Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tiếng Đinh Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của xe tuần tra bẩn dội vào vách tường hẻm 240 Nguyễn Tất Thành mỗi lúc một dồn dập, xé toạc màn mưa đêm bão. Nguyễn Tiến Dũng đứng bất động trong bóng tối đặc quánh của tiệm sửa khóa, tai phải áp sát vào vách cửa cuốn sắt đang rung lên bần bật dưới sức gió giật cấp 10. Tiếng bánh xe bồ câu rít trên mặt đường nhựa sũng nước, tiếng bước chân nện rầm rập của nhóm tuần tra Hải Móm phối hợp cùng đám giang hồ Đại Búa đang khép chặt vòng vây đầu hẻm.


Không một chút do dự, Dũng lùi lại, di chuyển lầm lì không tiếng động về phía cánh cửa gỗ mục phía sau tiệm. Vết thương đạn sượt ở đùi phải nhói lên từng cơn buốt nhói, nhưng anh đã quen chịu đựng những chấn thương thể xác tích lũy này. Anh lách người qua khe cửa gỗ, bước thẳng ra bến sông kênh Tẻ. Dưới làn nước mưa xối xả xối mạnh vào lớp áo khoác gió sẫm màu, Dũng nhảy xuống chiếc xuồng máy dã chiến giấu sẵn dưới gầm sàn gỗ. Anh không giật nổ động cơ để tránh tiếng động, chỉ dùng cây sào tre đẩy nhẹ xuồng nương theo dòng nước chảy xiết của kênh Tẻ để tẩu thoát vào bóng đêm mịt mùng.


Nửa giờ sau, Dũng ẩn nấp tạm thời dưới gầm cầu chữ Y sũng nước. Anh lấy chiếc bộ đàm tuần tra cướp được từ Hải Móm ra nghe lén. Tần số vô tuyến của nhóm cảnh sát bẩn đang rè rè phát ra những âm thanh nhiễu loạn. Đột ngột, một giọng nói khàn đặc quen thuộc vang lên:


"Thằng thợ khóa độc nhãn trốn thoát rồi. Đại ca Đại Búa đã tóm được gã tai mắt nhí của nó. Thằng nhỏ tên Tèo. Đang tra khảo nó ở khu đất giải tỏa ven kênh Tẻ. Thằng Quốc Đen đang xử lý. Bảo thằng Hùng yên tâm, thằng nhóc đó sẽ phải mở miệng."


Dũng siết chặt nắm tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Luồng sát khí lạnh người bùng lên từ con mắt phải duy nhất đang trợn trừng dưới miếng che mắt bằng da đen rách góc. Tèo – cậu bé đánh giày lang thang 14 tuổi, hệ thống cảnh báo sớm trung thành duy nhất của anh ở Quận 4 – đã bị bắt vì che chở cho anh.


Dũng giắt khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét của Hoàng Nam vào thắt lưng sau, nhưng anh biết tiếng nổ của súng quân dụng lúc này sẽ thu hút toàn bộ lực lượng tuần tra bẩn toàn quận. Anh với tay lấy khẩu súng bắn đinh khí nén độ chế từ hộp công cụ dưới sàn xuồng. Đây là thiết bị bắn đinh công nghiệp được Dũng Sắt độ lại lò xo đẩy siêu cứng và bình dưỡng khí áp suất cao, có sức sát thương chí mạng ở cự ly dưới 3 mét mà không gây ra tiếng động lớn. Anh giắt súng bắn đinh vào hông, giật nổ động cơ xuồng máy lướt nhanh trong màn mưa bão hướng về phía khu đất giải tỏa ven kênh Tẻ.


Khu đất giải tỏa ven kênh Tẻ là một vùng hoang vắng đầy cỏ dại cao lút đầu người, nằm lọt thỏm giữa những bức tường gạch đổ nát của một dự án treo nhiều năm. Bùn đất lầy lội sát mép kênh rạch nhão nhoét dưới cơn mưa xối xả. Giữa bãi đất trống, một khung nhà kho tôn rỉ sét đổ nát đứng trơ trọi dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của một bóng đèn đường neon duy nhất treo trên cột gỗ mục.


