Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Quy Tắc Ba Giây Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt khi Nguyễn Tiến Dũng rời dốc cầu Calmette. Anh gửi Lê Hoàng Vy lánh tạm vào một tiệm cơm tấm quen thuộc của người quen cũ đầu hẻm Quận 4, dặn cô bé tuyệt đối không được ra ngoài cho đến khi anh quay lại. Tiết lộ cuối cùng của Vy về thứ mà Lê Hoàng Nam giấu sau bức ảnh kỷ niệm tại phòng làm việc cũ như một mồi lửa ném thẳng vào tâm trí đang căng thẳng của cựu thám tử. Anh không thể chờ đến ngày mai. Trong thế giới ngầm này, chậm trễ một giờ đồng hồ đồng nghĩa với việc chứng cứ có thể bị tiêu hủy vĩnh viễn dưới danh nghĩa một cuộc dọn dẹp hành chính thông thường.


Dũng đi bộ dưới làn mưa xối xả, chiếc áo khoác gió sẫm màu lót sợi Kevlar sũng nước, nặng trĩu trên bả vai trái đang thâm tím sau trận cận chiến với đám đòi nợ thuê của Đại Búa. Di chứng của vết thương cũ ở đùi phải râm ran nhức nhối theo từng bước đi khập khiễng của anh trên vỉa hè sũng nước. Trụ sở Công an Quận 4 cũ hiện ra trước mắt anh như một khối bê tông sơn vàng ố cũ kỹ, nằm im lìm dưới những rặng cây bàng cổ thụ đang vặn mình trong gió bão. Những ô cửa sổ kính mờ tối đen hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù từ những hành lang vắng lặng ca trực đêm.


Dũng dừng lại ở góc tối đối diện cổng đồn, kéo sụp vành mũ lưỡi trai để che đi miếng che mắt bằng da đen rách góc. Con mắt phải duy nhất của anh quét nhanh qua hệ thống tường rào cao chăng dây kẽm gai. Trực ban cổng gác đang rụt cổ trong chiếc áo mưa măng-tô dày, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Dũng biết rõ quy luật của đồn này hơn bất kỳ ai. Anh đã có mười năm cống hiến ở đây trước khi bị tước quân tịch một cách tàn nhẫn. Lối vào chính diện là bất khả thi. Anh phải sử dụng đường thông gió bán hầm phía sau – nơi dẫn trực tiếp lên khu vực lưu trữ hồ sơ cũ và các phòng làm việc hành chính.


Anh lách qua khe hở của bức tường tôn rào chắn công trình đang thi công sát hông đồn. Nước mưa xối xả dội từ mái tôn xuống rầm rập, che giấu hoàn toàn tiếng động cơ học từ bước chân khập khiễng của anh. Dũng quỳ xuống bãi bùn nhão nhoét sát chân tường bán hầm, đưa bàn tay phải thô ráp vào túi áo khoác rút ra bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế làm từ thép lò xo chịu lực cao. Ngón tay anh khẽ chạm vào thanh gạt mỏng dính, cảm nhận độ lạnh của thép lò xo.


Lối thông gió bán hầm được bảo vệ bởi một tấm lưới sắt dày và một ổ khóa treo Việt Tiệp kiểu cũ. Dũng nhắm nghiền mắt phải trong năm giây để kích hoạt Ngưỡng thích nghi bóng tối, để thính giác nhạy bén hoàn toàn làm chủ không gian xung quanh. Anh đút thanh gạt và kim móc vào hộc khóa.


Tiếng mưa rơi rầm rập ngoài cửa sổ kính lớn của đồn cảnh sát là tấm màn chắn âm thanh hoàn hảo, át đi những tiếng động cơ khí nhỏ nhất. Dũng không dùng mắt để nhìn. Anh cảm nhận độ nảy của từng viên bi đồng bên trong ruột khóa thông qua độ rung cực nhỏ truyền qua đầu kim gạt bằng thép lò xo dẻo dai.


