Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đêm Bão Ở Cảng Khánh Hội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lớn cấp 10 đổ bộ vào thành phố, biến màn đêm Sài Gòn thành một lòng chảo nước khổng lồ gầm rú. Từng luồng gió rít xé toạc những tấm tôn cũ nát, quật gãy những nhánh cây bàng cổ thụ dọc tuyến đường ven sông Quận 4. Dưới chân cầu Calmette, nước sông Sài Gòn dâng cao ngập ngụa, đen ngòm và cuộn sóng dữ dội, liên tục vỗ vào những mảng tường bê tông rạn nứt của khu cảng container bỏ hoang.


Nguyễn Tiến Dũng lết thân thể tàn tạ của mình qua những vũng nước lụt ngập đến đầu gối. Cơn sốt cao do nhiễm trùng vết thương đùi phải đang thiêu đốt đại não anh như một lò than đỏ rực. Mỗi bước đi khập khiễng là một lần thớ cơ đùi bị kéo căng đột ngột, rách toác hoàn toàn mười hai mũi khâu chỉ đen dã chiến mà bác sĩ Bình đã khâu sống trước đó. Máu tươi hòa lẫn dịch mủ vàng nhạt rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp băng gạc dính bùn đất bẩn, dán chặt vào lớp quần jeans bạc màu ướt sũng. Sự buốt nhói dội ngược từ đùi phải lên tận đỉnh đầu khiến Dũng nhiều lần suýt quỵ ngã xuống bãi sình lầy sát mép nước.


Cánh tay trái của anh hoàn toàn phế liệt, bao khớp bị rách nghiêm trọng sau cú ngã từ tầng cao công trường dở dang lúc nãy, giờ đây được buộc chặt vào thắt lưng bằng một sợi cáp dù để tránh việc nó đung đưa tự do làm mất thăng bằng. Vết xước dài đỏ quạch trên má phải bị đá dăm găm trúng vẫn đang rỉ máu tươi, rát buốt mỗi khi những hạt mưa bão sắc lẹm quất thẳng vào mặt. Con mắt trái trống rỗng dưới miếng che da đen rách góc liên tục giật thắt, ép con mắt phải duy nhất còn lại của anh phải căng ra hết cỡ qua màn nước mưa trắng xóa.


Nhưng Dũng không dừng lại. Lời đe dọa thách thức cuối cùng của Trần Thế Hùng trước khi bỏ chạy khỏi công trường vẫn vang vọng trong đầu anh, lấn át cả tiếng sấm sét nổ vang trời:


"Mày có giỏi thì lết xác xuống đó mà đòi nợ máu cho thằng Nam!"


Hùng đang ở cảng Khánh Hội. Gã đang điên cuồng chuẩn bị tẩu tán container vũ khí lậu tại nhà kho số 7 trước khi lực lượng thanh tra Bộ Công an kịp phong tỏa địa bàn. Dũng biết, đây là cơ hội duy nhất và cũng là cuối cùng để anh thực hiện lời thề đòi lại công lý cho người cộng sự trẻ Lê Hoàng Nam. Khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng anh lúc này hoàn toàn trống rỗng, không còn một viên đạn quân dụng nào. Vũ khí duy nhất anh cầm chắc trong lòng bàn tay phải lúc này chính là chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng bị rỉ sét một góc của Nam, cạnh bên đã được mài sắc bén như một lưỡi dao găm.


Anh nương theo bóng tối của những khối container khổng lồ chồng chất lên nhau như những ngôi mộ sắt rỉ sét, tiến sâu vào địa phận của Nghiệp đoàn bốc xếp Cảng Khánh Hội. Nơi đây biệt lập hoàn toàn với khu dân cư, không có một bóng đèn đường nào hoạt động do cơn bão đã làm sập hệ thống lưới điện trung thế của khu cảng. Sự mất điện hoàn toàn này lại là một lợi thế chiến thuật vô giá đối với Dũng.


Dũng nhắm nghiền mắt phải trong vòng năm giây, hít một hơi thật sâu để kích hoạt "Ngưỡng thích nghi bóng tối". Khi anh mở mắt ra, đồng tử mắt phải giãn nở cực đại dưới màn đêm ẩm ướt, giúp anh định vị được cấu trúc không gian xung quanh chỉ qua những quầng sáng lờ mờ phản chiếu từ mặt nước lụt. Thính giác nhạy bén cực hạn của anh bắt đầu hoạt động, lọc bỏ tiếng gió bão gầm rú gào thét trên mái tôn để tìm kiếm những tiếng động cơ học bất thường.


