Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lệnh Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số mười đi qua để lại một bầu không khí đặc quánh mùi phù sa ẩm ướt và mùi dầu máy khét lẹt trôi nổi trên mặt nước kênh Tẻ. Dưới khoang chiếc ghe dừa cũ kỹ của Tám Chèo, bóng tối ngột ngạt bao trùm lấy Nguyễn Tiến Dũng. Anh nằm co quắp, lọt thỏm giữa những chồng lá dừa khô xơ xác và những quả dừa xiêm vỏ sần sùi dính đầy bùn đất. Nước mưa hòa lẫn nước kênh đen ngòm rỉ qua những thớ gỗ mục của mạn ghe, thấm đẫm tấm lưng áo khoác gió đã sém rách của cựu thám tử, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm muộn miền nhiệt đới.


Nhưng cái lạnh ấy không thể dập tắt được ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong cơ thể anh. Dũng đang sốt. Cơn sốt cao li bì do nhiễm trùng từ vết thương đùi phải rách cơ đùi khâu sống mười hai mũi chỉ đen đã bị ngấm bùn đất bến cảng và nước kênh bẩn sưng tấy mưng mủ mủ vàng rỉ ra xối xả. Từng nhịp đập của mạch máu nơi đùi phải dội lên đại não như những nhát búa nện thẳng vào hệ thần kinh, khiến toàn thân anh co giật bần bật theo mỗi nhịp sóng vỗ vào mạn ghe. Bên hông trái, cánh tay trái hoàn toàn phế liệt do rách bao khớp nghiêm trọng vẫn được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi cáp dù, vô dụng buông thõng như một khúc gỗ chết.


Trong cơn mê sảng chập chờn, bóng tối trước mắt Dũng không còn là khoang ghe dật dờ mà biến thành một khoảng không gian nhạt nhòa hư ảo. Anh nhìn thấy cha mình—ông Nguyễn Tiến Hùng, người cảnh sát khu vực chính trực đã hy sinh mười năm trước. Ông đứng đó, khoác trên mình bộ sắc phục cũ kỹ đã bạc màu chỉ, gương mặt chữ điền cương nghị hằn lên những vết chân chim phúc hậu. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt ve mái tóc anh, bàn tay thô ráp sực mùi dầu máy và khói thuốc lá ấm áp lạ kỳ.


"Cha..." Dũng thầm gọi trong vô thức, khóe mắt phải rỉ ra một giọt nước mắt nóng hổi, hòa vào lớp muội than đen kịt bám đầy trên gò má. Anh muốn rướn người ôm lấy cha, nhưng ngay lập tức, gương mặt ông nhòe đi, thay thế bằng khuôn mặt đẫm máu của Lê Hoàng Nam trên cây cầu Calmette dưới làn mưa bão. Nam trừng mắt nhìn anh, đôi môi nhợt nhạt mấp máy không thành tiếng: *"Anh Dũng... tại sao... tại sao không cứu em?"*


*"Nam!"*


Dũng hét lên trong đại não, nhưng âm thanh thoát ra khỏi cửa miệng chỉ là một tiếng rên rỉ khàn đặc, yếu ớt bị tiếng gió rít qua khe vách ghe dừa nuốt chửng. Anh giật nảy mình tỉnh giấc, con mắt phải duy nhất trợn trừng trong bóng tối tù mù của lòng ghe. Hốc mắt trái trống rỗng dưới miếng che mắt bằng da đen rách góc giật thắt liên hồi, rỉ ra chất dịch đỏ mỏng rát buốt. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố gắng kìm nén một cơn ho khan xé phổi đang chực trào lên do di chứng phổi tổn thương nặng nề bởi khói độc hóa chất Napalm từ vụ cháy nhà trọ cũ.