*Viên bi thứ nhất nảy. Viên thứ hai kẹt nhẹ. Viên thứ ba nảy.*


Khớp ngón tay phải của anh hơi run lên do lực phản hồi của lò xo khóa quá chặt. Một vết xước nhỏ ở đầu ngón trỏ rỉ máu do cạnh sắc của kim thép cứa vào, nhưng Dũng không hề phân tâm. Nhịp tim của anh được giữ vững ở mức dưới tám mươi nhịp mỗi phút. Chỉ sau đúng năm giây, một tiếng "clack" cơ học giòn giã vang lên trong lòng bàn tay anh. Ổ khóa treo bật mở không một tiếng động dư thừa. Dũng lách người qua khung sắt thông gió hẹp, trườn vào lòng bán hầm tối tăm, sực mùi giấy mốc và ẩm ướt.


Khi đã lọt vào bên trong hành lang tầng lửng dẫn lên phòng làm việc cũ của Nam, Dũng nép sát thân mình gầy guộc vào góc tường bê tông tối tăm. Phía trên đầu anh, một chiếc camera giám sát dạng vòm đang xoay quét liên tục một góc hành lang.


Dũng bắt đầu đếm nhịp trong đầu. Đây là Quy tắc Ba giây bóng tối mà anh đã thuộc nằm lòng từ thời còn huấn luyện trinh sát đặc nhiệm. Chiếc camera vòm này mất đúng mười hai giây để hoàn thành một chu kỳ xoay quét từ trái sang phải, và có chính xác ba giây góc chết tuyệt đối ở góc quay cực đại bên trái trước khi nó đảo chiều xoay ngược lại.


*Một.* Dũng nín thở, cơ thể bất động như tượng đá sát mép tường.


*Hai.* Đèn hồng ngoại của camera quét qua vách tường sát bên hông anh, để lại một dải sáng đỏ mờ nhạt nhòa.


*Ba.* Camera chạm góc xoay cực đại.


Ngay lập tức, Dũng lướt đi. Bước chân khập khiễng của anh chuyển động cực nhanh nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào trên nền gạch đá mài lạnh ngắt. Anh lướt qua khoảng trống hành lang dài năm mét, nép mình vào hốc cửa phòng làm việc cũ của Nam đúng vào giây thứ ba, ngay khi chiếc camera vòm bắt đầu đảo chiều xoay ngược lại phía sau. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, khói thở mỏng bốc lên trong không khí lạnh lẽo của đồn cảnh sát ca trực đêm.


Phòng làm việc cũ của Lê Hoàng Nam đã bị niêm phong tạm thời bằng một dải băng giấy trắng dán chéo qua khe cửa gỗ. Dũng đưa tay sờ nhẹ lên dải băng niêm phong. Nó đã bị rách một góc từ trước, chứng tỏ đã có kẻ lén lút đột nhập vào đây trước anh để lục lọi tìm kiếm chứng cứ. Dũng rút bộ dụng cụ bẻ khóa tự chế ra một lần nữa. Khóa cửa phòng làm việc là loại khóa tay gạt cơ học thông thường. Anh chỉ mất đúng ba giây để vô hiệu hóa chốt khóa, khéo léo đẩy cửa lách người vào bên trong rồi khép hờ cửa lại để tránh ánh sáng hành lang lọt vào.


Không gian bên trong phòng tối om, sực mùi sổ sách cũ và bụi bặm lâu ngày không có người dọn dẹp. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn cao áp ngoài đường xuyên qua màn mưa bão tạt vào cửa sổ kính, hắt lên bức tường đối diện những vệt sáng loang lổ như những bóng ma di động. Dũng di chuyển chậm rãi sát mép bàn làm việc, mắt phải quét nhanh lên bức tường bê tông sơn vàng ố.


