Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Két Sắt Dưới Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dũng khập khiễng bước nhanh dọc theo hành lang dán mút cách âm tối tăm, hướng thẳng về phía cánh cửa gỗ sồi của phòng làm việc riêng của Lộc Tài. Tiếng nhạc sàn chát chúa từ các phòng VIP phía trên đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt dưới lòng đất sâu của hầm ngầm quán karaoke Thiên Đường. Mỗi bước đi của Dũng nặng nề và đau nhức. Vết thương đạn sượt ở đùi phải rách miệng sau trận vây quét trước đó đang rỉ máu nóng hổi, thấm đẫm lớp vải quần jeans bạc màu. Bả vai phải thâm tím, sưng tấy nặng nề sau cú vụt bằng gậy thép của Sơn Lỳ khiến cánh tay phải của anh tê dại, gần như mất hết lực chịu đựng. Nhưng Dũng không dừng lại. Lời thề đòi lại công lý cho người cộng sự quá cố Lê Hoàng Nam đang rực cháy trong lồng ngực, thiêu đốt chút thể lực tàn tạ cuối cùng của anh.


Anh dừng lại trước cánh cửa gỗ sồi dày bản. Qua khe hở nhỏ của khung cửa, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra, mang theo mùi gỗ mới, mùi tiền giấy và hương xì-gà nồng đậm. Dũng nhắm nghiền mắt phải trong vòng năm giây, kích hoạt Quy tắc Thám tử bóng đêm để đồng tử thích nghi hoàn toàn với bóng tối hành lang trước khi thâm nhập. Thính giác nhạy bén cực hạn của anh thu nhận tiếng lách cách của chiếc máy tính cầm tay và tiếng thở dài sực mùi rượu ngoại của gã quản lý sòng bạc ngầm Lộc Tài.


Dũng không bẻ khóa. Với bả vai phải bị chấn thương, anh cần một đòn tấn công bất ngờ và dứt khoát để khống chế mục tiêu ngay lập tức. Anh dùng tay trái nắm chặt quai hộp đồ nghề sửa khóa, tay phải siết chặt khẩu súng ngắn rulo Colt Python rỉ sét giắt sau lưng. Anh chủ động vặn nhẹ tay nắm cửa. Cửa không khóa trong.


Dũng lách người bước vào phòng, nhẹ nhàng khép hờ cửa gỗ sồi mà không gây ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.


Lộc Tài đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn đặt giữa phòng. Gã là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi lăm tuổi, dáng người mập mạp, mặc chiếc sơ mi hoa sặc sỡ mở cúc ngực, ngón tay mập mạp đeo chiếc nhẫn ngọc bích lớn đang gõ liên tục lên bàn phím máy tính. Trên bàn, những xấp tiền mệnh giá năm trăm nghìn đồng được xếp ngay ngắn bên cạnh một chiếc vali nhôm bảo mật vân tay mở sẵn. Gã đang tập trung đối chiếu sổ sách kế toán đen của sòng bạc Thiên Đường mà không hề hay biết tử thần đã bước vào phòng.


Dũng bước đi lầm lì không tiếng động trên lớp thảm lông dày dặn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần. Năm mét. Ba mét. Một mét.


Ngay khi Lộc Tài chợt ngửi thấy mùi nước mưa ẩm ướt hòa lẫn mùi máu tanh nồng hắc lên từ phía sau, gã giật mình ngẩng đầu định quay lại. Nhưng đã quá muộn.


Dũng lướt tới như một bóng ma. Bất chấp cơn đau xé thịt ở bả vai phải, anh vung cánh tay trái kẹp chặt lấy cổ Lộc Tài, kéo giật gã ngửa ra sau ghế. Tay phải Dũng rút phắt chiếc gậy ba khúc bằng thép tước được từ Sơn Lỳ, đè mạnh thanh thép lạnh ngắt vào gân cổ của gã quản lý sòng bạc.


"Im lặng nếu mày còn muốn nhìn thấy mặt trời ngày mai," giọng nói của Dũng trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, rít qua kẽ răng rỉ máu. Con mắt phải duy nhất của anh trợn trừng, sắc lạnh như chim ưng dán chặt vào gương mặt đang tái mét của Lộc Tài.


Lộc Tài run rẩy kịch liệt. Chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay gã va đập vào cạnh bàn gỗ tạo ra tiếng lách cách hoảng loạn. Gã lắp bắp, giọng nghẹn lại nơi cổ họng bị đè chặt: "Anh... anh là ai? Sòng bạc... sòng bạc không thiếu tiền. Anh muốn bao nhiêu... cứ lấy..."


