Độc Tố Lân Tinh
Ánh sáng xám dịu từ chiếc kính cổ phản chiếu bóng dáng cô độc của Vũ Khánh lên vách hầm chì xám xịt, mở đường cho cuộc đột kích thầm lặng vào sào huyệt kẻ thù. Nhưng ngay khi bàn chân trái vừa chạm xuống nền đất nện ẩm ướt của căn hầm, một cơn đau buốt nhói, sắc lẹm như hàng ngàn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy khiến anh loạng choạng. Khánh phải đổ người về phía trước, dùng cánh tay trái gân guốc bám chặt vào mép chiếc giường tre ọp ẹp để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Cánh tay phải của anh vẫn buông thõng, liệt hoàn toàn vật lý sau luồng điện cao áp từ trận chiến trước, vô lực và lạnh ngắt như một khúc gỗ chết.
Dưới vạt áo măng-tô đen rách nát, vết bỏng lân tinh ở chân trái và vai trái đang mưng mủ, rỉ ra thứ dịch lỏng màu xanh lục nhạt. Thứ dịch dịch này không chảy xuống mà bốc lên thành những làn sương hắc khí mờ ảo, phát ra luồng sáng lân tinh xanh lét, ma mị trong bóng tối của căn hầm bọc chì. Đó là hậu quả tàn khốc từ những mảnh đạn phốt pho phát quang của pháo thủ Hoàng Bách găm sâu vào da thịt anh dưới lòng Sông Đen. Độc tố lân tinh đang ăn mòn năng lượng tối nguyên bản trong cơ thể anh, biến vết thương thành một lò phản ứng mini tự hủy, liên tục tàn phá cấu trúc liên kết tế bào.
"Nằm im đó cho tao, thằng điên!"
Một giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và thuốc sát trùng sộc tới. Từ góc hầm tối tăm, y sĩ Lê Huy bước ra, tay xách theo một chiếc hộp gỗ sờn cũ bọc chì. Gương mặt ông lão sáu mươi tuổi rối bù râu tóc, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nghiện rượu nheo lại đầy cáu bẳn dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão. Theo sau ông là Tạ Vô Cực, ông lão phế liệu lập dị vẫn ngậm chiếc tẩu đồng rỉ sét không đỏ lửa, lặng lẽ tựa lưng vào vách hầm bọc chì dày cộp.
Lê Huy quăng mạnh chiếc hộp gỗ lên bàn cơ khí, tạo ra một tiếng "rầm" khô khốc. Ông lão thô bạo giật phăng vạt áo măng-tô của Khánh, để lộ ra vết bỏng hắc khí loét rộng trên lồng ngực và bả vai trái.
"Lão Tạ nói mày mạng lớn, tao dốc hết vốn liếng cứu mày từ bến sông, vậy mà mày vừa tỉnh dậy đã muốn bò ra ngoài tự sát?" Lê Huy càu nhàu, bàn tay run rẩy của ông lão mở hộp lấy ra một hũ thuốc đắp màu đen xám, tỏa ra mùi hắc ín nồng nặc. "Để tao xem cái chân thối của mày trước."
Lê Huy dùng một chiếc kẹp tre, múc một lượng lớn thuốc đắp thảo dược tịnh hóa pha chì – thứ phương thuốc gia truyền chuyên dùng để làm dịu vết bỏng quang phổ của dân nghèo gầm cầu – rồi đắp mạnh lên vết thương ở chân trái Khánh.
*Xèo xèo!*
Một tiếng rít chói tai vang lên. Ngay khi thứ thuốc đắp vừa chạm vào dịch lỏng màu xanh lục, một phản ứng hóa học bạo liệt bùng phát. Hóa chất lân tinh xanh lục lập tức bốc cháy, thiêu rụi hoàn toàn lớp thuốc đắp và màng băng gạc trong vòng chưa đầy ba giây, biến chúng thành những mảng tro đen khô khốc, khét lẹt. Luồng nhiệt lượng dội ngược khiến làn da của Khánh rộp lên, hắc khí lạnh lẽo trong tim anh bị kích động bộc phát, phun ra ngoài tạo thành những sợi khói đen nhạt gợn sóng dữ dội quanh giường tre.
