Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bẫy Phản Bội Tại Công Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Quả lựu đạn cay lăn lông lốc trên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ, xì ra luồng khói trắng mù mịt sực mùi bỏng rát phả thẳng vào hốc mắt phải duy nhất của Nguyễn Tiến Dũng.


Cơn bỏng rát ập đến như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào võng mạc. Mắt phải của Dũng lập tức chảy nước ròng ròng, tầm nhìn nhòe đi thành những quầng sáng loang lổ. Di chứng phổi ho khan kéo dài do hít phải khói độc hóa chất từ vụ cháy nhà trọ cũ lập tức bùng phát. Lồng ngực anh thắt chặt, tiếng ho khò khè nghẹn ứ nơi cổ họng. Dũng biết, nếu hít thêm một ngụm khói này nữa, phế quản của anh sẽ co thắt hoàn toàn và anh sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ.


Không một giây do dự, Dũng dùng bàn tay phải đang siết chặt Tiến Vàng kéo mạnh gã chủ tiệm vàng mập mạp đổ ập xuống sàn. Anh dùng thân hình hộ pháp của Tiến Vàng làm tấm lá chắn sống, che chắn hướng cửa chính nơi Hải Móm và nhóm tuần tra bẩn đang túc trực. Tay trái của Dũng, vốn đã phế liệt hoàn toàn do rách bao khớp nghiêm trọng từ những trận chiến trước, lúc này được buộc chặt vào thắt lưng bằng sợi cáp dù, vô dụng buông thõng. Mọi hành động sinh tử chỉ còn trông chờ vào cánh tay phải duy nhất.


"Hải Móm! Đừng bắn! Nó ném lựu đạn cay vào đây rồi! Tôi chết mất!" Tiến Vàng gào khóc, thân hình mập mạp giãy giụa dưới sức ghì của Dũng.


"Câm miệng!" Dũng khàn giọng quát, áp sát tai phải xuống mặt sàn để lắng nghe tiếng bước chân ngoài cửa.


Giữa tiếng mưa bão gầm rú cấp 10 xối xả vào mái tôn tiệm vàng, thính giác nhạy bén của cựu thám tử độc nhãn thu nhận một tiếng động cơ xe máy gầm rú từ phía đầu phố Hoàng Diệu. Tiếng xích xe lạch cạch khô khốc và tiếng bô nổ giòn giã của một chiếc Wave tàu cũ nát đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.


*ẦM!*


Chiếc xe máy Wave cũ nát hỏng đầu yếm của Trần Văn Tiến—cựu cảnh sát ma túy bị sa thải oan nay làm tài xế xe ôm công nghệ—lao thẳng qua cánh cửa kính đã vỡ vụn của tiệm vàng. Chiếc xe trượt dài trên sàn gạch men sũng nước mưa, tạo ra một vệt lửa xẹt điện chói mắt từ chân chống sắt mài xuống nền nhà. Sự xuất hiện điên cuồng và bất ngờ của Tiến khiến Hải Móm và toán tuần tra bẩn giật mình dạt sang hai bên để tránh cú tông trực diện.


"Dũng! Lên xe! Nhanh!" Tiến gào lên qua lớp mũ bảo hiểm sờn rách, tay trái bóp chặt phanh, tay phải liên tục vê ga khiến khói xả đen kịt phun ra mù mịt, hòa cùng làn khói lựu đạn cay tạo nên một màn sương hỗn loạn.


Dũng lập tức buông Tiến Vàng ra. Anh dùng chân phải đạp mạnh vào bục bê tông quầy thu ngân để lấy đà, rướn thân hình khập khiễng lao về phía yên sau chiếc xe máy. Vết thương đùi phải khâu 12 mũi chỉ đen bị kéo căng đột ngột, thớ cơ rách toác ra xối xả rỉ máu tươi thấm đẫm lớp quần jeans bạc màu. Cơn đau buốt nhói dội ngược lên đại não khiến Dũng suýt chút nữa ngã quỵ, nhưng ý chí sinh tồn sắt đá buộc anh phải nghiến răng chịu đựng. Anh dùng tay phải bấu chặt vào bờ vai của Trần Văn Tiến.


Tiến lập tức nhả côn, chiếc Wave tàu rú ga điên cuồng, quay ngoắt 180 độ rồi lao vút ra ngoài màn mưa trắng xóa của đêm bão, để lại phía sau tiếng chửi rủa điên cuồng và loạt đạn K54 bắn vu vơ của Hải Móm găm vào không trung.


