Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Giao Ước Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa tạ nện xuống đe thép chan chát, dội vào vách tường gạch cũ của xưởng rèn phế liệu nằm sâu dưới gầm cầu bê tông khổng lồ. Không khí nơi đây đậm đặc mùi than đá cháy dở, khói chì xám tro bay lơ lửng và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ chiếc lò nung nhiệt rực lửa của Nguyễn Thắng. Đối lập với cái nóng thiêu đốt ấy, Vũ Khánh ngồi lặng im trên một chiếc hòm gỗ rỉ sét ở góc tối, cơ thể anh tỏa ra một luồng hắc khí nhạt nhòa, lạnh buốt đến thấu xương. Làn da nhợt nhạt của anh nhói lên từng hồi dưới lớp băng gạc bọc chì dày cộp bao quanh bả vai trái và đùi trái, nơi vết mổ nạo mủ lân tinh của y sĩ Lê Huy vẫn còn rỉ máu đen xanh.


Nguyễn Thắng – gã thợ rèn lực lưỡng với bờ vai vạm vỡ đầy những vết sẹo bỏng nhiệt – quăng mạnh chiếc búa tạ xuống nền đất. Gã dùng kìm sắt gắp một phiến chì mỏng vừa được dát mỏng từ lò nung, nhúng mạnh vào bể nước lạnh. Tiếng nước rít lên xèo xèo, tỏa ra một làn hơi nước khét lẹt mùi kim loại nung chảy. Thắng quệt mồ hôi nhễ nhại trên trán, ném đôi bao tay da đặc vụ vừa được gia cố lên chiếc bàn gỗ đầy dầu mỡ trước mặt Khánh.


"Xong rồi đó, thằng em," Thắng cộc cằn nói, giọng khàn đặc vì hít nhiều khói chì. "Tao đã lót ba lớp lá chì mỏng dính vào bên trong lớp da thuộc của đôi bao tay đặc vụ cũ của mày. Các khớp ngón tay được bọc bằng các khoen chì mảnh để đảm bảo mày vẫn cử động được. Nhưng tao nói trước, chì nặng lắm. Nó sẽ triệt tiêu hoàn toàn sự rò rỉ hắc khí từ mười đầu ngón tay của mày ra môi trường xung quanh để tránh bị máy dò cầm tay phát hiện, nhưng nó cũng sẽ cản trở dòng chảy năng lượng của mày. Tốc độ mày phóng ra mấy sợi chỉ tối đó sẽ bị giảm ít nhất ba mươi phần trăm."


Khánh lặng lẽ vươn bàn tay trái gầy guốc, chậm rãi xỏ vào chiếc bao tay da lót chì. Cảm giác nặng nề và lạnh ngắt lập tức bao phủ lấy các ngón tay anh. Cánh tay phải của anh vẫn buông thõng bên sườn, liệt hoàn toàn vật lý sau luồng điện cao áp từ trận chiến trước. Khánh nén cơn đau buốt ở bả vai, tập trung tinh thần lực, thử nén một luồng hắc khí nhỏ từ tim truyền xuống mười đầu ngón tay trái. Dưới thấu kính xám của chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ đeo trên mắt, anh thấy rõ dòng năng lượng tối cuộn trào trong huyết quản khi chạm đến lớp lá chì lót trong bao tay liền bị nén chặt lại, không hề có một tia hắc khí nào rò rỉ ra ngoài không khí.


Anh thử búng nhẹ ngón trỏ trái. Một Sợi Chỉ Hư Vô mỏng như tơ nhện phóng ra từ kẽ kim loại bọc chì, nhưng tốc độ ngưng tụ của nó chậm hơn hẳn bình thường, phải mất gần hai giây mới có thể định hình hoàn chỉnh thành một sợi tơ đen sắc bén chém đứt đôi một mẩu sắt rỉ trên bàn. Khánh khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng thu hồi sợi chỉ tối.


"Như thế này là đủ rồi," Khánh trầm giọng đáp, giọng nói khàn đặc lạnh lẽo. "Trong cuộc thâm nhập vào Phòng thí nghiệm số chín đêm nay, ẩn mình là ưu tiên tối thượng. Tôi không cần tốc độ tấn công, tôi cần sự vô hình tuyệt đối trước camera quét nhiệt."


"Anh Khánh, đến lượt em," một giọng nói lanh lảnh, sắc sảo vang lên từ phía cửa hầm ngầm.