"Khốn kiếp!" Lê Huy chửi thề, nhanh tay dùng một tấm chì mỏng dập tắt ngọn lửa xanh lục đang nhen nhóm trên da Khánh. Trán ông lão lấm tấm mồ hôi. "Độc tố lân tinh quân sự của Lumen-X đã biến tính hoàn toàn. Thuốc đắp thông thường không có tác dụng. Nó đang ăn mòn hắc khí của mày để tự nhân bản. Nếu không có chất ức chế tế bào tinh khiết, vết thương này sẽ không bao giờ lành."
Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, bàn tay trái siết chặt chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay để giữ vững nhận thức đang chao đảo. "Alpha-3... của ông đâu?"
Lê Huy ném chiếc kẹp tre xuống đất, thở dài đầy bất lực: "Hết sạch rồi. Chuyến hàng lậu từ khu trung tâm đã bị lực lượng tuần tra của Phó Đô Đốc Trương Hùng chặn đứng hoàn toàn tại Trạm gác số bốn. Trương Hùng đã ra lệnh thiết lập thiết quân luật, nội bất xuất ngoại bất nhập. Không một giọt Alpha-3 nào lọt được xuống khu ổ chuột này nữa. Khánh, không có thuốc ổn định, quá trình phân rã tế bào của mày sẽ đạt đến đỉnh điểm trong vòng bảy ngày. Da thịt mày sẽ rã ra thành khói đen, và não bộ của mày sẽ bị hắc khí nuốt chửng hoàn toàn."
Bảy ngày. Một chiếc đồng hồ cát vô hình của tử thần đã bắt đầu đếm ngược sinh mệnh của anh.
Khánh nhìn xuống cánh tay trái của mình. Dưới thấu kính xám của Kính Lọc Quang Phổ Cổ, anh thấy rõ những mảng da màu xám đen mờ đục, vô cảm đang loang rộng từ bả vai xuống khuỷu tay. Nhân tính và ký ức của anh đang bị bóng tối gặm nhấm từng giờ. Anh đã quên mất gương mặt của mẹ Vũ Lan, quên đi giọng nói ấm áp của bà. Nếu bảy ngày nữa trôi qua mà không có thuốc, anh sẽ biến thành một thực thể vô hồn, một quái vật hắc ám không còn ký ức.
"Chúng ta không thể ngồi chờ chết," một giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi vang lên từ phía góc hầm tối nhất.
Lâm Ý bước ra từ sau tấm màn chì ngụy trang. Cô gái hai mươi hai tuổi trông gầy gò và nhợt nhạt hơn sau nhiều đêm không ngủ. Đôi mắt cô thâm quầng, mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình dính đầy dầu máy và bụi chì. Trên tay cô là chiếc máy tính mini bọc chì tự chế, các dây cáp quang tử loằng ngoằng kết nối trực tiếp với một hộp phân phối tín hiệu ngầm.
"Em vừa hack được vào mạng lưới liên lạc nội bộ của bốt gác dã chiến khu ổ chuột," Lâm Ý nói, đặt chiếc máy tính lên bàn cơ khí bên cạnh Lê Huy. Những ngón tay thanh mảnh của cô gõ nhanh trên bàn phím, hiển thị một sơ đồ cấu trúc ba chiều màu xanh lá cây. "Lão Tạ nói đúng. Phòng thí nghiệm sinh học số chín của Lumen-X nằm sâu ba mươi mét dưới lòng đất khu ổ chuột gầm cầu. Nơi đó đang lưu trữ mẫu thử gốc của chất ức chế An-pha-3 tinh khiết nhất. Đó là cơ hội duy nhất của anh, Khánh."
Khánh nhìn vào sơ đồ, đôi mắt sau thấu kính cổ híp lại đầy cảnh giác: "Lối vào ở đâu?"
