Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Nhà Xác Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới vẫn điên cuồng gào thét trên bầu trời Quận 4, trút những làn nước lạnh buốt xuống những mái tôn rỉ sét của khu lao động nghèo. Nguyễn Tiến Dũng lết bước chân khập khiễng rời khỏi bốt điện thoại công cộng rách nát sát bờ kênh Tẻ. Nước mưa xối xả dội thẳng vào mặt, tràn qua miếng che mắt bằng da đen rách góc, làm tê dại vết sẹo dài kéo qua mắt trái của anh. Di chứng của vết thương đùi phải co rút lại đau nhức nhối theo từng nhịp bước, trong khi bả vai trái thâm tím sau trận va chạm với đám đòi nợ thuê của Đại Búa vẫn không ngừng giật lên bần bật.


Nhưng Dũng không thể dừng lại. Sáng mai, thi thể của Lê Hoàng Nam sẽ bị Trần Thế Hùng ép hỏa táng nhanh chóng dưới danh nghĩa xử lý vệ sinh dịch tễ dã chiến. Đó là đòn dọn dẹp hiện trường tàn độc của hội Phán Quyết nhằm xóa sạch mọi dấu vết vật lý. Anh phải đột nhập vào nhà xác Bệnh viện Quận 4 ngay đêm nay để tự tay tìm kiếm câu trả lời thực sự.


Dũng lách qua cánh cửa sắt rỉ sét ở lối đi phụ dành cho nhân viên y tế phía sau bệnh viện. Không gian bên trong nhà xác lạnh ngắt, tĩnh mịch đến rợn người, sực nức mùi formaldehyde, hóa chất tẩy rửa đậm đặc và cồn y tế nồng nặc. Ánh đèn huỳnh quang chập chờn trên trần nhà cao phát ra những tiếng vo ve nhức óc, hắt thứ ánh sáng trắng bợt loang lổ lên những mảng tường gạch men ố vàng.


Ở góc tối cuối hành lang, một bóng người gầy gò, vai hơi khòm đang đứng đợi sẵn. Đó là Vũ Đình Quang, cựu chuyên gia pháp y hình sự của Bộ Công an đã nghỉ hưu. Ông mặc chiếc áo khoác blouse trắng cũ sờn cổ, đôi mắt ti hí sau cặp kính cận dày cộp bám đầy hơi nước đang quét nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Bàn tay ông run rẩy nhẹ khi đưa ly nước ấm lên miệng, nhưng Dũng biết, một khi đã cầm vào dao mổ pháp y chuyên dụng bằng thép Solingen, bàn tay của người thầy già này sẽ trở nên im phăng phắc và chuẩn xác đến đáng sợ.


"Cậu trễ năm phút, Dũng," ông Quang nói, giọng lầm lì, khàn đặc như tiếng hai viên sỏi cọ vào nhau. "Nhóm Hải Móm tuần tra bẩn vừa lảng vảng qua cổng chính của bệnh viện. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu."


"Tôi gặp chút rắc rối ở đồn quận," Dũng trầm giọng trả lời, con mắt phải duy nhất nhìn thẳng vào người thầy cũ. "Nhưng tôi đã lấy được thứ cần thiết."


Ông Quang không hỏi thêm. Ông đẩy nhẹ cánh cửa thép dày dẫn vào phòng lạnh lưu trữ thi thể. Hơi lạnh buốt giá phả thẳng vào mặt hai người, mang theo mùi tử khí đặc trưng được kìm hãm bởi nhiệt độ âm. Ông Quang đi đến chiếc ngăn kéo kim loại số 14, dùng lực kéo mạnh. Tiếng bánh xe rít lên khô khốc trên đường ray sắt, để lộ thi thể của Lê Hoàng Nam được phủ dưới một tấm vải liệm trắng tinh.


Dũng bước lại gần, lồng ngực thắt chặt lại trước gương mặt xám ngoét, lạnh lẽo của người cộng sự trẻ tuổi mới mười tám tháng trước còn cười rạng rỡ bên anh. Vết xước nhỏ ở đầu ngón trỏ tay phải của Dũng – vết thương do cạnh sắc của kim gạt thép lò xo tự chế cứa vào khi bẻ khóa đồn cảnh sát lúc nãy – lại rỉ ra một giọt máu đỏ mỏng. Anh khẽ chạm đầu ngón tay đau nhức vào mép tấm vải liệm, cảm giác tội lỗi và phẫn nộ dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng.


