Phán Quyết Dưới Mưa Giông
Hùng quay người lại, họng súng Colt Python mạ chrome chĩa thẳng vào hốc mắt phải duy nhất của Dũng, ngón tay gã từ từ siết cò.
*ĐOÀNG!*
Tia lửa súng ngắn bùng lên xé toạc màn đêm u tối của nhà kho số 7. Ánh sáng chớp tắt trong tích tắc ấy rọi rõ gương mặt tàn nhẫn, kiêu ngạo của Trần Thế Hùng và vệt nước mưa bắn tung tóe quanh nòng súng.
Theo bản năng sinh tồn của một cựu thám tử lão luyện, Dũng đã chủ động đổ người về phía bên phải ngay khi nghe tiếng búa gõ kim hỏa chuyển động cơ học cực nhỏ. Anh chấp nhận ngã rạp xuống nền bê tông sũng nước lụt bẩn, để mặc cho toàn bộ phần thân bên phải va đập mạnh xuống đất. Viên đạn chì cỡ .357 Magnum lướt xé gió qua sát vành tai Dũng, găm thẳng vào cánh cửa sắt gỉ sét phía sau tạo nên một tiếng *boong* chát chúa, quật tung những mảng rỉ sét bay lả tả.
"Khục... khục..."
Cú ngã mạnh khiến lồng ngực Dũng chấn động dữ dội. Di chứng phổi ho khan kéo dài do hít phải khói độc hóa chất Napalm từ vụ cháy nhà trọ cũ lập tức bùng phát. Dũng phải nghiến chặt răng, dùng bàn tay phải bấu chặt vào gờ bê tông ướt sũng để nén cơn ho xé phổi, không để tiếng thở dốc làm lộ vị trí chính xác của mình trong bóng tối.
Cơn đau từ đùi phải lúc này dội lên như một nhát búa nung đỏ nện thẳng vào đại não. Vết thương đùi phải rách cơ đùi khâu sống mười hai mũi chỉ đen đã bị nước lụt bẩn sũng bùn đất bến cảng thâm nhập sâu, gây mưng mủ nhiễm trùng nặng nề hơn. Từng thớ thịt quanh vết rách sưng tấy, nóng rực đối lập gay gắt với làn nước mưa lạnh buốt đang xối xả tràn qua khe hở mái tôn dột nát. Thể chất suy giảm nghiêm trọng khiến tầm nhìn mắt phải của anh bắt đầu xuất hiện những vệt mờ ảo, nhưng Dũng biết mình không được phép ngất đi lúc này. Lời thề đòi nợ máu cho Lê Hoàng Nam vẫn đang rực cháy trong lồng ngực anh.
Bên hông trái, cánh tay trái hoàn toàn phế liệt do rách bao khớp nghiêm trọng vẫn được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi cáp dù để tránh đung đưa làm mất thăng bằng. Mọi hành động sinh tử của anh lúc này đều đè nặng lên cánh tay phải duy nhất và thính giác nhạy bén.
"Một phát," Dũng thầm đếm trong đầu, lưng áp chặt vào góc thép rỉ sét của thùng container số 4.
Tiếng bước chân của Trần Thế Hùng nện rầm rập trên nền bê tông ướt sũng tiến lại gần. Tiếng đế giày da đắt tiền của gã dẫm lên những vũng nước lụt tạo ra âm thanh *bẹp bẹp* đều đặn, xen lẫn tiếng rít ghê rợn của gió bão giật cấp 10 đang nện liên hồi lên mái tôn nhà kho bỏ hoang.
"Dũng! Mày lết được đến tận đây tao cũng nể cái độ lì của mày đấy!" Giọng Hùng vang lên xấc xược, dội vào các vách container sắt rỉ sét tạo nên những tiếng vang u uất. "Nhưng một thằng què, một thằng chột không súng không đạn như mày thì làm được gì? Thằng Nam trẻ khỏe, chính trực là thế tao còn bẻ cổ nó dễ dàng như bẻ một cành củi khô, thì loại phế thải hết thời như mày trụ được mấy giây dưới họng súng của tao?"
*ĐOÀNG!*
Phát súng thứ hai nổ vang. Viên đạn găm nát góc container số 4, chỉ cách bả vai phải của Dũng chưa đầy mười xăng-ti-mét. Những mảnh thép rỉ sét văng ra găm trúng má phải của anh, làm vết xước dài cũ rách sâu thêm, rỉ máu đỏ tươi hòa cùng nước mưa lạnh buốt.
"Hai phát," Dũng vẫn im lặng, nhắm nghiền mắt phải trong vòng ba giây để kích hoạt tối đa thính giác.
Trong bóng tối mịt mùng của nhà kho mất điện, mọi âm thanh thực địa đều được phóng đại trong đại não Dũng. Anh lọc bỏ tiếng gió bão gào thét trên mái tôn, tiếng tôn rách va đập chan chát, chỉ tập trung vào tiếng thở dốc tự phụ của Hùng và hướng di chuyển của họng súng Colt Python mạ chrome.
