Liên Minh Trong Bóng Tối
Cơn bão nhiệt đới vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt trên bầu trời Quận 4. Tiếng mưa xối xả dội xuống mái tôn rách nát của tiệm sửa khóa hẻm 240 Nguyễn Tất Thành tạo nên những âm thanh rầm rập, nhức óc như tiếng trống trận. Bên trong không gian chật hẹp chưa đầy mười mét vuông, mùi sắt gỉ, dầu máy cơ học và hơi ẩm mốc của tường gạch cũ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Nguyễn Tiến Dũng ngồi sụp trên chiếc ghế đẩu gỗ mục bên cạnh bàn máy mài. Con mắt phải duy nhất của anh nhắm nghiền, trong khi hốc mắt trái trống rỗng dưới miếng che mắt bằng da đen rách góc đang co giật liên hồi. Cơn đau nửa đầu dữ dội – di chứng của Hội chứng chấn thương tích lũy Cấp 1 – đang bùng phát như những nhát búa nện thẳng vào đại não. Chất độc clo từ bình tẩy rửa hòa lẫn với tàn dư hơi cay nồng độ cao từ trận chiến ở nhà xác bệnh viện vẫn đang tàn phá phế quản của anh, khiến mỗi nhịp thở đều kèm theo tiếng rít khò khè và những cơn ho khan xé ruột.
"Khục... khục..."
Dũng ho rũ rượi, bấu chặt bàn tay phải xước xát vào cạnh bàn gỗ. Vết thương đạn sượt ở đùi phải sau cuộc trốn chạy dưới mưa bão bắt đầu sưng tấy, rỉ ra thứ dịch lỏng màu hồng nhạt thấm đẫm lớp vải quần jeans bạc màu. Anh run rẩy đưa tay vào túi áo khoác gió, rút ra chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc của người cha quá cố. Tiếng "clink" thanh mảnh vang lên trong bóng tối khi anh bật nắp, ngọn lửa vàng ấm áp bùng lên, soi rõ gương mặt góc cạnh đầy vết sẹo và mồ hôi lạnh của cựu thám tử.
Dũng lấy từ chiếc hộp sắt rỉ sét dưới gầm bàn một cây kim châm cứu dài bằng thép mảnh. Anh hơ mũi kim qua ngọn lửa Zippo cho đến khi đầu thép chuyển sang màu đỏ hồng. Không một chút do dự, Dũng tự đâm sâu mũi kim nóng bỏng vào huyệt Thái Dương bên phải, rồi đến huyệt Tình Minh sát sống mũi. Da thịt rít lên một tiếng nhỏ. Dũng nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, toàn thân run rẩy chịu đựng cơn đau buốt nhói chạy dọc các dây thần kinh thị giác. Đây là phương pháp dã chiến tàn nhẫn mà bác sĩ Trần Văn Bình từng dạy anh để kích thích tuần hoàn máu, ép con mắt phải duy nhất đang mờ đục vì hơi cay phải phục hồi thị lực khẩn cấp.
Sau vài phút thở dốc, cơn đau nửa đầu dịu bớt. Đồng tử mắt phải giãn nở, bóng tối xung quanh tiệm khóa dần hiện rõ cấu trúc cơ học quen thuộc.
Tiếng gõ cửa gấp gáp bằng ba nhịp ngắn, hai nhịp dài vang lên từ phía cửa cuốn sắt đang hé mở một khe nhỏ sát mặt đất. Đó là mật hiệu của Tèo.
Cậu bé đánh giày 14 tuổi lách người qua khe hẹp, toàn thân ướt sũng như chuột lột, chiếc thùng gỗ đánh giày đeo chéo sau lưng sực mùi gỗ mục và xi đánh giày rẻ tiền. Gương mặt đen nhẻm của Tèo tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.
"Anh Dũng... khục... bọn đòi nợ thuê của Đại Búa... tụi nó đang rà soát đầu hẻm," Tèo thì thầm, giọng run bắn lên. "Em thấy thằng Quốc Đen cầm tuýp sắt đi gõ từng nhà trọ hỏi thăm gã thợ khóa độc nhãn. Tụi nó đông lắm, có cả mấy đứa tuần tra đi xe bồ câu trắng lảng vảng vòng ngoài nữa."
Dũng im lặng gật đầu. Anh đưa tay xoa đầu cậu bé, rút từ hộc bàn ra vài tờ tiền lẻ nhét vào túi áo rách của Tèo. "Anh biết rồi. Em cầm lấy tiền đi ăn cháo nóng, rồi lánh sang khu chợ cũ với mợ Liên ngay. Tuyệt đối không được quay lại đây đêm nay."
"Nhưng còn anh..."
"Đi mau!" Giọng Dũng trầm xuống, mang theo uy lực ép buộc lạnh lùng của một thợ săn dạn dày kinh nghiệm.
Tèo mím môi, gật đầu rồi nhanh nhẹn lách người biến mất vào màn mưa đen kịt ngoài con hẻm.