Tiếng còi hú xe tuần tra bạt mạng vọng lại từ hai bên bờ kênh Tẻ, cắt đứt hoàn toàn những ảo ảnh mê sảng cuối cùng. Thứ âm thanh chát chúa, dồn dập ấy xé toạc màn đêm tĩnh lặng, dội vào tai phải của Dũng một cảm giác nguy kịch tột độ. Anh cố gắng dùng cánh tay phải duy nhất bấu chặt vào sàn gỗ ướt sũng của ghe, rướn người định ngồi dậy để tự kiểm tra vết thương ở đùi. Thế nhưng, ngay khi anh vừa dồn lực vào cơ đùi, một cơn đau buốt nhói tận xương tủy dội ngược lên khiến toàn thân anh mềm nhũn. Thể chất suy kiệt đến mức tối thiểu, Dũng ngã quỵ xuống sàn ghe gỗ, đầu đập nhẹ vào một quả dừa khô, thở dốc bất lực.


Nằm bất động dưới lớp lá dừa ngụy trang, Dũng run rẩy đưa bàn tay phải vào túi áo khoác gió sém rách. Ngón tay anh chạm vào chiếc ống nghiệm thủy tinh nhỏ chứa mẫu máu khô của Lê Hoàng Nam vẫn an toàn sát lồng ngực, bên cạnh chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc và chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB bọc trong bao cao su nhỏ. Những kỷ vật ấy là tất cả những gì anh còn lại, là bằng chứng thép duy nhất chứng minh cái chết của Nam là một vụ mưu sát có tổ chức bằng chất độc Halothane, chứ không phải tai nạn giao thông tự gây ra như biên bản giả lập của Cường Béo.


Dũng lách tay phải xuống thắt lưng, rút chiếc bộ đàm tuần tra của Hải Móm cướp được từ tập trước. Chiếc bộ đàm rỉ nước mưa bão nhưng dải đèn led xanh vẫn nhấp nháy yếu ớt. Anh áp sát loa bộ đàm vào tai phải, điều chỉnh núm xoay dải tần số vô tuyến của nhóm cảnh sát bẩn Quận 4. Tiếng rè rè nhiễu sóng vang lên, rồi một giọng nói lạnh lùng, khàn đặc phát ra, xé toạc sự im lặng của khoang ghe:


*"Thông báo khẩn cấp gửi toàn bộ các tổ tuần tra địa bàn Quận 4 và Quận 8. Đại tá Nguyễn Khắc Vũ vừa ký quyết định ban bố Lệnh truy nã đỏ toàn thành phố đối với đối tượng Nguyễn Tiến Dũng. Đối tượng là cựu thám tử điều tra hình sự, bị mù mắt trái, di chuyển khập khiễng do chấn thương đùi phải. Tội danh: mưu sát dã man Trung úy Trần Thế Hùng đang thi hành công vụ tại nhà kho số 7 cảng Khánh Hội. Đối tượng cực kỳ nguy hiểm, có vũ khí quân dụng và kỹ năng cận chiến thực chiến xuất sắc. Cho phép nổ súng tiêu diệt tại chỗ nếu đối tượng chống cự."*


Dũng nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kêu ken két. Lệnh truy nã đỏ. Nguyễn Khắc Vũ đã ra tay thần tốc, sử dụng quyền lực tuyệt đối của Trưởng phòng Cảnh sát Điều tra để bóp méo hoàn toàn sự thật, biến vụ tự vệ của anh thành một vụ mưu sát cảnh sát máu lạnh.


Tiếng bộ đàm tiếp tục rè rè, giọng nói của Hải Móm vang lên đầy hung hãn:


*"Hải Móm nghe đây. Đội đặc nhiệm phản ứng nhanh đã thiết lập các chốt chặn khóa cứng toàn bộ các tuyến đường bộ ra vào Quận 4 và Quận 8. Cầu Calmette, cầu Khánh Hội, cầu chữ Y đã bị phong tỏa hoàn toàn. Không một chiếc xe máy hay ô tô nào được qua lại mà không kiểm tra giấy tờ tùy thân. Ngoài ra, Đội Cảnh sát Điều tra hình sự Quận 4 đã ra lệnh đình chỉ công tác đối với Đại úy Phạm Hoài Nam để điều tra liên đới vì nghi ngờ chứa chấp đối tượng. Một tổ trinh sát chìm đã được bố trí giám sát ngầm 24/24 xung quanh ký túc xá trường Y của Nguyễn Minh Thư ở quê. Nếu thằng độc nhãn liên lạc với em gái, chúng ta sẽ tóm gọn."*