"Đó mới là vấn đề," Lâm Ý trầm giọng, gương mặt cô lộ rõ vẻ lo âu. "Hệ thống bảo mật của phòng thí nghiệm vừa được nâng cấp toàn diện. Họ không dùng camera giám sát thông thường nữa. Trương Hùng đã phái các kỹ sư của ban dự án Solaris-one xuống thiết lập hệ thống camera quét nhiệt quang tử thế hệ mới. Nó có khả năng phát hiện bất kỳ dao động nhiệt độ nào giảm xuống dưới mức bình thường – dấu vết đặc trưng của thực thể bóng tối."
"Muốn thâm nhập, trước hết phải xử lý vết bỏng phát quang của nó," Tạ Vô Cực nãy giờ vẫn im lặng đột ngột lên tiếng. Lão gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc vào vách hầm chì, tạo ra những tiếng *coong coong* lạnh lẽo. "Thứ dịch lân tinh xanh lục trên chân và vai nó rò rỉ bức xạ tối liên tục. Đi dưới camera quét nhiệt mà mang theo cái lò sưởi hắc ám đó thì khác gì tự treo bia bắn cho súng laser của đặc nhiệm."
Lê Huy thở hắt ra một hơi, đi đến bên bếp lò nung, lấy ra một chiếc kẹp sắt đang nung đỏ một lưỡi dao mỏng bằng thạch anh bọc chì đặc biệt. Lưỡi dao thạch anh phát ra thứ ánh sáng đỏ rực, nóng bỏng.
"Dao mổ thạch anh bọc chì," Lê Huy nói, ánh mắt ông lão trở nên lạnh lùng và chuyên nghiệp đến đáng sợ. "Tao phải nạo bỏ toàn bộ mảng biểu bì bị nhiễm trùng lân tinh phát quang trên chân và vai mày. Phải nạo sâu đến tận xương để cạo sạch hóa chất biến tính của Lumen-X. Không có thuốc gây tê đâu, Khánh. Thuốc gây tê thông thường sẽ làm tê liệt dòng chảy hắc khí của mày vĩnh viễn."
Khánh nhìn lưỡi dao nung đỏ, gương mặt nhợt nhạt không hề biến sắc. Anh nằm thẳng lưng trên chiếc giường tre ọp ẹp, tay trái siết chặt chiếc vòng bạc rỉ sét của mẹ trên cổ tay.
"Làm đi," anh khàn giọng đáp.
"A Minh, giữ chặt chân phải của nó! Lão Tạ, đè chặt bả vai nó xuống!" Lê Huy ra lệnh. Cậu bé A Minh từ nãy giờ vẫn im lặng nấp sau vách hầm lập tức lao ra, dùng hết sức bình sinh của đứa trẻ mười hai tuổi đè chặt lấy cổ chân phải của Khánh. Tạ Vô Cực bước tới, bàn tay thép của lão khóa chặt bả vai phải bị liệt của anh.
Lê Huy cầm lưỡi dao thạch anh nung đỏ, không hề do dự, ấn mạnh mũi dao vào mảng thịt mưng mủ màu xanh lục trên chân trái Khánh.
*Xèo! Trùng trùng!*
Mùi thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên ngột ngạt trong căn hầm ngầm. Cơn đau tột cùng, sắc lẹm và bỏng buốt như hàng vạn luồng điện cao áp cào xé da thịt dội thẳng lên đại não Vũ Khánh. Toàn thân anh co giật mạnh, chiếc giường tre dưới thân rên rỉ như sắp gãy nát.
Khánh không gào thét. Bản năng của một cựu đặc vụ tình báo xuất sắc nhất Quang Nhãn buộc anh phải cắn chặt răng đến mức nứt nẻ, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm. Để không bị ngất đi và giữ cho hắc khí không bạo tẩu phá hủy căn hầm, anh buộc phải vận hành dòng hắc khí nén mỏng manh còn sót lại trong tim, điều khiển chúng di chuyển dọc theo các mạch máu để phong tỏa toàn bộ dây thần kinh cảm giác quanh đùi trái.
