Bóng Ma Trên Mái Nhà
Tiếng động cơ của chiếc xe cứu thương do Trần Hữu Thọ lái gầm rú một cú cuối cùng rồi tắt lịm, để lại không gian cabin sau chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Chiếc xe dừng lại ở một góc tối khuất tầm mắt cảnh sát bên hông đường Nguyễn Huệ, Quận 1, chỉ cách tòa nhà Tòa soạn báo Thời Đại chưa đầy hai trăm mét. Trời mưa bão xối xả như trút nước xuống mặt đường nhựa nóng bỏng của trung tâm thành phố, tạo thành một màn sương nước trắng xóa làm nhòe đi những ánh đèn neon xanh đỏ rực rỡ của các tòa cao ốc.
Dũng lết thân thể kiệt quệ của mình ra khỏi chiếc cáng cứu thương. Anh hé mở cửa sau xe, luồng gió lạnh buốt của cơn bão cấp 10 lập tức thốc vào mặt, cuốn theo những hạt nước mưa quất rát buốt vào làn da nhem nhuốc muội than. Thọ quay đầu lại từ ghế lái, ánh mắt ái ngại nhìn cựu thám tử độc nhãn:
"Anh Dũng, vai trái của anh đã rách bao khớp hoàn toàn, chân phải thì khâu sống mười hai mũi chưa lành. Anh đi lúc này không khác gì tự sát. Để tôi lén vào báo cho cô Vy."
"Không được," Dũng khàn giọng đáp, tiếng nói của anh khò khè và đứt quãng do di chứng hít phải khói độc hóa chất Napalm từ vụ cháy nhà trọ cũ vẫn đang tàn phá phế nang. Anh phải dùng bàn tay phải siết chặt lấy ngực áo để kìm nén một cơn ho khan đang chực trào lên. "Sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp của băng biên giới không phải lũ giang hồ vặt. Cậu vào chỉ làm mồi cho súng của nó. Giữ máy nổ xe cứu thương, thấy động là phải rút ngay."
Không đợi Thọ trả lời, Dũng lách người bước xuống xe, chìm vào bóng tối của con hẻm hẹp bên hông tòa nhà. Cánh tay trái của anh hoàn toàn phế liệt, buông thõng vô dụng bên sườn. Anh đã dùng một sợi dây cáp dù buộc chặt cánh tay trái sát vào hông để tránh việc nó đung đưa tự do tạo ra tiếng động cơ học hoặc làm mất thăng bằng khi di chuyển. Bước đi của Dũng khập khiễng rõ rệt, mỗi lần chân phải chạm đất, mười hai mũi chỉ đen khâu sống trên cơ đùi lại căng ra, rỉ máu đỏ quạch thấm qua lớp băng gạc dính bùn đất.
Dũng nép mình vào một hốc tường tối, con mắt phải duy nhất nhắm nghiền trong năm giây để kích hoạt Quy tắc Thám tử bóng đêm. Khi mở mắt ra, đồng tử của anh giãn nở cực đại, định vị chính xác từng góc khuất trong màn mưa đêm. Anh ngước nhìn lên tòa nhà Tòa soạn báo Thời Đại cao mười tầng hiện đại với những mảng kính cường lực lớn phản chiếu ánh chớp liên hồi. Đối diện tòa soạn, bên kia đường là một khu chung cư cũ nát năm tầng xây dựng từ thời kỳ trước, mái tôn gỉ sét và những đường ống thoát nước chằng chịt như mạng nhện.
Đột ngột, thính giác nhạy bén của Dũng thu nhận một tiếng rít rất nhỏ của tần số vô tuyến dội ra từ chiếc bộ đàm tuần tra cướp được từ Hải Móm đang giắt bên hông. Anh áp tai vào chiếc loa rè rỉ nước:
"Mục tiêu vẫn chưa rời khỏi phòng tối tầng hầm. Gió bão giật mạnh, độ lệch đường đạn tăng 1.2 độ về hướng Tây. Chuẩn bị nạp đạn xuyên phá."
Đó là giọng nói lạnh lùng, mang âm hưởng lai tây của Hùng Mắt Xanh—gã sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp do Trần Thế Hùng thuê về. Dũng quét mắt phải lên sân thượng của khu chung cư cũ đối diện tòa soạn. Qua màn mưa xối xả, anh phát hiện một ánh đèn hồng ngoại cực nhỏ, nhấp nháy định kỳ từ kính ngắm của khẩu Remington 700 đặt trên bục bê tông thượng. Tên sát thủ đang nằm prone, hoàn toàn làm chủ tầm nhìn cao và hỏa lực bắn tỉa tầm xa, sẵn sàng kết liễu Khánh Vy ngay khi cô bước ra khỏi cửa kính tòa soạn.
Dũng biết khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau lưng anh chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất, và độ chính xác của nó hoàn toàn vô dụng ở cự ly ngoài ba mươi mét. Anh không thể bắn trả từ dưới đất. Cách duy nhất để cứu Vy là phải thâm nhập lên tận mái nhà chung cư cũ, áp sát gã sát thủ dưới năm mét để cận chiến.
Anh bắt đầu cuộc leo bám đầy điên rồ. Dũng tiếp cận hệ thống thang sắt thoát hiểm rỉ sét phía sau khu chung cư cũ. Thang sắt trơn trượt do nước mưa bão bám đầy rêu xanh. Với bả vai trái phế liệt hoàn toàn, Dũng phải dùng bàn tay phải lành lặn duy nhất siết chặt lấy từng bậc thang tròn, dùng lực cơ bắp bả vai phải kéo toàn bộ trọng lượng thân thể lên cao. Chân phải đi khập khiễng của anh phải chịu lực đẩy chính, mỗi nhịp rướn người là một lần thớ thịt đùi rách toác, máu tươi chảy dọc theo ống quần jeans rớt xuống đất cát.
