Truy Vết Kẻ Phóng Hỏa
Ánh đèn pha quét qua những vách tôn rỉ sét sát mép công trường bỏ hoang, cắt mảnh đêm mưa thành những vệt sáng vàng vọt, loang lổ. Tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra bồ câu trắng vang lên mỗi lúc một gần, át cả tiếng gió rít của cơn bão cấp 10 đang quật điên cuồng vào những ngọn dừa nước bên bờ kênh Tẻ. Dưới đất bùn sũng nước cát, Nguyễn Tiến Dũng đang quỳ đè một đầu gối phải lên lồng ngực phập phồng của Phong Chó Điên.
Cánh tay trái của Dũng hoàn toàn phế liệt, rã rời buông thõng bên sườn sau cú rách bao khớp nghiêm trọng từ trận hỏa hoạn vừa rồi. Cơn đau buốt nhói dội ngược từ khớp vai trái lên tận đỉnh đầu, khiến thái dương anh giật liên hồi dưới lớp da bết muội than đen kịt. Nhưng Dũng không được phép buông lỏng. Bằng bàn tay phải lành lặn duy nhất, anh siết chặt lấy cổ áo khoác sặc sỡ sực mùi hóa chất của gã sát thủ phóng hỏa, ghìm chặt gã xuống nền cát ướt.
Phong Chó Điên nằm dưới đất, mặt mũi biến dạng hoàn toàn sau cú đập bằng xẻng sắt. Xương mũi gãy nát khiến dòng máu đỏ quạch liên tục trào ra, hòa cùng nước mưa bão chảy tràn xuống hai bên mang tai bết cát bùn. Cổ tay phải bị bẻ gãy gập lìa xương của gã sưng tấy lên như một ổ bánh mì ôi thiu, mỗi nhịp thở dốc của gã đều kéo theo tiếng rên rỉ thảm thiết như thú hoang sập bẫy. Gã đang phê đá, nhưng nỗi đau thể xác tột cùng đang kéo gã về với thực tại đầy kinh hoàng trước họng súng rulo Colt Python rỉ sét đang giắt sau thắt lưng Dũng.
"Nói. Ai ra lệnh cho mày phóng hỏa căn gác trọ?" Giọng Dũng trầm xuống, khàn đặc và lạnh lẽo như thép nguội.
Phong Chó Điên nghiến chặt hàm răng đầy máu, đôi mắt trợn trừng điên dại nhìn Dũng qua lớp mưa trắng xóa. Gã cố tình im lặng, cố tình kéo dài thời gian vì nghe thấy tiếng còi hú của Hải Móm đang khép chặt vòng vây bên ngoài rào tôn. Gã biết, chỉ cần gã chịu đựng thêm vài chục giây nữa, nhóm tuần tra bẩn sẽ ập vào bắn nát đầu gã thám tử mù này.
Dũng nhận ra sự ngoan cố đó qua cái liếc mắt gian xảo của Phong hướng về phía ánh đèn pha đang quét dọc vách tôn. Áp dụng Phương pháp Tra khảo tâm lý áp đảo, Dũng không thèm hỏi lại lần thứ hai. Anh lạnh lùng dời bàn tay phải từ cổ áo Phong xuống bả vai trái của gã—nơi có một vết bỏng rộp lớn, da thịt đỏ quạch, phồng rộp lên do tàn lửa từ vụ cháy gác trọ vừa rơi trúng trước đó.
Dũng dùng ngón tay cái thô ráp, chai sần của mình, ấn mạnh trực tiếp vào giữa vết bỏng rộp chưa kịp vỡ.
*XOẸT!*
"Á... Á... Á! Giết tao đi! Tha cho tao!"