Đó là một quá trình đấu tranh nội tạng cực kỳ tàn nhẫn. H hắc khí lạnh lẽo va chạm dữ dội với luồng nhiệt lượng đỏ rực từ lưỡi dao thạch anh, tạo ra những tiếng nổ lép bép siêu nhỏ dưới biểu bì. Mỗi lần hắc khí phong tỏa thần kinh, tinh thần lực của Khánh lại bị tiêu hao nghiêm trọng. Chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái anh run lên bần bật, bốn vết rạn nhỏ trên bề mặt chiếc vòng khẽ phát ra những tia sáng xám nhạt để bảo vệ mỏ neo nhận thức cuối cùng của anh khỏi sự sụp đổ.
Trong khi Lê Huy đang tập trung nạo bỏ mảng biểu bì nhiễm trùng trên chân Khánh, Lâm Ý ngồi ở góc hầm, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Đôi tai nghe bọc chì tự chế áp chặt vào tai cô, thu nhận những tiếng rít điện từ rè rè từ mạng lưới giám sát của Lumen-X.
"Em đang cố gắng bẻ khóa luồng dữ liệu camera giám sát xung quanh lối vào Phòng thí nghiệm số chín," Lâm Ý thì thầm, những ngón tay cô lướt như bay trên bàn phím máy tính mini. "Hệ thống cáp quang tử của chúng sử dụng giao thức bảo mật động. Cứ mỗi ba mươi giây, thuật toán mã hóa lại thay đổi một lần."
Trên màn hình máy tính của cô, hàng vạn dòng lệnh màu xanh lá cây chạy dọc như thác đổ. Lâm Ý đang cố gắng tìm kiếm một cổng logic bị bỏ quên trong hệ thống bốt gác dã chiến của bốt gác số bốn để làm bàn đạp thâm nhập ngầm.
"Khánh, cố chịu đựng! Em sắp chạm vào máy chủ giám sát của bốt gác rồi..." Lâm Ý vừa nói vừa điều chỉnh một bộ khuếch đại tín hiệu cầm tay sử dụng một viên Pin quang tử mini quý giá.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Đột nhiên, chiếc máy tính mini của Lâm Ý phát ra những tiếng còi cảnh báo dồn dập. Trên màn hình, các dòng lệnh màu xanh lá cây lập tức bị nhuộm đỏ bởi một dải băng thông cực lớn từ phía ngược lại. Một biểu tượng hình con mắt thấu thị màu xanh lam rực rỡ xuất hiện, xoay tròn đầy đe dọa.
"Khốn kiếp! Hệ thống bảo mật tự động của Lumen-X đã phát hiện ra truy cập lạ!" Lâm Ý hét lên, giọng cô lạc đi vì hoảng sợ. "Nó đang kích hoạt giao thức quét ngược IP! Nó đang lần theo đường cáp ngầm để định vị căn hầm này!"
*Traceback: 10%... 30%... 50%...*
Chiếc máy tính mini bắt đầu nóng lên hầm hập, quạt tản nhiệt rít lên chói tai. Nếu hệ thống quét ngược đạt đến một trăm phần trăm, tọa độ chính xác của căn hầm ngầm của Tạ Vô Cực sẽ hiển thị trên màn hình chỉ huy của đặc nhiệm Nghiêm Minh. Biệt đội đặc nhiệm bọc chì với súng phun lửa lân tinh sẽ ập xuống đây thiêu rụi tất cả trong vòng mười phút.
Lê Huy vẫn đang giữ chặt dao mổ thạch anh, tay ông lão run lên nhưng mắt vẫn không rời vết thương trên vai trái Khánh, nơi ông vừa bắt đầu nạo mảng mủ thứ hai. "Lâm Ý! Ngắt kết nối ngay!"
"Không được! Nếu ngắt kết nối trực tiếp bây giờ, máy tính sẽ bị xung điện quang tử thiêu rụi toàn bộ ổ cứng! Chúng ta sẽ mất sạch sơ đồ cấu trúc của phòng thí nghiệm!" Lâm Ý khóc nghẹn, đôi mắt cô rưng rưng nhìn dòng đếm ngược đang nhảy số điên cuồng trên màn hình.
