Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Ván Bài Trên Xe Hủ Tiếu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào đêm Nam Bộ quất liên hồi vào tấm bạt ni-lông xanh của xe hủ tiếu gõ nơi ngã tư Hoàng Diệu, Quận 4. Tiếng mưa xối xả nện xuống mặt đường nhựa loang lổ nước, hòa cùng tiếng sấm sét đùng đoàng từ phía cửa sông Sài Gòn hắt vào. Ánh đèn neon hồng tím từ tấm biển hiệu khổng lồ của quán karaoke Thiên Đường phía đối diện nhạt nhòa trong màn nước, phản chiếu xuống những vũng nước mưa thành những vệt sáng loang lổ như máu loãng.


Nguyễn Tiến Dũng ngồi co rụt người trên chiếc ghế nhựa thấp sát góc khuất của tấm bạt. Chiếc mũ lưỡi trai màu đen sụp xuống, che đi miếng che mắt bằng da rách góc bên mắt trái. Con mắt phải duy nhất của anh sắc lạnh, lặng lẽ quét qua làn mưa, không bỏ sót bất kỳ một chuyển động nào từ phía sòng bạc ngầm Thiên Đường đối diện.


Cơ thể Dũng đang run lên từng cơn, không phải vì cái lạnh của nước mưa bão, mà vì cơn sốt nhiễm trùng đang bùng phát từ vết thương ở đùi phải. Dưới lớp quần jeans bạc màu ướt sũng, vết rách do mảnh sắt cống ngầm cào xước đang sưng tấy, nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ châm thẳng vào da thịt. B bả vai trái rách da rỉ máu sâu sau trận vây quét của Hải Móm đêm qua cũng co rút lại mỗi khi anh thở mạnh. Dũng siết chặt bàn tay phải vào thành ghế nhựa, cố ngăn một cơn ho khan xé phổi đang chực trào lên do di chứng hít phải khói độc dưới cống.


"Hủ tiếu nóng đây, chú em. Ăn đi cho ấm người, mưa gió vầy lạnh thấu xương chứ chẳng chơi."


Bà Trần Thị Hồng – chủ quán hủ tiếu gõ, người phụ nữ trung niên lam lũ với gương mặt phúc hậu đầy vết nám – bưng ra một tô hủ tiếu bốc khói nghi ngút, đặt nhẹ lên chiếc bàn nhựa sứt góc trước mặt Dũng. Bà Hồng khéo léo dùng thân người che chắn tầm nhìn từ phía đường lộ, mắt đảo nhanh xung quanh rồi thì thầm bằng giọng Nam Bộ đặc sệt:


"Chú em ngồi nép vô trong chút. Nãy giờ có hai gã chạy xe máy lảng vảng ngã tư, mắt cứ dòm dòm vô mấy quán vỉa hè. Coi bộ không phải dân đi ăn đêm đâu."


"Cảm ơn dì Hồng. Tôi biết rồi," Dũng trầm giọng đáp, giọng nói khàn đặc vì sốt lạnh. Anh khẽ dịch chiếc ghế vào sâu trong bóng tối của tấm bạt dột nước.


Bà Hồng gật đầu, quay trở lại bên chiếc xe đẩy bằng inox đang bốc khói sực nức mùi nước lèo ninh xương ống và mực nướng. Tiệm hủ tiếu gõ tạm bợ này chính là điểm hẹn liên lạc không để lại dấu vết số mà Dũng và Khánh Vy đã thiết lập qua Quy tắc Hộp thư chết. Dưới đáy hũ đựng gia vị bằng thủy tinh đặt trên bàn của bà Hồng chính là nơi chứa những thông điệp mật.


Đúng lúc đó, một chiếc xe bán tải Mitsubishi Triton màu xám bùn lướt nhanh qua vũng nước ngập trước ngã tư, đỗ xịch dưới bóng tối của cây bàng cổ thụ sát lề đường, cách xe hủ tiếu khoảng mười mét. Đèn pha xe vụt tắt.


Cửa xe mở ra, một bóng dáng cao ráo, năng động bước xuống dưới làn mưa bão. Khánh Vy kéo cao cổ chiếc áo khoác gió kaki sẫm màu, chiếc máy ảnh DSLR ống kính lớn được cô giấu gọn gàng dưới lớp áo chống nước. Cô nhanh chóng bước vào dưới tấm bạt xanh của xe hủ tiếu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Dũng không một tiếng động.


