Đêm Trường Khởi Đầu
Ánh sáng đỏ từ máy quét cầm tay lướt qua rặng rác sắt rỉ, rọi thẳng vào vết bỏng phát quang trên chân Vũ Khánh. Tiếng rít điện từ u u quen thuộc mỗi lúc một gần, kéo theo tiếng bước chân nặng nề của toán đặc nhiệm bọc chì đang rà soát mép hoang mạc bờ bên kia Sông Đen. Dưới làn mưa axit mịt mù, Sáu Búa nghiến chặt răng, thân hình hộ pháp của gã gồng lên, cố gắng dùng tấm lưng trần chằng chịt vết sẹo để che chắn cho Khánh. Cậu bé A Minh quỳ bên cạnh, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy bấu chặt vào vạt áo măng-tô đen đẫm nước sông của Khánh, nước mắt hòa lẫn nước mưa axit nóng hổi chảy ròng ròng trên đôi má lấm lem.
"Nằm im, thằng nhóc!" Sáu Búa thầm thì qua kẽ răng, bàn tay thô ráp của gã đè chặt đầu A Minh xuống đống sắt vụn rỉ sét. Gã biết, chỉ cần một cử động nhỏ, luồng ánh sáng thấu thị từ thiết bị quét cầm tay của toán đặc nhiệm sẽ khóa chặt vị trí của họ.
Vết bỏng lân tinh xanh lục trên chân trái của Khánh liên tục rò rỉ ra những luồng hắc khí mờ ảo, lạnh ngắt, đối lập gay gắt với thứ ánh sáng phát quang độc hại đang ăn mòn biểu bì của anh. Cơn sốt bỏng lân tinh cực độ đẩy Khánh vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Trong lồng ngực anh, dòng hắc khí bạo tẩu điên cuồng va đập vào các mạch máu, khiến chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái run lên bần bật, ba vết rạn nhỏ trên bề mặt chiếc vòng khẽ lóe lên sắc xám nhạt yếu ớt để bảo vệ mỏ neo nhận thức cuối cùng.
Đột nhiên, một bóng người còng rạp xuất hiện từ rặng sắt rỉ phía sau. Bóng người đó di chuyển không tiếng động, nhanh như một bóng ma đường phố.
*Xoẹt!*
Một tấm bạt bọc chì dày cộp, nặng nề bất ngờ phủ chụp lên người Vũ Khánh, Sáu Búa và A Minh. Ngay lập tức, luồng ánh sáng đỏ từ máy quét dã chiến quét qua tấm bạt, dừng lại trong ba giây rồi chậm rãi chuyển hướng sang khu vực khác. Thiết bị dò tìm của toán đặc vụ chỉ phát ra những tiếng rè rè vô hại do sóng vô tuyến bị lớp chì dày hấp thụ hoàn toàn.
"Lũ ngu ngốc, muốn chết cả đám ở đây sao?" Một giọng nói khàn khàn, lảm nhảm vang lên ngay sát tai họ.
Khánh hé mắt qua khe hở của tấm bạt chì. Dưới ánh sáng mờ ảo của màn mưa, anh nhìn thấy một ông lão râu tóc bạc phơ, lưng còng gập dưới bộ đồ bảo hộ rách rưới đầy vết ố chì. Ông lão đang ngậm một chiếc tẩu thuốc bằng đồng rỉ sét không đỏ lửa, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp lông mày rậm rạp nhìn lướt qua vết bỏng phát quang của anh với vẻ kinh ngạc xen lẫn giận dữ. Đó là Tạ Vô Cực, ông lão phế liệu lập dị cai quản bãi phế liệu cơ khí gầm cầu.
"Lão Tạ..." Sáu Búa khẽ thở phào, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Tạ Vô Cực gạt đi.
"Câm miệng và phụ lão kéo nó vào hầm! Toán đặc binh bọc chì của Đặc binh Số bốn đang thắt chặt vòng vây đấy!" Tạ Vô Cực lầm bầm, gã nhanh nhẹn bẻ một khớp cơ khí ẩn dưới đống container rỉ sét bên cạnh, lộ ra một lối vào ngầm tối tăm dẫn thẳng xuống lòng đất.
Sáu Búa và Tạ Vô Cực nhanh chóng kéo thân hình nặng nề của Khánh xuống lối hầm ngầm, A Minh lẳng lặng bò theo sau, kéo sụp tấm bạt chì ngụy trang lại phía sau. Lối vào đóng sập lại ngay khi tiếng bước chân của toán lính tuần tra nện rầm rập trên mặt đất phía trên.
