò dưới da. Đôi mắt gã đỏ ngầu, hoàn toàn không có đồng tử, chỉ có sát khí điên cuồng và sự khát máu tột độ. Trên cổ gã, chiếc vòng kiểm soát sóng não sinh học của Lumen-X phát ra những tia sáng xanh dương nhấp nháy liên tục, cưỡng ép hệ thần kinh của gã hoạt động theo mệnh lệnh số hóa.
Triệu Kỳ hít một hơi thật sâu, lồng ngực gã phồng lên, mười đầu ngón tay gầy guộc như móng vuốt co quắp lại. Gã ngửi thấy mùi hắc khí thuần khiết phát ra từ cơ thể Vũ Khánh. Đối với một dị nhân bóng tối bị cải tạo điên loạn như Triệu Kỳ, hắc khí nguyên bản của Khánh chính là nguồn dinh dưỡng tối thượng mà gã thèm khát nuốt chửng.
"Khánh... Vũ Khánh..." Triệu Kỳ gầm gừ qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc, méo mó như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Máu của mày... bóng tối của mày... cho tao!"
Ngay phía sau Triệu Kỳ, cai ngục Trịnh Bá bước ra. Gã béo phì cười lớn đầy đắc ý, tay phải lăm lăm cây Roi điện quang tử rít lên những tia lửa xanh lam sắc bén. Gã chĩa roi về phía Khánh, hét lớn: "Triệu Kỳ! Xé xác nó ra cho tao! Giáo Sư Tiêu Kiệt chỉ cần cái lõi trong tim nó, còn thịt xương của nó, tao cho phép mày nuốt chửng!"
*Vút!*
Không cần đợi Trịnh Bá dứt lời, Triệu Kỳ đã lao tới với một tốc độ kinh hoàng. Gã phóng ra một luồng hắc khí biến tính lạnh lẽo, cuộn trào như một cơn bão đen xám quét qua căn phòng. Luồng hắc khí đi đến đâu, hơi lạnh cực độ lập tức đóng băng các mảng tường chì và tủ kính thí nghiệm thành những mảng băng đen đục, tỏa ra mùi hóa chất nồng nặc.
Khánh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói ở chân trái bị thương. Anh kích hoạt Bộ Pháp Vô Ảnh, bước chân lướt nhanh zic-zac giữa các bóng râm chập chờn dưới ánh đèn báo động đỏ để né tránh luồng khí lạnh. Chân trái đau nhói như bị hàng ngàn cây kim châm vào, nhưng bộ pháp đặc vụ tinh nhuệ của anh vẫn giữ được sự chuẩn xác lạnh lùng. Anh áp sát Triệu Kỳ từ góc sườn bên trái, tay trái vung lên, kích hoạt kỹ năng Đồng Hóa Sợi Tơ.
Mười đầu ngón tay đeo bao tay bọc chì của Khánh phóng ra những Sợi Chỉ Hư Vô siêu mỏng, sắc bén lấp lánh như tơ nhện đen. Các sợi chỉ tối lao vút qua không trung, quấn chặt lấy hai cánh tay và khớp gối của Triệu Kỳ, siết mạnh hòng khóa chặt chuyển động của gã.
Tuy nhiên, chiếc Bao tay bọc chì do Nguyễn Thắng chế tạo tuy giúp Khánh che giấu hắc khí rò rỉ, nhưng lớp chì lá nặng nề đã cản trở dòng chảy năng lượng, làm giảm ba mươi phần trăm tốc độ ngưng tụ của sợi chỉ tối.
Chỉ một tích tắc chậm trễ đó đã khiến Triệu Kỳ kịp phản ứng. Gã gầm lên một tiếng điên cuồng, cơ thể bộc phát một lực lượng sinh học khổng lồ do công nghệ cải tạo của Lumen-X mang lại. Gã giật mạnh hai cánh tay, bẻ gãy hoàn toàn các Sợi Chỉ Hư Vô của Khánh. Lực đàn hồi dội ngược khiến mười đầu ngón tay Khánh bỏng buốt như bị lửa thiêu, anh buộc phải thu hồi hắc khí trong đau đớn.