"Tao không cần tiền của mày," Dũng ấn mạnh thanh gậy thép xuống gân cổ gã, khiến Lộc Tài đau đớn rên rỉ. Anh áp dụng Phương pháp Tra khảo tâm lý áp đảo, khai thác triệt để nỗi sợ hãi sâu thẳm của gã quản lý cáo già. "Tao cần cuốn sổ cái rửa tiền bẩn của Trần Thế Hùng gửi cho Phan Đình Huy. Nó nằm trong két sắt kia đúng không?"


Dũng hất hàm về phía chiếc két sắt âm tường bảo mật hai lớp đặt sau bức tranh sơn dầu lớn góc phòng. Chiếc két sắt bằng thép titan nguyên khối, hiển thị màn hình mã số điện tử màu xanh lục nhấp nháy liên tục.


Lộc Tài đảo mắt gian xảo, cố tình ngụy biện để kéo dài thời gian: "Tôi... tôi chỉ là người làm thuê dọn dẹp sổ sách thôi. Két sắt đó là của Trung úy Hùng. Mã số... mã số chỉ có một mình anh ấy giữ. Tôi hoàn toàn không biết..."


*Rắc!*


Không một chút do dự, Dũng dùng bàn tay trái bẻ ngược ngón tay trỏ đeo nhẫn ngọc bích của Lộc Tài ra sau một góc mười lăm độ. Tiếng xương khớp kêu lên khô khốc trong phòng kín.


Lộc Tài trợn ngược mắt, đau đớn há hốc miệng định hét lên một tiếng thật lớn. Nhưng Dũng đã nhanh tay nhét chiếc giẻ lau dầu máy sực mùi hóa chất từ hộp đồ nghề vào miệng gã, chặn đứng tiếng kêu cứu ngay từ cuống họng. Nước mắt, nước mũi của gã quản lý mập mạp chảy ròng ròng vì cơn đau thực thể tàn nhẫn.


"Đừng giở trò khôn lỏi với tao, Lộc Tài," Dũng ghé sát tai phải vào thái dương gã, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết đêm đông. "Tao biết rõ quy luật hoạt động của sòng bạc này hơn cả mày. Toàn Lùn đã khai ra toàn bộ lịch trình giao dịch dòng tiền đen của mày với tiệm vàng Tiến Vàng. Hơn nữa... mày nghĩ Trần Thế Hùng sẽ bảo vệ mày sao?"


Dũng lôi từ trong túi áo khoác ra chiếc máy ghi âm cầm tay, phát lại đoạn băng ghi âm cuộc gọi vừa nghe lén được từ vách tường hành lang. Giọng nói tàn ác của Hùng vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch: *"Đốt sạch cái nhà trọ đó đi... Đừng để lại bất kỳ một dấu vết sinh học nào... Sau đêm nay, tao muốn cái thẻ nhớ đó và mạng sống của thằng Tiến Dũng phải biến mất vĩnh viễn khỏi cái thành phố này."*


Lộc Tài nghe xong, gương mặt mập mạp bỗng chốc xám ngoét như tro tàn. Gã thừa hiểu luật im lặng của hội Phán Quyết. Một khi sự việc bại lộ, những kẻ biết quá nhiều như gã sẽ là mục tiêu bị dọn dẹp đầu tiên để bịt đầu mối, dàn dựng thành một vụ tai nạn giao thông hoặc hỏa hoạn tự phát.


"Hùng đang phát điên," Dũng tiếp tục dồn ép tinh thần đối thủ, đánh sập hoàn toàn phòng tuyến tâm lý cuối cùng của gã quản lý. "Nó đã ra lệnh cho Phong Chó Điên phóng hỏa đốt nhà trọ của tao đêm nay. Nó sẵn sàng thiêu sống bất kỳ ai cản đường. Nếu cơ quan thanh tra bộ nhảy vào cuộc điều tra cái chết của Lê Hoàng Nam, mày nghĩ Hùng và Phan Đình Huy sẽ để mày sống sót làm nhân chứng khai báo trước tòa án sao? Mở két sắt ra, đó là đường sống duy nhất của mày để đổi lấy sự bảo vệ từ lực lượng chính quy."


Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên gương mặt đẫm mồ hôi của Lộc Tài. Gã nhìn ngón tay bị bẻ gãy đang sưng tấy, rồi nhìn khẩu súng rulo rỉ sét đầy sát khí trên tay thám tử mù. Gã gật đầu lia lịa, phát ra những tiếng rên rỉ cầu xin qua chiếc giẻ lau miệng.


Dũng giật chiếc giẻ lau ra khỏi miệng gã, nhưng vẫn giữ chặt thanh gậy ba khúc đè trên vai trái của Lộc Tài, khóa chặt mọi cử động bộc phát. Anh lôi gã đứng dậy, ép gã khập khiễng tiến về phía chiếc két sắt âm tường.


