Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bẫy Lửa Sập Buồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số mười càn quét qua dải đất miền Nam, trút xuống những trận mưa trắng xóa như muốn dìm cả thành phố vào một bể nước đen ngòm, lạnh buốt. Tại những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 4, nước bẩn từ các hố ga trào lên, cuốn theo rác rưởi, dầu mỡ dính nhớp nháp trên mặt đường nhựa trơn trượt. Tiếng gió bão gầm rú liên hồi dọc theo mép kênh Tẻ, quật những thân cây bàng cổ thụ vặn mình răng rắc, giật phăng những tấm biển hiệu quảng cáo bằng tôn rách nát nện chan chát xuống lòng đường.


Nguyễn Tiến Dũng siết chặt bàn tay phải vào ghi-đông chiếc xe máy Wave tàu cũ nát. Chiếc xe mất đi phần yếm chắn gió sau cú tông bạo lực với toán côn đồ của Quốc Đen, giờ đây trơ ra bộ khung sắt rỉ sét và khối động cơ nóng hổi, xả ra từng luồng khói đen lọc xọc. Đầu xe méo mó biến dạng khiến anh phải dùng lực tay phải gồng lên để giữ thăng bằng qua những vũng nước ngập sâu đến nửa bánh xe. Mỗi lần bánh xe sập xuống một ổ gà ngập nước, một cơn đau buốt nhói dội ngược từ đùi phải lên tận đỉnh đầu, khiến Dũng suýt nữa mất lái.


Vết khâu sống mười hai mũi bằng chỉ đen trên đùi phải của anh đã rách miệng hoàn toàn. Lớp máu tươi hòa lẫn dịch mủ vàng nhạt rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp băng gạc dính bùn đất, dán chặt vào thớ thịt tê dại dưới lớp quần jeans ướt sũng. Cơn sốt nhiễm trùng râm ran từ phòng khám của bác sĩ Bình giờ đây bùng phát trở lại như một ngọn lửa âm ỉ đốt cháy lồng ngực anh. Nhiệt độ cơ thể tăng cao đối lập gay gắt với làn nước mưa lạnh buốt xối xả vào gương mặt góc cạnh hốc hác. Bên hông trái, cánh tay trái của anh buông thõng vô dụng, rã rời không một chút cảm giác sau cú rách bao khớp nghiêm trọng. Dũng chỉ còn một con mắt phải duy nhất để định vị đường đi qua màn nước trắng xóa, hốc mắt trái dưới miếng che da đen rách góc liên tục rỉ ra chất dịch đỏ mỏng, rát buốt mỗi khi gió bão quật vào.


Anh không thể dừng lại. Chiếc bộ đàm tuần tra rỉ nước cướp từ Hải Móm giắt trong túi áo khoác vẫn đang rè rè phát ra những âm thanh nhiễu loạn của sóng vô tuyến bẩn. Tiếng gào thét điên cuồng của Phong Chó Điên vẫn văng vẳng bên tai anh: *"Cháu đang xách bình xăng và bộ kích nổ điện áp tiếp cận chân cầu thang gỗ căn gác trọ của nó rồi. Mười phút nữa, căn gác gỗ đó sẽ chỉ còn là một đống tro tàn!"*


"Khục... khục..."


Dũng ho rũ rượi, luồng khói xả từ động cơ xe máy sực mùi xăng lậu bay ngược vào mũi, kích thích phế quản bị tổn thương do khói độc cống ngầm từ đêm trước khiến anh đau thắt lồng ngực. Anh nghiến chặt răng đến mức các khớp cơ hàm bạnh ra, mắt phải trừng trừng nhìn về phía trước. Căn gác trọ cũ nằm trên nóc nhà kho bỏ hoang sát bờ kênh Quận 4—nơi duy nhất anh có thể trốn tránh thế giới ngầm trong suốt mười năm qua, nơi lưu giữ những tấm ảnh chụp chung cuối cùng với Lê Hoàng Nam và tập tài liệu điều tra sơ khai chứa danh sách liên lạc ngầm của hội Phán Quyết—đang nằm trong hồng tâm của ngọn lửa hủy diệt. Nếu đống tài liệu đó bị thiêu rụi, lời thề đòi lại công lý cho người cộng sự trẻ quá cố sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới đống tro tàn thối nát của những kẻ bẻ cong pháp luật.