*Traceback: 70%... 80%...*
Khánh lúc này đang chịu đựng cơn đau tột cùng từ vết bỏng vai trái bị nạo rách da thịt. Nghe tiếng hét của Lâm Ý, anh gồng mình gượng dậy, đôi mắt sau thấu kính cổ trợn trừng, rực lên luồng hắc khí lạnh lẽo. Anh dồn chút tinh thần lực còn sót lại, khàn giọng ra lệnh:
"Lâm Ý... bốt gác cũ... Gầm Cầu... dùng địa chỉ IP giả lập... của bốt gác số mười hai... bẻ hướng quét!"
Lời nói của Khánh như một tia chớp xé toạc màn sương hoảng loạn trong đại não Lâm Ý. Cô là một thiên tài lập trình, chỉ cần một gợi ý nhỏ, cô lập tức hiểu ra phương án chiến thuật. Khánh đang muốn cô lợi dụng một bốt gác cũ đã bị bỏ hoang từ lâu dưới gầm cầu – nơi vẫn còn kết nối vật lý với mạng lưới nhưng không có người canh gác – để làm bia đỡ đạn.
Những ngón tay của Lâm Ý gõ nhanh đến mức tạo thành những bóng mờ trên bàn phím. Cô kích hoạt một đoạn mã chuyển hướng gói tin, đóng gói toàn bộ dữ liệu truy cập của mình dưới danh nghĩa bốt gác số mười hai bỏ hoang.
*Traceback: 90%... 95%...*
"Chuyển hướng!" Lâm Ý hét lên, ngón tay cô gõ mạnh vào phím Enter.
Trên màn hình, biểu tượng con mắt thấu thị màu xanh lam của Lumen-X đột ngột chuyển hướng rẽ nhánh. Đường truyền định vị sinh học của chúng bị hút thẳng về phía bốt gác số mười hai bỏ hoang cách đó hai cây số.
Ngay lập tức, Lâm Ý không chần chừ thêm một giây nào, cô dùng bàn tay trái giật phăng sợi cáp quang ngầm ra khỏi cổng kết nối vật lý của máy tính.
*Xoẹt! Đoàng!*
Một luồng xung điện quang tử màu xanh lam bộc phát từ đầu cáp bị giật ra, đánh thẳng vào bộ khuếch đại tín hiệu cầm tay. Viên Pin quang tử mini gắn trong thiết bị lóe lên một tia lửa xám xịt rồi nổ tung thành những mảnh vụn nhựa đen khét lẹt. Toàn bộ hệ thống máy tính của Lâm Ý tắt phụt, căn hầm ngầm rơi vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của bốn con người.
Lâm Ý đổ sụp người xuống bàn cơ khí, hai vai cô run lên bần bật vì sợ hãi và kiệt sức. Cô đã ngắt kết nối thành công trong vòng đúng năm giây trước khi bị định vị thực tế. Nhưng cái giá phải trả là viên Pin quang tử mini quý giá duy nhất của cô đã bị phá hủy hoàn toàn.
***
Nửa tiếng sau.
Lê Huy lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn ố vàng dính đầy máu hắc ám màu đen xanh. Ông lão chậm rãi xếp bộ dao mổ thạch anh vào hộp bọc chì, gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ mệt mỏi rã rời.
Vũ Khánh nằm bất động trên giường tre, lồng ngực phập phồng thở nhẹ. Vai trái và chân trái của anh đã được băng bó chặt bằng những dải băng bọc chì dày cộp để ngăn chặn sự rò rỉ hắc khí ra ngoài. Cơn sốt bỏng lân tinh đã hạ nhiệt, nhưng cơ thể anh đã mất đi mười phần trăm thể lực dự trữ, yếu ớt và nhợt nhạt đến đáng sợ.