Chiếc xe máy lách qua những con hẻm tối tăm, ngập nước lụt của Quận 4. Nước mưa bão lạnh buốt xối xả vào má phải của Dũng, làm vết xước dài do mảnh kính vỡ cường lực văng trúng lúc nãy rách sâu thêm, rỉ máu đỏ tươi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống cằm. Dũng ôm chặt hộp đồ nghề sửa khóa chứa tập biên lai giao dịch rửa tiền của tiệm vàng Tiến Vàng sát vào lồng ngực trái, nơi chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc của cha anh đang nằm im lìm như một tấm bùa bảo mệnh.


Sau gần hai mươi phút lạng lách qua các ngõ ngách chằng chịt, Tiến dừng xe dưới mái hiên dột nát của một nhà kho bỏ hoang sát bờ kênh Tẻ. Tiến tắt máy xe, cởi mũ bảo hiểm ra, để lộ gương mặt gầy gộc, râu quai nón lởm chởm sũng nước mưa. Anh nhìn Dũng, ánh mắt đầy lo ngại khi thấy vết thương đùi phải của bạn cũ đang chảy máu không ngừng.


"Mày chảy nhiều máu quá, Dũng. Vết khâu rách hết rồi. Cứ thế này mày sẽ chết vì mất máu trước khi tìm thấy thằng Hùng đấy," Tiến trầm giọng nói, tay rút từ trong cốp xe ra một cuộn băng keo điện và một chiếc khăn lau dầu bẩn.


"Tao chưa chết được," Dũng khàn giọng đáp, bấu chặt tay vào yên xe để giữ thăng bằng khi bước xuống. Chân phải của anh hoàn toàn tê dại, đi đứng khập khiễng mất cân bằng rõ rệt. "Biên lai rửa tiền đã lấy được. Nhưng tao cần tọa độ chính xác của container vũ khí lậu tại bến cảng trước khi thằng Hùng kịp tẩu tán. Chỉ có một kẻ nắm giữ thông tin đó lúc này."


"Toàn Lùn?" Tiến cau mày. "Gã môi giới thông tin chợ đen đó không đáng tin đâu. Gã ăn tiền hai đầu. Tao nghe giang hồ đồn Trần Thế Hùng đã treo thưởng năm trăm triệu cho cái đầu độc nhãn của mày. Toàn Lùn sẽ bán đứng mày ngay khi có cơ hội."


"Tao biết," con mắt phải duy nhất của Dũng sáng quắc lên dưới vành mũ sụp xuống. "Nhưng tao không còn thời gian. Hải Móm đã phong tỏa đường bộ. Nếu không lấy được tọa độ container đêm nay, Hùng sẽ biến mất cùng số vũ khí đó vào rạng sáng. Tao phải đánh cược."


Dũng rút chiếc điện thoại cũ nát rỉ nước mưa ra, bấm một dãy số vô danh. Đầu dây bên kia bắt máy sau ba nhịp chuông. Giọng nói nhút nhát, gian xảo của Toàn Lùn vang lên qua tiếng rè rè của sóng yếu:


"Alo? Ai đó?"


"Nguyễn Tiến Dũng đây," Dũng lạnh lùng nói. "Mày biết tao muốn gì. Tọa độ container vũ khí lậu của Hùng ở cảng Khánh Hội."


Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, chỉ có tiếng gió rít qua điện thoại. Sau đó, Toàn Lùn hạ thấp giọng, thì thầm: "Anh Dũng... anh vẫn còn sống à? Thằng Hùng đang lùng sục anh điên cuồng đấy. Tôi có tài liệu tọa độ gốc của chuyến hàng lậu đó. Nhưng tôi không thể giao dịch qua mạng. Thằng Hùng đang kiểm soát toàn bộ hệ thống số. Gặp tôi ở Dự án chung cư dở dang ven sông Quận 4. Đi một mình thôi. Đúng một giờ sáng. Không có tài liệu này, anh có xuống cảng cũng chỉ làm mồi cho cá."


"Được. Đúng một giờ," Dũng cúp máy, không để Toàn Lùn kịp nói thêm lời nào.


Trần Văn Tiến bước đến, giữ chặt vai phải của Dũng: "Để tao đi với mày. Đây rõ ràng là một cái bẫy."


"Không," Dũng gạt tay Tiến ra, ánh mắt kiên định. "Mày đã cứu tao một mạng ở tiệm vàng rồi, Tiến. Nếu mày đi cùng, Hải Móm sẽ lần ra mày và tước đi chút hy vọng hoàn lương cuối cùng của mày. Giữ chiếc xe máy này, lánh mặt đi trong vài tiếng tới. Đây là trận chiến của riêng tao."


