Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Hành Lang Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dũng lướt nhanh vào bóng tối sau cánh cửa sắt khép hờ của quán karaoke Thiên Đường, tai phải áp sát nghe ngóng tiếng động cơ học vang lên từ dưới lòng đất sâu. Cơn mưa giông bão cấp 10 bên ngoài dội những luồng nước lạnh buốt qua khe cửa sắt, nhưng không gian bên trong sảnh sau của Thiên Đường lại sực nức mùi dầu mỡ chiên xào, mùi bia hơi nồng nặc và hương nước hoa rẻ tiền của đám tiếp viên.


Dũng cúi thấp đầu, bàn tay phải siết chặt quai xách của chiếc hộp đồ nghề bằng nhựa xám xịt. Dưới vành mũ lưỡi trai sụp sâu, con mắt phải duy nhất của anh quét nhanh qua hành lang hậu cần của quán. Anh đang mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động màu xám sẫm rộng thùng sình của nhân viên sửa ống nước – một thủ đoạn Đột Nhập Giả Dạng kinh điển mà anh đã tính toán kỹ lưỡng. Bộ quần áo rộng không chỉ giúp anh che giấu miếng che mắt bằng da rách góc bên mắt trái, mà còn là vỏ bọc hoàn hảo để giấu khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng cùng bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế.


"Nhanh cái tay lên tụi bây! Ngoài kia khách đang réo lẩu kìa!" Tiếng gào thét của gã đầu bếp chính trong gian bếp bốc khói nghi ngút át đi tiếng bước chân khập khiễng của Dũng.


Nhờ kế hoạch Đánh Lạc Hướng Truyền Thông của Khánh Vy về vụ tai nạn xe bồn rò rỉ chất độc Halothane giả ở Quận 8, toàn bộ sự chú ý của quản lý quán karaoke đã bị hút vào màn hình tivi đang phát tin tức khẩn cấp. Mấy gã bảo vệ vòng ngoài cũng đang nháo nhào bàn tán về việc Hải Móm và nhóm tuần tra bẩn vừa rú còi quay đầu xe rút đi. Không ai thèm để mắt đến gã thợ sửa ống nước đang lặng lẽ lách qua khe hẹp giữa những chồng két bia rỗng để tiến về phía lối xuống hầm ngầm.


Dũng khẽ rùng mình khi vết thương đùi phải nhiễm trùng rách miệng lại nhói lên một cơn buốt buốt tận xương. Cơn sốt cao bắt đầu âm ỉ đốt cháy lồng ngực anh, khiến hơi thở rít lên khò khè qua phế quản bị tổn thương do khói độc trước đó. Dũng nghiến chặt răng, tự nhủ bản thân không được phép gục ngã lúc này. Lời thề đòi nợ máu cho Hoàng Nam vẫn chưa thực hiện, và chiếc thẻ nhớ SanDisk 32GB vẫn đang nằm trong tay Vy như một ngọn hải đăng công lý duy nhất trong đêm đen.


Anh đẩy cánh cửa gỗ thông dẫn xuống tầng hầm. Ngay lập tức, tiếng nhạc sàn chát chúa từ các phòng VIP phía trên đột ngột bị dập tắt, thay vào đó là một sự im lặng đến rợn người. Lối đi xuống dốc đứng, được lót bằng những bậc thềm bê tông ẩm ướt, nhớp nháp nước thải. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt, sực mùi ẩm mốc của tường vôi lâu ngày không thấy ánh mặt trời.


Dưới đáy cầu thang hiện ra một hành lang dài hẹp, sâu hun hút. Dũng khựng lại, con mắt phải nheo lại đầy cảnh giác. Toàn bộ vách tường hành lang này đã được dán kín bằng những tấm mút cách âm màu xám đen hình ổ trứng gà. Đây chính là lối dẫn vào sòng bạc ngầm Thiên Đường – hang ổ thế giới ngầm được Trần Thế Hùng ngầm xây dựng để làm nơi rửa tiền bẩn. Lối đi này được thiết kế để triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng ồn cơ học, ngăn không cho bất kỳ âm thanh nào lọt ra ngoài phố.