Bà Hồng lập tức bưng ra tô hủ tiếu thứ hai, không hỏi han gì thêm, rồi quay lưng ra phía lộ gác đêm, làm tai mắt cảnh giới cho hai người.


"Anh trông tệ quá, Dũng," Vy thì thầm, ánh mắt sắc sảo của cô phóng viên ảnh điều tra lướt qua gương mặt hốc hác, nhợt nhạt và bờ vai trái đang hơi lệch đi của anh. "Vết thương ở đùi thế nào rồi?"


"Vẫn chịu được," Dũng đáp lạnh lùng, tay phải cầm đôi đũa tre gắp vài sợi hủ tiếu nhưng mắt không rời khỏi tấm biển hiệu Thiên Đường đối diện. "Thẻ nhớ thế nào rồi? Cô giải mã được gì chưa?"


Vy không trả lời ngay. Cô lén cúi người, giả vờ cúi xuống nhặt chiếc đũa bị rơi, tay phải khéo léo luồn dưới đĩa gia vị nhựa, đẩy một mảnh giấy nhỏ xếp tư vào lòng bàn tay Dũng.


"Tôi đã dùng máy tính chuyên dụng của tòa soạn bẻ khóa được một phần phân vùng dữ liệu ngoại tuyến của thẻ nhớ," Vy nói thì thầm, giọng cô bị tiếng mưa xối xả trên mái bạt át đi. "Đó là sơ đồ cấu trúc hầm ngầm của quán karaoke Thiên Đường đối diện. Nhưng quan trọng hơn, tôi tìm thấy một danh sách dòng tiền bẩn chảy liên tục từ sòng bạc ngầm đó về tiệm vàng Tiến Vàng ở Quận 4 để rửa sạch thành vàng miếng trước khi chuyển khoản cho Phan Đình Huy."


Dũng khẽ nhíu con mắt phải duy nhất, lòng bàn tay siết chặt mảnh giấy sơ đồ. "Tiệm vàng Tiến Vàng... Hèn gì Hải Móm và nhóm tuần tra bẩn lại bảo kê tiệm đó chặt chẽ đến thế. Chúng dùng tiệm vàng làm trạm trung chuyển huyết mạch tài chính đường phố."


"Đúng vậy," Vy gật đầu, ánh mắt cô hiện rõ vẻ lo âu. "Sổ sách kế toán gốc của dòng tiền này – thứ chứa chữ ký và bằng chứng không thể chối cãi liên kết Trần Thế Hùng trực tiếp với Phan Đình Huy – đang được cất giữ trong một két sắt bảo mật hai lớp tại văn phòng quản lý dưới hầm ngầm Thiên Đường. Nếu anh muốn bóc gỡ mắt xích này, anh phải đột nhập vào đó lấy bằng được cuốn sổ cái rửa tiền sòng bạc Thiên Đường."


Dũng im lặng, tay phải vô thức chạm vào chiếc bộ đàm tuần tra của Hải Móm đang giắt trong túi áo khoác gió loang lổ nước cống. Chiếc bộ đàm vẫn đang bật ở tần số quét thấp, thỉnh thoảng phát ra những tiếng rè rè nhiễu sóng của nhóm cảnh sát bẩn tuần tra đêm.


"Đột nhập sòng bạc Thiên Đường lúc này là tự sát," Dũng trầm giọng phân tích, ánh mắt anh tối sầm lại dưới vành mũ. "Băng đảng sòng bạc Thiên Đường dưới trướng Đại Búa có ít nhất mười lăm tay súng bảo kê túc trực 24/24. Hải Móm cũng bố trí hai xe tuần tra bồ câu liên tục chốt chặn ở hai đầu ngã tư Hoàng Diệu. Chỉ cần tôi bước tới cửa sau quán karaoke, chúng sẽ nổ súng tiêu diệt tôi ngay lập tức mà không cần lệnh bắt."


Khánh Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đầy quyết đoán của một phóng viên điều tra kỳ cựu. Cô nghiêng người sát về phía Dũng, hơi thở ấm áp hòa vào làn khói nghi ngút của tô hủ tiếu nóng:


"Tôi biết. Vì vậy, tôi đã chuẩn bị sẵn một ván bài để dọn đường cho anh. Tôi gọi đó là 'Đánh Lạc Hướng Truyền Thông'."


