Hiện Trường Bị Bóp Méo
Tiếng còi hú của đoàn xe tuần tra bạt mạng dội vang từ phía đầu đường Nguyễn Huệ, xé toạc màn mưa giông đen ngòm đang gào thét trên bầu trời cảng Khánh Hội. Ánh đèn pha công suất lớn từ những chiếc xe bồ câu trắng quét qua các khe hở của vách tôn rỉ sét nhà kho số 7, hắt lên những vệt sáng loang lổ, chập chờn như những bóng ma đang săn đuổi con mồi.
Nguyễn Tiến Dũng nằm sụp bên cạnh xác chết còn nóng hổi của Trần Thế Hùng. Máu từ động mạch cổ trái của gã trung úy biến chất vẫn phun ra thành từng dòng đỏ quạch, thấm đẫm nền bê tông sũng nước mưa lụt bẩn, hòa cùng thứ ozone nồng nặc của bão giông và mùi rỉ sét đặc trưng của bến cảng bỏ hoang. Lồng ngực Dũng phập phồng dữ dội, từng nhịp thở dốc kéo theo tiếng rít khò khè đau đớn từ phế nang bị tổn thương nặng nề do khói độc hóa chất Napalm từ vụ cháy nhà trọ cũ. Anh cố cắn chặt môi để nén một cơn ho khan đang chực trào lên.
Cơn đau từ đùi phải lúc này dội ngược lên đại não như một nhát búa nung đỏ nện thẳng vào hệ thần kinh. Vết thương rách cơ đùi khâu sống mười hai mũi chỉ đen đã bị nước lụt bẩn sũng bùn đất bến cảng thâm nhập sâu, gây mưng mủ nhiễm trùng nghiêm trọng. Lớp máu tươi hòa lẫn dịch vàng rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp băng gạc dính bùn, dán chặt vào thớ thịt đang co rút liên hồi dưới lớp quần jeans ướt sũng. Bên hông trái, cánh tay trái hoàn toàn phế liệt do rách bao khớp nghiêm trọng vẫn được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi cáp dù, vô dụng buông thõng.
"Phải đi... ngay lập tức..."
Dũng thầm thì trong cổ họng, giọng khàn đặc. Con mắt phải duy nhất của anh trừng trừng nhìn vào khoảng không tối tăm của nhà kho, cố gắng điều khiển cơ thể rệu rã đứng lên. Anh không thể để bản thân bị bắt giữ tại đây. Chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB giấu trong túi ngực trái—sát cạnh chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc—chính là mạng sống, là công lý cuối cùng của Lê Hoàng Nam mà anh phải bảo vệ bằng mọi giá.
Dũng dùng tay phải bấu chặt vào cạnh gồ ghề của thùng container số 4, lết thân thể tàn tạ đi khập khiễng về phía lối thoát hiểm phía sau nhà kho. Mỗi bước đi là một lần da thịt ở đùi phải rách toác thêm, rỉ máu đỏ quạch xuống nền đất bùn. Anh trườn qua khe hở của cánh cửa sắt khép hờ dẫn ra mép nước kênh Tẻ. Cơn bão cấp 10 giật liên hồi, những hạt mưa sắc lẹm như những nhát dao quất thẳng vào vết xước dài đang rỉ máu trên má phải của anh.
Tầm nhìn mắt phải của Dũng nhòe đi vì cơn sốt cao đang đốt cháy đại não. Khi bước chân chạm đến bãi sình lầy sát mép nước, đầu gối phải của anh khuỵu xuống hoàn toàn. Dũng ngã sấp mặt xuống vũng bùn hôi thối, nước kênh lạnh buốt tràn vào miệng, dập tắt chút hơi ấm cuối cùng trong cơ thể anh. Ý thức của cựu thám tử bắt đầu lịm dần dưới làn mưa xối xả.
Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, thính giác nhạy bén cực hạn của Dũng thu nhận một tiếng động cơ học rất nhỏ: tiếng mái chèo khua nhẹ nương theo dòng nước chảy xiết của kênh Tẻ. Một chiếc ghe dừa cũ kỹ, tối tăm lướt đi im lặng như một bóng ma trong đêm bão, từ từ áp sát mép bờ sình lầy.
"Dũng... Tiến Dũng phải không con?"