Nhưng sự câm lặng của hành lang này cũng biến nó thành một vùng cấm tử thần.


Tiếng bước chân nện đều trên nền thảm đỏ ẩm ướt vang lên từ góc cua hành lang phía trước. Dũng lập tức nép mình vào một hốc tường tối, nín thở tuyệt đối. Qua ánh đèn neon chập chờn màu xanh lục hắt ra từ vách tường, anh nhận diện được bóng dáng một gã đàn ông vạm vỡ đang di chuyển tuần tra.


Đó là Sơn Lỳ – trưởng nhóm bảo kê của quán karaoke Thiên Đường. Gã có chiều cao khoảng mét bảy mươi tám, thân hình thấp đậm với cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới lớp áo thun đen bó sát có thêu logo Thiên Đường bằng chỉ vàng. Đầu gã cắt cua sát da, gương mặt lầm lì hung hãn hiện rõ vết sẹo nhỏ sát mép môi. Tay phải gã đang lăm lăm chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc biệt giắt bên hông, sẵn sàng ra đòn dằn mặt bất kỳ kẻ nào bén mảng đến khu vực hầm mật.


Sơn Lỳ bước đi chậm rãi, ánh mắt sắc lạnh của gã quét qua từng tấm mút cách âm. Gã đang tiến sát về phía hốc tường nơi Dũng ẩn nấp.


Dũng biết mình không thể lùi lại cầu thang gỗ vì cửa sau bếp đã bị khóa xích phụ. Anh cũng không thể sử dụng khẩu súng ngắn rulo Colt Python vì tiếng nổ đanh thép của nó trong không gian kín này sẽ kích hoạt hệ thống báo động đỏ của sòng bạc ngay lập tức. Súng bắn đinh khí nén cũng đã cạn kiệt áp suất sau trận chiến giải cứu Tèo.


Anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất: cận chiến im lặng tay không.


Dũng nhắm nghiền mắt phải trong vòng năm giây để kích hoạt Quy tắc Thám tử bóng đêm, ép đồng tử giãn nở cực đại để thích nghi hoàn toàn với bóng tối nhập nhẹm dưới hầm. Thính giác nhạy bén của anh tập trung cực hạn, lắng nghe nhịp thở nặng nề của Sơn Lỳ và tiếng xột xoạt của đế giày da gã nện trên thảm ẩm.


Ba bước.


Hai bước.


Một bước.


Ngay khi bóng đen của Sơn Lỳ vừa che khuất ánh đèn neon xanh lục đầu hốc tường, Dũng chủ động xuất kích. Anh lướt ra từ bóng tối như một bóng ma, tay phải vung lên tung một cú đấm móc sấm sét từ dưới lên thẳng vào cằm Sơn Lỳ.


Cú đấm trúng mục tiêu tạo ra một tiếng "bộp" trầm đục. Nhưng Sơn Lỳ là một gã lì đòn dạn dày kinh nghiệm đấm bốc tự do. Cú đấm móc của Dũng chỉ khiến gã loạng choạng lùi lại nửa bước. Gã không ngã, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí lập tức khóa chặt vào gã thợ sửa ống nước độc nhãn. Không một tiếng hô hoán, Sơn Lỳ phản xạ cực nhanh, tay phải rút phắt chiếc gậy ba khúc giắt lưng, vung một cú vụt mạnh như búa bổ thẳng vào bả vai phải của Dũng.


Dũng cố xoay người né tránh nhưng không gian hành lang quá hẹp, cộng thêm vết thương đùi phải khập khiễng khiến anh mất đi một nhịp linh hoạt.


*Bốp!*


Chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc vụt trúng bả vai phải của Dũng. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ bả vai xuống tận các ngón tay, khiến cánh tay phải của anh tê dại đi trong tích tấc. Khớp vai phải sưng tấy nặng nề, nhịp tim Dũng tăng vọt lên trên một trăm nhịp, kéo theo sự mỏi mệt dữ dội của dây thần kinh con mắt phải duy nhất.