Nghe đến tên em gái, một luồng sát khí lạnh người bùng lên trong con mắt phải duy nhất của Dũng. Nguyễn Khắc Vũ không chỉ muốn dồn anh vào đường cùng, mà còn sẵn sàng dùng tính mạng và tương lai của Nguyễn Minh Thư—ranh giới nhân tính cuối cùng của anh—để ép anh phải lộ diện. Sự cô lập hoàn toàn. Hoài Nam bị đình chỉ, Minh Thư bị giám sát, tiệm khóa hẻm 240 đã bị niêm phong phong tỏa. Anh không còn bất kỳ đường lui nào ngoài ánh sáng.


"Dũng... con tỉnh chưa con?" Tiếng thì thầm trầm đục của Tám Chèo từ phía sau lái ghe vọng xuống qua khe hở của tấm vách gỗ ngăn khoang.


"Con tỉnh rồi, chú Tám..." Dũng khàn giọng đáp, cổ họng bỏng rát như có cát chà xát.


"Hải Móm đang dẫn đội bo bo tuần tra đường thủy rà soát gắt gao lắm. Nước sông đang chảy xiết do bão tan, ghe mình di chuyển chậm, dễ bị tụi nó ép vô bờ kiểm tra. Con ráng nằm im dưới đống lá dừa, có động tĩnh gì cũng không được lên tiếng nghe không?"


Dũng im lặng gật đầu trong bóng tối. Anh biết Hải Móm là kẻ láu cá và tàn tẫn, gã sẽ không bỏ qua bất kỳ chiếc ghe nào khả nghi trên sông đêm nay. Anh áp tai phải xuống sàn gỗ ghe, thính giác nhạy bén cực hạn bắt đầu hoạt động. Tiếng mưa bão rơi lộp bộp trên mái lá dừa hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào, nhưng nổi bật lên trên tất cả là một tiếng động cơ gầm rú từ xa.


Tiếng bô nổ giòn giã, dồn dập của chiếc bo bo tốc độ cao đang xé toạc mặt nước kênh Tẻ tiến lại gần.


"Chú Tám," Dũng thì thầm khẩn cấp qua khe vách. "Tụi nó tới rồi. Động cơ bo bo của Hải Móm. Chú đừng tăng tốc đột ngột, cứ giữ nhịp chèo bình thường nương theo dòng nước chảy xiết. Nếu chú chèo nhanh hơn, bọt nước tung lên sẽ làm tụi nó chú ý ngay lập tức."


"Ta biết rồi con. Cứ tin vào tay chèo của ta," Tám Chèo đáp, giọng điệu vẫn giữ được sự điềm tĩnh dạn dày sương gió của một người lái ghe buôn bán cả đời trên kênh rạch.


Tám Chèo ghì chặt chiếc dầm chèo bằng gỗ mun đen dẻo dai, khéo léo bẻ lái để chiếc ghe dừa trôi chậm rãi sát vào những rặng dừa nước tối tăm ven bờ kênh. Ông vơ thêm một nắm lá dừa khô lớn, phủ kín thêm lên phần hông và chân phải đang sưng tấy của Dũng, biến khoang ghe thành một đống nông sản bình thường không có dấu vết của người ẩn náu.


*RÙM... RÙM...*


Tiếng động cơ bo bo gầm rú dữ dội ngay sát bên hông ghe. Luồng sóng nước mạnh mẽ hất văng vào mạn thuyền, khiến chiếc ghe dừa chao đảo kịch liệt. Dũng nằm bất động dưới lớp lá dừa khô, tay phải siết chặt lấy chiếc hộp đồ nghề sửa khóa để giữ thăng bằng, tuyệt đối không để cơ thể di chuyển tạo ra tiếng động cơ học nào.