Tiến nhìn thẳng vào mắt Dũng, nhận ra sự gan lì bất khuất của người thám tử năm xưa không hề thay đổi. Anh thở dài, giao chiếc mũ bảo hiểm cho Dũng: "Cẩn thận. Thằng Toàn Lùn là một con cáo bẩn."


Dũng không nói gì, anh quay lưng, khập khiễng bước đi vào màn mưa đêm ngột ngạt, hướng về phía dự án chung cư bỏ hoang ven sông Quận 4.


***


Dự án chung cư dở dang ven sông Quận 4 hiện ra trong đêm bão như một bộ xương khổng lồ bằng bê tông cốt thép trần trụi. Mười lăm tầng lầu chưa hoàn thiện đứng sừng sững bên mép nước sông Sài Gòn lộng gió. Những thanh sắt phi 20 rỉ sét chĩa thẳng lên bầu trời đen kịt như những ngọn giáo gãy. Nước mưa xối xả tràn qua các sàn bê tông không tường bao, đổ xuống các hố móng sâu hoắm tạo thành những vũng nước bẩn đen ngòm, ngập ngụa rác rưởi và muội than.


Dũng khập khiễng bước qua hàng rào tôn rách nát của công trường. Con mắt phải duy nhất của anh quét nhanh qua không gian trống trải đầy chướng ngại vật. Khắp nơi chỉ có tiếng gió bão gầm rú rít qua các khe hở bê tông và tiếng mái tôn va đập chan chát. Cơn đau từ vết thương đùi phải đang rỉ máu xối xả làm đầu óc anh bắt đầu choáng váng do mất máu và sốt cao. Má phải rỉ máu tươi rát buốt, nhưng thính giác nhạy bén của anh vẫn căng ra hết cỡ.


"Toàn Lùn! Tao đến rồi. Bước ra đi!" Dũng quát lớn, giọng nói bị tiếng bão nuốt chửng một nửa.


Từ sau một cột bê tông lớn ở tầng trệt, bóng dáng thấp lùn của Toàn Lùn bước ra. Gã mặc chiếc áo khoác gió rộng thùng thình sũng nước, tay cầm một chiếc phong bì thư màu nâu ngập nước. Gương mặt gã gian xảo đầy vẻ lo lắng, đôi mắt hí đảo liên tục xung quanh.


"Anh Dũng... anh đi một mình thật à?" Toàn Lùn hỏi, giọng run rẩy.


"Tài liệu đâu?" Dũng bước tới một bước, chân phải khập khiễng rõ rệt.


Toàn Lùn lùi lại một bước, đưa chiếc phong bì ra phía trước: "Đây... tọa độ nằm trong này. Nhưng anh Dũng... anh đừng trách tôi nhé. Thời buổi này, tiền bạc mới là công lý thực sự."


Dũng lập tức nhận ra điều bất thường trong giọng nói của Toàn. Thính giác của anh nghe thấy tiếng sột soạt của vải áo khoác da và tiếng kim loại va chạm từ các góc tối phía sau các cột bê tông.


*Có phục kích.*


"Toàn! Mày—"


Chưa kịp để Dũng dứt lời, Toàn Lùn đã ném chiếc phong bì xuống đất rồi lập tức lộn nhào, lùi nhanh vào bóng tối sâu thẳm của hành lang công trình dở dang.


Cùng lúc đó, ánh đèn pin công suất lớn từ khắp các góc tối đồng loạt bật sáng, rọi thẳng vào gương mặt độc nhãn của Dũng. Bước ra từ sau cột bê tông là Trần Thế Hùng, gã mặc chiếc áo khoác da đen đắt tiền sũng nước mưa, tay cầm khẩu súng ngắn rulo Colt Python mạ chrome bóng loáng chĩa thẳng vào ngực Dũng.


Đi sau Hùng là mười tay súng hung hãn thuộc băng đòi nợ thuê Đại Búa, tay lăm lăm súng ngắn và dao găm dã chiến. Chúng nhanh chóng tản ra theo đội hình bán nguyệt, khóa chặt mọi lối thoát của Dũng hướng ra bờ sông.


"Mày dai nhách như đỉa vậy, Dũng," Hùng nở nụ cười tàn độc, ánh mắt sắc lạnh lộ rõ vẻ kiêu ngạo. "Mày nghĩ mày lấy được biên lai rửa tiền ở tiệm vàng là có thể lật đổ được tao sao? Hôm nay, tao sẽ tiễn mày đi gặp thằng Nam dưới sông Sài Gòn này. Để xem công lý của mày có cản được đạn không!"