Sơn Lỳ gầm gừ, định vung gậy bồi thêm nhát thứ hai vào đầu Dũng để kết liễu.


Trong ranh giới sinh tử, bản năng thợ săn của Dũng trỗi dậy. Chấp nhận chịu đựng cơn đau xé thịt ở vai, Dũng chủ động áp sát người vào lồng ngực vạm vỡ của Sơn Lỳ để triệt tiêu tầm vung gậy của gã. Anh áp dụng Kỹ thuật Cận chiến khóa khớp Vịnh Xuân, dùng tay trái chộp lấy cổ tay cầm gậy của Sơn Lỳ, dùng lực cổ tay bẻ ngược khớp tay gã ra phía ngoài theo một góc mười lăm độ.


*Rắc!*


Tiếng xương khớp cổ tay Sơn Lỳ kêu lên khô khốc. Gã đau đớn đến mức trợn ngược mắt, chiếc gậy ba khúc rơi khỏi tay găm thẳng xuống lớp mút cách âm mềm dưới đất mà không gây ra bất kỳ tiếng động kim loại va chạm nào.


Không để đối thủ kịp phát ra tiếng kêu cứu đầu tiên, Dũng nhanh như chớp xoay người ra sau lưng Sơn Lỳ. Anh vòng cánh tay phải đang tê dại nhưng vẫn còn đủ lực khóa chặt lấy khí quản của gã, thực hiện đòn Khóa Thở Im Lặng dứt khoát. Anh dùng đầu gối phải thúc mạnh vào thắt lưng Sơn Lỳ, nhấc bổng gót chân gã lên khỏi mặt đất để triệt tiêu hoàn toàn lực kháng cự cơ bắp.


Sơn Lỳ vùng vẫy điên cuồng trong vòng tay siết chặt như gọng kìm của Dũng. Hai cánh tay gã cào cấu tuyệt vọng vào lớp áo bảo hộ lao động của Dũng, chân gã giãy giụa trên thảm đỏ ẩm ướt. Nhưng Dũng vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá trong bóng tối hành lang, con mắt phải duy nhất lạnh lùng nhìn thẳng vào vách tường dán mút cách âm.


Năm giây.


Bốn giây.


Ba giây.


Hơi thở của Sơn Lỳ lịm dần. Khuôn mặt gã tím tái đi vì thiếu oxy, đôi mắt trợn trừng mất đi sát khí rồi nhắm nghiền lại. Đúng giây thứ sáu, thân hình vạm vỡ của gã đổ gục hoàn toàn, mềm nhũn ra trên tay Dũng.


Dũng thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa cùng nước mưa bẩn rỉ ra từ bả vai. Anh lôi xác Sơn Lỳ vào một căn buồng dọn dẹp vệ sinh nhỏ tối tăm sát hành lang, khóa chặt cửa gỗ bằng bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế để đảm bảo không ai phát hiện ra gã trong vòng vài giờ tới.


Dũng dựa lưng vào bức tường mút cách âm, lồng ngực phập phồng thở dốc để điều hòa lại nhịp tim đang đập hỗn loạn. Vết thương đùi phải rách cơ rỉ máu nóng hổi xuống bắp chân, bả vai phải thâm tím sưng tấy khiến anh chỉ còn có thể cử động hạn chế cánh tay phải. Anh lấy từ trong hộp đồ nghề ra chiếc Máy nghe lén xuyên tường siêu nhạy do Khánh Vy cung cấp từ phòng thiết bị tòa soạn báo.


Thiết bị này có đầu cảm biến gốm áp điện siêu nhỏ nối với tai nghe lọc tạp âm. Dũng gạt nhẹ lớp mút cách âm hình ổ trứng gà trên vách tường bê tông dày ba mươi phân, áp chặt đầu cảm biến sát vào bề mặt bê tông lạnh lẽo. Anh đeo tai nghe vào tai phải, tay trái điều chỉnh núm xoay dải tần số cơ học để lọc bỏ tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài và tiếng nước chảy trong ống cống.