Một luồng ánh sáng trắng lóa, cực mạnh từ chiếc đèn pha công suất lớn trên bo bo tuần tra bất ngờ quét thẳng vào khoang ghe của Tám Chèo. Ánh sáng xuyên qua những khe hở nhỏ của lớp lá dừa, rọi sát vào miếng che mắt da đen của Dũng. Đồng tử mắt phải của anh co thắt dữ dội dưới sức nóng của luồng sáng. Anh nhắm nghiền mắt phải, nín thở hoàn toàn.


"Này! Ông già lái ghe kia! Đứng lại kiểm tra hành chính!" Tiếng gào thét của Hải Móm vang lên qua chiếc loa cầm tay, át cả tiếng gió rít bão tan.


Tám Chèo từ từ hạ dầm chèo xuống, gương mặt đen sạm vì nắng gió miền Tây hiện lên vẻ chất phác, lam lũ dưới ánh đèn pha cực mạnh chĩa thẳng vào mặt. Ông nheo mắt, lớn tiếng đáp lại bằng giọng Nam Bộ rổn rảng:


"Dạ nghe mấy thầy ơi! Tôi chèo ghe dừa từ Bến Tre lên giao cho chợ đầu mối Quận 4 mà gặp bão lớn quá, phải tấp vô rặng dừa lánh nạn nãy giờ. Có chuyện gì vậy mấy thầy?"


Chiếc bo bo tuần tra bọc thép lướt tới sát mạn ghe dừa. Hải Móm đứng ở mũi bo bo, sắc phục tuần tra sũng nước mưa, tay lăm lăm khẩu súng ngắn quân dụng K54 báng gỗ bóng loáng. Gã dùng ánh mắt ti hí quét nhanh một lượt khắp khoang ghe đầy dừa trái và lá dừa khô.


"Ghe của ông có chở người lạ nào không? Đêm nay có lệnh truy nã đỏ một gã thám tử mù sát nhân nguy hiểm đang trốn chạy dọc bờ kênh. Thấy gã là phải báo ngay, chứa chấp gã là đi tù mọt gọng nghe chưa?" Hải Móm hăm dọa, ngón tay trỏ đặt hờ trên vành cò súng.


"Dạ làm gì có người lạ nào thưa thầy! Ghe tôi chỉ có dừa trái với lá dừa khô lợp nhà thôi. Mưa bão vầy ai mà dám đi ké," Tám Chèo cười xòa, tay phải khéo léo dùng dầm chèo tì mạnh vào đáy kênh để giữ chiếc ghe không bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi va đập vào bo bo.


Hải Móm bước tới sát mép bo bo, cúi người dùng chiếc gậy tuần tra bằng thép gạt nhẹ vài lớp lá dừa khô ở khoang sau. Đầu gậy thép gạt trúng một quả dừa xiêm, tạo ra tiếng *cộc* khô khốc.


Ngay bên dưới lớp lá dừa cách đầu gậy sắt chưa đầy mười xăng-ti-mét, Dũng đang nằm rạp người sát sàn gỗ. Vết thương đùi phải rách cơ rỉ mủ bị lớp lá dừa nặng đè lên đau buốt đến mức mồ hôi lạnh của anh tuôn ra như tắm. Nhưng đáng sợ hơn cả là di chứng phổi ho khan kéo dài do khói độc hóa chất Napalm đang bùng phát dữ dội trong lồng ngực anh. Cổ họng anh ngứa rát, phế nang co thắt liên tục, một cơn ho xé phổi đang chực trào lên cửa miệng.


*Không được ho... tuyệt đối không được ho...*


Dũng cắn chặt môi phải đến mức bật máu tươi, vị sắt tanh nồng tràn đầy khoang miệng. Anh dùng bàn tay phải siết chặt lấy cổ áo khoác gió lót sợi Kevlar, gồng cứng cơ bụng để triệt tiêu hoàn toàn rung động của cơ ho. Lồng ngực anh căng phồng lên như một quả bóng sắp vỡ, hô hấp ngưng trệ hoàn toàn trong trạng thái nghẹt thở cực hạn.


"Cậu Hải, nhìn kỹ xem chỗ đống lá dừa khoang giữa có gồ ghề bất thường không?" Một gã cảnh sát bẩn trên bo bo chỉ tay về phía vị trí Dũng đang nằm ẩn nấp.


