Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lửa Đen Thiêu Rụi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn gác trọ bằng gỗ thông cũ kỹ trên nóc nhà kho sát bờ kênh Quận 4 giờ đây đã biến thành một chiếc lò nung khổng lồ. Sức nóng từ trận hỏa hoạn do bom xăng Napalm tự chế của Phong Chó Điên gầy dựng đang thiêu đốt từng thớ thịt của Nguyễn Tiến Dũng. Ngọn lửa vàng cam dính đặc trưng của xăng pha dầu hỏa bám chặt vào những thanh xà gồ gỗ mục nát, reo lên những tiếng lách tách tàn khốc. Khói độc đen kịt, đậm đặc mùi hóa chất sơn PU và dung môi dễ cháy, cuồn cuộn bốc lên sát trần nhà rồi ập xuống như một tấm thảm tử thần, bóp nghẹt mọi dưỡng khí ít ỏi còn sót lại.


"Khục... khục..."


Dũng quỳ sụp dưới sàn gỗ nóng bỏng, lồng ngực co thắt dữ dội trong một cơn ho khan xé phổi. Phổi anh bỏng rát như có ai đổ axit vào phế nang. Mỗi nhịp thở là một cực hình kéo theo cơn đau nửa đầu bên hốc mắt phải giật lên bần bật. Miếng che mắt bằng da đen bên hông trái đã sũng nước mưa và mồ hôi, dính chặt vào vết sẹo dài rỉ dịch đỏ mỏng rát buốt. Cánh tay trái của anh buông thõng vô dụng bên sườn, khớp vai bị rách bao khớp hoàn toàn phế liệt, rã rời không một chút cảm giác sau cú ngã đập mạnh vào thành cầu thang gỗ trước đó. Anh chỉ còn có thể bấu chặt năm ngón tay phải vào mặt sàn gỗ nóng bỏng để lết đi.


Bên ngực trái, dưới lớp áo khoác gió sẫm màu đã bị lửa sém rách bươm, chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB bọc trong bao cao su nhỏ vẫn nằm an toàn bên cạnh chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc của người cha quá cố. Dũng nghiến chặt răng, cơ hàm bạnh ra dưới lớp muội than đen kịt. Di sản của Lê Hoàng Nam đã được bảo vệ, nhưng con đường sống của anh thì đang khép lại. Lối thoát duy nhất qua hệ thống cầu thang gỗ dốc đứng phía trước đã bị mảng trần nhà sập xuống đè bẹp, biến thành một đống củi cháy rừng rực, khóa chết mọi ngả đường.


Dũng lách tay phải vào hộp đồ nghề sửa khóa cơ khí ướt sũng nằm sát góc tường, lôi ra chiếc mặt nạ phòng độc quân dụng cũ rỉ sét của Liên Xô mà anh lấy từ kho phế liệu của Lâm Bách. Bằng một tay phải lành lặn duy nhất, Dũng khéo léo trùm chiếc mặt nạ cao su lạnh ngắt lên mặt, siết chặt các dây đai ôm sát gò má góc cạnh. Bộ lọc than hoạt tính cũ kỹ rít lên những tiếng khò khè nặng nề, lọc đi phần nào luồng khói độc nóng bỏng, trả lại cho anh một nhịp thở đứt quãng để duy trì ý thức.


*Rè... rè...*


Chiếc bộ đàm tuần tra rỉ nước cướp từ Hải Móm giắt trong túi áo bỗng phát ra tiếng rè rè nhiễu sóng vô tuyến. Giọng nói trầm ấm, gấp gáp của Đặng Hoàng Long—cựu cảnh sát phòng cháy chữa cháy, người bạn cũ dạn dày sương gió—vang lên qua loa ngoài:


"Dũng! Nghe tôi nói không? Căn gác gỗ của ông được dựng trên hệ khung xà gồ chịu lực yếu của nhà kho cũ. Phía sau bức tường gỗ thông dột nát sát góc hộc mật có một vách ván plywood mỏng thông thẳng ra khoảng không công trường xây dựng bỏ hoang phía sau! Đừng cố đi cửa chính! Dùng bả vai phải thúc mạnh vào điểm nối xà gồ dưới chân vách tường, vách gỗ mủn nát đó sẽ sập! Nhảy xuống ngay! Phía dưới có đống cát thi công bồi đắp!"


Nghe tiếng Long hướng dẫn kết cấu qua bộ đàm, con mắt phải duy nhất của Dũng sáng quắc lên qua lớp kính mờ của mặt nạ phòng độc. Anh không chần chừ thêm một giây. Sức nóng phía sau lưng đã bắt đầu liếm sát gấu áo khoác. Dũng dùng chân phải làm trụ, lết thân thể khập khiễng đến sát vách gỗ thông dột nát phía sau. Vết khâu sống mười hai mũi bằng chỉ đen ở đùi phải rách miệng hoàn toàn, máu tươi hòa lẫn dịch mủ vàng nhạt rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ quạch thớ thịt tê dại dưới lớp quần jeans ướt sũng.