Triệu Kỳ không để Khánh kịp thở. Gã vung cánh tay xám xịt gạt phăng một chiếc tủ kính thí nghiệm nặng hàng trăm ký bay thẳng về phía anh. Khánh không thể né tránh hoàn toàn do chân trái bị hạn chế di chuyển. Chiếc tủ kính đập mạnh vào vai trái anh, hất văng anh vào góc tường. Kính vỡ vụn găm sâu vào mảng da vai trái đang mưng mủ, máu hắc ám lạnh lẽo rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc chì.
Khánh nén cơn đau, cố gượng dậy. Anh nhìn quanh, cố tìm kiếm một nguồn sáng đủ mạnh để sử dụng thủ đoạn Ám Sát Quang Phổ nhằm bẻ cong ánh sáng gây mù đối thủ. Nhưng trong căn phòng bảo mật này, hệ thống đèn chiếu sáng chính đã bị ngắt, chỉ còn ánh đèn báo động đỏ chập chờn, quá yếu và thiếu cường độ quang phổ cần thiết để khúc xạ qua kính cổ.
*Thất bại rồi! Ở đây không có đủ ánh sáng để phản chiếu!*
"Chết đi, thằng phản bội!"
Trịnh Bá nhìn thấy Khánh bị dồn vào góc tường, gã rú lên đầy phấn khích. Gã béo phì lách qua người Triệu Kỳ, vung cây Roi điện quang tử quất thẳng vào đầu Khánh từ phía sau. Dòng điện quang phổ cực cao trên cây roi rít lên u u, tỏa ra nhiệt lượng kinh người có thể phân rã hoàn toàn cấu trúc bóng tối của Khánh nếu đánh trúng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ Khánh nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ kiểm soát sóng não trên cổ Triệu Kỳ. Bộ óc đặc vụ của anh hoạt động với công suất tối đa, phân tích nhanh chóng hành vi của đối thủ. Triệu Kỳ hành động hoàn toàn theo bản năng khát máu và chịu sự điều khiển trực tiếp từ sóng điện từ của chiếc vòng cổ. Nếu chiếc vòng cổ bị phá hủy hoặc quá tải điện, gã dị nhân biến chất này sẽ mất kiểm soát hoàn toàn.
Anh không né tránh cây roi điện của Trịnh Bá, cũng không dùng hắc khí chống đỡ. Anh dồn toàn bộ hắc khí ít ỏi còn lại vào tim, kích hoạt cơ chế bảo mệnh khẩn cấp: Hư Vô Thể sơ cấp.
*Xoẹt!*
Trong đúng ba giây ngắn ngủi, toàn bộ cơ thể vật lý của Vũ Khánh phân rã ranh giới, hóa thành một làn khói đen phi vật chất mờ ảo.
Cây Roi điện quang tử của Trịnh Bá quất thẳng qua làn khói đen vô hình của Khánh, không hề chạm vào bất kỳ thực thể nào, mà đâm thẳng vào lồng ngực của Triệu Kỳ đang lao tới phía sau.
*U u u... ĐOÀNG!*
Dòng điện quang phổ cực cao từ cây roi của Trịnh Bá truyền trực tiếp vào cơ thể Triệu Kỳ, dội thẳng vào chiếc vòng cổ kiểm soát sóng não sinh học của gã. Tiếng nổ điện từ chói tai vang lên, chiếc vòng cổ kiểm soát bốc khói đen kịt, các mạch điện tử bên trong bị quá tải dòng điện giật nảy lửa, chảy ra thành những giọt nhựa nóng bỏng bám vào da cổ Triệu Kỳ.
"A... A... A...!"
