Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Đột Nhập Phòng Thí Nghiệm Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia trút xuống gầm cầu bê tông khổng lồ của Khu Ổ Chuột, tiếng nước rít lên xèo xèo khi chạm vào những bãi sắt rỉ. Vũ Khánh trườn người vào trong đường ống thông gió bọc chì rỉ sét của Phòng thí nghiệm sinh học số 9, di chuyển chậm chạp như một bóng ma lướt đi trong lòng đất lạnh.


Cánh tay phải của anh buông thõng bên sườn, liệt hoàn toàn vật lý sau luồng điện cao áp từ trận chiến trước. Anh phải dùng một sợi dây chì buộc chặt cánh tay chết đó vào thắt lưng để nó không va đập vào thành ống phát ra tiếng động. Mỗi lần chuyển mình, vết thương nạo mủ lân tinh ở bả vai trái và đùi trái lại nhói lên tột cùng. Lớp băng gạc bọc chì dày cộp quấn quanh đùi liên tục cọ xát vào thành ống hẹp, mang theo cơn đau bỏng rát của độc tố lân tinh đang âm thầm ăn mòn sinh mệnh anh. Sinh mệnh của anh chỉ còn đúng sáu ngày đếm ngược.


"Khánh, nghe rõ không?" Giọng nói của Lâm Ý vang lên cực nhỏ qua chiếc tai nghe bọc chì tự chế, lẫn trong tiếng rè rè của từ trường nhiễu loạn. "Anh đang ở nhánh ống phía tây. Giám sát viên Triệu Long vừa kích hoạt camera quét nhiệt quang tử toàn khu vực. Luồng thấu thị của gã đang rà sát hệ thống thông gió. Em sẽ cố hack vào máy chủ của gã để che giấu bức xạ nhiệt của anh."


Khánh nín thở, áp sát gương mặt góc cạnh đã được thoa Kem chống nắng phản quang sinh học của Lan Mắt Mèo vào thành ống lạnh ngắt. Đôi mắt anh, ẩn sau thấu kính xám của chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ, nhìn thấy một luồng ánh sáng đỏ mờ ảo đang từ từ quét dọc theo đường ống từ phía trước mặt. Đó là tia quét nhiệt của Triệu Long. Thứ ánh sáng nhân tạo tàn nhẫn ấy có thể nhìn thấu qua bóng tối, định vị bất kỳ dao động nhiệt nào lệch khỏi mức bình thường.


"Chết tiệt!" Tiếng Lâm Ý rít lên đầy lo lắng qua tai nghe. "Tường lửa của Triệu Long có xung điện dội ngược cực mạnh! Máy tính của em suýt cháy mạch, không thể hack trực tiếp vào máy chủ trung tâm của gã được nữa. Khánh, anh phải tự tìm cách tránh luồng quét!"


Khánh không hề hoảng loạn. Bản năng của một cựu đặc vụ Quang Nhãn mách bảo anh rằng mọi thiết bị công nghệ đều có kẽ hở vật lý. Anh nhận ra camera quét nhiệt hoạt động dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ giữa cơ thể người và môi trường xung quanh. Ống thông gió này lót bằng các phiến chì dày, vốn có nhiệt độ cực thấp do hệ thống làm mát của phòng thí nghiệm.


Anh quyết định mạo hiểm. Khánh giải phóng một lượng hắc khí nhỏ, kích hoạt dị năng Tan Chảy Bóng Râm. Làn sương đen mờ ảo rò rỉ ra từ lỗ chân lông, nhưng thay vì phát tán ra ngoài, anh cưỡng ép nó bao bọc lấy cơ thể, hòa tan nhận thức vào lớp chì lạnh ngắt của thành ống. Anh áp chặt lồng ngực và đùi trái đang sốt bỏng lân tinh vào phiến chì lạnh để trung hòa nhiệt độ cơ thể.


