Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lối Thoát Dưới Lòng Cống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 10 vẫn điên cuồng gầm rú trên bầu trời Sài Gòn, trút những làn mưa trắng xóa như quất thẳng vào da thịt. Tại khu đất giải tỏa ven kênh Tẻ, ánh sáng vàng vọt, chập chờn từ chiếc đèn đường neon duy nhất đã tắt ngấm sau phát bắn chính xác của Nguyễn Tiến Dũng. Hiện trường giờ đây chỉ còn được chiếu sáng bởi những luồng đèn pin loang lổ của lực lượng cảnh sát kỹ thuật hình sự và tiếng sấm sét đùng đoàng xé rách màn đêm.


Đại úy pháp y biến chất Cường Béo đứng che ô dưới làn mưa tầm tã, gương mặt mập mạp bóng nhẫy dầu mỡ của gã co rúm lại khi nhìn vào thi thể đám đàn em Đại Búa đang nằm la liệt dưới bùn đất. Gã ngồi xổm xuống bên cạnh Quốc Đen – kẻ đang bất tỉnh nhân sự với bàn tay phải bị ghim chặt cứng vào tấm xà gồ gỗ dày. Cường Béo rút chiếc kính lúp cầm tay bằng đồng thau ra, bật chiếc đèn pin chuyên dụng ánh sáng xanh để soi kỹ vào chiếc đinh sắt dài mười phân đang đâm xuyên qua mu bàn tay gã giang hồ.


"Nhìn vết xước cơ học này đi," Cường Béo thì thầm tự nói một mình, giọng nói lờ đờ gian xảo của gã bị tiếng mưa bão át đi một phần. Gã dùng nhíp gắp nhẹ vào đầu đinh, quan sát những đường rãnh xoắn siêu nhỏ chạy dọc thân thép. "Đinh sắt công nghiệp thông thường không bao giờ có độ vát góc mài sắc bén thế này. Đây là vết mài từ máy tiện cơ học tốc độ cao sử dụng đá mài carborundum hạt mịn cỡ 120. Cả cái Quận 4 này, chỉ có một nơi duy nhất sở hữu loại máy mài tự chế có độ rung lệch tâm đặc trưng để tạo ra những vết xước cơ học lệch góc 15 độ như thế này."


Gã đứng dậy, rút chiếc điện thoại bảo mật ra, bấm số gọi trực tiếp cho Trung úy Trần Thế Hùng. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, tiếng nhạc xập xình của quán karaoke Thiên Đường vọng lại đầy hỗn tạp.


"Hùng nghe đây. Thằng độc nhãn bị tóm chưa?"


"Chưa," Cường Béo lạnh lùng đáp, ngón tay mập mạp gạt nước mưa bám trên thái dương. "Nhưng tao đã tìm thấy chữ ký của nó tại hiện trường cứu thằng nhóc đánh giày. Một chiếc đinh sắt mài cơ học đặc trưng ghim chết tay Quốc Đen. Vết mài này chỉ có thể bước ra từ chiếc máy tiện cũ tại tiệm sửa khóa hẻm 240 Nguyễn Tất Thành. Thằng Dũng chắc chắn đang quay lại đó để thu dọn đồ đạc hoặc lẩn trốn."


Ở đầu dây bên kia, tiếng ly thủy tinh vỡ loảng xoảng vang lên. Giọng Trần Thế Hùng rít qua kẽ răng đầy sát khí: "Mẹ kiếp! Thằng què đó dám vuốt râu hùm. Cường, mày lo xóa sạch dấu vết đinh sắt ở hiện trường cho tao. Hải Móm! Dẫn toàn bộ đội tuần tra bẩn vây quét, phong tỏa chết hẻm 240 ngay lập tức! Gặp thằng Dũng là nổ súng tiêu diệt tại chỗ, không cần lệnh bắt!"


***


Cùng lúc đó, tại con hẻm 240 Nguyễn Tất Thành sũng nước, Nguyễn Tiến Dũng đang khập khiễng bước đi trong bóng tối. Sau khi gửi cậu bé Tèo an toàn tại phòng khám tư bí mật của bác sĩ Trần Văn Bình ở Quận 8, Dũng đã lén lút lái chiếc xuồng máy dã chiến quay trở lại Quận 4 dưới danh nghĩa một gã xe ôm đêm đi tránh bão. Anh biết việc sử dụng súng bắn đinh tại hiện trường cứu Tèo là một sai lầm chiến thuật lớn, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc lúc đó, anh không còn lựa chọn nào khác để bảo vệ mạng sống của đứa trẻ.


Cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ cơ thể Dũng, hốc mắt trái trống rỗng bên dưới miếng che mắt bằng da đen rách góc rỉ ra một dòng dịch mỏng ấm nóng, hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt chảy tràn xuống cằm. Vết thương đùi phải nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào xương tủy mỗi khi anh dồn trọng lực bước đi. Anh cần phải nhanh chóng vào tiệm khóa, lấy đi bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế và một số tiền mặt dự phòng trước khi nhóm cảnh sát bẩn lần ra nơi này.


Khi Dũng còn cách đầu hẻm khoảng ba mươi mét, anh chợt khựng lại. Thính giác nhạy bén của một thợ săn độc nhãn nghe thấy tiếng xích xe máy va vào nhau lách cách giữa tiếng mưa rơi xối xả. Đó không phải tiếng xích xe của dân lao động nghèo.


Ở góc vỉa hè đầu hẻm, Sáu Đầu To – gã thợ sửa xe máy đầu to quá cỡ, mặt mũi nhem nhuốc dầu nhớt – đang ngồi xổm bên cạnh một chiếc xe Wave cũ rách. Gã vờ như đang vá vỏ xe dưới mái hiên tôn dột nát, nhưng ánh mắt gã liên tục đảo quét ra phía đường lớn Nguyễn Tất Thành.


Bất chợt, ba chiếc xe mô tô tuần tra bồ câu trắng của cảnh sát xuất hiện ở ngã tư, tắt đèn pha nhưng động cơ vẫn nổ giòn giã đầy đe dọa. Thượng úy Hải Móm dẫn đầu nhóm tuần tra bẩn gồm năm sĩ quan cơ động đang lao nhanh về phía hẻm 240.


Sáu Đầu To lập tức đứng phắt dậy. Gã không chút do dự bưng chiếc chậu nhôm chứa đầy dầu nhớt thải hắt mạnh ra mặt đường sũng nước ngay trước bánh xe tuần tra đầu tiên, đồng thời vung chiếc bơm tay bằng thép gõ mạnh liên tiếp vào chiếc vành xe máy cũ treo trên cột điện.


*Coong! Coong! Coong!*


Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang vọng khắp con hẻm hẹp, át cả tiếng gió bão. Đó là tín hiệu cảnh báo khẩn cấp mà Sáu Đầu To dành riêng cho Dũng.


"Mẹ kiếp! Thằng thợ sửa xe chó chết!" Hải Móm gầm lên khi bánh xe bồ câu bị trượt dài trên vệt dầu loang, suýt chút nữa khiến gã ngã nhào xuống đường. Gã rút khẩu súng ngắn K54 ra, chĩa thẳng vào mặt Sáu Đầu To. "Đứng im! Đứa nào nhúc nhích tao bắn vỡ sọ!"


Nghe thấy tiếng gõ coong coong quen thuộc và tiếng chửi bới của Hải Móm, Dũng lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh không chạy ra đường lớn mà nhanh chóng lách người vào bóng tối của hẻm cụt dẫn thẳng đến cửa tiệm sửa khóa của mình. Căn tiệm nhỏ chưa đầy mười mét vuông nằm nép mình dưới bóng của một nhà kho cũ, cửa cuốn sắt rỉ sét đang khép hờ một nửa.


Dũng lách người qua khe cửa cuốn, kéo nhẹ cửa xuống để tránh ánh đèn pin quét từ đầu hẻm. Không gian bên trong tiệm tối đen như mực, sực mùi dầu máy, sắt rỉ và bụi kim loại ẩm ướt. Dũng nín thở, nhắm nghiền con mắt phải duy nhất lại trong năm giây để kích hoạt Ngưỡng thích nghi bóng tối. Khi mở mắt ra, đồng tử giãn nở cực đại giúp anh nhìn rõ từng chi tiết mờ ảo trong tiệm: chiếc máy mài cơ học tự chế, những khay đựng phôi khóa bằng đồng xếp san sát trên kệ gỗ, và chiếc tủ sắt cũ nát kê sát góc tường.


Bên ngoài, tiếng bước chân nện rầm rập trên nền xi măng sũng nước đang tiến sát. Hải Móm cùng bốn cảnh sát tuần tra bẩn đã khóa chặt lối ra vào duy nhất của con hẻm.


"Thằng Dũng độc nhãn! Tao biết mày đang ở trong đó!" Tiếng Hải Móm vang lên chói tai ngay trước cửa cuốn sắt. "Khôn hồn thì mở cửa đầu hàng, tao sẽ cho mày một phát đạn nhân đạo. Bằng không, tao sẽ nã nát cái ổ chuột này của mày!"