Chiếc xe Wave nát bét đầu rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn ra mép sông. Nước sông Sài Gòn dâng cao, liếm sát mép rào chắn bê tông rỉ sét. Dũng tắt máy xe từ xa để tránh tiếng động cơ gây chú ý, nương theo đà trượt của bánh xe để đưa chiếc Wave lách vào dưới mái hiên dột nát của nhà kho bỏ hoang. Anh khập khiễng bước xuống xe, chân phải kéo lê một cách nặng nề trên nền đất nhão bùn. Tay phải anh nhanh chóng kiểm tra khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ giắt sau thắt lưng. Khẩu súng lạnh ngắt, ướt sũng nước mưa, ổ xoay sáu viên chỉ còn lại duy nhất một viên đạn quân dụng—viên đạn phán quyết mà anh đã thề phải giữ lại cho kẻ đứng đầu hội kín.


Dũng ngước nhìn lên phía trên. Căn gác trọ gỗ rộng mười hai mét vuông của anh nằm chơ vơ trên nóc nhà kho cũ, được kết nối với mặt đất bằng một hệ thống cầu thang gỗ ọp ẹp dốc đứng chạy dọc bên vách tường tôn rỉ sét. Trời tối đen như mực, chỉ có những tia chớp từ cơn bão số mười thỉnh thoảng xé toạc màn mây đen, rọi sáng những bậc thang gỗ đang sũng nước và lung lay dữ dội trước những luồng gió giật liên hồi.


Thính giác nhạy bén đặc biệt của một thám tử độc nhãn bắt đầu hoạt động cực hạn để bù đắp cho góc mù bên trái. Dũng đứng im trong bóng tối dưới mái hiên, nín thở lắng nghe. Tiếng mưa xối xả nện vào mái tôn nhà kho vang lên dồn dập như tiếng trống trận, tiếng sóng sông gầm rú vỗ mạnh vào bờ kè đá. Không có tiếng bước chân. Không có tiếng động cơ xe máy nào khác xung quanh. Nhưng trong không khí ẩm ướt nồng nặc mùi bùn đất và nước thải, Dũng ngửi thấy một mùi hương lạ lùng phảng phất bay xuống từ phía trên.


Mùi dung môi xăng Napalm tự chế.


Đó là thứ hỗn hợp xăng pha dầu hỏa dính đặc trưng mà những kẻ phóng hỏa chuyên nghiệp thường dùng để tạo ra những ngọn lửa có độ bám dính cực cao, không thể dập tắt bằng nước thông thường. Phong Chó Điên đã đến đây. Hoặc gã đang ẩn nấp bên trong, hoặc gã đã gài sẵn một cái bẫy chết người.


Dũng khẽ rùng mình, cơn sốt khiến toàn thân anh run rẩy, nhưng ý chí sắt đá buộc anh phải di chuyển. Anh bám bàn tay phải vào lan can gỗ mục nát của cầu thang, khập khiễng bước lên từng bậc. Mỗi bậc thang gỗ rên rỉ lên một tiếng *két* khô khốc dưới sức nặng của cơ thể anh. Dũng cố gắng bước đi sát mép tường tôn—nơi kết cấu xà gồ chịu lực tốt nhất để giảm thiểu tiếng động cơ học. Cánh tay trái buông thõng bên hông va đập nhẹ vào vách tôn, gây nên những cơn đau rát buốt từ vết xước xát sâu trên bả vai phải do cú va quẹt rào chắn bê tông trước đó.


Lên đến chiếu nghỉ tầng gác, Dũng áp sát lưng vào vách gỗ mủn nát bên cạnh cánh cửa phòng trọ. Cửa gỗ khép hờ, một khe hở nhỏ tối tăm hắt ra mùi xăng nồng nặc đến ngạt thở. Con mắt phải của anh nheo lại, quét nhanh qua khe cửa. Bên trong căn phòng tối đen, không có ánh đèn, không có tiếng thở của con người.


Dũng đưa bàn tay phải chai sạn ra, nắm lấy tay nắm cửa bằng đồng rỉ sét. Anh định đẩy nhẹ cửa để thâm nhập im lặng theo Quy tắc Thám tử bóng đêm. Nhưng ngay khi những ngón tay anh vừa siết nhẹ vào khối kim loại lạnh lẽo, thính giác của anh chợt bắt được một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên từ phía sau cánh cửa.


*Tạch.*


Đó là tiếng co giãn của một sợi dây chì siêu mỏng dưới lực kéo tối thiểu. Sợi dây chì được gài tinh vi vào chốt trong của tay nắm cửa, chạy dọc theo khe sàn gỗ dẫn thẳng đến một bộ kích nổ điện áp tự chế đặt dưới gầm giường.