Bức ảnh kỷ niệm của hai người vẫn treo ở đó. Đó là tấm ảnh chụp chung giữa anh và Nam mười tám tháng trước, khi cả hai vừa triệt phá thành công một vụ án cướp giật lớn ở cảng Khánh Hội. Trong ảnh, Nam cười rạng rỡ, tay khoác vai người đàn anh thám tử tàn tật của mình với niềm tin yêu tuyệt đối.


Dũng bước lại gần, bàn tay thô ráp khẽ nhấc nhẹ khung ảnh gỗ ra khỏi chiếc đinh sắt găm trên tường. Phía sau khung ảnh, dán chặt vào phần bìa cứng bằng một lớp băng keo đen, là một vật thể nhỏ màu đen hình chữ nhật.


Đó là chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB.


Tim Dũng đập mạnh một nhịp. Anh dùng đầu ngón tay khéo léo bóc lớp băng keo đen, lấy chiếc thẻ nhớ ra ngoài. Chiếc thẻ nhớ nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh ngắt nhưng chứa đựng toàn bộ danh sách liên lạc ngầm và các cuộc gọi mã hóa của nhóm cảnh sát bẩn thuộc hội Phán Quyết Quận 4. Đây chính là chiếc chìa khóa vạch trần bộ mặt thật của Trần Thế Hùng trước pháp luật.


Đột nhiên, thính giác cực nhạy của Dũng bắt được tiếng bước chân nện đều đặn trên nền gạch đá mài từ phía hành lang bên ngoài. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của giày da cảnh sát tuần tra trực ban đêm đang tiến lại gần.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Dũng lập tức treo khung ảnh trở lại vị trí cũ trên đinh sắt, di chuyển không tiếng động lùi sâu vào góc tối dưới gầm chiếc bàn làm việc bằng gỗ dày của Nam. Anh hạ thấp nhịp thở xuống mức tối thiểu, ép sát cơ thể sũng nước vào hông bàn gỗ, tay phải khẽ chạm vào báng khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng để phòng hờ tình huống xấu nhất. Anh không muốn nổ súng trong đồn cảnh sát để tránh kích hoạt báo động đỏ toàn diện, nhưng nếu bị dồn vào đường cùng, anh buộc phải chiến đấu.


Tiếng bước chân khựng lại ngay trước cửa phòng làm việc cũ của Nam.


Cánh cửa gỗ khẽ kẹt một tiếng nhỏ khi bị đẩy nhẹ từ bên ngoài. Ánh sáng vàng vọt từ hành lang lọt vào phòng qua khe cửa hé mở, kéo dài một bóng người cao lớn, thô đậm đổ dài trên nền nhà.


Người đàn ông bước vào phòng không bật đèn. Gã di chuyển chậm rãi trong bóng tối, tiếng giày da nện nhẹ trên sàn. Gã không dùng đèn pin quét lùng sục, chứng tỏ gã biết rõ phòng này không có người trực ban. Gã bước đến bên cửa sổ kính lớn, rút ra một bao thuốc lá sờn cũ, bật lửa quẹt một tiếng "xoạch". Ánh lửa xanh nhạt nhòa từ chiếc bật lửa ga hắt lên gương mặt phong trần đầy những vết tàn nhang và ánh mắt trầm buồn u uất của gã.


Đó là Đại úy Phạm Hoài Nam – Đội phó Hình sự Công an Quận 4, người bạn học cùng khóa Học viện Cảnh sát của Dũng.


Hoài Nam rít một hơi thuốc sâu, khói thuốc trắng mờ ảo bay lơ lửng trong không khí tối tăm của căn phòng. Gã đứng im lặng nhìn ra màn mưa bão trắng xóa ngoài cửa sổ, bả vai thô đậm hơi khòm xuống dưới áp lực nặng nề của sự cô lập trong đơn vị.


Khoảng lặng kéo dài ba mươi giây nghẹt thở. Dũng nằm im dưới gầm bàn, mắt phải nhìn đăm đăm vào đôi giày da của Hoài Nam chỉ cách anh chưa đầy hai mét. Anh có thể nghe rõ tiếng thở dài thườn thượt của người bạn học cũ hòa lẫn với tiếng mưa xối xả ngoài cửa kính.


