Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Đêm Máu Quang Nhãn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa Tân Thành chưa bao giờ mang lại cảm giác gột rửa. Nó chỉ là những hạt nước nhiễm hóa chất lân tinh, trượt dài trên lớp kính cường lực của tòa tháp đầu não Quang Nhãn, phản chiếu thứ ánh sáng nhân tạo vàng vọt, vĩnh cửu của tập đoàn Lumen-X.


Trong căn phòng lưu trữ trung tâm của Tổ chức tình báo Quang Nhãn, Vũ Khánh đứng lặng yên bên cửa sổ. Đôi mắt anh, thâm trầm và mang sắc xám đục của kẻ đã đồng hóa cơ thể vào vật chất tối, đang dõi theo những luồng sáng quét dọc ngang từ các bốt gác ngoài kia. Dưới làn da nhợt nhạt của Khánh, những đường gân đen mờ ảo thỉnh thoảng lại gợn sóng nhẹ như những sợi chỉ hư vô đang thở. Đó là cái giá của năng lực Bóng Râm Cục Bộ – thứ sức mạnh giúp anh tan chảy vào bóng tối, nhưng cũng đang âm thầm gặm nhấm tế bào của anh từng ngày.


"Anh Khánh, anh lại nhìn ra ngoài đó à?"


Giọng nói ấm áp, tràn đầy sức sống của Vũ An vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Khánh. Cậu em trai nuôi hai mươi tuổi bước tới, tay vẫn đang nâng niu chiếc huy hiệu đặc vụ Quang Nhãn bằng đồng mới tinh. Trên gương mặt trẻ măng của An là nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời niềm tin chính trực vào công lý của tổ chức, vào sự dẫn dắt của người thầy tôn kính Trần Sâm.


"Lumen-X vừa tăng công suất đèn cao áp ở Khu Ổ Chuột Gầm Cầu lên ba mươi phần trăm," Khánh trầm giọng, giọng nói có phần khàn đặc lạnh lẽo. "Họ đang muốn triệt tiêu hoàn toàn những góc tối tự nhiên cuối cùng. An, hôm nay im lặng một cách bất thường. Hệ thống cáp quang tử của tòa nhà đang chạy với tần số lạ."


Vũ An bật cười, vỗ vai anh trai: "Anh cảnh giác quá rồi. Chúng ta là đặc vụ Quang Nhãn, là mắt thần bảo vệ thành phố này. Ai dám vuốt râu cọp chứ? Mà này, thầy Trần Sâm nói sau nhiệm vụ tối nay, anh và em sẽ được điều chuyển về khu đô thị trung tâm. Chúng ta sẽ không phải sống chui rúc dưới những bóng râm ẩm ướt nữa."


Khánh không đáp. Bản năng của một đặc vụ tình báo lão luyện, kết hợp với Cảm Nhận Hắc Ám nhạy bén, đang gào thét trong đầu anh. Bóng tối xung quanh chân tường dường như đang co rụt lại một cách sợ hãi. Ánh sáng trắng từ những bóng đèn halogen trên trần nhà đột ngột chuyển sang sắc xanh dương sắc bén.


Tạch. Tạch. Tạch.


Tiếng rơ-le điện nhảy đồng loạt vang lên. Hệ thống cửa thép chịu lực của phòng lưu trữ tự động sập xuống, khóa chặt lối ra duy nhất.


"Chuyện gì thế này?" Vũ An giật mình, nụ cười trên môi đông cứng lại. Cậu nhanh chóng rút khẩu dao găm đặc vụ bọc chì bên hông, cảnh giác nhìn quanh.


"Bẫy," Khánh chỉ kịp thốt ra một từ.


Ngay lập tức, những tấm gương lớn bao quanh bốn bức tường của phòng lưu trữ bắt đầu xoay góc một cách cơ khí. Tiếng động cơ rít lên chói tai. Dưới sự điều khiển của hệ thống phòng thủ quang học, ánh sáng halogen bị khúc xạ liên tục qua các bề mặt gương, ngưng tụ thành những luồng laser công suất lớn, đan chéo thành một tấm lưới tử thần rực sáng.


"A!"