Dũng gầm lên một tiếng trong lớp mặt nạ cao su, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực bả vai phải lành lặn thúc mạnh vào điểm nối xà gồ gỗ thông mủn nát sát sàn.


*RẮC! ROÀNG!*


Kết cấu vách gỗ dột nát bị mục ruỗng do mưa bão nhiều năm không chịu nổi cú thúc bạo lực của cựu thám tử, lập tức vỡ tung thành những mảng dăm gỗ lớn. Sức gió bão cấp 10 từ khoảng không công trường bỏ hoang phía sau ùa vào, thổi bạt ngọn lửa ngược lại, tạo ra một lối thoát hiểm tối tăm. Dũng không nhìn xuống, anh nhắm nghiền mắt phải, chủ động lao mình ra khỏi căn gác trọ đang sụp đổ.


Thân hình anh rơi tự do trong bóng tối của đêm bão, va đập mạnh vào một thanh xà gồ chìa ra ngoài trước khi đáp thẳng xuống đống cát xây dựng ướt sũng của công trường bỏ hoang phía dưới.


*PHỤP!*


Cú tiếp đất bằng đống cát lún làm giảm bớt lực chấn động chí mạng, nhưng cú va đập vẫn khiến Dũng đau đớn đến mức suýt ngất xỉu. Khớp vai trái phế liệt bị chấn động giật mạnh, rách miệng vết thương cũ đau buốt nhói tận xương tủy. Chiếc mặt nạ phòng độc quân dụng cũ đập mạnh vào một mảnh gạch vỡ lẫn trong cát, lớp kính bảo hộ bên mắt phải nứt vỡ thành những đường rãnh chằng chịt, làm nhạt nhòa tầm nhìn của con mắt duy nhất còn lại. Dũng lảo đảo rên rỉ, tay phải run rẩy lột phăng chiếc mặt nạ phòng độc đã hỏng vứt sang bên, hớp lấy từng ngụm không khí lạnh buốt pha lẫn nước mưa bão để dập tắt cơn nóng rát trong cuống họng.


"Mày mạng lớn lắm, thằng thám tử mù!"


Một giọng nói khàn đặc, điên dại vang lên từ bóng tối của những cột bê tông trần trụi công trường.


Phong Chó Điên từ góc tối khuất tầm mắt bước ra dưới làn mưa xối xả. Gương mặt gã sát thủ phóng hỏa trợn trừng điên dại do phê đá, mái tóc nhuộm đỏ xơ xác bết chặt vào trán. Tay phải gã lăm lăm khẩu súng ngắn K59 chính quy, họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía Dũng đang nằm sõng soài trên đống cát.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Hai tiếng nổ đanh thép xé toạc tiếng sấm sét bão giông. Hai viên đạn 9mm găm sạt qua lớp cát sát sườn Dũng, hất tung những hạt cát ướt sũng vào mặt anh.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Dũng không thể đứng dậy chạy trốn với cái chân phải khập khiễng rách cơ. Áp dụng phản xạ thực chiến dạn dày, anh chủ động ngã người, thực hiện kỹ thuật Trượt Thân Thoát Hiểm, trượt dài trên bãi sình lầy trơn trượt lách thẳng vào dưới gầm chiếc xe rùa thi công bằng sắt rỉ sét đang đỗ sát đống cát.


*KENG! KENG!*


Đạn của Phong Chó Điên găm trúng thành sắt của chiếc xe rùa, nảy ra những tia lửa điện xanh loét rồi ghim sâu vào nền đất bùn. Gầm xe rùa chật hẹp trở thành tấm lá chắn cơ học che chắn cho Dũng khỏi làn đạn thẳng tầm gần.


"Trốn hả? Để tao cho mày thành heo quay luôn!"


Phong Chó Điên rú lên cười man dại. Gã dắt khẩu K59 vào thắt lưng, tay trái rút từ túi áo khoác ra chai bom xăng thứ hai chứa dung môi Napalm dính. Gã bật chiếc bật lửa khò công nghiệp bằng tay phải, ngọn lửa xanh lè bùng lên dưới mưa bão, chuẩn bị châm ngòi để ném thẳng vào gầm xe rùa hòng thiêu sống Dũng bên trong.