"Nhìn kỹ đi, Dũng," ông Quang kéo tấm vải liệm xuống vùng cổ của Nam, chỉ ngón tay gầy gò vào một vết bầm tím hình bán nguyệt mờ nhạt nằm khuất dưới xương hàm. "Biên bản khám nghiệm hiện trường của Cường Béo kết luận Nam tử vong do chấn thương sọ não và dập lồng ngực vì tự gây tai nạn xe máy tốc độ cao. Nhưng vết bầm này có cơ chế hình thành từ lực ép của một bàn tay người sống khống chế từ phía sau. Nam đã bị siết cổ trước khi xe tải đâm."


Ông Quang điều chỉnh kính cận, dùng một chiếc kẹp panh vô trùng khẽ vạch nếp gấp da ở tĩnh mạch cổ của nạn nhân. Ở đó lộ ra một vết kim tiêm siêu nhỏ, xung quanh có quầng đỏ sẫm do xuất huyết mô tế bào.


"Và đây là câu trả lời lâm sàng," ông Quang nói, ánh mắt sáng quắc lên sau lớp kính dày. "Tôi đã lén trích xuất dịch mô ở vùng này trước khi họ niêm phong xác. Kết quả phân tích độc lập cho thấy hàm lượng Halothane cực cao – một loại chất gây mê bay hơi cực mạnh thường chỉ dùng trong phòng mổ dã chiến của quân y hoặc kho dược đặc chủng. Nam đã bị đánh thuốc ngất hoàn toàn trước khi bị đặt lên xe máy để chiếc xe tải ben 15 tấn đâm trực diện trên cầu Calmette."


Dũng siết chặt nắm tay phải, vết xước ở ngón trỏ nhói lên đau đớn. Sự thật trần trụi đã được phơi bày: cái chết của Nam không phải là tai nạn giao thông, mà là một vụ hành quyết nội bộ có tổ chức vô cùng tinh vi và tàn độc của hội Phán Quyết.


"Tôi cần mẫu máu này," Dũng nói, giọng khàn đi vì dồn nén phẫn nộ. Anh rút từ túi áo khoác ra một ống nghiệm thủy tinh nhỏ và tăm bông vô trùng. Dũng khéo léo thu thập mẫu máu khô bám sâu dưới kẽ móng tay và vết thương ở vùng cổ của Nam – nơi chứa hàm lượng Halothane chưa bị phân hủy hoàn toàn bởi hơi lạnh phòng xác.


Đột ngột, một tiếng động loảng xoảng chói tai của xích sắt khóa cửa ngoài vang vọng từ phía hành lang ngoài nhà xác. Tiếng giày da nện rầm rập trên nền gạch đá mài kèm theo tiếng rè rè đặc trưng của tần số bộ đàm tuần tra.


"Có kẻ đột nhập! Khóa chặt cửa chính lại!" Tiếng gào thét láu cá, khàn đặc của Thượng úy tuần tra bẩn Hải Móm vang lên sát vách tường gạch men.


Ông Quang giật mình, run rẩy đẩy chiếc ngăn kéo thi thể của Nam trở lại vị trí cũ. "Chúng phát hiện ra rồi! Cậu đi đường thông gió phía trên mau! Tôi sẽ câu giờ!"


Nhưng đã quá muộn. Tiếng búa sắt nện mạnh vào chốt cửa thép phòng lạnh vang lên rầm rầm. Cánh cửa thép bị đẩy tung ra từ bên ngoài. Hải Móm bước vào phòng, sắc phục tuần tra sờn rách xộc xệch, miệng móm xọm lộ rõ vẻ tàn ác dưới ánh đèn chập chờn. Gã không thèm hỏi han hay thực hiện quy trình tuần tra thông thường. Ngay khi phát hiện bóng người lùi sâu vào góc tối phòng lạnh, Hải Móm lập tức rút khẩu súng ngắn quân dụng K54 giắt bên hông, nổ súng cảnh cáo không một chút do dự.


*Đoàng!*


Tiếng nổ chát chúa vang dội vách tường gạch men trắng xóa của nhà xác hẹp, tạo ra những tiếng vọng nhức óc. Viên đạn găm thẳng vào bức tường bê tông sát hông Dũng, cát bụi và mảnh vỡ gạch men bắn tung tóe.


Theo bản năng trinh sát thực chiến, Dũng cúi thấp người, dùng lực tay phải lật nghiêng chiếc khay inox lớn đựng tử thi trống bên cạnh làm lá chắn dã chiến.


*Beng! Beng!*


Hai phát đạn tiếp theo của Hải Móm găm thẳng vào tấm inox dày. Lực va đập cơ học cực mạnh truyền qua khay inox khiến bả vai trái đang thâm tím của Dũng bị chấn động mạnh, giật lên một cơn đau buốt nhói thấu xương thịt. Tia lửa xẹt qua bóng tối phòng lạnh nhạt nhòa.