Triệu Kỳ rú lên một tiếng gào thét đau đớn tột cùng. Sự quá tải điện từ từ cây roi của Trịnh Bá đã phá hủy hoàn toàn hệ thống kiểm soát sóng não sinh học của Lumen-X, giải phóng toàn bộ năng lượng hắc ám biến tính bị kìm nén bấy lâu trong cơ thể gã. Dòng hắc khí xám đục phun ra từ các lỗ chân lông của Triệu Kỳ như những vòi rồng nhỏ, điên cuồng tàn phá xung quanh.
Khi Hư Vô Thể sơ cấp vừa kết thúc, cơ thể Khánh định hình lại ngay phía sau lưng Trịnh Bá. Lòng bàn tay trái đeo bao tay bọc chì của anh vươn ra nhanh như một tia chớp, áp dụng kỹ năng cận chiến thực chiến của Lý Sư Phụ. Anh dùng lực đòn bẩy bẻ ngược khớp vai của Trịnh Bá, khóa chặt cánh tay cầm roi của gã, rồi dùng lòng bàn tay nện mạnh vào gáy gã béo phì.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên trong không gian phòng thí nghiệm. Đôi mắt Trịnh Bá trợn trừng, cây roi điện rơi khỏi tay gã, cơ thể béo phị đổ sụp xuống sàn nhà như một bao cát vô hồn. Cai ngục tàn bạo của Lumen-X đã đền tội.
Khánh nhanh chóng cúi xuống, giật lấy Chùm chìa khóa điện tử vạn năng mở các phòng giam ánh sáng từ thắt lưng của Trịnh Bá. Anh lướt nhanh về phía phòng giam ngoài, nơi Sơn Sẹo vẫn đang bị xích chặt trên ghế bọc chì.
"Sơn Sẹo! Gượng dậy!" Khánh khàn giọng hét lớn, dùng chìa khóa điện tử áp vào ổ khóa xích bọc chì.
*Cạch. Cạch.*
Xiềng xích sắt đổ sụp xuống đất. Sơn Sẹo gượng dậy, gương mặt chằng chịt vết sẹo đầy vẻ bàng hoàng nhìn Khánh: "Vũ Khánh... anh... anh cứu tôi thật sao?"
"Không có thời gian giải thích đâu, đi mau!" Khánh nói, vai trái anh đau buốt, máu hắc ám thấm đẫm vạt áo măng-tô. Anh cảm thấy thể lực của mình đang cạn kiệt đến mức báo động sau khi sử dụng Hư Vô Thể sơ cấp.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị lao ra lối thông gió, một luồng áp lực lạnh lẽo tột độ bộc phát từ phía sau lưng họ, đóng băng toàn bộ không khí trong phòng thí nghiệm.
Khánh quay đầu lại. Triệu Kỳ, giờ đây đã mất hoàn toàn lý trí kiểm soát do chiếc vòng cổ bị phá hủy, đang đứng giữa phòng chứa mẫu bảo mật. Cơ thể gã phình to một cách dị dạng, các đường gân đen nổi rõ rách toác ra, rỉ ra dòng máu đen xanh lục lạnh ngắt. Năng lượng hắc ám biến tính trong cơ thể gã đang bạo tẩu liên tục, tạo ra một cơn bão hắc khí xoáy tròn xung quanh.
Triệu Kỳ gầm lên một tiếng quái dị, âm thanh méo mó đến mức không còn là tiếng người. Cơ thể gã bắt đầu nứt nẻ, phát ra thứ ánh sáng xám đục của quá trình tự hủy sinh học. Luồng hắc khí biến tính tự hủy bộc phát dữ dội từ tim gã, lan tỏa khắp không gian, bóp nghẹt hoàn toàn dưỡng khí và đóng băng mọi chuyển động phân tử xung quanh.
*U u u...*
Trên màn hình điều khiển của phòng thí nghiệm, hệ thống máy chủ trung tâm phát ra giọng nói cơ khí lạnh lùng của AI bảo mật:
"Cảnh báo: Phát hiện dao động năng lượng tự hủy cấp độ trung. Hệ thống tự hủy của phòng thí nghiệm số 9 đã kích hoạt. Thời gian đếm ngược: 180 giây."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!