Dũng tắt máy xuồng từ xa, lội qua bãi sình lầy ngập tới đầu gối để tiếp cận hiện trường. Con mắt trái hỏng hoàn toàn khiến tầm nhìn bên góc 180 độ của anh là một khoảng không tối đen, nhưng thính giác nhạy bén của anh đã phát hiện ra tiếng gió rít qua vách tôn và tiếng cười cợt tàn nhẫn của đám giang hồ.


Bên trong khung nhà kho tôn, cậu bé Tèo đang bị xích chặt vào một chiếc cột sắt rỉ sét. Gương mặt gầy gò đen nhẻm của cậu bé đầy vết bầm dập, máu hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng xuống chiếc áo thun rách nách. Quốc Đen – gã đàn em một mí gian xảo của Đại Búa – đang đứng sừng sững trước mặt Tèo, tay lăm lăm điếu thuốc lá cháy dở đỏ rực.


"Thằng thợ khóa độc nhãn trốn ở đâu? Mày không nói, tao sẽ dí điếu thuốc này vào con mắt còn lại của mày," Quốc Đen cười gằn, dí điếu thuốc sát vào hàng mi run rẩy của Tèo. Bốn tên đàn em giang hồ đường phố xung quanh lăm lăm tuýp sắt mài nhọn, cười rú lên thích thú.


"Con... con không biết! Anh Dũng đi rồi!" Tèo gào lên, cố gắng giãy giụa dẫu sợi xích sắt cứa rách da cổ chân rỉ máu.


Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó, lồng ngực Dũng phập phồng phẫn nộ. Anh áp sát vào vách tường gạch đổ nát sát mép nhà kho. Dũng rút khẩu súng bắn đinh khí nén độ chế ra, hướng nòng súng về phía bóng đèn đường neon duy nhất đang đung đưa trên đầu nhóm côn đồ.


Anh nín thở, ngón trỏ phải xước nhẹ siết chặt cò súng bắn đinh.


*Phựt! Cạch!*


Một tiếng xì khí nén cơ học cực nhỏ vang lên. Chiếc đinh sắt dài 10cm lao vút qua màn mưa, găm thẳng vào chấn lưu của bóng đèn neon. Bóng đèn vỡ vụn, tia lửa điện xẹt qua rồi tắt ngấm. Toàn bộ khu đất giải tỏa lập tức chìm vào bóng tối dày đặc, đặc quánh của đêm bão giông.


"Cái đéo gì thế? Đèn hỏng à?" Quốc Đen giật mình chửi thề, vung tuýp sắt quét loạn xạ trong không trung.


Dũng đứng bất động trong bóng tối. Anh chủ động nhắm nghiền con mắt phải duy nhất lại trong năm giây để kích hoạt Ngưỡng thích nghi bóng tối. Khi anh mở mắt ra, đồng tử mắt phải giãn nở cực đại, ánh mắt sâu thẳm bắt đầu định vị được những bóng người mờ ảo đang hoảng loạn di chuyển trong đêm tối nhờ thính giác thu nhận tiếng thở dồn dập và tiếng bước chân giẫm trên bùn nhão.


Dũng lướt đi không tiếng động. Dòng nước mưa xối xả từ mái tôn dột nát dội xuống lập tức xóa sạch vết đế giày rỉ bùn của anh, thực hiện hoàn hảo Quy tắc Xóa vết nhiệt đường phố. Anh tiếp cận tên giang hồ đứng gần nhất từ góc mù bên trái.


*Rắc!*


Dũng tung đòn cùi chỏ cực nhanh vào chấn thủy tên này, đồng thời dùng tay phải bẻ ngược khớp vai gã ra sau. Tên giang hồ đổ gục xuống bùn lầy không kịp phát ra tiếng kêu cứu.


"Có kẻ đột nhập! Bắn chết mẹ nó đi!" Một tên đàn em khác phát hiện bóng đen, vung con dao phóng dã chiến đâm bừa bãi vào bóng tối.


Thính giác nhạy bén của Dũng nghe thấy tiếng gió rít của lưỡi dao đang lao đến từ phía góc mù bên trái 180 độ. Áp dụng Phản Xạ Độc Nhãn, Dũng chủ động nghiêng đầu sang phải trong tích tấc, lưỡi dao sượt qua vành tai lạnh ngắt. Ngay lập tức, anh lướt tới dùng đòn cận chiến khóa khớp Vịnh Xuân, một tay khóa chặt cổ tay cầm dao của đối thủ, tay kia tung cú đánh bằng báng súng bắn đinh bẻ gãy khớp gối gã. Tiếng xương khớp gãy khô khốc vang lên giữa tiếng sấm sét gầm rú. Tên thứ hai quỵ xuống gào thét đau đớn.