Dũng im lặng tuyệt đối. Anh quỳ xuống bên dưới chiếc bàn máy tiện, tay phải lần tìm chiếc hộp sắt nhỏ giấu dưới gầm bàn chứa Bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế. Ngón tay anh chạm vào bề mặt thép lò xo mát lạnh của những cây kim gạt. Anh giắt bộ công cụ vào thắt lưng sau, bên cạnh khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét của Hoàng Nam. Khẩu súng rulo lúc này chỉ còn ba viên đạn, và khẩu súng bắn đinh khí nén chỉ còn đúng một phát đinh duy nhất. Dũng biết anh không được phép nổ súng quân dụng giết cảnh sát tuần tra lúc này, nếu không, Nguyễn Khắc Vũ sẽ lập tức ban bố lệnh truy nã đỏ toàn thành phố, biến anh thành kẻ thù số một của luật pháp trước khi anh kịp phơi bày sự thật.


Anh phải thoát thân bằng đường cống ngầm.


Phía sau tiệm khóa, ngay dưới gầm chiếc tủ sắt nặng nề chứa hàng ngàn phôi khóa cũ, là một hố ga cống ngầm thông ra bờ kênh Tẻ. Đây là lối thoát hiểm bí mật mà Dũng đã âm thầm chuẩn bị từ nhiều năm trước phòng trường hợp bị thế giới ngầm vây sát.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng búa tạ đập mạnh vào khóa cửa cuốn sắt vang lên khô khốc. Cánh cửa cuốn rỉ sét bắt đầu biến dạng dưới sức mạnh cơ học của đám cảnh sát bẩn.


Dũng dùng bả vai phải thúc mạnh vào hông chiếc tủ sắt để đẩy nó lệch sang một bên, để lộ chiếc nắp hố ga bằng gang tròn ố rỉ. Vết thương bả vai trái bị rách da từ trận chiến cứu Tèo đột ngột rách miệng, máu ấm thấm đẫm lớp áo khoác gió lót sợi Kevlar, gây ra một cơn đau nhức nhối chạy dọc sống lưng.


*Rắc! Rầm!*


Khóa cửa cuốn sắt hoàn toàn bị phá vỡ. Cánh cửa bị hất tung lên, ánh đèn pin công suất lớn quét thẳng vào bên trong tiệm khóa, xé toạc bóng tối. Hải Móm bước vào đầu tiên, khẩu K54 lăm lăm trên tay, ánh mắt ti hí của gã tràn đầy sát khí tàn nhẫn.


"Bắt lấy nó!" Hải Móm hét lớn khi nhìn thấy bóng đen của Dũng đang quỳ bên hố ga.


Hai tên cảnh sát tuần tra bẩn lao tới, vung gậy ba khúc bằng thép đặc vụt mạnh xuống bả vai Dũng.


Tận dụng thính giác nhạy bén định vị tiếng gió rít của gậy thép, Dũng chủ động nghiêng đầu né tránh đòn đánh trong tích tấc. Anh xoay người lướt ra từ góc tối dưới gầm bàn máy tiện, áp dụng đòn cận chiến Khống Chế Điểm Gãy cự ly cực gần. Tay phải Dũng chộp chặt lấy cổ tay cầm súng K54 của Hải Móm khi gã vừa định bóp cò.


*Rắc!*


Một tiếng xương khớp kêu răng rắc khô khốc vang lên. Dũng bẻ ngược khớp cổ tay của Hải Móm ra phía sau với một lực ép vật lý cực mạnh, đồng thời dùng cùi chỏ phải thúc mạnh một cú sấm sét vào chấn thủy của gã thượng úy bẩn. Hải Móm trợn mắt vì ngạt thở, khẩu K54 rơi khỏi bàn tay tê dại của gã, rơi keng xuống nền đất xi măng.


"Thằng chó què!" Hai tên tuần tra còn lại hét lên, đồng loạt lao vào nã đạn súng ngắn về phía Dũng.


Dũng không nhặt khẩu K54. Anh dùng chân đá sập chiếc tủ sắt nặng nề chứa hàng ngàn phôi khóa đồng xuống đất. Chiếc tủ sắt đổ sầm xuống chắn ngang lối đi chật hẹp của tiệm khóa, đè lên chân một tên cảnh sát bẩn và tạo ra một màn khói bụi kim loại hỗn loạn che mắt đối thủ.