*Khục... khục...*
Cơn ho khan xé phổi đột ngột ập đến do luồng khí lạnh tràn vào phế quản bị tổn thương khói độc. Dũng phải áp chặt miệng vào bả vai áo khoác gió lót sợi Kevlar sũng nước để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động. Gương mặt anh bạnh ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng nước mưa, mắt phải trừng lên đầy đau đớn. Chỉ cần một tiếng ho phát ra ngoài, gã sát thủ bắn tỉa lão luyện phía trên sẽ xoay nòng súng găm một viên đạn xuyên phá nát đầu anh.
Sau mười phút leo bám nghẹt thở, Dũng lách mình qua ô cửa sắt gỉ sét dẫn lên mái tôn sân thượng khu chung cư cũ. Tiếng gió bão giật cấp 10 gầm rú trên cao như muốn thổi bay mọi vật cản. Những tấm mái tôn cũ nát dột dột vặn mình rên rỉ, tạo ra những tiếng va đập kim loại chan chát át đi tiếng bước chân khập khiễng của anh.
Dũng bò rạp người xuống sàn mái tôn ướt sũng, bùn đất và nước mưa bẩn tràn qua miếng che mắt trái rách góc. Anh bắt đầu di chuyển chiến thuật né tránh tầm quét của ống ngắm sát thủ. Cách vị trí của Hùng Mắt Xanh khoảng mười lăm mét, Dũng nép mình sau một hộp kỹ thuật bê tông dày chứa đường ống nước.
Anh nhặt một viên gạch vỡ dưới đất, dùng lực tay phải ném mạnh sang góc mái tôn phía bên trái để tạo tiếng động mồi nhử đánh lạc hướng.
*XOẢNG!*
Tiếng gạch vỡ vang lên rõ rệt giữa tiếng mưa. Nhưng Hùng Mắt Xanh không hề xoay người. Gã sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp vẫn nằm bất động, nòng súng Remington 700 vẫn chĩa thẳng vào tòa soạn báo. Gã là một thợ săn lão luyện, gã thừa biết đó chỉ là một tiếng động giả lập thô sơ của con mồi đang hoảng loạn. Thủ đoạn lừa địch của Dũng hoàn toàn thất bại trước sự tỉnh táo lạnh lùng của đối thủ.
Dũng nghiến răng, nhận định không thể kéo dài thời gian. Anh bắt đầu lướt nhẹ qua dầm thép mái tôn hướng về phía lưng tên sát thủ, tận dụng những tiếng sấm sét nổ vang trời để che giấu tiếng bước chân khập khiễng của mình.
Nhưng ngay khi anh vừa bước lên tấm mái tôn sát mép thượng, một cơn gió giật cực mạnh bất ngờ bốc lên, làm dột và nhấc bổng một tấm mái tôn lỏng lẻo ngay dưới chân Dũng.
*CẠCH... RẮC!*
Tấm mái tôn rỉ sét rung động dữ dội, tạo ra một tiếng va đập cơ học sắc lẹm, truyền độ rung trực tiếp qua sàn mái.
Hùng Mắt Xanh phát hiện tiếng động tôn rung bất thường ngay lập tức. Với phản xạ của một sát thủ dạn dày sương gió, gã không cần quay đầu nhìn, chỉ cần nương theo độ rung của sàn tôn để xác định vị trí. Gã xoay nòng súng trường Remington 700 một góc 180 độ cực nhanh, ngón tay trỏ đặt sẵn trên cò súng bóp mạnh.
*ĐOÀNH!*
Tiếng nổ đanh thép của súng trường bắn tỉa xé toạc màn đêm giông bão. Viên đạn xuyên phá cỡ lớn găm thẳng vào góc hộp kỹ thuật bê tông nơi Dũng vừa lách người né tránh. Mảng bê tông vỡ tung dưới sức công phá tàn khốc, những mảnh đá dăm nhọn hoắt văng ra găm thẳng vào má phải và vành tai của Dũng, rỉ máu đỏ tươi.
Nhưng đường đạn tàn bạo không dừng lại ở đó. Viên đạn bắn tỉa xuyên tường sượt qua bả vai trái của Dũng. Sức nóng và lực động học khủng khiếp của viên đạn xé rách bươm lớp vải nylon bên ngoài của chiếc áo khoác gió lót sợi Kevlar chống đạn, để lộ ra những thớ sợi Kevlar màu vàng sẫm bị tơi tả.
Dù lớp sợi Kevlar đã cản được đường đạn không xuyên sâu vào xương thịt, nhưng chấn động lực cực lớn từ phát đạn bắn sượt vẫn truyền trực tiếp vào khớp vai trái đang bị rách bao khớp của Dũng. Một tiếng *khục* khô khốc vang lên từ khớp xương, cơn đau tột cùng dội thẳng vào hệ thần kinh khiến Dũng khuỵu sụp xuống sàn mái tôn trơn trượt, toàn thân co giật dữ dội vì chấn thương chấn động.
Bên kia mép mái tôn, Hùng Mắt Xanh lạnh lùng dùng tay phải kéo quy lát, một vỏ đạn đồng nóng hổi văng ra rơi coong coong trên sàn sắt. Gã đang nạp viên đạn thứ hai vào buồng đạn để kết liễu cựu thám tử độc nhãn ở cự ly trung bình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!