Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đột Kích Tiệm Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cấp 10 vừa quét qua thành phố để lại những dải mây đen kịt xám xịt như chì, liên tục trút xuống những đợt mưa rào ngột ngạt và nặng hạt. Nước mưa từ những mái tôn rách nát của khu lao động nghèo Quận 4 tuôn xối xả, tràn qua các con hẻm nhỏ ngập ngụa bùn đất và rác thải, bốc lên mùi ẩm mốc nồng nặc đặc trưng của đô thị miền nhiệt đới.


Nguyễn Tiến Dũng khập khiễng bước đi trong bóng tối của con hẻm sát bên hông tiệm vàng Kim Tiến. Sau trận quyết chiến sinh tử trên mái nhà Quận 1 với sát thủ bắn tỉa Hùng Mắt Xanh, cơ thể anh đã chạm đến ngưỡng suy kiệt tột cùng. Cơn sốt cao do nhiễm trùng vết thương đùi phải đang âm ỉ thiêu đốt lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở của anh đều rít lên khò khè đầy đau đớn. Vết khâu sống mười hai mũi bằng chỉ đen dưới lớp quần jeans ướt sũng đã rách miệng hoàn toàn, liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu hồng nhạt hòa lẫn máu tươi, dán chặt thớ thịt tê dại vào lớp băng gạc dính đầy nước bẩn.


Không chỉ có vậy, bả vai trái bị rách bao khớp hoàn toàn phế liệt từ những trận chiến trước giờ đây buông thõng vô dụng bên sườn, được Dũng dùng một sợi dây cáp dù buộc chặt vào thắt lưng để tránh đung đưa làm mất thăng bằng. Trên má phải của anh, vết xước dài đỏ quạch do mảnh đá bê tông vỡ găm trúng từ phát đạn bắn tỉa vẫn đang rỉ máu tươi, rát buốt mỗi khi gió bão lùa qua. Con mắt trái trống rỗng dưới miếng che da đen rách góc liên tục giật thắt, ép con mắt phải duy nhất còn lại của anh phải căng ra hết cỡ dưới ánh đèn neon tù mù hắt ra từ bảng hiệu của tiệm vàng.


Dũng dừng lại trước cánh cửa cuốn sắt kiên cố của tiệm vàng Kim Tiến. Đây là mắt xích rửa tiền đen lớn nhất Quận 4 dưới sự điều hành của Tiến Vàng, kẻ trung chuyển dòng tiền bẩn từ sòng bạc ngầm Thiên Đường của Trần Thế Hùng về túi gã thủ quỹ tối cao Phan Đình Huy. Khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng anh lúc này đã hoàn toàn hết sạch đạn sau hai phát bắn Double Tap kết liễu Hùng Mắt Xanh. Vũ khí duy nhất Dũng còn lại lúc này là chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng bị rỉ sét một góc của người cộng sự quá cố Lê Hoàng Nam, đã được anh mài sắc một cạnh bên như một lưỡi dao găm dã chiến.


Để đột nhập vào tiệm vàng kiên cố này chỉ bằng một tay phải, Dũng phải trả một cái giá cực kỳ đắt đỏ về thể xác. Anh quỳ sụp gối phải xuống nền xi măng ướt sũng, mặc cho nước bẩn ngập đến đùi làm nhức nhối vết thương khâu dã chiến. Anh lách bàn tay phải vào túi áo khoác gió sém rách, rút ra bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế làm từ thép lò xo chịu lực cao.


Kỹ thuật bẻ khóa một tay đòi hỏi sự tập trung thính giác và xúc giác đến mức phi thường để bù đắp cho tầm nhìn độc nhãn bị hạn chế. Dũng ngậm chặt chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc của cha giữa hai hàm răng để lấy ánh lửa nhỏ xanh loét, tay phải khéo léo chèn thanh nâng vào khe hẹp của ổ khóa cửa cuốn sắt. Anh dùng ngón tay cái giữ chặt thanh nâng để tạo lực căng cơ học ổn định, trong khi ba ngón tay còn lại delicately điều khiển cây kim gạt định hình lách sâu vào bên trong ổ khóa.