Hải Móm nhíu mày, định bước hẳn sang ghe dừa của Tám Chèo để lục soát kỹ hơn. Nhưng đúng lúc đó, dòng nước chảy xiết bão tan sát mép rạch bất ngờ cuộn lên một cơn sóng lớn do bo bo nổ máy lớn phía ngoài sông dội vào. Chiếc ghe dừa bị hất văng lệch đi một nhịp dài, suýt nữa làm Hải Móm mất thăng bằng ngã xuống dòng nước kênh đen ngòm hôi thối.


"Mẹ kiếp! Nước chảy mạnh quá!" Hải Móm chửi thề một tiếng, vội vàng bám chặt vào thành bo bo.


Tám Chèo nhanh trí chớp lấy thời cơ, dùng dầm chèo đẩy mạnh ghe lướt theo dòng nước chảy xiết ra xa bo bo: "Mấy thầy thông cảm, nước sông đêm bão dữ quá giữ ghe không nổi! Để tôi chèo nép vô bờ trong nha mấy thầy!"


Hải Móm nhìn chiếc ghe dừa trôi tuột đi trong bóng tối rặng dừa nước, gã tặc lưỡi đầy phiền muộn. Gã không muốn mất thời gian lục soát một chiếc ghe dừa rách nát giữa dòng nước chảy xiết nguy hiểm khi các Land Checkpoint trên bờ đang báo động có dấu vết khả nghi khác.


"Thôi bỏ đi! Cho ghe đi đi! Lo phong tỏa mấy chốt cầu Calmette với cầu chữ Y kìa! Thằng độc nhãn đi khập khiễng không thể bơi qua sông lớn được đâu!" Hải Móm ra lệnh cho tên lái bo bo quay đầu xe tuần tra hướng về phía trung tâm quận.


Chiếc bo bo tuần tra bẩn rú ga lớn, rẽ sóng lướt nhanh ra phía sông lớn, ánh đèn pha công suất lớn nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn sau các rặng dừa nước tối tăm.


Khi tiếng động cơ bo bo đã hoàn toàn chìm vào tiếng mưa gió, Dũng mới buông lỏng cơ hàm, phun ra một ngụm máu tươi đục ngầu do cắn rách môi phải. Anh ho rũ rượi, tiếng ho khan khò khè xé toạc sự im lặng của khoang ghe dừa, toàn thân run rẩy kịch liệt vì cơn sốt cao nhiễm trùng đùi phải bùng phát dữ dội sau thời gian nín thở cực hạn.


"Dũng! Con có sao không con?" Tám Chèo vội vàng buông dầm chèo, chui vào khoang ghe gạt bỏ lớp lá dừa khô nâng Dũng dậy.


"Con... con không sao... chú Tám..." Dũng khều thào, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, da thịt nóng rực như một khối than nung.


"Sốt cao quá! Vết thương đùi của con vỡ miệng khâu rồi, mủ vàng chảy ra nhiều lắm. Nếu không có thuốc kháng sinh mạnh khẩn cấp để cắt cơn sốt nhiễm trùng này, con sẽ không chịu nổi qua đêm nay đâu," Tám Chèo lo lắng tột độ khi sờ vào vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của Dũng.


Dũng gượng dùng tay phải bám vào thành ghe, mắt phải trừng trừng nhìn vào chiếc bộ đàm tuần tra vẫn đang phát ra tiếng rè rè rè nhiễu sóng trên sàn gỗ. Anh biết Hải Móm đã khóa chặt toàn bộ đường bộ, biến Quận 4 và Quận 8 thành một cái bẫy thép khổng lồ dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Khắc Vũ. Mọi ngả đường tìm đến phòng khám của bác sĩ Bình hay tiệm cầm đồ của Lê Quốc Bảo bằng đường bộ đều là tự sát.


Chỉ còn một con đường sống duy nhất: đường thủy kênh rạch chằng chịt của thành phố. Nhưng anh cần phải sống sót qua cơn sốt này trước đã. Thời gian của anh đang đếm ngược từng giờ, và bóng tối đêm bão vẫn đang cuộn chảy xiết dưới gầm cầu chữ Y lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!