Một giọng nói trầm đục, mang đậm chất phác sông nước miền Tây vang lên qua màn mưa. Đó là Tám Chèo, người lái ghe dừa trung hậu trên kênh Tẻ. Nhận được ám hiệu khẩn cấp từ mạng lưới xe ôm đêm, ông đã túc trực sẵn ở bến đò từ nửa đêm. Nhìn thấy thân thể đầy máu và bùn đất của Dũng đang nằm bất động, Tám Chèo không một lời thừa thãi. Ông nhảy xuống bãi sình lầy ngập đến đầu gối, dùng đôi bàn tay gân guốc, khổng lồ của một người lao động sông nước cả đời để xốc nách Dũng lên.
Bằng sức mạnh phi thường của mình, Tám Chèo kéo lê Dũng lên khoang ghe dừa sũng nước. Ông khéo léo đặt Dũng nằm dưới lòng ghe hẹp, rồi dùng hàng chục lớp lá dừa khô và những trái dừa xanh ngụy trang phủ kín hoàn toàn thân thể đang run rẩy vì sốt cao của cựu thám tử.
"Nằm yên đó con. Có chết ta cũng đưa con thoát khỏi khúc sông này," Tám Chèo thì thầm, tay siết chặt chiếc dầm chèo bằng gỗ mun đen dẻo dai, dùng lực đẩy mạnh chiếc ghe lướt đi im lặng vào mê cung rạch nước tối tăm của kênh Tẻ, ngay trước khi ánh đèn pha xe tuần tra đầu tiên quét sáng rực cả bãi sình lầy phía sau.
***
Nửa giờ sau, bên trong nhà kho số 7 cảng Khánh Hội.
Tiếng giày da nện rầm rập trên nền bê tông ướt sũng. Ánh đèn pin chiến thuật quét dọc ngang qua các thùng container rỉ sét, rọi rõ hiện trường vụ án mạng kinh hoàng. Lực lượng cảnh sát tuần tra bẩn của nhóm Hải Móm đã phong tỏa toàn bộ khu vực, nhưng kẻ trực tiếp bước vào để tiếp quản hiện trường lại là Đại úy hình sự biến chất Cường Béo.
Cường Béo bước đi chậm rãi, thân hình mập mạp béo phệ của y chật căng trong bộ cảnh phục sẫm màu ẩm ướt. Da mặt y bóng nhẫy dầu mỡ, ánh mắt lờ đờ nhưng chứa đựng sự gian xảo tột cùng của một kẻ chuyên bẻ cong pháp lý. Y nhìn chằm chằm vào xác chết của Trần Thế Hùng đang quỵ sụp bên cạnh container vũ khí lậu.
"Báo cáo Đại úy, nạn nhân là Trung úy Trần Thế Hùng, bị cắt đứt động mạch cổ trái bằng một vật sắc nhọn. Hiện trường có dấu vết xô xát cự ly gần," một cảnh sát trẻ tuổi rụt rè báo cáo.
Cường Béo không đáp. Y quỳ xuống bên cạnh xác Hùng, ngón tay mập mạp lật nhẹ đầu gã trung úy quá cố. Vết cắt ở cổ Hùng rất ngọt, sắc bén, chứng tỏ hung thủ sử dụng một thứ vũ khí tự chế có độ bén cực cao. Ánh mắt Cường Béo đảo nhanh xuống đất, phát hiện ra chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng bị rỉ sét móp méo hoàn toàn phần đế đồng nằm lẫn trong vũng máu. Y lén lút dùng chiếc khăn tay bọc lấy chiếc huy hiệu, nhét nhanh vào túi quần trước khi các cảnh sát khác kịp nhìn thấy.
"Tất cả tụi bây đi ra ngoài phong tỏa vòng ngoài! Không có lệnh của tao, đứa nào dám bén mảng vào đây tao lột quân tịch ngay lập tức!" Cường Béo quát lớn, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền bẩn.
Khi cánh cửa sắt nhà kho đóng sập lại, chỉ còn một mình Cường Béo đối diện với xác chết. Y biết rõ nhiệm vụ của mình. Đại tá Nguyễn Khắc Vũ đã ra lệnh tối mật qua điện thoại: phải đóng hòm hồ sơ vụ án này thật nhanh, biến cái chết của Hùng thành một vụ mưu sát cảnh sát dã man để có cớ ban bố lệnh truy nã đỏ toàn thành phố, tiêu diệt Tiến Dũng một cách hợp pháp.