*Cạch... Cạch...*


Tiếng bi khóa nảy lên cực nhỏ vang vọng qua thính giác nhạy bén của cựu thám tử. Dũng nín thở, nhịp tim ép xuống dưới 80 nhịp một phút để cảm nhận độ rung cơ học của từng chốt thép. Viên bi thứ nhất khớp vị trí. Viên bi thứ hai nảy nhẹ. Đến viên bi thứ tư, thanh nâng trong tay anh đột ngột bị khựng lại do chốt khóa phụ chống thâm nhập bị kẹt.


"Khục... khục..."


Cơn ho khan xé phổi do di chứng hít phải khói độc hóa chất Napalm từ vụ cháy nhà trọ bùng phát dữ dội. Dũng phải áp chặt miệng vào cổ áo khoác sũng nước để triệt tiêu tiếng động. Lồng ngực anh rung lên bần bật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng nước mưa trên má phải rỉ máu. Anh nghiến chặt răng, giữ vững lực căng ở ngón tay cái phải không lệch một milimet. Nếu thanh nâng bị trượt lúc này, chốt khóa sẽ tự động khóa cứng vĩnh viễn.


Bằng một nỗ lực kiên cường, Dũng dùng đầu kim gạt gõ nhẹ vào gáy ổ khóa, xoay nhẹ góc 15 độ lệch tâm.


*XOẠCH!*


Cửa cuốn sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ nhích lên. Dũng nhanh nhẹn lách thân hình khập khiễng vào bên trong phòng khách tối tăm của tiệm vàng, dùng chân phải móc ngược cửa cuốn kéo sập xuống để tránh bị tuần tra phát hiện.


Không gian bên trong tiệm vàng Kim Tiến sực nức mùi hóa chất đánh bóng vàng, mùi tiền giấy mới và hương xì-gà nồng đậm. Qua ánh sáng đỏ mờ ảo của hệ thống camera giám sát, Dũng nhắm nghiền mắt phải trong vòng năm giây để kích hoạt Quy tắc Thám tử bóng đêm, giúp đồng tử thích nghi hoàn toàn với bóng tối phòng hẹp.


Phía sau quầy thu ngân bằng bê tông dày bọc gỗ, Tiến Vàng đang ngồi một mình dưới ánh đèn bàn nhỏ, gã đang gõ lách cách trên chiếc máy tính cầm tay để cân đối sổ sách rửa tiền mặt. Gã đàn ông 50 tuổi mập mạp, đeo kính cận dày, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng miếng đắt tiền hoàn toàn không biết tử thần đã bước qua ranh giới cửa cuốn.


Dũng di chuyển lầm lì không tiếng động nhờ Kỹ thuật Xóa Dấu Chân Mưa sát mép thảm trải sàn. Khi khoảng cách rút ngắn xuống còn nửa mét, Dũng đột ngột lao ra từ góc tối bên phải. Cánh tay phải vạm vỡ của anh vòng qua cổ Tiến Vàng, siết chặt khí quản gã từ phía sau bằng đòn Khóa Thở Im Lặng dứt khoát. Đồng thời, anh ấn mạnh cạnh mài sắc của chiếc huy hiệu cảnh sát rỉ sét vào động mạch cổ bên trái của gã.


"Im lặng nếu không muốn máu chảy hết trước khi công an đến," Dũng thì thầm sát vành tai Tiến Vàng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực ép đối phương phải khuất phục.


Tiến Vàng hoảng loạn tột độ, đôi mắt híp sau cặp kính cận trợn trừng kinh hãi khi cảm nhận được độ lạnh buốt của miếng đồng sắc lẹm đang cứa nhẹ vào da cổ. Gã run rẩy, hai tay giơ lên trời, miệng lắp bắp: "Đừng... đừng ra tay! Anh cần tiền tôi cho tiền... Đừng giết tôi!"