Cơn đau buốt nhói từ vết thương chạm vào kim loại lạnh khiến Khánh rùng mình, mồ hôi lạnh tuôn ra làm nhạt nhòa đi lớp kem ngụy trang thạch anh trên cổ. Trên cổ tay trái, chiếc vòng bạc rỉ sét của mẹ khẽ run lên bần bật, vết rạn nhỏ thứ năm vừa xuất hiện khẽ rỉ ra một tia hắc khí lạnh ngắt để ổn định sóng não đang chao đảo của anh. Gương mặt mẹ Vũ Lan trong ký ức anh giờ chỉ còn là một vệt sương mờ xám xịt, không thể định hình.


*U u u...*


Luồng ánh sáng đỏ quét nhiệt của Triệu Long chậm rãi lướt qua vị trí của Khánh. Ba giây nghẹt thở trôi qua. Nhờ lớp chì hấp thụ bức xạ và trạng thái Tan Chảy Bóng Râm làm lạnh cơ thể, màn hình giám sát của Triệu Long chỉ hiển thị một vệt xám lạnh vô hại của thành ống thép. Khánh đã tiêu hao mất bốn mươi phần trăm năng lượng hắc ám ít ỏi còn lại để duy trì trạng thái này.


Khi luồng sáng đỏ vừa đi qua, Khánh lập tức thu hồi hắc khí, trườn nhanh về phía trước. Anh tiếp cận một tấm lưới sắt thông gió nhìn xuống khu giam giữ ngầm của phòng thí nghiệm.


Khung cảnh bên dưới hiện ra dưới thấu kính xám của chiếc kính cổ khiến Khánh khẽ nheo mắt lại. Đó là một căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo và vô nhân tính. Dọc theo các vách tường thép là hàng chục ống nghiệm khổng lồ chứa đầy dung dịch lân tinh phát ra thứ ánh sáng xanh lục độc hại. Bên trong những ống nghiệm đó là cơ thể của những dị nhân bóng tối bị bắt cóc từ khu ổ chuột, da thịt họ chằng chịt những tinh thể thạch anh quang học đâm sâu vào tế bào, co giật một cách vô thức như những con rối bị hỏng.


Ngay giữa phòng giam, cai ngục Trịnh Bá – gã đàn ông béo phì mặc đồng phục xám của Lumen-X – đang đứng cười tàn bạo. Tay gã cầm một cây Roi điện quang tử rít lên những tia lửa xanh lam sắc bén. Gã quất mạnh cây roi vào người Sơn Sẹo, cựu tù nhân mỏ thạch anh đang bị xích chặt trên một chiếc ghế bọc chì dày.


*Chát!*


Dòng điện quang phổ cực cao từ cây roi thiêu cháy một mảng da thịt trên ngực Sơn Sẹo, bốc lên một làn khói khét lẹt mùi ozone và hắc khí bị phân rã. Sơn Sẹo nghiến chặt răng, gương mặt chằng chịt vết sẹo co rút lại vì đau đớn, nhưng gã không hề hé răng nửa lời.


"Nói!" Trịnh Bá gầm lên, giọng nói béo phị đầy biến thái. "Lũ rác rưởi Vô Ảnh đang trốn ở ngách cống nào? Tên phản bội Vũ Khánh đang ẩn nấp ở đâu? Nếu mày không nói, tao sẽ ném mày vào buồng cấy ghép tế bào ánh sáng của Giáo Sư Tiêu Kiệt, biến mày thành một con quái vật thạch anh vô hồn!"


Sơn Sẹo nhổ ra một ngụm máu dính hóa chất lân tinh phát quang xuống giày của Trịnh Bá, cười khẩy: "Tao... éo biết. Bọn chó săn Lumen-X các người... sẽ sớm bị bóng đêm nuốt chửng thôi."


Cơn giận dữ dâng trào trong lồng ngực Vũ Khánh. Bàn tay trái đeo Bao tay bọc chì của anh siết chặt thanh sắt lưới thông gió đến mức kim loại kêu lên những tiếng kèn kẹt. Anh muốn nhảy xuống, dùng Sợi Chỉ Hư Vô cắt đứt cổ họng gã cai ngục tàn bạo kia ngay lập tức để giải cứu đồng loại. Nhưng lý trí đặc vụ lạnh lùng đã giữ anh lại. Anh chỉ có một mình, cánh tay phải đã liệt, hắc khí suy kiệt. Nếu bộc phát sức mạnh lúc này, hệ thống tự hủy bằng laser cực độ của phòng thí nghiệm sẽ kích hoạt, chôn vùi cả anh và Sơn Sẹo trong tro bụi.