Dũng đứng sừng sững giữa làn mưa xối xả. Khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng anh lúc này hoàn toàn không còn một viên đạn nào. Cánh tay trái phế liệt buộc chặt vào hông khiến anh không thể thực hiện bất kỳ đòn cận chiến đôi tay nào. Anh hoàn toàn bị dồn vào thế tử lộ, trống trải giữa công trường dở dang.


"Bắn chết mẹ nó cho tao!" Hùng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng xé toạc màn đêm.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Loạt đạn súng ngắn xả xối xả từ mười họng súng găm nát các tấm ván khuôn gỗ và các cột bê tông xung quanh chỗ Dũng đứng. Mảnh gỗ thông vỡ vụn văng tung tóe dưới sức tàn phá của đạn.


Dũng phản xạ cực nhanh nhờ bản năng sinh tồn của một thợ săn. Anh không chạy thẳng mà chủ động ngã người, thực hiện kỹ thuật Trượt Thân Thoát Hiểm trượt dài trên nền xi măng sũng nước mưa bẩn. Anh lao mình về phía một sợi dây cáp treo dầm thép đang đung đưa sát mép sàn tầng trệt, định dùng tay phải bám dây để đu người lên tầng hai nhằm tìm góc khuất che chắn.


Tuy nhiên, khi tay phải vừa nắm chặt lấy sợi cáp dù chịu lực, Dũng cố gắng dùng vai trái để giữ thăng bằng cơ thể. Cơn đau dữ dội từ vết rách bao khớp phế liệt ở bả vai trái lập tức bùng phát như một luồng điện giật trực diện. Khớp vai trái của anh hoàn toàn không có lực chống đỡ, khiến toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết vào cánh tay phải đang trơn trượt vì nước mưa.


*XOẠT!*


Bàn tay phải của Dũng trượt khỏi sợi dây cáp. Anh ngã lộn nhào xuống đất cát bùn sũng nước mưa, lăn dài vài vòng trước khi rơi thẳng xuống hố móng công trình sâu hơn ba mét phía dưới.


*TÕM!*


Dũng chìm sâu vào vũng nước móng ngập ngụa bùn đất và rác thải xây dựng. Nước sông bẩn lạnh buốt lập tức tràn vào mũi và miệng, khiến anh ho sặc sụa. Vết thương đùi phải rách miệng khâu bị ngấm nước bẩn đau nhói buốt tận xương tủy, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ một vùng nước tối tăm.


Dũng cố ngoi đầu lên mặt nước, thở dốc. Con mắt phải duy nhất của anh căng ra nhìn lên trên. Hùng và mười tay súng Đại Búa đã tiến sát đến mép hố móng, dùng đèn pin quét thẳng xuống mặt nước bẩn để tìm kiếm mục tiêu.


"Nó dưới nước! Bắn! Đừng để nó kịp ngóc đầu lên!" Hùng điên cuồng gào thét.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Đạn súng ngắn xả thẳng vào hố móng, tạo nên những cột nước bắn tung tóe sát bên người Dũng. Một viên đạn sượt qua đùi phải của anh, rạch thêm một đường sâu vào thớ thịt vốn đã rách nát bên cạnh vết khâu cũ. Cơn đau tột cùng khiến Dũng suýt chút nữa ngất đi dưới nước bẩn.


Trong giây phút sinh tử nghẹt thở, khi làn đạn đang cày nát mặt nước xung quanh, thính giác nhạy bén của Dũng thu nhận một tiếng động cơ học nhỏ phát ra từ vách tường bê tông sát mép hố móng. Đó là tiếng o o trầm thấp của một trạm biến áp dã chiến cũ kỹ phục vụ cho công trường, vẫn đang hoạt động âm thầm dưới trời mưa bão để cấp điện cho hệ thống đèn bảo vệ.


Dũng nhìn theo hướng âm thanh. Sát mép hố móng, một sợi dây cáp điện trần dùng cho máy bơm nước công nghiệp đã bị gió bão đánh đứt, đầu cáp đồng đỏ rực tia lửa điện đang đung đưa lơ lửng, chỉ cách mặt nước hố móng chưa đầy nửa mét.


*Dòng điện cao thế 220V.*


Dũng lập tức đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng. Anh nín thở, lặn sâu xuống đáy hố móng để tránh làn đạn bắn thẳng từ trên cao, đồng thời dùng tay phải mò mẫm dưới bùn đất tìm kiếm một thanh sắt xây dựng phi 12 bị vứt bỏ dưới đáy hố.