"Mẹ kiếp! Bẫy điện!" Dũng rít lên trong cổ họng.


Anh chưa kịp rút tay lại thì một tia lửa điện bùng lên từ chiếc bình ắc-quy đặt dưới gầm gác. Tia lửa bén ngay vào ngòi nổ vải tẩm xăng nối liền với ba chai bom xăng tự chế chứa dung môi Napalm dính đặt sát cửa.


*BÙM!*


Một tiếng nổ đanh thép vang lên, xé toạc màn đêm bão giông. Sức ép khủng khiếp của vụ nổ bom xăng hất văng cánh cửa gỗ thông ra làm đôi, thổi bay Dũng lộn nhào ra phía sau. Thân hình anh đập mạnh vào lan can cầu thang gỗ rồi lăn lông lốc xuống chiếu nghỉ hành lang. Tai trái của Dũng ù đi hoàn toàn, một dải âm thanh chói tai kéo dài như tiếng còi rít vang dội trong đại não. Đầu óc anh choáng váng, con mắt phải duy nhất hoa lên trước những quầng sáng vàng cam nhảy múa hỗn loạn.


Khi Dũng gượng dậy bằng khuỷu tay phải, cảnh tượng trước mắt anh hiện ra như một địa ngục trần gian. Ngọn lửa vàng cam rực lửa bùng lên dữ dội từ phía trong căn phòng trọ, nhanh chóng bám chặt lấy sàn gỗ và vách ngăn bằng tre ép. Thứ dung môi xăng dính Napalm tự chế của Phong Chó Điên phát huy tác dụng tàn khốc: ngọn lửa không hề bị dập tắt bởi những hạt mưa bão tạt vào từ cửa sổ, ngược lại, sức gió giật mạnh của cơn bão số mười càng làm ngọn lửa bùng cháy điên cuồng hơn, liếm láp lên trần nhà bằng xà gồ gỗ khô mục.


Khói độc đen kịt sực mùi hóa chất dễ cháy và sơn PU bắt đầu cuồn cuộn bốc lên, tràn ra ngoài hành lang hẹp. Luồng khói nóng bỏng phả thẳng vào mặt Dũng, tràn vào phế quản khiến anh ho sặc sụa. Phổi anh bỏng rát, lồng ngực thắt chặt lại vì thiếu oxy.


"Tài liệu... di vật của Nam..."


Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Dũng như một mệnh lệnh tối cao, đè bẹp mọi nỗi đau đớn thể xác. Anh không thể để mất chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB đang nằm sau bức ảnh cũ treo trên vách gỗ phía cuối phòng.


Dũng kéo vạt áo khoác gió sẫm màu lên che kín mũi và miệng, quỳ sụp xuống sàn hành lang gỗ đang bắt đầu nóng rực. Anh biết rõ quy tắc sinh tồn trong hỏa hoạn: khói độc luôn bay lên cao, lượng oxy ít ỏi còn sót lại sẽ nằm sát mặt sàn. Anh dùng tay phải và đầu gối phải lết thân thể rách nát bò qua ngưỡng cửa đang ngùn ngụt cháy để tiến vào bên trong căn phòng.


Nhiệt độ bên trong căn gác trọ tăng lên chóng mặt, lên tới hàng trăm độ C chỉ trong vòng vài chục giây. Lớp da thịt trên bả vai trái bị bỏng nhẹ do những tàn lửa đỏ rực từ trần nhà rơi trúng, bốc lên mùi khét lẹt. Vết thương đùi phải khâu sống mười hai mũi chỉ đen bị kéo căng khi anh trườn sát đất, máu tươi rỉ ra hòa cùng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt sàn gỗ đang bắt đầu nứt toác dưới sức nóng của lửa.


Trước mặt anh, ngọn lửa vàng cam đang bao vây chiếc giường tre và chiếc hòm sắt cũ. Dũng nhìn thấy tấm chăn bông cũ nằm ở góc phòng chưa bị lửa liếm tới. Anh cố gắng dùng tay phải kéo giật tấm chăn, định dùng nó để dập bớt ngọn lửa đang chắn ngang lối đi đến vách gỗ cuối phòng. Nhưng ngay khi tấm chăn bông vừa chạm vào vũng dung môi xăng dính trên sàn, ngọn lửa Napalm tự chế lập tức bắt xối xả vào sợi bông khô. Tấm chăn bùng cháy như một bó đuốc khổng lồ, thiêu rụi toàn bộ hy vọng dập lửa của Dũng trong chớp mắt. Sức nóng dội ngược lại khiến anh phải lùi lại, bạt mạng tránh né.