Lợi dụng ba giây bóng tối ngắn ngủi khi đám cảnh sát bị chặn lại, Dũng lách người, nhảy thẳng xuống hố ga cống ngầm phía sau tiệm khóa, kéo nắp gang tròn đóng sầm lại ngay khi một loạt đạn súng ngắn găm nát vách gỗ phía trên.


*Oàm!*


Dũng rơi thẳng xuống dòng nước thải đen ngòm, hôi thối dưới lòng cống ngầm Quận 4. Dòng nước bẩn ngập đến tận ngực anh, lạnh buốt và sặc sụa mùi rác thải hữu cơ phân hủy, dầu mỡ công nghiệp và bùn đất lầy lội.


Cơn sốt trong người Dũng bùng lên dữ dội khi cơ thể tiếp xúc đột ngột với dòng nước lạnh ngắt. Vết thương đùi phải đang mưng mủ bị nước cống bẩn tràn vào, gây ra một cơn đau buốt nhói tột cùng như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé da thịt. Dũng phải cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ vang vọng trong đường cống hẹp.


Bên trên nắp ga, tiếng Hải Móm gào thét điên cuồng vọng xuống qua các khe hở kim loại:


"Chó nghiệp vụ đâu! Thả chó xuống cống săn bằng được nó cho tao! Thằng chó đó bị thương rồi, nó không chạy xa được đâu!"


Dũng biết chó nghiệp vụ của cảnh sát bẩn có thể đánh hơi thấy mùi máu của anh dẫu dưới lòng đất. Anh phải áp dụng Quy tắc Xóa vết nhiệt đường phố ngay lập tức. Dũng dìm cả người xuống dòng nước thải hôi thối, chỉ để lộ mũi và con mắt phải duy nhất sát mặt nước để thở. Dòng nước chảy xiết dưới lòng cống do mưa bão lớn từ trên bờ dội xuống nhanh chóng cuốn trôi vết máu rỉ ra từ vai và đùi của anh, đồng thời dòng nước lạnh ngắt làm giảm thân nhiệt cơ thể, vô hiệu hóa hoàn toàn các thiết bị quét hồng ngoại tầm nhiệt cầm tay của đối thủ.


Dũng lội ngập người dưới lòng cống tối tăm, tay phải bấu chặt vào những mảng tường bê tông trơn trượt đầy rêu mốc để giữ thăng bằng chống lại dòng nước lũ đang cuộn chảy. Mỗi bước đi khập khiễng là một lần anh phải đánh đổi bằng những cơn đau nửa đầu dữ dội từ hốc mắt trái hỏng rỉ máu.


Anh di chuyển liên tục qua những đoạn cống hẹp, rẽ qua các nhánh phụ dẫn ra phía bờ kênh Tẻ. Bóng tối dưới lòng đất đặc quánh, chỉ có tiếng nước chảy ầm ầm và tiếng chuột chạy xào xạc trên các đường ống gỉ sét. Dũng nhắm mắt phải lại, hoàn toàn dựa vào thính giác để nhận biết cấu trúc không gian xung quanh và tránh những đoạn cống bị sụt lún nguy hiểm.


Sau gần một giờ đồng hồ đấu tranh sinh tử dưới lòng đất, Dũng nhìn thấy một tia sáng mờ ảo phản chiếu trên mặt nước phía trước. Đó là lối ra của đường cống thải thông thẳng ra bờ kênh Tẻ, sát mép gầm cầu Calmette.


Dũng khập khiễng bò ra khỏi miệng cống, cơ thể anh ướt sũng, nhem nhuốc bùn đất đen ngòm và bốc mùi hôi thối nồng nặc. Anh quỳ sụp xuống bãi sình lầy sát mép nước kênh, thở dốc đầy nhọc nhằn, những cơn ho khan xé ruột bùng lên do hít phải khí độc tích tụ dưới lòng cống.


Anh đưa tay lên thắt lưng sau, kiểm tra bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng tiệm sửa khóa hẻm 240 – cơ nghiệp cả đời, nơi trú ẩn thường trú duy nhất chứa đựng những kỷ vật của người cha quá cố và của Hoàng Nam – giờ đây đã bị cảnh sát bẩn niêm phong hoàn toàn. Anh đã mất đi tất cả.


Nguyễn Tiến Dũng đứng dậy dưới làn mưa bão xối xả của đêm đen, con mắt phải duy nhất sắc lạnh như chim ưng nhìn về phía trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn neon xa hoa. Anh chính thức trở thành một kẻ đào tẩu cô độc, không nơi nương tựa, một bóng ma thực sự của thế giới ngầm đô thị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!