Phong Chó Điên rú lên một tiếng hét kinh hoàng xé toạc màn mưa bão. Tiếng hét đau đớn tột cùng của gã bị tiếng sấm sét nổ vang trời sát mép sông nuốt chửng một phần, nhưng đủ để khiến cơ thể gã co giật bần bật trên cát bùn. Lớp da phồng rộp vỡ tung dưới lực ấn tàn nhẫn của Dũng, rỉ ra thứ dịch lỏng vàng nhạt hòa cùng máu tươi xối xả. Cơn đau thấu xương tủy từ vết bỏng bị chà sát mạnh mẽ đã hoàn toàn bẻ gãy chút ý chí kháng cự tinh thần cuối cùng của gã sát thủ nghiện ngập.
"Mày có ba giây trước khi tao lột sạch mảng da này ra," Dũng thì thầm sát tai Phong, tay phải vẫn giữ nguyên lực ấn găm sâu vào thớ thịt đỏ hỏn. Anh lách tay rút từ túi quần ra chiếc dao bấm lưỡi thép Damascus sắc lẹm của Khánh Vy, bật lưỡi dao bén ngót áp sát vào động mạch cổ đang phập phồng dữ dội của Phong Chó Điên. "Một. Hai..."
"Trần Thế Hùng! Là Trung úy Hùng!" Phong Chó Điên gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng hòa cùng máu cát trên mặt. "Hùng ra lệnh cho tao phóng hỏa! Gã bảo phải thiêu rụi căn gác để tiêu hủy cái thẻ nhớ của thằng Nam! Gã hứa cho tao năm chục triệu mua thuốc!"
"Còn ai nữa? Một mình Hùng không đủ quyền lực để dọn dẹp hiện trường nhanh như vậy." Dũng nghiến răng, lưỡi dao Damascus hơi ấn nhẹ, để lại một vệt máu mỏng trên cổ Phong Chó Điên.
"Phan Đình Huy!" Phong Chó Điên run rẩy kịch liệt, hai mắt nhắm nghiền vì sợ hãi. "Tao nghe Hùng gọi điện cho gã thủ quỹ Phan Đình Huy của Công ty Tài chính Nam Á! Huy bảo phải bịt đầu mối thằng thợ khóa độc nhãn bằng mọi giá trước khi thanh tra bộ nhảy vào! Tao chỉ biết bấy nhiêu thôi! Tha cho tao, tao van mày!"
Dũng nới lỏng lực tay phải. Lời khai của Phong Chó Điên hoàn toàn khớp với những tài liệu rửa tiền sơ bộ mà anh thu thập được. Trần Thế Hùng trực tiếp ra tay, nhưng Phan Đình Huy mới là kẻ đứng sau bơm tài chính đen để vận hành hội kín Phán Quyết Quận 4 này.
Dũng buông Phong Chó Điên ra, tay phải nhanh nhẹn thọc sâu vào túi áo khoác gió sũng nước của gã sát thủ để lục soát vật chứng. Anh rút ra một chiếc ví da rách góc và một tờ giấy gấp nhỏ ướt sũng bùn đất. Dưới ánh sáng chập chờn hắt ra từ ngọn lửa cháy dở của căn gác trọ phía xa, Dũng soi rõ tờ giấy. Đó là một Hóa đơn mua xăng lậu của Phong Chó Điên từ một cây xăng bỏ hoang ở ngoại ô Quận 9, ghi rõ số lượng 50 lít dung môi hóa chất Napalm tự chế được thanh toán bằng tiền mặt vào chiều nay.
Đây chính là manh mối gián tiếp đập tan mọi biên bản tai nạn cháy nổ ngẫu nhiên mà Cường Béo chuẩn bị dựng lên. Vật chứng này chứng minh vụ cháy là một âm mưu sát nhân phóng hỏa được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước. Dũng cẩn thận nhét tờ hóa đơn cùng chiếc thẻ nhớ SanDisk 32GB bọc bao cao su vào túi ngực trái áo khoác gió sẫm màu, đặt sát chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc của cha.