"Mày đang trốn ở đâu? Sau thùng sắt này đúng không?"
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hùng nã liên tiếp hai phát đạn bắn áp chế vào hai bên góc container số 4 hòng dồn Dũng vào góc chết không thể di chuyển. Những mảnh gỗ từ hòm hàng lậu vỡ vụn bay lả tả trong không trung. Làn đạn Colt Python cực mạnh càn quét qua không gian chật hẹp, ép góc Dũng đến mức anh phải co rúm người, dùng báng khẩu súng rulo Colt Python cũ rỉ sét hết sạch đạn của Nam giắt sau lưng làm vật che chắn tạm thời cho vùng gáy.
"Bốn phát," Dũng lạnh lùng đếm. Cổ tay phải của anh siết chặt lấy chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng rỉ sét mài sắc cạnh nằm trong lòng bàn tay. Cạnh đồng bén ngót cứa nhẹ vào da thịt lòng bàn tay anh rỉ máu, nhưng cảm giác đau đớn ấy lại giúp anh giữ được sự tỉnh táo cuối cùng dưới cơn sốt cao.
Hùng đang tiến sát. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy năm mét. Dũng biết rõ kết cấu của khẩu Colt Python mạ chrome mà Hùng đang cầm—đó là khẩu súng ổ xoay tiêu chuẩn chỉ chứa tối đa sáu viên đạn. Gã đã bắn bốn phát, nghĩa là chỉ còn lại đúng hai cơ hội nổ súng trước khi phải nạp đạn.
Để dụ Hùng bắn tiếp, Dũng dùng tay phải quờ lấy một thanh sắt rỉ sét nằm dưới đất, dùng hết sức ném mạnh về phía container số 5 đối diện.
*XOẢNG!*
Tiếng kim loại va đập mạnh vang dội trong nhà kho.
"Chết đi thằng chột!"
*ĐOÀNG!*
Hùng lập tức xoay người nổ súng bắn thẳng vào hướng tiếng động ở container số 5. Viên đạn xuyên thủng vách sắt, để lại một lỗ thủng rực sáng ánh chớp bão.
"Năm phát," Dũng khẽ nhếch môi phải rỉ máu. Chỉ còn một phát cuối cùng.
Nhưng Hùng là một cảnh sát hình sự thực chiến lão luyện, gã chợt nhận ra mình vừa bị lừa bởi đòn đánh lạc hướng thô sơ. Gã khựng lại, không nổ súng bừa bãi nữa. Tiếng búa gõ ổ đạn xoay nhẹ nghe *tách* một tiếng lạnh lùng trong không gian câm lặng của nhà kho.
"Mày nghĩ tao hết đạn rồi hả Dũng?" Hùng cười gằn, bước đi chậm rãi hướng thẳng về phía container số 4. "Viên cuối cùng này, tao sẽ găm thẳng vào cái hốc mắt chột của mày!"
Hùng thò đầu qua góc container số 4, họng súng Colt Python mạ chrome chĩa thẳng vào mặt Dũng ở cự ly chưa đầy hai mét.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Dũng không hề né tránh. Anh trừng trừng con mắt phải duy nhất nhìn thẳng vào nòng súng tối đen của kẻ thù.
*ĐOÀNG!*
Phát đạn thứ sáu vang lên đanh thép. Viên đạn bắn sượt qua vành tai phải của Dũng, xé rách một mảng da tai rỉ máu đỏ tươi, tiếng nổ cực lớn ở cự ly quá gần gây chấn động mạnh hốc tai bên trái, khiến đầu óc Dũng ong ong, mất thăng bằng trong tích tấc.
Nhưng Hùng đã hết đạn.
Tiếng *tách* khô khốc của ổ đạn xoay không vang lên phát súng nào nữa. Hùng biến sắc, gã vội vàng lùi lại một bước, tay trái thò vào túi áo khoác da định rút thiết bị nạp đạn nhanh (speedloader) để nạp thêm súng.
"Ba giây," Dũng gầm lên trong lòng.
Anh không để cho Hùng có cơ hội nạp đạn. Bất chấp cơn đau xé thịt từ đùi phải rách toác cơ đùi, Dũng dùng chân phải làm trụ đạp mạnh xuống đất, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể lao vút ra khỏi góc khuất container.
Dũng áp sát Hùng trong phạm vi chưa đầy một cánh tay, áp dụng "Kỹ thuật Cận chiến khóa khớp Vịnh Xuân" bằng tay phải duy nhất. Anh chộp lấy cổ tay cầm súng của Hùng, dùng lực cổ tay cực mạnh bẻ ngược khớp tay gã ra phía sau hòng tước đoạt khẩu Colt Python mạ chrome.
"Mày què một tay mà đòi đấu cận chiến với tao?" Hùng gầm lên phẫn nộ.
Sức mạnh cơ bắp của một thủ lĩnh thực chiến biến chất giúp Hùng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Gã dùng bả vai vạm vỡ húc mạnh vào ngực Dũng, đồng thời vung cánh tay trái tự do lên, dùng báng thép nặng trịch của khẩu Colt Python mạ chrome đập mạnh một nhát chí mạng thẳng xuống bả vai trái đang bị phế liệt và buộc chặt sát hông của Dũng.