***
Căn hầm ngầm của Tạ Vô Cực nằm sâu mười mét dưới lòng bãi phế liệu, ngột ngạt và nồng nặc mùi dầu máy, rỉ sét và chì lá. Khắp các vách hầm được lót bằng những tấm chì dày cộp chắp vá loang lổ, ngăn chặn hoàn toàn mọi sóng quét thấu thị và camera nhiệt quang tử của chính quyền đô thị từ mặt đất. Giữa căn hầm, một ngọn đèn bão rỗng dầu rỉ sét treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt tù mù.
Vũ Khánh được đặt nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp. Cơn sốt bỏng lân tinh bắt đầu tàn phá cơ thể anh dữ dội. Chất độc lân tinh xanh lục từ nước sông Đen đang ăn sâu vào kinh mạch chân trái, tạo nên những đường gân màu xanh lục nổi rõ trên làn da nhợt nhạt của anh. H hắc khí lạnh lẽo trong tim anh bị kích động, điên cuồng bộc phát ra ngoài để chống lại chất độc, tạo thành những làn khói đen nhạt gợn sóng xung quanh giường.
"Hắc khí bạo tẩu dữ dội quá! Lão Tạ, có cách nào cứu anh ấy không?" A Minh lo lắng hỏi, thằng bé cố gắng dùng một mảnh vải ướt lau mồ hôi lạnh trên trán Khánh.
"Tránh ra, thằng nhóc!" Tạ Vô Cực quát nhẹ. Lão đi đến bên chiếc rương gỗ mục nát góc hầm, lấy ra một chiếc hộp sắt bọc chì rỉ sét. Khi nắp hộp mở ra, một chiếc thấu kính cổ bằng thạch anh thô, viền đồng đen kịt hiện ra. Đó chính là Kính Lọc Quang Phổ Cổ – bảo vật được lão tìm thấy trong đền thờ ngầm cổ xưa nhiều năm trước.
Tạ Vô Cực cầm chiếc kính cổ, truyền một luồng năng lượng tối mỏng từ bàn tay chai sạn của mình vào mạch tinh thể của kính. Chiếc kính lập tức phát ra một luồng sáng xám dịu mát, triệt tiêu hoàn toàn ánh sáng vàng tạp chất của ngọn đèn bão xung quanh.
Lão chậm rãi đặt chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ lên đôi mắt nhắm nghiền của Vũ Khánh.
*Xoẹt!*
Ngay khi thấu kính thạch anh chạm vào da mặt Khánh, một luồng sóng hắc khí dịu nhẹ bùng phát, lan tỏa khắp các dây thần kinh thị giác rồi truyền thẳng xuống lồng ngực anh. Dòng hắc khí nóng bỏng, bạo loạn trong tim Khánh bắt đầu dịu đi dưới tác động lọc sạch bức xạ ánh sáng của kính cổ. Tần số rung nhẹ từ chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái anh cũng dần ổn định, phối hợp nhịp nhàng với thấu kính để cưỡng ép dòng hắc khí bạo tẩu quay trở lại trạng thái ngủ đông.
Nhưng trong tiềm thức sâu thẳm của Vũ Khánh, một cuộc chiến sinh tử khác đang diễn ra.
Khánh thấy mình đứng giữa một khoảng không vô định, tối tăm và lạnh lẽo. Bóng tối cuộn trào dưới chân anh như những sợi tơ đen kịt, quấn chặt lấy hai chân anh và kéo ghì xuống vực sâu. Anh cố sức vùng vẫy, nhưng cánh tay phải vật lý của anh vẫn liệt hoàn toàn, không thể cử động.
Từ trong làn sương hắc ám mịt mù phía trước, một linh ảnh từ từ hiện ra.
Đó là Vũ Lan – người mẹ quá cố của anh. Bà mặc chiếc áo khoác đen dài rủ bóng che nửa khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt đượm buồn nhìn anh đầy lo lắng. Gương mặt dịu hiền của bà tỏa ra một ánh sáng xám dịu mát, xoa dịu cơn đau rã tế bào đang hành hạ tinh thần anh.
"Mẹ..." Khánh thốt lên, giọng anh khàn đặc nghẹn ngào. Anh cố gắng vươn cánh tay trái ra để chạm vào vạt áo của bà, thèm khát được nghe lại giọng nói ấm áp đã sưởi ấm tâm hồn anh trong những đêm đông lạnh giá ở khu ổ chuột.
Nhưng ngay khi ngón tay anh chuẩn bị chạm vào linh ảnh, dòng hắc khí trong tim anh đột ngột bộc phát một luồng năng lượng lạnh ngắt. Luồng năng lượng này điên cuồng hấp thụ linh ảnh của Vũ Lan, biến gương mặt dịu hiền của bà thành những sợi khói đen nhạt rồi hút thẳng vào mạch máu của anh để bù đắp cho sự suy kiệt năng lượng sinh học.