"Tao không cần tiền bẩn của sòng bạc," Dũng siết nhẹ lực tay, khiến một vệt máu mỏng rỉ ra trên cổ Tiến Vàng. "Tao cần tập biên lai giao dịch rửa tiền của Trần Thế Hùng gửi cho Phan Đình Huy. Két sắt âm tường ở đâu?"


Tiến Vàng mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy chỉ tay về phía bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh làng quê treo sau lưng ghế giám đốc. Dũng khống chế gã đứng dậy, dùng một tay lột bức tranh ra, lộ ra một chiếc két sắt âm tường bảo mật hai lớp bằng thép đặc biệt của Đức, có cả dial xoay cơ học lẫn khóa chìa.


"Mở ra," Dũng ra lệnh.


Tiến Vàng run bần bật, ngón tay mập mạp quay đĩa số cơ học nhưng do quá hoảng sợ, gã liên tục làm sai vòng xoay khiến két phát ra tiếng bíp cảnh báo lỗi.


"Tôi... tôi không nhớ rõ số! Tay tôi run quá!" Tiến Vàng mếu máo.


"Tránh ra!"


Dũng đẩy gã quỵ xuống sàn nhà, tự mình áp sát tai phải vào bề mặt thép lạnh buốt của két sắt. Con mắt phải duy nhất nhắm chặt, thính giác cực nhạy của anh tập trung hoàn toàn vào tiếng chuyển động của các bánh răng đồng bên trong. Anh dùng các ngón tay phải xoay nhẹ đĩa số cơ học.


*Tạch... tạch... tạch...*


Nhịp thứ nhất: số 24. Dũng cảm nhận được độ nảy nhẹ của lẫy khóa qua đầu ngón tay cầm đĩa xoay. Nhịp thứ hai ngược chiều kim đồng hồ: số 08. Bánh răng thứ hai khớp vị trí. Nhịp cuối cùng: số 90.


*XOẠCH!*


Cánh cửa két sắt dày 10 phân bật mở. Bên trong chứa hàng chục kg vàng miếng bóng loáng và các cọc tiền mệnh giá 500k xếp chồng chất. Nhưng thứ duy nhất Dũng quan tâm là một tập hồ sơ kẹp giấy màu xanh chứa hàng trăm tờ biên lai giao dịch không hóa đơn đỏ, ghi rõ dòng chữ chuyển khoản từ tiệm vàng Kim Tiến đến tài khoản Công ty Tài chính Nam Á của Phan Đình Huy.


"Tìm thấy mày rồi," Dũng thở dốc, tay phải giật lấy tập biên lai nhét chặt vào túi ngực áo khoác gió lót Kevlar sát bên chiếc bật lửa Zippo.


Đúng lúc đó, tiếng còi hú dồn dập bạt mạng của xe bồ câu trắng vang lên chói tai từ phía đầu phố Hoàng Diệu. Ánh đèn chớp xanh đỏ công suất lớn quét qua các khe hở cửa cuốn sắt, hắt những vệt sáng loang lổ lên trần nhà tiệm vàng.


*Đoàn tuần tra bẩn của Hải Móm đã đến.*


"Nguyễn Tiến Dũng! Mày bị bao vây rồi! Thả Tiến Vàng ra và bước ra ngoài đầu hàng!" Tiếng Hải Móm gào thét qua loa phóng thanh của xe tuần tra vang dội xé toạc màn mưa giông.


Dũng biến sắc. Anh không ngờ nhóm tuần tra Hải Móm lại phản ứng nhanh đến thế. Chắc chắn hệ thống báo động ngầm của tiệm vàng đã tự động gửi tín hiệu khẩn cấp về ca trực của Hải Móm khi Tiến Vàng bấm nút báo động dưới gầm bàn thu ngân.