"Khánh, đừng động thủ!" Giọng Lâm Ý thì thầm qua tai nghe, như đọc được suy nghĩ của anh. "Triệu Long vẫn đang theo dõi sát sao khu vực phòng giam qua camera thấu thị. Em sẽ kích hoạt một sự cố mất điện giả lập tại bốt gác số bốn ngoài cổng để đánh lạc hướng gã. Anh phải tận dụng ba mươi giây đó để vượt qua camera hành lang, tiến vào phòng chứa mẫu thuốc gốc."


Khánh hít một hơi thật sâu để đè nén cơn phẫn nộ trong tim. Anh bắt đầu đếm nhịp giây xoay của chiếc camera giám sát phía trên đầu Trịnh Bá theo Quy tắc di chuyển điểm mù. Cứ mỗi bốn mươi lăm giây, camera sẽ xoay góc quét một lần, để lại đúng ba giây điểm mù tuyệt đối ở góc hành lang phía đông.


*Tách.*


Tiếng còi báo động dã chiến đột ngột vang lên từ phía bốt gác số 4 ngoài cổng. Trên màn hình điều khiển của Triệu Long, hệ thống báo động đỏ nhấp nháy liên tục do giao thức hack của Lâm Ý kích hoạt.


"Lũ rác rưởi ngoài kia lại gây rối sao?" Triệu Long lầm bầm chửi rủa qua bộ đàm nội bộ. Gã lập tức quay thấu kính camera giám sát hành lang về phía cổng chính để kiểm tra tình hình.


"Ngay bây giờ, Khánh! Ba mươi giây!" Lâm Ý hét khẽ.


Khánh dùng tay trái bám vào thành ống, nhẹ nhàng đẩy tấm lưới sắt thông gió ra mà không phát ra một tiếng động nhỏ. Anh thả người rơi xuống bóng râm của một chiếc container bọc chì ngay phía dưới, di chuyển lướt nhanh như một bóng ma bằng Bộ Pháp Vô Ảnh trong ba giây điểm mù ngắn ngủi. Bước chân không chạm đất của anh lướt qua hành lang lạnh lẽo, tiến thẳng vào buồng bảo mật trung tâm của phòng thí nghiệm.


Căn phòng tối tăm, lạnh ngắt và nồng nặc mùi hóa chất sát trùng. Ngay giữa phòng, trên một bệ đỡ bằng thạch anh phát ra ánh sáng xám dịu, là một hộp chứa bằng kính cường lực bọc chì. Bên trong hộp kính, ba ống nghiệm chứa dung dịch màu xám đục sủi bọt nhẹ đang lơ lửng – đó chính là mẫu Chất ức chế An-pha-3 gốc tinh khiết, thứ duy nhất có thể cứu mạng anh khỏi sự phân rã tế bào.


Khánh tiến lại gần bệ đỡ. Trái tim anh đập dồn dập, vết rạn trên chiếc vòng bạc rỉ sét khẽ run lên như một lời cảnh báo lạnh lẽo. Anh vươn bàn tay trái đeo bao tay bọc chì ra, chậm rãi chạm vào bề mặt lạnh ngắt của hộp chứa thủy tinh.


Ngay khi những ngón tay bọc chì của anh vừa tiếp xúc với chiếc hộp, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ phía dưới bệ đỡ thạch anh. Cảm biến trọng lực sinh học cực kỳ nhạy bén nằm dưới bệ đỡ đã nhận diện được sự thay đổi trọng lượng siêu nhỏ của hộp chứa.


*Rúuuuuuuuuuuu!*


Tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai, xé toạc không gian tĩnh mịch của phòng thí nghiệm số 9. Ánh đèn đỏ xoay vòng liên tục bộc phát từ trên trần nhà, rọi quét khắp căn phòng. Cánh cửa thép bọc chì dày 10cm của lối thoát hiểm duy nhất phía sau Khánh đột ngột sập xuống với một tiếng "ầm" nặng nề, khóa chặt hoàn toàn lối thoát duy nhất của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!