Đột ngột, Hoài Nam khẽ xoay người lại phía bàn làm việc. Gã dụi tắt điếu thuốc lá dở dang vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh đặt trên bàn, giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc vang lên phá vỡ sự im lặng của căn phòng:


"Ra đi, Dũng. Tôi biết ông đang ở dưới đó."


Toàn bộ cơ thể Dũng đông cứng lại trong một tích tấc. Tay phải anh siết chặt báng khẩu súng rulo Colt Python, ngón trỏ đặt sát vòng cò. Anh đã tính toán sai điều gì? Tiếng bước chân khập khiễng của anh đã để lại dấu vết nước mưa trên nền gạch đá mài hành lang, hoặc Hoài Nam đã phát hiện ra dải băng niêm phong cửa bị xê dịch cơ học.


"Tôi không muốn rút súng với ông." Hoài Nam nói tiếp, hai tay gã vẫn đút sâu vào túi quần sơ mi kẻ sọc sờn cũ, hoàn toàn không có ý định chạm vào chiếc còng số 8 bằng thép hay khẩu súng ngắn K54 giắt bên hông. "Nhưng nếu gã khác bước vào đây ca trực đêm nay, ông sẽ không có đường thoát ra khỏi Quận 4 đâu."


Dũng từ từ buông báng súng ngắn rulo ra. Anh lách người ra khỏi gầm bàn gỗ, đứng thẳng dậy trong bóng tối góc phòng. Miếng che mắt bằng da đen và vết sẹo dài kéo qua mắt trái của anh hiện rõ dưới ánh sáng nhạt nhòa từ cửa sổ hắt vào. Hai cựu thám tử, hai người bạn học cùng khóa Học viện Cảnh sát năm xưa, nay đứng đối mặt nhau ở hai đầu chiến tuyến công lý.


"Ông phát hiện ra tôi từ lúc nào?" Dũng hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng không một chút dao động.


"Từ lúc ông lướt qua góc camera vòm ở hành lang." Hoài Nam khẽ lắc đầu, nụ cười buồn bã hiện lên trên gương mặt phong trần. "Quy tắc Ba giây bóng tối của ông cũ rồi, Dũng ạ. Hệ thống camera mới của đồn đã được nâng cấp lên loại cảm biến chuyển động góc quét rộng từ tháng trước. Chỉ có điều, tôi đã lén tắt cảnh báo tự động trên máy chủ trực ban của tôi mười phút trước khi ông thâm nhập vào bán hầm."


Dũng khựng lại một nhịp. Sự giúp đỡ ngầm từ Hoài Nam là điều anh không hề tính toán đến trong kế hoạch đột nhập mạo hiểm này.


"Tại sao ông lại giúp tôi?" Dũng gặng hỏi, ánh mắt phải sắc lạnh như chim ưng chĩa thẳng vào mắt Hoài Nam. "Tôi bây giờ là một kẻ tàn tật bị tước quân tịch, can thiệp bất hợp pháp vào một vụ án mạng đã đóng hồ sơ pháp lý."


"Vì tôi không tin Nam tự sát do phê thuốc." Hoài Nam bỗng bước lên một bước, giọng nói gã run lên vì phẫn nộ dồn nén bấy lâu nay. Gã chỉ tay vào chiếc còng số 8 giắt bên hông. "Tôi là Đội phó Hình sự, nhưng tôi bị cô lập hoàn toàn trong cái đồn này kể từ khi Trần Thế Hùng và nhóm cảnh sát bẩn của hắn nắm quyền kiểm soát dòng tiền bảo kê sòng bạc ngầm. Tôi biết Nam bị mưu sát bịt đầu mối, nhưng tôi không có chứng cứ vật lý để lật ngược biên bản khám nghiệm giả của Cường Béo."


Hoài Nam nhìn chằm chằm vào túi áo khoác của Dũng – nơi anh vừa cất chiếc thẻ nhớ SanDisk 32GB.