*Khục... khục... khục...*
Đột ngột, một cơn ho khan xé phổi dội ngược lên từ lồng ngực Dũng, khiến anh quỵ ngã xuống đống cát sát bên Phong Chó Điên. Di chứng Sự tàn phá của khói độc nhà trọ bắt đầu bùng phát tàn nhẫn. Do kính mặt nạ phòng độc quân dụng bị nứt vỡ trong cú nhảy lầu trước đó, phổi của Dũng đã hít phải một lượng lớn khói độc Napalm đậm đặc. Phế nang phổi bị tổn thương nặng nề, mỗi hơi thở rít lên khò khè kèm theo những cơn ho khan kéo dài không thể kiểm soát. Cơn sốt cao do vết thương đùi phải nhiễm trùng nước bẩn cống ngầm lại bùng lên thiêu đốt, khiến chân phải khâu 12 mũi chỉ đen của anh tê liệt hoàn toàn, mất lực trụ cơ học.
Anh không thể đứng dậy. Thân thể anh run rẩy kịch liệt dưới màn mưa lạnh buốt. Tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát tuần tra bẩn cùng ánh đèn pin cầm tay đã tiến sát vào khoảng trống rào tôn công trường, chỉ còn cách đống cát chưa đầy hai mươi mét.
"Đội 3 nghe rõ! Phát hiện vết máu trên cát! Thằng thám tử mù đang trốn ở góc kho! Bao vây bắn hạ!" Tiếng hét của Hải Móm vang lên chát chúa qua loa bộ đàm rỉ nước giắt trong túi áo Dũng.
Cái chết đang cận kề trong gang tấc. Giữa lúc Dũng chuẩn bị rút khẩu Colt Python chỉ còn đúng 1 viên đạn duy nhất ra để quyết tử, một tiếng còi hú chói tai bất ngờ vang dội từ phía con hẻm hẹp thông ra bến sông.
*OÀNG... OÀNG... OÀNG...*
Đó không phải là còi xe tuần tra bồ câu trắng, mà là tiếng còi hú ưu tiên của xe cấp cứu y tế.
Một chiếc xe cứu thương màu trắng, đèn led đỏ nhấp nháy liên tục xé toạc màn mưa đêm bão, lao bạt mạng qua vách hàng rào tôn dột nát của công trường bỏ hoang. Chiếc xe phanh gấp một cú ngoạn mục, bánh xe trượt dài trên cát bùn, tạo nên một tấm lá chắn thép khổng lồ che chắn hoàn toàn tầm nhìn và làn đạn của Hải Móm khỏi đống cát nơi Dũng đang quỳ.
Cửa sau xe cứu thương bật mở. Trần Hữu Thọ—tài xế cứu thương ca đêm của bệnh viện quận, người đàn ông 35 tuổi gầy cao với đôi mắt thâm quầng nặng do trực đêm—nhanh nhẹn nhảy xuống đất. Thọ mặc bộ đồng phục lái xe cấp cứu màu xanh nhạt ướt sũng, tay đẩy chiếc cáng cứu thương bằng inox sáng loáng lao thẳng về phía Dũng.
"Có người bị thương nặng do hỏa hoạn ở đây! Tránh ra!" Thọ hét lớn bằng giọng nói gan lì, dõng dạc của một người thường xuyên đối mặt với ranh giới sinh tử đường phố.
Cử chỉ chuyên nghiệp và chiếc còi hú ưu tiên chính quy của Thọ khiến nhóm cảnh sát tuần tra bẩn của Hải Móm khựng lại trong vài giây ngắn ngủi vì bối rối. Chúng không thể công khai nổ súng vào một nhân viên y tế đang thi hành công vụ cứu hộ khẩn cấp trước sự chứng kiến của người dân khu phố trọ xung quanh.
Thọ áp sát cáng cứu thương sát người Dũng, khéo léo dùng thân người gầy cao che chắn cho anh khỏi tầm đèn pha tuần tra. Bằng một động tác nhanh như chớp, Thọ ghé sát tai Dũng thì thầm:
"Anh Dũng, nằm lên cáng nhanh! Tôi phủ khăn trắng che cho anh!"