Dũng lập tức đứng dậy. Anh dập tắt ngọn nến mờ, đưa tay ra sau lưng giắt khẩu súng bắn đinh khí nén tự chế vào thắt lưng, tay phải siết chặt khẩu rulo Colt Python cũ rỉ sét của Hoàng Nam. Anh di chuyển lầm lì không tiếng động về phía góc tối sát cánh cửa gỗ phía sau tiệm – lối thoát hiểm duy nhất thông trực tiếp ra bờ kênh Tẻ.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ học cực nhỏ, thanh mảnh như tiếng bước chân giẫm lên tấm ván gỗ dột nát vang lên từ phía cửa sau. Thính giác nhạy bén của Dũng lập tức định vị được chuyển động của luồng không khí ẩm ướt tràn vào từ bờ kênh. Có kẻ đang thâm nhập trái phép từ đường thủy.
Dũng nín thở, áp sát tấm lưng rộng vào bức tường gạch ẩm mốc. Góc mù bên mắt trái 180 độ hoàn toàn chìm trong bóng tối, nhưng tai phải của anh đang thu nhận từng tiếng sột soạt của vải kaki ướt quẹt vào khung cửa gỗ.
Ngay khi một bóng người gầy cao lách qua khe cửa, Dũng hành động nhanh như một tia chớp trong đêm bão. Anh lướt tới từ góc chết bên phải, cánh tay phải vạm vỡ vòng qua cổ đối phương thực hiện đòn siết cổ khóa thở im lặng, đồng thời tay trái dí thẳng họng súng bắn đinh khí nén lạnh ngắt vào thái dương kẻ đột nhập.
"Ưm..." Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào của phụ nữ vang lên. Kẻ đột nhập bị ép chặt vào bức tường gạch mốc, toàn thân run rẩy nhưng không hề có động tác kháng cự bạo lực đường phố nào.
"Mày là ai? Đứa nào sai mày đến?" Dũng trầm giọng hỏi, luồng sát khí lạnh người tỏa ra từ con mắt phải sắc lạnh như chim ưng.
"Tiến... Tiến Dũng... Tôi là Khánh Vy... phóng viên báo Thời Đại," cô gái thì thầm trong hơi thở đứt quãng, hai tay giơ cao thể hiện sự đầu hàng. "Tôi không mang vũ khí... Hãy kiểm tra túi áo khoác của tôi."
Dũng không buông lỏng lực siết ở cổ Vy. Anh dùng tay trái lục soát nhanh chóng quanh người cô. Vy mặc một chiếc áo khoác kaki nhiều túi ướt sũng nước mưa, bên trong chỉ có một chiếc máy ảnh DSLR ống kính lớn đeo trước ngực và một cuốn sổ tay nhỏ. Không có súng ngắn quân dụng, không có thiết bị ghi âm kỹ thuật số hay máy định vị GPS ẩn giấu. Nhịp tim của Vy đập dồn dập ở mức 120 nhịp/phút – phản ứng sinh lý bình thường của một người đang đối mặt với họng súng sinh tử – nhưng nhịp thở của cô vẫn cố giữ sự điều hòa có kỷ luật của một phóng viên điều tra dạn dày.
Dũng từ từ buông tay, lùi lại một bước vào bóng tối nhưng họng súng bắn đinh vẫn chĩa thẳng vào ngực Vy. Anh nhắm mắt phải lại trong năm giây để kích hoạt Ngưỡng thích nghi bóng tối, nhanh chóng phác họa chân dung đối phương. Vy khoảng 27 tuổi, dáng người cao ráo, năng động, mái tóc ngắn bết chặt vào vầng trán thông minh. Đôi mắt cô sáng quắc, tràn đầy sự liều lĩnh và kiên định dẫu đang đối mặt với một cựu thám tử mang danh sát nhân truy nã.
"Cô tìm đến đây làm gì? Tòa soạn của cô chưa đủ rắc rối sao?" Dũng lạnh lùng hỏi.
Vy chỉnh lại cổ áo kaki ướt sũng, không hề tỏ ra hoảng loạn. Cô đưa tay vào túi áo trong, rút ra một tấm ảnh âm bản được bảo quản kỹ lưỡng trong túi nilon chống nước và đặt lên mặt bàn mài mòn vẹt.
"Tôi đến để trao đổi thông tin. Đây là Chiếc xe tải ma gây tai nạn đâm chết Lê Hoàng Nam trên cầu Calmette," Vy nói, ánh mắt chĩa thẳng vào con mắt duy nhất của Dũng. "Tôi đã dùng ống kính tầm xa chụp được bức ảnh này tại một bãi đỗ xe container bỏ hoang ở cảng Khánh Hội ba ngày trước vụ tai nạn. Chiếc xe tải ben 15 tấn này thuộc sở hữu của một công ty vận tải ma đã giải thể từ lâu, nhưng hồ sơ đăng kiểm của nó đã bị Trần Thế Hùng lén lút xóa sạch trên hệ thống lưu trữ số của quận."