Lan Mắt Mèo bước vào xưởng rèn, mang theo một làn gió mát lành dịu nhẹ xua đi phần nào mùi khói chì độc hại. Cô gái trẻ quyến rũ với đôi mắt sắc sảo như mèo mặc chiếc váy da sành điệu che giấu nhiều hộp phấn trang điểm bọc chì bên trong vạt áo. Lan đặt một chiếc hộp thiếc nhỏ lên bàn cơ khí, mở nắp để lộ ra một thứ kem trang điểm màu hồng nhạt, lấp lánh những hạt bụi mịn màu trắng bạc dưới ánh đèn bão.


"Đây là Kem chống nắng phản quang sinh học do em tự pha chế," Lan vừa nói vừa dùng một chiếc cọ trang điểm mềm mại quệt nhẹ một lớp kem mỏng. "Em đã trộn thêm bột thạch anh mịn phản quang thu lượm từ bãi phế liệu của lão Tạ vào trong kem. Thứ hỗn hợp này sẽ phản chiếu chín mươi phần trăm ánh sáng đèn cao áp tầm thấp của Lumen-X, đồng thời ngụy trang hoàn toàn làn da xám nhợt và các vết bỏng hắc khí đặc trưng của anh thành màu da hồng hào tự nhiên của người thường."


Lan Mắt Mèo nhẹ nhàng tiếp cận Khánh. Cô bảo anh ngửa cổ lên, rồi tỉ mỉ thoa từng lớp kem phản quang lên gương mặt góc cạnh nhợt nhạt, dọc theo vùng cổ và mảng da ngực loét rộng đang rỉ máu hắc ám của anh. Ngay khi thứ kem ngụy trang thạch anh chạm vào vết bỏng lân tinh xanh lục đang nhiễm trùng trên ngực Khánh, một phản ứng hóa học nhẹ xảy ra. Cơn đau bỏng rát, buốt nhói như có hàng ngàn con kiến lửa cắn xé da thịt khiến Khánh gồng chặt cơ thể, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Làn hắc khí trong tim anh bị kích động bộc phát bạo loạn, chực chờ phun trào ra ngoài.


"Nằm im, đừng vận hắc khí chống lại kem!" Lan Mắt Mèo khẽ quát, ngón tay khéo léo của cô ấn mạnh vào vai Khánh để giữ anh yên vị. "Nếu anh giải phóng hắc khí lúc này, bột thạch anh phản quang sẽ bị phân rã hoàn toàn, và lớp ngụy trang sẽ bị hỏng!"


Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, bàn tay trái siết chặt chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay để giữ vững nhận thức đang chao đảo. Anh cố gắng sử dụng bẻ cong quang phổ để tàng hình khi chưa thoa kem ngụy trang hoàn chỉnh, nhưng hắc khí yếu ớt bị ánh sáng đèn dầu khúc xạ qua các hạt bụi thạch anh tạo thành những làn khói đen méo mó, lộ liễu xung quanh cơ thể. Khánh lập tức thu hồi năng lượng, chấp nhận chịu đựng cơn đau vật lý tột cùng để lớp kem phản quang bám chặt vào da.


Sau mười phút ngột ngạt, Lan Mắt Mèo lùi lại một bước, thở phào nhẹ nhõm: "Xong rồi. Gương mặt và cổ của anh nhìn ngoài đời không khác gì một công nhân bảo trì bình thường của Lumen-X dưới ánh sáng ban ngày. Nhưng hãy nhớ, lớp kem này cực kỳ kỵ nước mưa axit và mồ hôi. Nếu tiếp xúc với nước, lớp thạch anh phản quang sẽ bị trôi sạch, lộ ra làn da xám đen phân rã của anh lập tức."


Lâm Ý nãy giờ vẫn ngồi im lặng trước chiếc máy tính mini bọc chì ở góc hầm, đôi tai nghe áp chặt vào tai cô để theo dõi mạng lưới viễn thông. Cô đứng dậy, cầm chiếc thiết bị quét nhiệt cầm tay tự chế bọc chì đi đến trước mặt Khánh. Lâm Ý bật công tắc nguồn, quét thấu kính laser đỏ từ đầu đến chân anh.


Màn hình máy tính hiển thị một vùng màu đỏ ấm áp ổn định ở mức ba mươi sáu độ C của cơ thể người thường. Những luồng bức xạ hắc ám lạnh lẽo màu xanh dương trước đây hoàn toàn biến mất khỏi dải quét thấu thị của thiết bị.


"Hiệu quả đạt chín mươi phần trăm," Lâm Ý thốt lên, gương mặt mệt mỏi của cô lộ rõ vẻ vui mừng. "Lớp kem phản quang của chị Lan kết hợp với Bao tay bọc chì của chú Thắng đã triệt tiêu hoàn toàn sự rò rỉ hắc khí từ các vết thương của anh. Bây giờ, hệ thống camera quét nhiệt quang tử thế hệ mới của phòng thí nghiệm sẽ chỉ nhận diện anh là một nhân viên kỹ thuật thông thường đang đi tuần tra."