Tiếng thét thảm khốc vang lên từ phía hành lang bên ngoài cửa thép. Qua khe hở nhỏ của cửa thông gió, Khánh nhìn thấy các đồng nghiệp trung thành của mình – những đặc vụ Quang Nhãn thế hệ cũ – đang ngã xuống trong vũng máu bốc khói nghi ngút. Ánh sáng laser thiêu rụi da thịt họ, biến những cơ thể sống thành những khúc xương cháy xám chỉ trong vài giây.


"Chào hai cậu học trò xuất sắc của ta."


Một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn vang lên từ hệ thống loa phóng thanh. Ở góc phòng, một luồng sáng xanh dương rực rỡ ngưng tụ lại, lộ ra bóng dáng của Nghiêm Minh – Chỉ huy đặc nhiệm Quang Nhãn. Gương mặt gã góc cạnh như đá tạc, mái tóc vuốt ngược bóng loáng. Mắt trái của gã đeo một thấu kính điện tử phát sáng xanh lục – thiết bị Quang Nhãn thấu thị quét nhiệt và bức xạ tối tối tân nhất của Lumen-X.


"Chỉ huy Nghiêm Minh! Chuyện này là sao? Tại sao lại tàn sát đồng đội?" Vũ An hét lên, phẫn nộ tột cùng.


Nghiêm Minh cười nhạt, thấu kính điện tử trên mắt trái gã xoay nhẹ, khóa chặt vào Vũ Khánh: "Đồng đội? Bọn chúng chỉ là những kẻ bảo thủ, cản trở sự tiến hóa của Tân Thành dưới ánh sáng vĩnh cửu của Lumen-X. Còn hai cậu... đặc biệt là Vũ Khánh. Hội Đồng Ánh Sáng rất hứng thú với thứ vật chất tối nguyên bản đang chảy trong máu cậu. Trần Sâm đã thỏa hiệp. Quang Nhãn từ nay sẽ thuộc về Lumen-X. Và các cậu... sẽ là vật tế thần hoàn hảo cho vụ thảm sát này. Lệnh truy nã đỏ đã được soạn sẵn: Vũ Khánh phản bội tổ chức, thảm sát đồng nghiệp."


"Khốn nạn! Thầy Trần Sâm không bao giờ làm thế!" Vũ An gầm lên, định lao về phía trước.


"An! Đứng lại!" Khánh hét lớn, nhưng đã quá muộn.


Nghiêm Minh lạnh lùng nhấc tay. Thấu kính Quang Nhãn trên mắt trái gã bộc phát luồng sáng thấu thị cực đại. Luồng ánh sáng xanh dương nén công suất lớn phóng ra, mang theo nhiệt lượng hủy diệt, nhắm thẳng vào tim Vũ Khánh.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng người lao ra chắn trước mặt Khánh.


Phập!


Tiếng thịt da bị nung chảy vang lên ghê rợn. Luồng laser đâm xuyên qua ngực Vũ An. Máu tươi đỏ rực bắn lên mặt Vũ Khánh, nóng hổi và mang theo vị mặn chát của sự tuyệt vọng.


"An!!!"


Khánh gào lên, âm thanh xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Anh lao tới, đỡ lấy thân hình đang đổ sụp của em trai. Vết thương trên ngực An là một lỗ hổng cháy đen, rỉ ra thứ ánh sáng xanh lục độc hại của hóa chất lân tinh.


"Anh... Khánh..." Vũ An thoi thóp, bàn tay run rẩy cố gắng nhét chiếc huy hiệu đặc vụ bằng đồng vào lòng bàn tay Khánh. "Chạy đi... sống sót... rửa sạch... vết nhơ..."


Đôi mắt sáng ngời của cậu bé hai mươi tuổi từ từ mờ đục, rồi tắt lịm. Vũ An đã chết, hy sinh thân mình để che chở cho người anh mang dòng máu hắc ám mà cậu luôn ngưỡng mộ.


"Cảm động thật," Nghiêm Minh bước tới, tay gã lăm lăm cây Roi điện quang tử phát ra tiếng rít điện từ chói tai. "Nhưng bóng tối thì không có quyền tồn tại dưới ánh sáng."


Nỗi đau thương tột cùng hóa thành ngọn lửa hận thù lạnh lẽo, kích hoạt toàn bộ dòng hắc khí trong máu Vũ Khánh bùng nổ. Những đường gân đen trên mặt anh nổi rõ, đôi mắt chuyển sang màu đen tuyền không có lòng trắng.