Dũng cúi xuống, dùng con mắt phải soi kỹ tấm ảnh dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc bật lửa Zippo. Đúng là chiếc xe tải ben màu xanh lá cây bẩn thỉu với vết móp đặc trưng ở cản trước. Vết móp đó trùng khớp hoàn toàn với cơ chế va chạm cơ học gây ra vết dập lồng ngực trên thi thể của Nam mà bác sĩ Quang đã chỉ ra cho anh trong nhà xác.
"Tại sao cô lại theo đuổi vụ này bất chấp tính mạng?" Dũng gặng hỏi, thính giác vẫn chăm chú lắng nghe nhịp tim của Vy để phát hiện bất kỳ sự dối trá nào.
Ánh mắt Vy chợt tối sầm lại, một nỗi đau đớn tột cùng thoáng qua gương mặt kiên nghị của cô. "Mười năm trước, anh trai tôi – một phóng viên điều tra đất đai – đã bị hội Phán Quyết hành quyết dã man rồi dàn dựng thành một vụ treo cổ tự tử ngay tại căn hộ riêng. Kẻ ký quyết định đóng hồ sơ vụ án năm đó với kết luận tự sát do trầm cảm chính là Đại tá Nguyễn Khắc Vũ. Tôi đã thề sẽ dùng cả đời này để lột mặt nạ của chúng. Nam là người duy nhất trong đồn chịu lắng nghe tôi và lén cung cấp tài liệu cho tôi trước khi cậu ấy bị sát hại."
Dũng khựng lại. Sự đồng cảm sâu sắc nảy sinh giữa hai tâm hồn cô độc cùng mang nợ máu của hội Phán Quyết. Anh nhận ra Vy không phải là nội gián hay kẻ thám tử bẩn được thuê để gài bẫy anh. Cô là đồng minh thực sự duy nhất ngoài ánh sáng mà anh có thể tin tưởng lúc này.
Anh cất khẩu súng bắn đinh đi, lấy chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB từ túi ngực áo khoác ra và đặt cạnh tấm ảnh âm bản. "Chiếc thẻ nhớ này chứa danh sách liên lạc ngầm của nhóm cảnh sát bẩn thuộc hội Phán Quyết Quận 4. Nam đã lén sao chép nó trước khi chết. Nó bị khóa bởi thuật toán mã hóa AES-256 của sở cảnh sát. Tôi cần thiết bị của tòa soạn cô để giải mã."
Vy cầm chiếc thẻ nhớ lên, đôi mắt sáng bừng hy vọng nhưng ngay lập tức chuyển sang vẻ lo ngại sâu sắc. "Tôi có thể giúp anh giải mã lớp bảo mật này tại phòng tối của tòa soạn. Nhưng anh phải cẩn thận. Sòng bạc ngầm Thiên Đường của Trần Thế Hùng dưới hầm karaoke đang chuyển một lượng tiền mặt khổng lồ về tiệm vàng Tiến Vàng để rửa sạch trước khi thanh tra bộ nhảy vào cuộc. Nếu chúng ta không hành động nhanh, dòng tiền bẩn đó sẽ biến mất không dấu vết và Hùng sẽ có đủ tài chính để thuê thêm sát thủ dọn dẹp chúng ta."
Tiếng gầm rú của gió bão ngoài hẻm như đồng quy với nhịp đập phẫn nộ trong lòng Dũng. Anh hiểu ván bài sinh tử này đã chính thức bắt đầu. Họ không thể liên lạc bằng điện thoại hay internet vì hệ thống quét định vị số của Vũ đang hoạt động 24/7 toàn thành phố.
"Chúng ta sẽ sử dụng Quy tắc Hộp thư chết," Dũng trầm giọng thiết lập quy tắc liên lạc dã chiến. "Điểm hẹn giao nhận thông tin và vật chứng sẽ là dưới đáy hũ đựng gia vị tại quán hủ tiếu gõ của bà Hồng ở ngã tư Hoàng Diệu lúc nửa đêm. Không bao giờ gặp mặt trực tiếp trừ khi có biến cố khẩn cấp."
Vy gật đầu dứt khoát, cất chiếc thẻ nhớ vào túi nilon bảo mật. "Thỏa thuận thế đi. Tôi sẽ báo cho anh ngay khi giải mã được danh sách liên lạc ngầm."
Cô lách người qua cửa sau, biến mất vào làn mưa giông đen kịt trên dòng kênh Tẻ dâng nước xiết.
Dũng đứng lặng trong bóng tối của tiệm sửa khóa, tay siết chặt chiếc bật lửa Zippo đồng thau. Ngoài đầu hẻm, tiếng còi hú của xe tuần tra bẩn bắt đầu vang lên dồn dập, khép chặt vòng vây nghẹt thở quanh khu phố cũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!