Dũng lướt đi lặng lẽ giữa các khe hẹp của container. Làn nước mưa xối xả liên tục trút xuống từ các rãnh thép, tạo thành kỹ thuật "Xóa Dấu Chân Mưa" tự nhiên, lập tức xóa sạch mọi vết bùn đất rỉ ra từ đế giày khập khiễng của anh. Anh tiếp cận bức tường tôn rách nát của nhà kho số 7 từ góc mù bên phải.


Nhà kho số 7 là một pháo đài bê tông cũ nát rộng hàng ngàn mét vuông, mái tôn rách nát tạo ra tiếng va đập chan chát chói tai dưới sức gió giật cấp 10. Dũng khập khiễng di chuyển đến cửa hông của nhà kho. Anh đưa tay phải ra, định dùng bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế để xâm nhập im lặng. Nhưng khi ngón tay chạm vào khe cửa, anh phát hiện ra cánh cửa hông đã bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt phi 16 bản dày, hàn chết từ bên trong.


*Thất bại rồi. Cửa hông không thể mở.*


Dũng nhíu mày, cơn đau nhức nhối ở hốc mắt trái rỉ máu lại nhói lên. Anh buộc phải thay đổi chiến thuật, quay ngược lại hướng cửa chính của nhà kho. Lối đi duy nhất lúc này là cửa sắt gỉ sét khép hờ phía trước, nhưng nơi đó chắc chắn có người canh gác.


Dũng nép mình sát vào vách container rỉ sét sát mép cửa chính. Qua khe hở rộng chưa đầy mười xăng-ti-mét, thính giác nhạy bén của anh thu nhận tiếng bước chân nặng nề nện trên nền bê tông sũng nước. Một bóng người cao lớn bước ra từ bóng tối của hiên nhà kho. Đó là Long Sẹo, tay chân đắc lực của Đại Búa tại khu vực cảng biển. Gương mặt gã bị một vết chém dài từ tai xuống cằm làm biến dạng tởm lợm dưới vành mũ lưỡi trai sụp xuống, mái tóc nhuộm vàng úa sũng nước mưa. Tay gã lăm lăm một thanh tuýp sắt mài nhọn hoắt dài hơn một mét, ánh mắt hung hãn liên tục quét qua khoảng sân trống trước nhà kho.


Dũng áp tai sát vách container, nhịp tim của anh bắt đầu tăng nhanh do ảnh hưởng của cơn sốt cao và sự căng thẳng tột độ. Anh nhắm mắt, hít thở thật chậm bằng mũi, tập trung tinh thần để ép nhịp tim giữ vững dưới mức 80 nhịp/phút. Anh không được phép ho khan. Di chứng phổi ho khan do khói độc hóa chất từ vụ cháy nhà trọ cũ đang chực trào lên cổ họng, Dũng phải dùng tay phải bịt chặt miệng để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động thở dốc.


Khoảng cách giữa Dũng và Long Sẹo chỉ còn chưa đầy ba mét. Long Sẹo gõ nhẹ thanh tuýp sắt xuống nền bê tông tạo ra những tiếng *coong coong* khô khốc xé tai. Gã đang tuần tra rất cẩn thận, không hề có dấu hiệu lơ là.


Dũng tính toán nhanh. Cánh tay trái phế liệt buộc sát hông khiến anh không thể thực hiện đòn khóa khớp hai tay thông thường. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất để hạ gục Long Sẹo trong im lặng bằng tay phải, trước khi gã kịp nổ súng hoặc hét lên báo động cho Hùng bên trong.


Dũng chờ đợi. Đúng lúc một luồng gió bão cực mạnh giật sập một mảng tôn rách ở nóc nhà kho đối diện, tạo ra một tiếng động rầm trời át đi mọi âm thanh thực địa, Dũng hành động.


Anh lướt ra khỏi góc tối container như một bóng ma độc nhãn. Bước chân khập khiễng của anh di chuyển cực nhanh sát mép tường từ góc mù bên trái của Long Sẹo. Trước khi gã kịp nhận ra sự thay đổi của luồng không khí, Dũng đã áp sát sát lưng đối thủ.