*RẮC!*
Tiếng xương khớp va đập khô khốc vang lên đau đớn. Nhát đập báng súng tàn bạo của Hùng đánh trúng hồng tâm vết thương cũ, làm rách toác bao khớp bả vai trái của Dũng một lần nữa. Cơn đau tột cùng như một luồng điện cao thế chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân Dũng run rẩy kịch liệt, đôi mắt phải lóa lên những vệt trắng xóa. Anh quỵ sụp cả hai đầu gối xuống nền bê tông sũng nước mưa bẩn, miệng phun ra một ngụm máu tươi dính đầy muội than.
"Chết đi thằng phế vật!" Hùng sneer tàn ác, gã giơ cao khẩu súng Colt Python mạ chrome lên, chuẩn bị nện nhát búa quyết định vào đỉnh đầu Dũng để kết liễu cuộc đời anh.
Nhưng Hùng đã quá kiêu ngạo. Gã không hề biết rằng, cú ngã quỵ của Dũng chính là một đòn feint chiến thuật dã chiến cuối cùng để đưa Hùng vào góc mù hoàn hảo.
Trong khoảnh khắc Hùng vung tay lên cao lộ ra vùng cổ trống trải không có giáp bảo vệ, Dũng dùng bàn tay phải đang giấu dưới lồng ngực rút nhanh chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng rỉ sét mài sắc cạnh bên ra.
Anh dồn tất cả chút sức tàn và lòng căm hận tích lũy suốt mười năm qua vào cánh tay phải duy nhất, thực hiện chiêu thức "Nhất Kích Đoạt Hồn" dứt khoát.
Dũng rướn người lên, đâm thẳng cạnh mài sắc bén của chiếc huy hiệu rỉ sét vào góc động mạch cổ bên trái của Trần Thế Hùng.
*PHỰT!*
Lưỡi đồng thau bén ngót cắt đứt ngọt lịm qua thớ thịt cổ gã trung úy biến chất. Máu tươi từ động mạch cổ phun ra thành một tia mỏng, nóng hổi, bắn thẳng vào miếng che mắt bằng da đen và gương mặt đẫm nước mưa của Dũng.
Hùng trợn trừng hai mắt, khẩu súng Colt Python mạ chrome rơi khỏi tay gã, nện xuống nền bê tông tạo nên tiếng động cơ học khô khốc. Gã lảo đảo thối lui vài bước, hai tay ôm chặt lấy cổ họng đang phun máu xối xả, nhưng dòng máu đỏ quạch vẫn không ngừng trào ra qua các kẽ ngón tay.
Gã quỵ xuống bên cạnh container vũ khí lậu, thân hình vạm vỡ co giật liên hồi dưới làn nước mưa xối xả dột xuống từ mái tôn.
Dũng lết thân thể kiệt quệ của mình đến bên cạnh gã, tay phải vẫn siết chặt chiếc huy hiệu rỉ sét đẫm máu. Anh nhìn thẳng vào con mắt đang mờ đục dần của kẻ đã sát hại Lê Hoàng Nam.
Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Hùng không hề tỏ ra sợ hãi. Gã nhìn Dũng, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng dần co rút lại thành một nụ cười máu lạnh đầy tàn nhẫn. Gã cố gắng thốt ra những lời trăn trối khàn đặc, lẫn lộn tiếng bong bóng máu nghẹn ứ nơi cổ họng:
"Mày... mày nghĩ... mày giết được tao... là đòi lại được công lý cho thằng Nam sao? Khục... Mày chỉ là... một con tốt thí... Mày sẽ không bao giờ... thoát khỏi cái bóng... của người đứng đầu... hội kín... Lão Vũ... lão ấy..."
Tiếng rộc rộc nghẹn ngào vang lên trong cổ họng Hùng rồi tắt hẳn. Đôi mắt gã trợn trừng vô hồn, dán chặt vào khoảng không tối tăm của nhà kho bỏ hoang. Trần Thế Hùng đã chết.
Dũng đứng sững sờ giữa làn mưa giông bão lớn, lời trăn trối cuối cùng của Hùng như một gáo nước đá dội thẳng vào đại não đang sốt cao của anh.
*Lão Vũ? Đại tá Nguyễn Khắc Vũ - người thầy cũ đáng kính của mình chính là kẻ đứng sau tất cả sao?*
Cơn sốt cao li bì kết hợp chấn thương vai trái đau đớn tột độ khiến Dũng lảo đảo, khuỵu sụp xuống bên cạnh xác chết của Hùng. Đúng lúc đó, từ phía xa ngoài bến cảng, tiếng còi hú dồn dập của hàng chục xe tuần tra bạt mạng bắt đầu vọng lại, ánh đèn pha công suất lớn của cảnh sát bẩn đang quét qua những bức tường tôn rách nát của nhà kho số 7, tiến sát phong tỏa toàn bộ lối thoát duy nhất của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!