Khi bàn tay phải chạm vào thanh sắt lạnh ngắt, Dũng ngoi đầu lên ở góc khuất của vách hố móng, nơi bóng tối che mắt đèn pin của đối thủ. Anh dùng thanh sắt móc chặt vào sợi dây cáp điện trần đang đung đưa trên đầu, dồn toàn lực tay phải giật mạnh.


*XOẠCH!*


Sợi dây cáp điện trần bị giật đứt hoàn toàn khỏi giá treo, lõi đồng đỏ rực phóng ra những tia lửa điện xanh loét xèo xèo dưới màn mưa xối xả. Dũng ném thẳng đầu cáp điện trần xuống vũng nước móng ngay sát vị trí toán sát thủ Đại Búa đang chuẩn bị lội xuống mép nước để truy quét anh.


*XÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈ! ĐOÀNH!*


Một vụ nổ điện áp cực lớn bùng phát ngay trên mặt nước hố móng. Dòng điện cao thế 220V truyền qua vũng nước bẩn sũng ion kim loại và muối, tạo nên một luồng điện trường hủy diệt lan tỏa với tốc độ ánh sáng.


Năm tên sát thủ Đại Búa đang đứng ở mép nước lầy lội lập tức bị dòng điện giật mạnh. Cơ thể chúng co giật kịch liệt, các khớp xương kêu răng rắc dưới sức tàn phá của dòng điện cao áp. Súng ngắn trên tay chúng rơi rụng lạch cạch xuống nước khi chúng đổ gục hàng loạt, bất tỉnh nhân sự hoặc tê liệt hoàn toàn trong vũng bùn.


Trần Thế Hùng đứng ở khoảng cách xa hơn trên bục bê tông cao, gã bị luồng điện phản hồi giật nhẹ qua báng súng kim loại, khiến gã giật mình buông khẩu Colt Python rơi xuống bùn. Gã hoảng loạn lùi lại, nhìn toán đàn em tinh nhuệ nằm la liệt co giật dưới hố móng.


"Thằng chó độc nhãn! Mày... mày điên rồi!" Hùng gào lên trong sự sợ hãi xen lẫn phẫn nộ tột cùng.


Dũng, nhờ chủ động ngâm mình sâu dưới nước và bám chặt vào một khối bê tông cách điện dán mút cao su ở góc hố móng, đã tránh được luồng điện trực diện chí mạng nhưng cơ thể anh vẫn bị chấn động mạnh bởi dòng điện dư. Toàn thân anh tê dại, cơ đùi phải co rút dữ dội khiến anh phải dùng chút sức tàn cuối cùng để lết thân xác ướt sũng bùn đất bẩn ra khỏi mép hố móng đối diện.


Vết thương đùi phải rách toác miệng rỉ máu xối xả, hòa cùng bùn đất bẩn nhiễm trùng nghiêm trọng. Má phải rách sâu thêm rỉ máu đỏ tươi bết muội than đen kịt. Dũng kiệt sức hoàn toàn, anh ngã sụp xuống đống cát xây dựng bên cạnh mép sông Sài Sòn.


Toàn Lùn đã biến mất hoàn toàn vào bóng đêm từ lúc nào. Hùng đứng trên bục bê tông cao nhìn xuống, gã nhặt khẩu súng rulo lên, định lao theo kết liễu Dũng. Nhưng tiếng còi hú dồn dập của lực lượng cảnh sát chính quy bắt đầu vang lên từ phía cầu Calmette. Tiếng súng nổ lớn và vụ nổ điện áp đã báo động cho toàn bộ khu vực lân cận.


"Mày nghe đây, Dũng!" Hùng nghiến răng gào lên qua màn mưa bão, giọng gã run rẩy vì điên cuồng. "Tao sẽ xuống cảng Khánh Hội ngay bây giờ để chuyển container vũ khí đi! Mày có giỏi thì lết xác xuống đó mà đòi nợ máu cho thằng Nam!"


Hùng quay lưng, nhảy lên chiếc xe bán tải đen đang nổ máy chờ sẵn ở cổng công trường, rú ga bỏ chạy mất dạng vào màn mưa đêm.


Dũng nằm sấp trên đống cát ướt sũng, con mắt phải duy nhất trừng trừng nhìn theo vệt đèn xe của Hùng đang mờ dần trong bão giông. Anh dùng tay phải bấu chặt vào đất cát, cố gượng dậy để tiếp tục cuộc đi săn sinh tử, dẫu cơ thể đã chạm đến giới hạn hủy diệt vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!