Cường Béo bắt đầu thủ đoạn thao túng hiện trường giả pháp lý một cách tỉ mỉ. Y dùng nhíp gắp chuyên dụng từ hộp khám nghiệm, lén lút nhặt sạch hai vỏ đạn 9mm của Hùng bắn ra trước đó cất vào túi. Thay vào đó, y rút từ trong hộp đựng tang vật dự phòng ra hai vỏ đạn rulo từ khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét của Lê Hoàng Nam mà y đã chuẩn bị sẵn từ kho tang vật bị lũng đoạn, ném xuống nền bê tông sát bên cạnh xác Hùng.
Y nhặt khẩu súng ngắn Colt Python mạ chrome của Hùng dưới đất lên. Khẩu súng đã bắn hết sạch sáu viên đạn. Cường Béo lấy khẩu súng rulo Colt Python cũ rỉ sét của Nam—vũ khí mà Dũng đã đánh rơi tại hiện trường trong cơn kiệt sức—lau sạch vết vân tay của Dũng bằng cồn y tế, rồi ép bàn tay lạnh ngắt của Hùng vào báng súng để tạo dấu vết sinh học giả.
Chưa dừng lại ở đó, để tạo ra chứng cứ thép chứng minh Dũng chủ động nổ súng ám sát cựu đồng nghiệp đang thi hành công vụ, Cường Béo quyết định thực hiện một hành vi tàn độc. Y dùng chính khẩu súng rulo của Nam, nạp vào một viên đạn dự phòng, rồi chĩa thẳng vào bả vai phải của xác chết Trần Thế Hùng ở cự ly chưa đầy mười xăng-ti-mét.
*ĐOÀNG!*
Tiếng nổ chát chúa dội vang trong không gian kín của nhà kho sắt rỉ sét, át cả tiếng sấm sét bên ngoài. Phát bắn giả lập cự ly gần tạo ra một vết thương xuyên phá mới trên bả vai Hùng, để lại những vệt muội than đen kịt bám trên thớ vải áo khoác da của gã. Góc đạn đi xéo từ trên xuống dưới, tạo ra hiện tượng giả định rằng Hùng bị bắn gục khi đang quỳ xuống cầu xin, biến vụ tự vệ của Dũng thành một vụ mưu sát máu lạnh.
Cường Béo mỉm cười tàn nhẫn. Y dùng khăn lau sạch khẩu súng rulo, đặt nó ngay ngắn bên cạnh bàn tay phải của Hùng, tạo hiện tượng như gã trung úy đã cố gắng nổ súng tự vệ trước khi chết.
Đúng lúc đó, cánh cửa sắt nhà kho đột ngột hé mở. Trung úy trẻ tuổi Lâm bước vào, tay cầm chiếc máy ảnh kỹ thuật số chuyên dụng của phòng kỹ thuật hình sự.
"Đại úy, tôi cần chụp ảnh cận cảnh vết thương ở cổ nạn nhân để lưu hồ sơ pháp y..." Lâm nói, ánh mắt anh chợt khựng lại khi nhìn thấy vết thương mới bốc khói trên bả vai Hùng và khẩu súng rulo rỉ sét nằm sai vị trí so với báo cáo ban đầu.
Lâm tiến lại gần, dùng đèn pin soi kỹ vùng cổ của Hùng. Anh phát hiện ra những vết bầm tím sâu ở vùng hầu họng, chứng tỏ Hùng đã bị khống chế bóp cổ cự ly gần trước khi bị cắt cổ, hoàn toàn mâu thuẫn với giả thuyết bị ám sát tầm xa bằng súng rulo.
"Đại úy Cường, vết thương này... có dấu vết xô xát giáp lá cà rất rõ. Và phát súng ở vai này có vết muội than bám dày, đây là phát bắn cự ly cực gần sau khi nạn nhân đã mất khả năng kháng cự..." Lâm ngẩng đầu lên, giọng nói run rẩy hoài nghi.