"Nhập mã số vào. Đừng nghĩ đến việc nhập sai để kích hoạt báo động. Tao sẽ bẻ gãy cổ mày trước khi hệ thống kịp hú còi," Dũng cảnh cáo.


Lộc Tài run rẩy đưa bàn tay mập mạp lên màn hình điện tử. Gã nhập dải mã số gồm tám chữ số, sau đó áp ngón tay cái vào khe quét vân tay bảo mật lớp thứ hai.


*Tít... Cạch!*


Cánh cửa thép dày mười phân của chiếc két sắt titan từ từ hé mở.


Dũng đẩy mạnh Lộc Tài ngã quỵ xuống sàn nhà gỗ, nhanh chóng dùng con mắt phải duy nhất quét nhanh vào bên trong két. Giữa những xấp tiền đô-la Mỹ xếp chồng chất, một cuốn sổ tay bìa da đen cũ kỹ nằm im lìm ở góc hòm.


Đó chính là Sổ cái rửa tiền sòng bạc Thiên Đường.


Dũng giật lấy cuốn sổ, lật nhanh từng trang giấy mỏng. Dưới ánh sáng vàng của đèn bàn làm việc, những dòng chữ viết tay nắn nót hiện ra rõ ràng. Cuốn sổ ghi chép chi tiết từng dòng tiền bẩn hàng chục tỷ đồng thu được từ các hoạt động cá cược ngầm, cho vay nặng lãi dọc các bến cảng Quận 4, tất cả đều được chia nhỏ thành các giao dịch dưới một trăm triệu đồng để ngụy trang chuyển về tiệm vàng Tiến Vàng. Đặc biệt, ở trang cuối cùng, Dũng phát hiện ra Sự tồn tại của quỹ đen Phan Đình Huy với hàng chục tài khoản ẩn danh được đăng ký dưới tên Công ty Tài chính Nam Á.


Đây chính là bằng chứng thép, huyết mạch tài chính thối nát đứng sau nuôi dưỡng toàn bộ hoạt động bạo lực của hội kín Phán Quyết.


Dũng lấy chiếc điện thoại cũ từ túi áo, dùng một tay nhanh chóng chụp lại toàn bộ các trang sổ cái rửa tiền bẩn. Tiếng lách cách của camera điện thoại vang lên đều đặn trong phòng làm việc, mỗi bức ảnh chụp được là một bước tiến gần hơn đến việc vạch trần tội ác của Trần Thế Hùng và đồng bọn.


Tuy nhiên, sự tập trung vào cuốn sổ cái và góc mù bên mắt trái bị hỏng đã che khuất tầm nhìn của Dũng đối với phần gầm bàn làm việc phía dưới chân của Lộc Tài.


Lộc Tài đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt mập mạp bỗng chốc lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, gian xảo. Gã lén lút dùng bàn chân phải đang tự do mò mẫm dưới gầm bàn gỗ sồi, tìm kiếm một nút bấm màu đỏ siêu nhỏ được hàn giấu kín sát mép chân bàn.


Đó là nút bấm báo động đỏ khẩn cấp kết nối trực tiếp với phòng trực ban của băng nhóm Đại Búa ở tầng trên.


*Cạch!*


Ngón chân của Lộc Tài nhấn mạnh xuống nút bấm màu đỏ.


Ngay lập tức, một tiếng "rầm" nặng nề vang lên từ phía cửa ra vào. Cánh cửa thép bảo mật dày bản tự động sập xuống từ trần nhà, khóa chặt hoàn toàn lối thoát duy nhất của phòng làm việc riêng.


Toàn bộ hệ thống ánh sáng vàng ấm áp trong phòng vụt tắt, thay thế bằng thứ ánh sáng đỏ quạch nhấp nháy liên hồi từ các bóng đèn báo động khẩn cấp.


*Hú... Hú... Hú...*


Tiếng còi báo động đỏ rú vang dội, nhức óc toàn bộ hầm ngầm quán karaoke Thiên Đường. Tiếng loa phóng thanh nội bộ phát ra những âm thanh rè rè khẩn cấp: "Có kẻ đột nhập phòng quản lý! Phong tỏa toàn bộ lối ra vào!"


Dũng giật mình quay đầu lại, nhưng cánh cửa thép dày đã khóa kín hoàn toàn. Qua vách kính cường lực mờ của phòng làm việc, anh nghe thấy tiếng bước chân rầm rập, tiếng lên đạn của hàng chục khẩu súng ngắn của băng nhóm Đại Búa đang kéo đến bao vây cửa thép bên ngoài hành lang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!