"Nghiêm Minh... tao sẽ bắt mày trả giá bằng máu!"


Khánh gầm lên, giải phóng năng lực Bóng Râm Cục Bộ. Từ dưới chân anh, một làn khói đen nhạt, lạnh lẽo đột ngột loang ra, nuốt chửng ánh sáng halogen xung quanh, tạo ra một vùng tối cục bộ bao phủ lối thoát hiểm phía sau.


"Vô ích thôi!" Nghiêm Minh cười lớn, thấu kính Quang Nhãn thấu thị trên mắt gã lóe sáng, nhìn thấu hoàn toàn làn khói đen của Khánh. Gã quất mạnh cây Roi điện quang tử về phía trước.


Roẹt!


Cây roi điện mang dòng điện quang phổ cực cao quét rách làn khói đen phòng ngự, chém thẳng vào ngực Vũ Khánh.


"Hự!"


Khánh đau đớn quỵ xuống. Vết bỏng hắc khí sâu hoắm màu xanh lục xuất hiện trên ngực anh, liên tục rò rỉ hắc khí lạnh lẽo ra môi trường. Cảm giác bỏng rát vật lý tột cùng như thể có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào xương tủy. Dị năng bóng tối của anh bị khắc chế cứng bởi cường độ ánh sáng và dòng điện của roi điện.


Nghiêm Minh bước tới, nâng roi chuẩn bị tung đòn kết liễu: "Kết thúc rồi, kẻ phản bội."


Khánh cắn chặt răng đến bật máu. Chiếc vòng bạc rỉ sét của người mẹ trên cổ tay trái đột ngột phát ra một tần số rung nhẹ, xoa dịu thần kinh đang bên bờ vực sụp đổ của anh. Lý trí đặc vụ trỗi dậy. Anh biết mình không thể đối đầu trực diện với Nghiêm Minh lúc này khi cơ thể đang trọng thương và đối thủ có hỏa lực laser áp đảo.


Anh phải sống. Để báo thù. Để rửa sạch nỗi oan khiên này.


Khánh dồn toàn bộ hắc khí nén còn lại vào tim, bộc phát kỹ năng Hắc Khí Thế Thân. Một bóng đen giống hệt anh ngưng tụ tại chỗ cũ, chịu trọn đòn quất roi tiếp theo của Nghiêm Minh và nổ tung thành một làn sương đen dày đặc che mắt gã.


Bản thể thật của Khánh, tận dụng ba giây hỗn loạn, dùng hết sức lực còn lại đạp vỡ nắp cống bảo trì dưới sàn nhà và nhảy xuống đường cống ngầm thải nhiệt tối tăm.


"Đuổi theo! Đừng để nó thoát!" Tiếng gầm giận dữ của Nghiêm Minh vang lên phía trên, nhưng bóng tối của cống ngầm đã nuốt chửng Vũ Khánh.


Dưới lòng đất Tân Thành, dòng nước thải nóng bỏng mang theo hóa chất lân tinh độc hại liên tục ăn mòn vết thương trên ngực Khánh, khiến anh đau đớn đến mức gần như mất đi nhận thức. Anh trôi dạt vô định trong mê cung cống ngầm, tay vẫn siết chặt chiếc huy hiệu đặc vụ dính máu của Vũ An.


Khi ý thức chuẩn bị tắt lịm, cơ thể Khánh bị đẩy ra khỏi một ống xả lớn, ngã gục xuống bãi bùn ẩm ướt, lạnh lẽo dưới chân một cây cầu bê tông khổng lồ.


Đây là Khu Ổ Chuột Gầm Cầu – vùng rìa tăm tối nhất của Tân Thành, nơi duy nhất ánh sáng của Lumen-X chưa thể bao phủ hoàn toàn.


Khánh thoi thóp nằm đó, hắc khí từ vết bỏng ngực rò rỉ ra ngoài dữ dội, phát ra luồng sáng xanh lục mờ ảo trong đêm tối. Từ phía xa, tiếng còi xe tuần tra của lính Lumen-X vang lên dồn dập, ánh đèn pha bắt đầu quét về phía chân cầu.


Ý thức của Vũ Khánh chìm dần vào bóng tối lạnh lẽo, tai anh chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đang áp sát...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!