Dũng nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói ở đùi phải, dùng chút sức tàn cuối cùng của tay phải bám chặt vào thành cáng inox, lết thân hình ướt sũng bùn đất nằm rạp lên tấm đệm da. Thọ nhanh tay kéo tấm ga trải giường màu trắng muốt sực mùi thuốc sát trùng và cồn y tế phủ kín từ đầu đến chân Dũng, ngụy trang hoàn hảo anh thành một nạn nhân bị bỏng nặng đang hôn mê.
"Này! Đứng lại! Ai cho phép di chuyển người?" Hải Móm từ phía sau xe bồ câu trắng chạy tới, tay lăm lăm khẩu súng ngắn tuần tra, mặt móm xọm đầy vẻ nghi ngờ.
"Bệnh nhân bị ngạt khí độc Napalm cấp tính, suy hô hấp nặng sắp ngừng tim! Thượng úy muốn chịu trách nhiệm trước Sở Y tế nếu nạn nhân chết trên đường cấp cứu không?" Thọ quát ngược lại Hải Móm với thần kinh thép của một tài xế dạn dày sương gió, đồng thời cùng một y tá trẻ (đồng nghiệp tin cậy được Thọ mua chuộc) đẩy mạnh chiếc cáng vào khoang sau xe cứu thương.
*XOẠCH! CỘP!*
Cửa sau xe cứu thương đóng sầm lại, khóa chặt Dũng trong không gian tối tăm sực mùi oxy dã chiến. Thọ lao lên ghế lái, nhấn ga kịch sàn. Động cơ chiếc xe cứu thương gầm rú, lốp xe bám cát bùn quay tít rồi lao vút ra khỏi công trường bỏ hoang, đi qua các chốt chặn đường bộ của Hải Móm nhờ quyền lưu thông ưu tiên khẩn cấp của ngành y tế.
Bên trong khoang sau tối tăm của xe cứu thương, Dũng nằm bất động dưới tấm ga trắng dính đầy muội than và máu từ vết thương đùi phải đang rỉ ra. Cơn ho khan xé phổi lại ập đến, anh phải áp chặt lòng bàn tay phải vào miệng để kìm nén tiếng động. Sự tàn phá của khói độc nhà trọ đang tàn phá cơ thể anh dữ dội, cơn sốt cao khiến ý thức anh bắt đầu chìm vào trạng thái lơ mơ, chập chờn.
*RUNG... RUNG...*
Chiếc điện thoại cũ nát giắt bên hông Dũng đột ngột rung lên liên tục trong túi quần jeans ướt sũng.
Dũng run rẩy lách bàn tay phải lấy chiếc điện thoại ra, màn hình nứt vỡ nhấp nháy hiển thị một tin nhắn mã hóa mật từ số vô danh của Khánh Vy. Dũng dùng con mắt phải duy nhất cố gắng định vị từng dòng chữ nhỏ nhạt nhòa qua lớp kính mờ:
*"Dũng, tôi đã rửa thành công cuộn phim âm bản chụp lén giao dịch rửa tiền của Hùng và Huy tại tiệm vàng. Chứng cứ thép đã an toàn trong phòng tối tòa soạn báo Thời Đại. Nhưng có biến lớn. Mạng lưới quét sóng phát hiện một tay súng bắn tỉa lạ mặt của băng sát thủ biên giới đang thiết lập vị trí ám sát rình rập ngay ngoài cổng tòa soạn báo Quận 1. Đừng đến đây, chúng đang giăng bẫy chờ anh!"*
Đọc xong tin nhắn, con mắt phải duy nhất của Dũng sáng quắc lên giữa bóng tối cabin xe cứu thương, đồng tử co thắt dữ dội. Sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp đã vào cuộc. Khánh Vy—đồng minh duy nhất ngoài ánh sáng của anh—đang nằm trong hồng tâm của họng súng tử thần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!