"Ông đã tìm thấy thứ Nam giấu đúng không?" Hoài Nam hỏi, giọng thì thầm đầy căng thẳng.


Dũng im lặng trong ba giây, cân nhắc ranh giới bảo mật thông tin trước khi khẽ gật đầu:


"Chiếc thẻ nhớ mã hóa chứa danh sách liên lạc ngầm của hội Phán Quyết Quận 4."


"Nghe tôi đây, Dũng." Hoài Nam tiến lại gần sát bên anh, đặt bàn tay to bản lên bả vai phải của Dũng, giọng nói khẩn thiết. "Trần Thế Hùng đã phát hiện ra việc chiếc thẻ nhớ bị biến mất khỏi danh sách tang vật chính quy. Hắn đang điên cuồng điều động nhóm tuần tra bẩn của Hải Móm rà soát toàn bộ các tiệm sửa khóa và nhà trọ trong quận để tìm ông. Ông phải rời khỏi đây ngay lập tức trước khi ca tuần tra tiếp theo đi qua hành lang này trong vòng hai phút tới."


Hoài Nam dứt lời, khéo léo lách người ra cửa sổ, kéo rèm che kín để tạo khoảng trống tối tăm cho Dũng rút lui qua đường thông gió bán hầm phụ.


"Hoài Nam..." Dũng dừng lại trước khe cửa thông gió, quay đầu nhìn người bạn học cũ. "Cảm ơn ông."


"Đừng cảm ơn tôi." Hoài Nam quay lưng lại phía anh, giọng nói trầm buồn lọt thỏm giữa tiếng bão giông gầm rú bên ngoài cửa sổ kính. "Hãy đưa sự thật ra ánh sáng. Đòi lại công lý cho Nam. Đó là điều duy nhất giữ tôi không xé nát bộ cảnh phục này ngay đêm nay."


Dũng không nói thêm lời nào. Anh lách người qua cửa thông gió bán hầm, trượt nhanh xuống bãi bùn đất nhão nhoét sát hông đồn cảnh sát dưới làn mưa xối xả. Nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt anh, làm dịu đi cơn đau nửa đầu dữ dội đang giật lên bần bật nơi hốc mắt trái rỉ máu mỏng.


Anh lẩn nhanh vào mê cung các con hẻm tối tăm ngập nước của Quận 4, bàn tay phải siết chặt chiếc thẻ nhớ SanDisk 32GB trong túi áo khoác gió lót sợi Kevlar. Anh đã lấy được vật chứng cốt lõi của vụ án, nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.


Nửa tiếng sau, Dũng tìm đến một bốt điện thoại công cộng bỏ hoang mái tôn dột nát sát bờ kênh Tẻ để tránh mưa. Dưới ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc khắc hình hoa sen của cha, anh cẩn thận kết nối chiếc thẻ nhớ SanDisk vào một thiết bị đọc thẻ cầm tay cũ kỹ mà anh mượn từ tiệm cầm đồ của Lê Quốc Bảo.


Con mắt phải duy nhất của Dũng chăm chú nhìn vào màn hình tinh thể lỏng nhỏ xíu của thiết bị đọc thẻ.


Hàng chữ đỏ lòm đột ngột hiện lên, nhấp nháy liên tục đầy thách thức trên màn hình mờ tối:


*ERROR: DATA ENCRYPTED. AES-256 BIT KEY REQUIRED. 3 ATTEMPTS REMAINING BEFORE SELF-DESTRUCT.*


Chiếc thẻ nhớ chứa danh sách liên lạc ngầm của hội Phán Quyết đã bị khóa chặt bởi một thuật toán mã hóa phức tạp bậc nhất của phòng kỹ thuật nghiệp vụ sở cảnh sát. Một cựu thám tử mù một mắt chỉ quen bẻ khóa cơ học như Dũng hoàn toàn không thể tự giải mã bằng các phương pháp thông thường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!