Không đợi Dũng kịp phản ứng, Hải Móm đứng ngoài cửa chính nã liên tiếp ba phát súng ngắn K54 phá tung khóa cửa kính tiệm vàng.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Tiếng nổ đanh thép xé rách không gian phòng hẹp. Cửa kính cường lực dày hai lớp vỡ tung, hàng triệu mảnh kính sắc lẹm văng tung tóe như một cơn mưa dao găm dã chiến.


Dũng phản xạ cực nhanh, dùng tay phải túm chặt lấy cổ áo Tiến Vàng vạm vỡ, kéo giật gã đàn ông nặng gần một tạ làm lá chắn sống, đồng thời lùi sâu vào góc chết phía sau bục bê tông quầy thu ngân dày nửa mét.


*Hưu... Hưu...*


Loạt đạn K54 tiếp theo găm nát toàn bộ hệ thống tủ kính trưng bày vàng miếng dọc lối đi. Mảnh kính vỡ vụn văng tung tóe khắp phòng hẹp, một mảnh kính sắc nhọn bay sượt qua má phải của Dũng, cứa sâu thêm vào vết xước cũ đang rỉ máu. Cơn đau rát buốt tột độ khiến anh nghiến chặt răng đến bật máu môi, nhưng tay phải vẫn siết chặt lấy cổ áo Tiến Vàng không buông.


"Hải Móm! Đừng bắn! Tôi là Tiến Vàng đây! Thằng Dũng đang giữ tôi làm con tin!" Tiến Vàng gào thét điên cuồng, nước mắt nước mũi giàn giụa dưới làn đạn.


Làn đạn bắn thẳng từ cửa chính đột ngột khựng lại. Sự hung hãn của Hải Móm bị khống chế tạm thời vì gã sợ bắn chết Tiến Vàng – huyết mạch tài chính đen của cả sòng bạc Thiên Đường và hội Phán Quyết. Bục bê tông quầy thu ngân dày cũng là một lá chắn vững chắc cản sạch các đường đạn lạc.


"Dũng! Mày nghe rõ đây! Mày có chạy đằng trời cũng không thoát được đâu!" Tiếng Hải Móm gầm lên đầy phẫn nộ ngoài cửa chính. "Thả Tiến Vàng ra, tao sẽ cho mày một con đường sống!"


Dũng không trả lời. Anh biết thừa lời hứa của gã cảnh sát tuần tra bẩn này chỉ là một cái bẫy để dụ anh lộ diện rồi nổ súng thủ tiêu bịt đầu mối vĩnh viễn. Anh liếc nhìn về phía sau quầy thu ngân, tìm kiếm một lối thoát hiểm. Ở góc tối phía sau nhà kho có một ô cửa sổ thông gió nhỏ dẫn ra con hẻm sau thông ra bờ kênh.


Dũng kéo lê Tiến Vàng lùi dần về phía nhà kho. Khi tiếp cận được ô cửa sổ, con mắt phải duy nhất của anh thắt lại kịch liệt trong sự thất vọng tột cùng.


Ô cửa sổ thông gió đã bị hàn chết hoàn toàn bằng sáu thanh sắt phi 16 kiên cố chịu lực, được đóng chặt vào khung bê tông cốt thép dày. Với một cánh tay trái phế liệt hoàn toàn và không có công cụ phá dỡ hạng nặng, việc phá cửa sổ này là bất khả thi.


*Lối thoát hiểm phía sau đã bị hàn chết.*


Dũng bị khóa chặt bên trong tiệm vàng đang bị nã đạn dữ dội, không còn bất kỳ đường lui nào ngoài cửa chính nơi Hải Móm và nhóm tuần tra bẩn đang túc trực.


"Mày không chịu ra đúng không?" Tiếng Hải Móm lạnh lùng vang lên ngoài cửa, kèm theo tiếng kim loại va chạm khô khốc. "Để xem phổi của mày chịu được bao lâu với cái này!"


Qua khe hở của bục bê tông, Dũng nhìn thấy Hải Móm đang rút chốt một quả lựu đạn cay chuyên dụng của lực lượng cảnh sát phản ứng nhanh, chuẩn bị ném thẳng vào bên trong tiệm vàng kín bưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!