"Không! Mẹ ơi! Đừng biến mất!" Khánh gào thét trong tiềm thức. Anh cố gắng tập trung tư tưởng, vắt kiệt chút tinh thần lực cuối cùng để hồi tưởng lại đường nét gương mặt mẹ, để nhớ lại giọng nói của bà. Nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là tiếng rít lạnh lẽo, vô hồn của hắc khí vật chất tối đang càn quét vỏ não anh.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên trong đầu anh. Chiếc vòng bạc rỉ sét trên cổ tay trái xuất hiện thêm một vết rạn nhỏ thứ tư, khẽ run rẩy.
***
Vũ Khánh bật dậy trên giường tre, mồ hôi lạnh đầm đìa khắp người, lồng ngực phập phồng thở dốc như kẻ vừa ngoi lên từ đáy nước sâu. Đôi mắt anh trợn trừng nhìn trân trân vào khoảng không tối tăm của căn hầm ngầm. Chiếc Kính Lọc Quang Phổ Cổ trên mắt anh khẽ rung nhẹ, lọc sạch những tia sáng tạp chất từ ngọn đèn bão, giữ cho hắc khí trong tim anh không bị kích động trở lại.
"Tỉnh rồi sao, thằng ranh?" Giọng nói của Tạ Vô Cực vang lên bên cạnh bếp lò nung phế liệu đang tỏa nhiệt lượng ấm áp.
Khánh không đáp. Bản năng đặc vụ cũ khiến anh lập tức thọc bàn tay trái run rẩy vào lớp lót áo măng-tô đen, lôi ra Tấm ảnh gia đình họ Vũ ố vàng, góc phải bị cháy xém. Anh run rẩy đưa tấm ảnh lên trước mắt dưới ánh sáng xám dịu của kính lọc.
Trong ảnh, ba thế hệ của gia tộc họ Vũ đang cười rạng rỡ dưới bầu trời đêm tự nhiên đầy sao. Nhưng khi ánh mắt Khánh chạm vào vị trí của người mẹ Vũ Lan, một cơn lốc lạnh lẽo bất ngờ quét qua tâm trí anh.
Gương mặt dịu hiền của mẹ anh... đã biến mất.
Trong tấm ảnh giấy vật lý, hình ảnh của bà vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng trong nhận thức và ký ức của Khánh, gương mặt của bà đã trở thành một khoảng trắng xóa mờ ảo, không có ngũ quan, không có đường nét. Anh cố gắng nhắm mắt lại để hồi tưởng, cố gắng tìm kiếm một nụ cười, một ánh mắt lo lắng của mẹ trong ký ức, nhưng tất cả những gì anh nhớ được chỉ là một bóng đen nhạt nhòa mặc áo khoác đen.
"Mẹ..." Khánh lầm bầm, hai hàng nước mắt lạnh ngắt từ từ chảy ra từ dưới lớp thấu kính cổ. Bàn tay trái anh siết chặt tấm ảnh đến mức làm nó nhăn nhúm, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Cơn đau tinh thần tột cùng này còn khủng khiếp hơn cả vết bỏng lân tinh đang gặm nhấm da thịt anh.
Anh đã quên mất gương mặt của mẹ mình. Cái giá của việc bộc phát hắc khí cực hạn để vượt sông Đen, cái giá của sự sinh tồn tàn nhẫn trong đêm thảm sát... chính là sự tan rã dần của những ký ức đẹp đẽ nhất về con người anh.
"Lão đã cảnh báo cậu rồi, Vũ Khánh." Tạ Vô Cực bước đến bên giường, lão rít một hơi thuốc dài từ chiếc tẩu đồng không lửa, tỏa ra một làn khói xám nhạt có mùi chì lá. "Vật chất tối nguyên bản trong cơ thể cậu không phải là một món quà miễn phí. Nó là một thực thể ký sinh tàn nhẫn. Mỗi lần cậu lạm dụng năng lực của nó dưới ánh sáng nhân tạo cực đoan của Lumen-X, nó sẽ tự đồng hóa tế bào của cậu để tự vệ. Và khi cơ thể vật lý của cậu bị tàn phá, nó sẽ ăn mòn vỏ não, nuốt chửng những ký ức ấm áp nhất để làm chất xúc tác duy trì ý thức hắc ám."
Khánh ngước nhìn Tạ Vô Cực qua thấu kính cổ, giọng nói khàn đặc lạnh lẽo của anh rít lên: "Tại sao lại là ký ức về mẹ tôi?"