Ban đầu chỉ là những tiếng rè rè nhiễu âm rợn người. Dũng nín thở, nhắm mắt lại để tập trung thính giác nhạy bén cực hạn của mình vào sâu bên trong bức tường bê tông cốt thép.


Sau vài giây tinh chỉnh, một giọng nói khàn đặc, quen thuộc đột ngột vang lên rõ mồn một trong tai nghe của Dũng. Giọng nói mang sát khí tàn độc và phong thái kiêu ngạo của kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối đường phố Quận 4.


Đó là Trung úy Trần Thế Hùng.


"Mày nghe rõ chưa, Phong?" Tiếng Hùng nói qua điện thoại rít lên đầy lạnh lùng qua bức tường bê tông. "Thằng thợ khóa độc nhãn đó chắc chắn đang giữ chiếc thẻ nhớ SanDisk 32GB của thằng Nam. Thằng Nam trước khi chết đã lén sao chép toàn bộ danh sách liên lạc ngầm của hội Phán Quyết vào đó. Tao không cần biết mày dùng cách gì, đêm nay mày phải dọn sạch cái nhà trọ cũ của nó ở Quận 4."


Dũng khựng người lại, con mắt phải duy nhất trợn trừng trong bóng tối hầm ngầm. Hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng.


Giọng nói của gã sát thủ phóng hỏa Phong Chó Điên vang lên từ đầu dây bên kia điện thoại của Hùng, bị máy nghe lén thu lại mập mờ:


"Đại ca yên tâm... Em đã chuẩn bị sẵn năm mươi lít xăng lậu và bẫy nổ điện áp bình ắc-quy rồi. Chỉ cần gã độc nhãn bước chân vào cửa phòng trọ, căn gác gỗ đó sẽ biến thành một cái lò hỏa thiêu khổng lồ. Em sẽ thiêu rụi toàn bộ chứng cứ và nhân chứng trong vòng mười phút."


"Tốt," Hùng cười lạnh một tiếng, tiếng cười máu lạnh vang vọng qua tai nghe của Dũng như một bản án tử hình. "Đốt sạch cái nhà trọ đó đi. Thiêu sống thằng thợ khóa đó luôn. Đừng để lại bất kỳ một dấu vết sinh học nào để cơ quan thanh tra bộ có thể sờ gáy chúng ta. Sau đêm nay, tao muốn cái thẻ nhớ đó và mạng sống của thằng Tiến Dũng phải biến mất vĩnh viễn khỏi cái thành phố này."


Tiếng cạch điện thoại dập máy vang lên khô khốc.


Dũng đứng sừng sững trong hành lang câm lặng, chiếc tai nghe nghe lén vẫn áp chặt bên tai phải nhưng toàn thân anh đã đông cứng lại như đá. Cơn phẫn nộ căm hận tột cùng dâng trào trong lồng ngực, hòa cùng nỗi sợ hãi tột độ cho sự an nguy của những kỷ vật cuối cùng của Hoàng Nam và tính mạng của bà chủ trọ tốt bụng Tâm tại khu nhà trọ nghèo Quận 4.


Hùng và hội Phán Quyết đang chuẩn bị thực hiện một vụ phóng hỏa tàn bạo nhất để xóa sạch dấu vết. Bản ghi âm cuộc gọi này chính là bằng chứng âm thanh đắt giá chứng minh âm mưu sát nhân có tổ chức cấp cao của Trần Thế Hùng, nhưng cái giá phải trả chính là sự an nguy của căn gác trọ cũ của anh.


Dũng tháo nhanh chiếc máy nghe lén xuyên tường cất vào hộp đồ nghề, tay phải siết chặt lấy báng khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau lưng. Thời gian ba mươi phút an ninh trống trải đang trôi dần về những giây cuối cùng, và anh phải đưa ra quyết định sinh tử khẩn cấp trước khi ngọn lửa đen thiêu rụi tất cả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!