Cường Béo từ từ đứng dậy, thân hình đồ sộ của y đổ bóng đen ngòm xuống gương mặt của viên cảnh sát trẻ. Y bước lại gần, giật phắt chiếc điện thoại và máy ảnh trên tay Lâm, ném mạnh xuống nền bê tông sũng nước lụt.
*XOẢNG!*
Chiếc máy ảnh vỡ tan tành thành từng mảnh nhựa vụn.
"Cậu Lâm, cậu làm việc ở cái đồn này bao lâu rồi?" Cường Béo ghé sát tai Lâm, giọng nói trầm xuống đầy sát khí đe dọa. "Cậu muốn ngày mai sắc phục trên người mình bị lột sạch vứt vào sọt rác, hay muốn gia đình cậu ở quê gặp 'tai nạn giao thông' trên đường quốc lộ?"
Gương mặt Lâm tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Anh cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt bên hông nhưng không dám phản kháng tinh thần trước quyền lực bẩn của kẻ đứng đầu phòng khám nghiệm.
"Hiện trường vụ án này: đối tượng Nguyễn Tiến Dũng sử dụng súng rulo quân dụng cũ của Lê Hoàng Nam, phục kích bắn lén Trung úy Trần Thế Hùng khi gã đang tuần tra kiểm soát hàng lậu. Sau đó gã dùng dao cắt cổ nạn nhân một cách tàn bạo để cướp tài liệu. Cậu hiểu rõ biên bản khám nghiệm chưa?" Cường Béo lạnh lùng hỏi.
"Dạ... tôi hiểu thưa Đại úy," Lâm run rẩy đáp.
Cường Béo nhếch mép cười khinh bỉ. Y rút chiếc con dấu chức danh từ trong túi áo ra, đóng mạnh một nhát mực đỏ chót lên bản sao biên bản hiện trường giả lập vụ tai nạn Calmette và biên bản khám nghiệm tử thi vừa được ký khống.
Chứng cứ tự vệ thực tế của Dũng đã hoàn toàn bị xóa bỏ. Danh dự cảnh sát của anh bị hủy hoại vĩnh viễn dưới bàn tay nhào nặn bẩn thỉu của Cường Béo. Nguyễn Tiến Dũng giờ đây chính thức mang danh kẻ sát nhân máu lạnh giết hại đồng nghiệp thi hành công vụ.
***
Trong lúc hiện trường tại nhà kho số 7 đang bị bóp méo một cách trắng trợn, chiếc ghe dừa của Tám Chèo vẫn đang lầm lũi di chuyển dưới dòng nước kênh Tẻ đen ngòm, lộng gió bão.
Dưới khoang ghe chật hẹp, ngột ngạt sực mùi dừa mục và bùn đất sông nước, Dũng nằm co quắp dưới lớp lá dừa khô dày đặc. Cơn sốt nhiễm trùng đùi phải đã bùng phát mạnh mẽ, thiêu đốt cơ thể anh đến mức mê sảng. Trong cơn mơ màng chập chờn, anh nhìn thấy hình ảnh Lê Hoàng Nam đang đứng trên cầu Calmette dưới làn mưa bão mười năm trước, tay giơ cao chiếc huy hiệu cảnh sát chính trực và mỉm cười nhìn anh.
"Anh Dũng... hãy sống sót... đưa sự thật ra ánh sáng..."
Dũng giật mình tỉnh giấc, miệng thở dốc khò khè. Con mắt phải duy nhất của anh căng ra trong bóng tối của lòng ghe, tai phải nghe thấy tiếng động cơ bo bo của Hải Móm tuần tra bẩn vẫn đang gầm rú ngoài sông lớn. Anh biết, lệnh truy nã đỏ toàn thành phố sắp được ban bố chính thức, dồn anh vào đường cùng sinh tử không lối thoát.
Anh lách tay phải vào túi ngực áo khoác gió rách bươm, bấu chặt lấy chiếc ống nghiệm thủy tinh nhỏ chứa mẫu máu khô của Lê Hoàng Nam—bằng chứng khoa học duy nhất chứng minh Nam bị đánh thuốc mê Halothane trước khi chết—vẫn đang nằm an toàn sát lồng ngực anh.
"Nam... anh sẽ không đầu hàng..." Dũng thầm thề trong bóng tối, trước khi chìm sâu vào cơn hôn mê lo âu li bì dưới tiếng mưa bão nện liên hồi lên mái ghe gỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!