Dũng lăn mình ra sau kệ gỗ đựng hóa chất, cố gắng lao ra phía cửa chính để thoát thân. Nhưng cánh cửa đã bị đồng bọn của Hải Móm xích khóa chặt bằng xích sắt từ bên ngoài. Lối thoát duy nhất bằng đường bộ đã bị chặn đứng hoàn toàn.


"Mày không thoát được đâu, thám tử mù!" Hải Móm hét lớn, tay lăm lăm khẩu K54 tiến lại gần kệ gỗ, nòng súng chĩa thẳng vào góc tối nơi Dũng đang ẩn nấp.


Trong tình thế hiểm nghèo, Dũng không rút khẩu Colt Python rỉ sét của Nam ra bắn trả. Tiếng nổ súng rulo trong không gian kín của bệnh viện sẽ lập tức gọi thêm hàng chục viện binh cảnh sát bẩn đang túc trực bên ngoài. Anh cần một phương án vô hiệu hóa phi sát thương để tẩu thoát trong im lặng.


Dũng dùng con mắt phải duy nhất quét nhanh lên kệ gỗ. Bàn tay phải của anh chộp lấy một bình hóa chất sát trùng tẩy rửa đậm đặc (loại dung dịch clo nồng độ cao dùng để tẩy uế nhà xác) đặt gần đó, ném mạnh xuống sàn gạch men ngay dưới chân Hải Móm.


*Xoảng!*


Chiếc bình nhựa vỡ tung, chất lỏng hóa học đậm đặc tràn ra tiếp xúc với sàn nhà lạnh, bốc lên một làn khói trắng mù mịt, sực mùi clo và axit tẩy rửa nồng nặc. Màn khói hóa chất cay nồng lập tức bao phủ toàn bộ phòng lạnh, làm giảm tầm nhìn của Hải Móm xuống mức bằng không.


"Khục! Khục! Thằng khốn..." Hải Móm ho sặc sụa, mắt bị hóa chất kích thích chảy nước mắt giàn giụa, gã nổ súng loạn xạ vào màn khói trắng.


Tận dụng thính giác nhạy bén cực hạn được rèn luyện sau khi hỏng mắt trái, Dũng định vị chính xác hướng gió rít của đường đạn và tiếng bước chân lảo đảo của Hải Móm. Anh lướt đi lầm lì trong khói mù, áp sát Hải Móm từ góc mù bên trái.


Dũng rút bình xịt hơi cay nồng độ cao – vũ khí tự vệ tước được từ cảnh sát bẩn trước đây – phun thẳng một luồng hơi cay nồng nặc vào mắt và mũi Hải Móm ở cự ly chưa đầy nửa mét.


"Á!!!" Hải Móm thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, khẩu K54 rơi khỏi tay nện xuống sàn gạch. Gã quỵ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đang bỏng rát như bị dội nước sôi.


Nhưng chính Dũng cũng hít phải một lượng nhỏ hơi cay hòa lẫn với khói hóa chất tẩy rửa. Lồng ngực anh thắt lại, phổi bị tổn thương do khói độc hỏa hoạn trước đó nay bị kích thích dữ dội, khiến anh ho khan sặc sụa. Nước mắt nóng hổi tràn ra từ con mắt phải duy nhất, tầm nhìn nhạt nhòa đi trong tích tấc.


Dũng nghiến chặt răng giữ vững ý chí sinh tồn. Anh nhảy lên, bám chặt hai tay vào khung sắt của cửa thông gió nhỏ nằm ở độ cao hai mét trên tường phòng lạnh. Cú kéo người đột ngột khiến vết thương vai trái bầm tím bị kéo căng tột độ, đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm vào xương tủy. Cơn đau dữ dội suýt chút nữa khiến anh buông tay ngã xuống, nhưng hình ảnh thi thể lạnh lẽo của Nam đã tiếp thêm cho anh một sự gan lì phi thường.


Dũng dùng lực bả vai phải còn lành lặn co người lên, đạp mạnh chân vào tường gạch men để lấy đà, rướn người chui qua khung thông gió hẹp và lao thẳng ra ngoài màn mưa bão đang gầm rú bên ngoài bệ tường.


Anh rơi xuống bãi cỏ sũng nước phía sau bệnh viện, toàn thân ướt sũng bùn đất bẩn. Dũng gượng dậy, bàn tay phải siết chặt ống nghiệm chứa mẫu máu khô của Nam giấu kín trong túi áo khoác gió lót sợi Kevlar. Anh đã lấy được chứng cứ sinh học đắt giá chứng minh Nam bị đầu độc trước khi chết.


Nhưng bên trong phòng lạnh nhà xác, tiếng gào thét điên cuồng của Hải Móm vẫn vang vọng qua khe cửa thông gió:


"Báo động toàn viện! Thằng thám tử mù một mắt đang giữ mẫu máu của Nam! Bắn chết nó cho tao!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!