"Vì đó là phần nhân tính mạnh nhất, là mỏ neo tinh thần giữ cậu không bị hóa điên," Tạ Vô Cực trầm giọng, ánh mắt lão đượm buồn nhìn chiếc vòng bạc đang rạn nứt trên cổ tay Khánh. "Kẻ ký sinh luôn muốn phá hủy mỏ neo của vật chủ để hoàn toàn đồng hóa nó. Cậu càng cố gắng sinh tồn bằng bóng tối, cậu càng nhanh chóng biến thành một quái vật vô hồn bị mọi người lãng quên."
Khánh siết chặt chiếc huy hiệu đặc vụ Quang Nhãn dính máu của Vũ An trong lòng bàn tay phải vẫn còn tê liệt nhẹ, lấy cơn đau vật lý để cưỡng ép bản thân giữ vững lý trí. "Tôi không thể dừng lại. Nghiêm Minh vẫn còn sống. Kẻ phản bội đứng sau vụ thảm sát vẫn đang nhởn nhơ trong ánh sáng của Lumen-X. Tôi phải săn lùng chúng trước khi linh hồn tôi hoàn toàn tan biến."
Tạ Vô Cực im lặng một hồi lâu, rồi lão khẽ thở dài, chỉ tay vào chiếc kính cổ trên mắt anh: "Chiếc kính lọc quang phổ này là thiết bị nguyên mẫu nghiên cứu vật chất tối đầu tiên của Lumen-X cách đây hai mươi năm, do chính tay lão chế tạo trước khi bị thải hồi. Nó có khả năng lọc sạch bức xạ ánh sáng nhân tạo tầm thấp, giúp cậu tạm thời che giấu bức xạ bóng tối của cơ thể để lẩn trốn camera giám sát. Nhưng nó không thể ngăn chặn quá trình phân rã tế bào từ bên trong."
Lão cúi người xuống, chỉ vào vết bỏng hắc khí đang rỉ dịch xanh lục trên chân trái của Khánh: "Vết bỏng lân tinh này đã bị nhiễm trùng hóa chất cực nặng từ nước sông Đen. Nếu không có Chất ức chế An-pha-3 tinh khiết để tái cấu trúc lại biểu bì, h hắc khí của cậu sẽ liên tục bạo tẩu để chống lại độc tố, và quá trình phân rã tế bào sẽ đạt đến đỉnh điểm trong vòng bảy ngày."
"An-pha-3 lậu của y sĩ Lê Huy đã cạn kiệt," Khánh trầm giọng, anh cảm nhận được sự suy kiệt thể lực rõ rệt khi hắc khí cạn kiệt đến 98%.
"Vậy thì cậu phải tìm cách thâm nhập vào các phòng thí nghiệm ngầm của Lumen-X ở khu trung tâm," Tạ Vô Cực nói, ánh mắt lão rực lên một tia sáng sắc bén. "Lão nghe nói Phòng thí nghiệm sinh học số chín dưới lòng đất khu ổ chuột đang lưu trữ mẫu thử gốc của chất ức chế An-pha-3 tinh khiết. Nhưng nơi đó được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hệ thống camera quét nhiệt quang tử thế hệ mới và toán đặc binh bọc chì của Đặc binh Số bốn."
Khánh cố gượng dậy, cơn đau bỏng rát từ chân trái dội thẳng lên đại não khiến anh lảo đảo. Nhưng đôi mắt anh sau thấu kính cổ vẫn rực lên một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Anh siết chặt chiếc vòng bạc rạn nứt, cất tấm ảnh gia đình nhăn nhúm vào sâu trong ngực áo.
"Tôi sẽ đi," Khánh khàn giọng khẳng định.
Anh biết, mỗi bước đi tiếp theo của anh dưới ánh sáng bạo tàn của thành phố này sẽ là một bước tiến gần hơn đến hư vô bóng tối, nơi anh sẽ vĩnh viễn mất đi nhân tính và ký ức của mình. Nhưng để rửa sạch vết nhơ phản bội, để vạch trần kẻ chủ mưu thực sự đứng sau cái chết của đồng đội và chú Vũ Đình, anh sẵn sàng chấp nhận cái giá tàn nhẫn đó.
Khánh bước một bước dài xuống giường tre, chân trái đau buốt nhưng bộ pháp của cựu đặc vụ cũ vẫn giữ được sự chuẩn xác lạnh lùng. Anh nhìn về phía lối hầm tối tăm dẫn ra thế giới ngập tràn ánh sáng giả tạo ngoài kia, sẵn sàng dấn thân vào đêm trường vĩnh kỷ của cuộc đời mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!