Dũng vung cánh tay phải cơ bắp cuồn cuộn ra phía trước, thực hiện kỹ thuật "Khóa Thở Im Lặng". Anh siết chặt bắp tay phải vào khí quản của Long Sẹo, đồng thời dùng trọng lượng cơ thể rướn mạnh lên, nhấc bổng gót chân gã lên khỏi mặt đất để triệt tiêu hoàn toàn lực kháng cự cơ bắp của gã.


Long Sẹo trợn trừng mắt hoảng loạn, thanh tuýp sắt mài nhọn rơi xuống nền đất không gây tiếng động nhờ bãi bùn lầy lội dưới chân. Gã giãy giụa điên cuồng, hai tay cào cấu liên tục vào cánh tay phải của Dũng hòng thoát thân. Móng tay gã cào rách da tay Dũng rỉ máu tươi. Cơn đau từ bả vai trái phế liệt bị kéo căng khiến Dũng nghiến răng đến mức bật máu môi phải, nhưng lực siết của tay phải anh không hề lỏng đi một li.


Một giây. Ba giây. Năm giây.


Sự kháng cự của Long Sẹo yếu ớt dần. Mặt gã đỏ bừng lên rồi chuyển sang xám xịt do thiếu oxy trầm trọng. Đến giây thứ sáu, cơ thể vạm vỡ của gã hoàn toàn lịm đi, buông thõng vô dụng trong vòng tay siết chặt của Dũng.


Dũng lặng lẽ thả xác Long Sẹo xuống đống cát xây dựng sát mép container, nhặt thanh tuýp sắt mài nhọn ném sâu vào bụi dừa nước ven sông để xóa sạch dấu vết vũ khí. Anh đứng tựa lưng vào vách sắt cửa kho, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa bão chảy ròng ròng khắp cơ thể suy kiệt.


Dũng đưa tay phải ra, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sắt gỉ sét khép hờ của nhà kho số 7 bước vào trong.


Không gian bên trong nhà kho rộng lớn và tối tăm lạnh lẽo, sực mùi dầu máy rò rỉ, mùi muối biển mặn chát và mùi sắt thép rỉ sét lâu ngày. Tiếng gió bão gầm rú rít qua các khe hở bê tông dội vang tạo nên những âm thanh u uất rợn người. Ánh sáng duy nhất hắt ra từ góc cuối nhà kho là một bóng đèn neon cũ kỹ treo lơ lửng trên trần cao, chập chờn phát ra những tiếng vo ve nhức óc và thứ ánh sáng vàng vọt tù mù.


Dưới quầng sáng neon mờ ảo đó, một chiếc container màu xanh lá cây đậm dán nhãn niêm phong giả của Nghiệp đoàn bốc xếp Cảng Khánh Hội đang mở toang cửa. Bên trong lộ ra những hòm gỗ thưa chứa đầy các loại súng trường tấn công và súng ngắn quân dụng cũ rỉ sét.


Đứng sừng sững bên cạnh chiếc container vũ khí lậu đó chính là Trần Thế Hùng. Gã mặc chiếc áo khoác da đen đắt tiền sũng nước mưa, tay phải siết chặt lấy khẩu súng ngắn rulo Colt Python mạ chrome bóng loáng. Ánh sáng neon phản chiếu lên gương mặt cương nghị đầy vết sẹo nhỏ của gã, hắt ra một luồng sát khí tàn độc và kiêu ngạo tột cùng.


Hùng không quay đầu lại, nhưng gã dường như đã nghe thấy tiếng rít nhẹ của cánh cửa sắt gỉ sét. Gã nở nụ cười máu lạnh, ngón tay trỏ đặt hờ trên cò khẩu Colt Python mạ chrome bóng loáng:


"Tao biết mày sẽ lết xác đến đây mà, Dũng. Thằng thợ khóa độc nhãn tàn tật cứng đầu."


Dũng bước ra khỏi bóng tối của những chồng hàng hóa đổ nát, khập khiễng tiến về phía ánh đèn neon mờ ảo. Anh dùng tay phải siết chặt lấy chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng rỉ sét mài sắc cạnh trong túi áo khoác gió lót Kevlar, con mắt phải duy nhất sáng quắc rực lên luồng sát khí quyết tử lạnh người. Trận quyết chiến sinh tử cuối cùng của Cấp 1 chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!