"Tao đã dọn sạch mảng biểu bì bị nhiễm trùng lân tinh ngoài da cho mày," Lê Huy trầm giọng nói, giọng ông lão không có chút vui mừng nào. "Nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế tạm thời. Độc tố lân tinh biến tính của Lumen-X đã ăn sâu vào mạch máu sâu bên trong chân trái mày. Nó đang âm thầm bò ngược lên phía trên."
Lê Huy dùng ngón tay chỉ vào mảng băng bọc chì trên đùi Khánh: "Nhìn xem. Dưới lớp băng này, độc tố đang bò sát đến mạch máu gần tim của mày rồi. Khánh, nếu trong vòng sáu ngày tới mày không lấy được mẫu thử gốc của chất ức chế An-pha-3 tinh khiết để tiêm trực tiếp vào động mạch đùi, độc tố lân tinh sẽ kích nổ h hắc khí trong tim mày. Lúc đó, ngay cả thần tiên cũng không cứu được mày."
Sáu ngày. Thời gian sinh mệnh của anh lại bị rút ngắn đi một ngày nữa.
Khánh khẽ cử động ngón tay trái, cảm nhận luồng hắc khí mỏng manh đang ngủ đông trong tim. Anh ngước nhìn Lâm Ý đang ngồi thất thần bên chiếc máy tính mini đã nguội lạnh.
"Lâm Ý... sơ đồ phòng thí nghiệm... thu thập được bao nhiêu?" anh khàn giọng hỏi.
Lâm Ý ngước gương mặt lấm lem nước mắt nhìn anh, cô cố gắng cắm một viên pin phế liệu cũ vào máy tính để khởi động lại hệ thống dự phòng. Màn hình hiển thị một bản đồ cấu trúc ba chiều của Phòng thí nghiệm sinh học số chín, nhưng phần trung tâm của nó bị mờ nhạt và khuyết thiếu nhiều mảng dữ liệu.
"Em đã tải được sơ đồ cấu trúc vòng ngoài và vị trí kho lưu trữ dược phẩm," Lâm Ý nói, giọng cô nghẹn ngào đầy lo sợ. "Nhưng hệ thống an ninh của chúng... thực sự là một cơn ác mộng. Khánh, em đã xác định được vị trí của mẫu thuốc An-pha-3 gốc. Nó nằm trong buồng bảo mật trung tâm của phòng thí nghiệm."
Lâm Ý chỉ vào những đốm sáng đỏ nhấp nháy dày đặc quanh lối vào phòng thí nghiệm trên màn hình:
"Hệ thống camera quét nhiệt quang tử thế hệ mới đã được kích hoạt toàn diện xung quanh khu vực bốt gác số bốn và lối vào hầm ngầm. Chúng quét liên tục hai mươi tư trên bảy. Bất kỳ thực thể bóng tối nào bước vào phạm vi quét, chỉ cần cơ thể rò rỉ một tia hắc khí hay nhiệt độ giảm xuống một phần mười độ C, hệ thống laser tự động sẽ kích hoạt thiêu rụi mục tiêu lập tức."
Lâm Ý nhìn thẳng vào mắt Khánh, đôi mắt cô tràn ngập sự tuyệt vọng:
"Với thể trạng hiện tại của anh, Kính Lọc Quang Phổ Cổ chỉ có thể giúp anh che giấu hắc khí rò rỉ từ đôi mắt. Nhưng vết bỏng lân tinh sâu bên trong chân trái anh... nó liên tục phát ra bức xạ tối mờ ảo dưới da. Anh không thể đi qua hệ thống camera đó mà không bị phát hiện. Thâm nhập vào đó lúc này... hoàn toàn là tự sát."
Căn hầm ngầm bọc chì rơi vào một bầu không khí im lặng, ngột ngạt đến nghẹt thở. Tiếng nước mưa axit ngoài kia vẫn rơi lộp bộp trên nắp cống sắt phía trên đầu họ, lạnh lẽo và tàn nhẫn như bản án tử hình đang treo lơ lửng trên đầu cựu đặc vụ bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!