"Cô định làm gì?" Dũng hỏi, mắt phải nheo lại đầy cảnh giác.


"Tôi đã sử dụng ba tài khoản mạng xã hội ẩn danh có lượng tương tác lớn của giới báo chí để đồng loạt phát tán một tin tức khẩn cấp giả lập," Vy thì thầm, ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt bàn nhựa theo nhịp sấm sét. "Tin giả về một vụ tai nạn xe bồn chở hóa chất độc hại Halothane đang bị rò rỉ nghiêm trọng ngay tại khu vực cầu chữ Y, Quận 8. Tôi đã gài thêm hình ảnh hiện trường được cắt ghép từ một vụ tai nạn cũ ở biên giới. Tin tức này vừa được tung lên cách đây năm phút."


Dũng lập tức hiểu ra chiến thuật của Vy. Halothane chính là chất gây mê dã chiến quân dụng mà bác sĩ Quang đã phát hiện trên thi thể của Hoàng Nam. Việc nhắc đến Halothane sẽ lập tức kích hoạt sự hoảng loạn tối cao của Trần Thế Hùng và Nguyễn Khắc Vũ. Chúng sẽ nghi ngờ có kẻ đang cố tình phơi bày vụ mưu sát Nam ra ánh sáng tại địa bàn Quận 8.


"Bọn chúng sẽ nghĩ đó là một cuộc điều tra chìm của thanh tra bộ," Dũng nhận định, thính giác anh bắt đầu tập trung cực độ vào chiếc bộ đàm đang rè rè trong túi áo. "Hùng sẽ buộc phải điều động toàn bộ lực lượng tuần tra bẩn của Hải Móm sang Quận 8 để phong tỏa hiện trường giả và bưng bít thông tin trước khi báo chí chính quy ập đến."


"Chính xác," Vy nói, ánh mắt cô sáng lên niềm hy vọng. "Hệ thống camera giám sát của sở cảnh sát sẽ mất ít nhất ba mươi phút để xác minh tính xác thực của vụ tai nạn xe bồn. Anh chỉ có đúng ba mươi phút khoảng trống an ninh đó để thâm nhập vào hầm ngầm Thiên Đường và đoạt lấy cuốn sổ cái trước khi Hải Móm phát hiện ra mình bị lừa."


Dũng siết chặt chiếc bộ đàm tuần tra cướp được, đưa sát lên tai phải. Tiếng rè rè nhiễu sóng đột ngột bị cắt đứt bởi một giọng nói khàn đặc đầy hoảng loạn của Hải Móm vang lên qua tần số vô tuyến nội bộ:


"Hải Móm nghe rõ! Có tin báo khẩn cấp từ trung tâm chỉ huy! Một vụ tai nạn xe bồn chở hóa chất rò rỉ ngay chân cầu chữ Y Quận 8! Nghi ngờ có liên quan đến vụ án mạng Calmette! Tất cả các tổ tuần tra Quận 4 lập tức rút khỏi ngã tư Hoàng Diệu, di chuyển thần tốc sang hỗ trợ phong tỏa hiện trường Quận 8 ngay lập tức! Nhắc lại, di chuyển ngay lập tức!"


Tiếng còi hú của hai chiếc xe tuần tra bồ câu trắng đột ngột vang lên xé toạc màn mưa đêm ở hai đầu ngã tư. Dũng nhìn qua làn mưa xối xả, thấy ánh đèn chớp đỏ xanh của xe tuần tra bắt đầu quay đầu, rú ga điên cuồng lao về phía cầu chữ Y hướng sang Quận 8.


Khoảng trống ba mươi phút tử thần đã chính thức mở ra.


Dũng đứng phắt dậy, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che kín nửa gương mặt độc nhãn đầy sẹo. Anh nhìn Vy bằng ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối:


"Vy, quay lại xe bán tải của cô và nổ máy sẵn đi. Nếu tôi không trở ra trong vòng ba mươi phút, cô phải lập tức rời khỏi Quận 4 ngay lập tức."


Không đợi Vy trả lời, Dũng lướt nhanh ra khỏi tấm bạt che mưa của xe hủ tiếu, khập khiễng bước nhanh vào bóng tối dày đặc của con hẻm hẹp dẫn thẳng đến cửa sau của sòng bạc ngầm Thiên Đường, tay phải siết chặt khẩu súng ngắn rulo Colt Python rỉ sét giắt sau lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!