Dũng tiếp tục di chuyển sát mép tường gạch đổ nát để tiếp cận Quốc Đen. Tuy nhiên, bả vai trái bị chấn thương cơ cũ đột ngột nhói lên dữ dội khi anh cọ xát mạnh vào một mảng tường gạch nhô ra, làm rách da rỉ máu qua lớp áo gió. Cơn đau khiến bước chân đi khập khiễng của anh bị trượt nhẹ trên vũng nước mưa.


*Tõm!*


Tiếng nước bắn tung tóe cực nhỏ vang lên. Quốc Đen – một kẻ đòi nợ thuê lì lợm dạn dày va chạm – lập tức quay đầu lại hướng có tiếng động, vung chiếc tuýp sắt mài nhọn bổ thẳng xuống đầu Dũng.


Không kịp thực hiện đòn siết cổ khóa thở im lặng như kế hoạch, Dũng buộc phải đưa khẩu súng bắn đinh khí nén lên đỡ đòn. Chiếc tuýp sắt va mạnh vào thân súng bằng thép tạo ra những tia lửa nhỏ hắt lên gương mặt đầy sẹo của Dũng. Quốc Đen trợn mắt kinh ngạc khi nhận ra gã thợ khóa độc nhãn.


"Mày chết đi, thằng què!" Quốc Đen gầm lên, dùng toàn lực đè tuýp sắt xuống cổ Dũng.


Dũng nghiến chặt răng, giữ vững súng bắn đinh bằng tay phải, bóp cò kích hoạt phát bắn thứ hai ở cự ly cực gần.


*Xoẹt! Phập!*


Chiếc đinh sắt dài 10cm găm xuyên qua mu bàn tay phải đang cầm tuýp sắt của Quốc Đen, ghim chặt bàn tay đẫm máu của gã xuống tấm xà gồ gỗ dày của khung nhà kho phía sau.


"Á... á!" Quốc Đen rú lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co rúm lại khi bàn tay bị ghim chặt cứng vào gỗ không thể nhúc nhích. Chiếc tuýp sắt rơi keng xuống đất.


Dũng lướt tới, dí sát họng súng bắn đinh còn nóng khí nén vào giữa trán Quốc Đen. Giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực của cựu thám tử vang lên sát tai gã:


"Ai sai mày bắt thằng bé? Nói thật, hoặc cái đinh thứ ba sẽ găm vào sọ mày."


Quốc Đen run rẩy kịch liệt, nước mắt nước mũi giàn giụa hòa cùng nước mưa. "Thằng... thằng Hùng! Trung úy Trần Thế Hùng ra lệnh! Nó bảo... nó bảo phải dọn dẹp sạch sẽ tất cả những ai liên quan đến thằng Nam... khục... để bịt đầu mối vụ tai nạn Calmette!"


Con mắt phải của Dũng co thắt lại. Lời khai của Quốc Đen đã xác nhận chính xác Trần Thế Hùng đứng sau toàn bộ âm mưu sát hại cộng sự của anh. Dũng lùi lại, dùng dao bấm cắt đứt sợi xích sắt giải cứu Tèo. Cậu bé Tèo ôm chặt lấy Dũng, khóc nức nở.


"Anh Dũng... em không khai gì hết..."


"Anh biết rồi. Em ngoan lắm," Dũng vỗ vai cậu bé, dìu Tèo đi nhanh ra phía bến sông nơi chiếc xuồng máy đang đợi.


Tuy nhiên, trước khi lướt vào bóng tối, Dũng quay đầu nhìn lại chiếc đinh sắt đang ghim chặt bàn tay Quốc Đen vào tấm gỗ. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông, những vết xước cơ học đặc trưng trên thân đinh sắt tự chế hiện lên rõ nét. Dũng chợt rùng mình nhận ra một sai lầm chiến thuật chí mạng: tiếng đinh sắt đặc trưng này sẽ để lại dấu vết điều tra vật chứng cơ khí không thể chối cãi tại hiện trường. Đại úy pháp y biến chất Cường Béo chắc chắn sẽ dùng nó để lần ra xưởng chế tạo cơ khí cũ của anh tại tiệm sửa khóa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!