Lâm Ý quay lại bàn cơ khí, gõ nhanh một chuỗi mật mã lên bàn phím để kích hoạt Giao thức hack tường lửa Lumen-X mà cô vừa hoàn thiện sau nhiều đêm không ngủ.


"Em đã nạp giao thức hack động vào một con chip quang tử mini," cô giải thích, trao cho Khánh một chiếc thẻ từ rỉ sét có gắn con chip nhỏ bọc chì. "Khi anh tiếp cận bốt gác dã chiến của bốt gác số bốn ở lối vào phòng thí nghiệm, anh phải cắm chiếc thẻ này vào cổng bảo trì vật lý của bốt điện phụ. Giao thức của em sẽ tạo ra một vòng lặp tín hiệu giả lập, đóng băng hình ảnh camera quét nhiệt trong vòng đúng sáu mươi giây. Đó là khoảng thời gian duy nhất để anh thâm nhập qua cửa thép bọc chì mà không kích hoạt còi báo động đỏ."


Sáu mươi giây. Một ranh giới sinh tử cực kỳ mong manh.


"Tôi hiểu rồi," Khánh nhận lấy chiếc thẻ từ bọc chì dắt vào túi áo măng-tô đen. Anh nhìn Lâm Ý, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng thầm lặng. "Cảm ơn em, Lâm Ý. Đêm nay, mọi việc phụ thuộc vào giao thức của em."


Lâm Ý nhìn bả vai trái vẫn còn quấn băng bọc chì dày của Khánh, đôi mắt cô rưng rưng: "Anh phải quay lại, Khánh. Độc tố lân tinh trong chân anh chỉ còn sáu ngày đếm ngược. Nếu không lấy được mẫu thuốc gốc An-pha-3 đêm nay..."


"Tôi sẽ quay lại," Khánh ngắt lời cô bằng một giọng nói trầm ấm hiếm hoi. "Tôi vẫn chưa vạch trần được kẻ phản bội Trần Sâm. Tôi không thể chết dễ dàng như vậy."


Để chuẩn bị tinh thần lực cho trận chiến sinh tử sắp tới, Vũ Khánh lùi sâu vào góc tối nhất của căn hầm ngầm bọc chì dày cộp. Anh ngồi kiết già trên nền đất lạnh, nhắm nghiền đôi mắt sau thấu kính xám của chiếc kính cổ. Khánh bắt đầu vận hành phương pháp Thiền định tịnh hóa sóng não để ổn định dòng chảy hắc khí đang bạo loạn trong cơ thể sau phản ứng hóa học với kem phản quang.


Anh hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, hướng ý thức vào sâu trong tim – nơi hắc khí hắc ám đang ngủ đông. Khánh cố gắng hồi tưởng lại gương mặt dịu hiền của người mẹ quá cố Vũ Lan để làm mỏ neo giữ vững nhân tính. Nhưng trong vỏ não trống rỗng của anh, gương mặt mẹ giờ đây chỉ còn là một khoảng trắng xóa mờ ảo, nhạt nhòa dưới làn sương mù hắc ám lạnh lẽo của vật chất tối. Càng cố gắng nhớ lại giọng nói ấm áp của bà, anh chỉ càng nghe thấy tiếng gió rít lạnh buốt thấu xương của hư vô.


Sự tuyệt vọng và bất lực dâng trào tột độ trong tâm trí cựu đặc vụ bóng tối.


Đột nhiên, từ cổ tay trái của anh vang lên một tiếng động siêu nhỏ, mỏng manh như tiếng thủy tinh rạn nứt dưới áp lực nhiệt.


*Tách.*


Khánh giật mình mở bừng mắt. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão, anh bàng hoàng nhìn xuống cổ tay trái của mình. Trên bề mặt chiếc vòng bạc rỉ sét của mẹ – mỏ neo tinh thần cuối cùng giữ anh liên kết với quá khứ con người – một vết rạn nhỏ mới, sắc lẹm vừa xuất hiện dọc theo thân vòng, rỉ ra một tia hắc khí mờ nhạt lạnh ngắt.


Sóng não của anh khẽ dao động dữ dội. Nhịp tim tăng vọt lên mức cảnh báo. Một dự cảm bất an lạnh lẽo bao trùm lấy tâm trí Vũ Khánh trước giờ xuất phát vào đêm trường vĩnh kỷ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!