Dũng nằm dưới gầm xe rùa, thính giác nhạy bén định vị chính xác tiếng lách cách của bánh xe bật lửa khò và hướng di chuyển của Phong Chó Điên qua góc mù bên trái 180 độ. Anh nhìn thấy một chiếc xẻng thi công cán gỗ, lưỡi sắt sắc bén đang nằm chơ vơ trên đống cát sát bánh xe rùa, nằm ngay trong tầm chân phải của mình.


Không một giây do dự, Dũng dồn toàn bộ sức lực vào chân phải lành lặn, tung cú đá quét cực mạnh vào cán chiếc xẻng.


*XOẢNG!*


Chiếc xẻng sắt nặng nề bị lực đá của Dũng hất tung lên không trung, lướt ngang qua màn mưa xối xả, bay thẳng vào mặt Phong Chó Điên với một lực quán tính cực lớn. Lưỡi xẻng sắt nện chuẩn xác vào mũi và gò má gã sát thủ, tạo nên một tiếng *bốp* khô khốc.


"Á! Mẹ kiếp!"


Phong Chó Điên hét lên đau đớn, xương mũi gãy nát khiến máu tươi phun ra xối xả hòa cùng nước mưa. Cú va đập bất ngờ làm gã lảo đảo mất thăng bằng, chai bom xăng dính đang cháy dở trên tay trái tuột khỏi ngón tay gã, chệch hướng bay rồi rơi xuống vũng bùn nước sát rào chắn bê tông bên ngoài, nổ tung thành một quầng lửa vàng xèo xèo rồi lịm dần dưới sức nước bão xối xả.


Tận dụng khoảng trống 3 giây khi đối thủ đang ôm mặt đau đớn, Dũng lấy đà trườn nhanh ra khỏi gầm xe rùa. Chân phải khập khiễng kéo lê trên cát, anh dùng tay phải bấu chặt vào tay vịn xe rùa để lấy đà lao thẳng về phía Phong Chó Điên.


Phong Chó Điên điên cuồng gạt máu trên mắt, tay phải run rẩy rút lại khẩu K59 giắt bên hông định nổ súng kết liễu Dũng ở cự ly dưới 2 mét. Nhưng cựu thám tử đã áp sát vào phạm vi cận chiến im lặng.


Dũng sử dụng đòn tay ngắn bám sát của kỹ thuật Cận chiến khóa khớp Vịnh Xuân, dùng cùi chỏ tay phải gạt phăng họng súng K59 của Phong lệch sang bên phải góc mù của mình, đồng thời xoay người dùng lực quán tính của bả vai phải thúc mạnh vào chấn thủy gã sát thủ.


*HỰ!*


Phong Chó Điên nghẹt thở, mặt biến dạng vì đau đớn. Ngay lập tức, bàn tay phải của Dũng chộp lấy cổ tay cầm súng của gã sát thủ, dùng ngón cái bấm mạnh vào huyệt Thần Môn dưới cổ tay gã để triệt tiêu lực nắm cơ học, đồng thời bẻ ngược khớp cổ tay của Phong ra phía sau.


*RẮC! CỘP!*


Tiếng xương khớp cổ tay gãy lìa vang lên khô khốc dưới làn mưa bão. Khẩu K59 rơi khỏi những ngón tay co quắp của Phong Chó Điên, rơi tõm xuống đống cát sũng nước. Phong Chó Điên quỳ sụp xuống đất, tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải gãy nát, gào thét thảm thiết dưới màn mưa lạnh buốt.


Dũng đè chặt đầu gối phải lên ngực gã sát thủ, khống chế hoàn toàn chuyển động của gã dưới đất bùn. Tay phải anh siết chặt lấy cổ áo Phong Chó Điên, con mắt phải sắc lạnh chĩa thẳng vào gương mặt đẫm máu của đối phương.


"Ai ra lệnh cho mày phóng hỏa?" Dũng rít lên qua kẽ răng, sát khí lạnh người tỏa ra át cả cái lạnh của bão giông Quận 4.


Nhưng trước khi Phong Chó Điên kịp mở miệng trả lời, thính giác nhạy bén của Dũng chợt bắt được những âm thanh rè rè quen thuộc từ chiếc bộ đàm tuần tra giắt trong túi áo khoác.


*"Hải Móm nghe rõ trả lời! Đội tuần tra số 3 đã phong tỏa đầu hẻm nhà trọ cháy! Phát hiện tiếng súng nổ phía sau công trường! Toàn đội khép chặt vòng vây, phát lệnh bắn hạ kẻ đào tẩu Nguyễn Tiến Dũng tại chỗ!"*


Tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra bồ câu trắng bắt đầu vang vọng từ đầu phố, ánh đèn pha công suất lớn quét qua những bức tường tôn rách nát của khu công trường bỏ hoang, tiến sát phong tỏa toàn bộ khu phố cháy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!