"Không thể dập được... Thứ lửa hóa chất này không thể dập bằng tay không..." Dũng ho khan, tầm nhìn của con mắt phải duy nhất bắt đầu nhạt nhòa đi vì nước mắt chảy ra do khói độc hành hạ. Đại não anh bắt đầu thiếu oxy nghiêm trọng, những cơn đau nửa đầu dữ dội giật lên bần bật theo từng nhịp tim đập dồn dập.


Anh chỉ có tối đa ba mươi giây trước khi toàn bộ căn gác gỗ này đổ sụp hoàn toàn xuống nhà kho bên dưới.


Dũng nghiến răng, từ bỏ ý định dập lửa. Anh dùng tay phải bấu chặt vào những kẽ hở của sàn gỗ chưa bị cháy, trườn bạt mạng qua vũng lửa đang lan rộng. Lớp vải quần jeans ở chân phải bắt đầu bắt lửa cháy xém, hơi nóng nung nấu thớ thịt đùi rách miệng khâu khiến anh đau đớn gào lên một tiếng câm lặng trong cổ họng.


Cuối cùng, anh cũng tiếp cận được bức tường gỗ phía cuối phòng. Bức tường gỗ thông dột nát đã bị ngọn lửa liếm tới một góc, lớp sơn bên ngoài đang phồng rộp lên, nổ lách tách. Treo trên vách là bức ảnh kỷ niệm duy nhất còn sót lại của anh và Lê Hoàng Nam chụp chung trước cổng Học viện Cảnh sát Nhân dân mười năm trước. Khung ảnh bằng gỗ thông đang bắt đầu bắt lửa cháy xém từ phía dưới.


Dũng dùng tay phải rướn người lên, giật phăng khung ảnh xuống khỏi chiếc đinh sắt gỉ sét. Lực giật mạnh khiến bả vai phải bị xước xát sâu của anh rỉ máu xối xả qua lớp áo khoác rách bươm. Khung ảnh gỗ vỡ đôi khi chạm sàn, để lộ vách gỗ thông dột nát phía sau.


Tại khe hở giấu bí mật giữa hai lớp vách gỗ dột nát—nơi Dũng đã tự tay đục đẽo từ nhiều năm trước để làm hộc mật chứa tài liệu—chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB màu đỏ đen vẫn nằm im lìm bên trong một chiếc bao cao su chống nước siêu nhỏ.


Dũng giật lấy chiếc bao cao su chứa thẻ nhớ, đút nhanh vào túi ngực trái của áo khoác gió, đặt ngay sát cạnh chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc của người cha quá cố.


"Lấy được rồi... Nam ơi, anh lấy được rồi..." Một luồng cảm xúc hỗn loạn giữa nhẹ nhõm và căm hận trỗi dậy trong lòng cựu thám tử.


Nhưng ngay khi anh vừa quay đầu lại để tìm đường rút lui, một tiếng *rắc* lớn vang lên dội tai.


Hệ thống xà gồ đỡ trần nhà gác trọ bằng gỗ mục đã bị lửa thiêu rụi hoàn toàn kết cấu chịu lực. Toàn bộ phần cầu thang gỗ dốc đứng và lối cửa ra vào chính—con đường thoát hiểm duy nhất của anh—đã bị một mảng trần nhà đổ sụp xuống đè bẹp, biến thành một đống củi cháy đỏ rực, ngùn ngụt lửa dữ khóa chặt lối ra.


Dũng bị cô lập hoàn toàn trên căn gác lửng đang cháy sụp. Trần nhà phía trên đầu anh tiếp tục nứt toác ra, những thanh gỗ cháy đỏ chực chờ rơi xuống kết liễu mạng sống của thám tử độc nhãn. Khói độc tích tụ trong căn phòng kín không có lối thoát khí đã đạt đến ngưỡng bão hòa, bóp nghẹt nhịp thở cuối cùng của anh.


Qua ô cửa sổ đang cháy ngùn ngụt bên cạnh vách tường, dưới màn mưa bão trắng xóa của đêm đen Quận 4, Dũng chợt nhìn thấy một bóng dáng gầy nhom, mặc chiếc áo khoác gió sặc sỡ đang đứng im lìm dưới chân cầu thang gỗ đổ nát phía dưới bến sông.


Dưới những tia chớp giật liên hồi của cơn bão số mười, gương mặt điên dại của Phong Chó Điên hiện ra rõ mồm một với đôi mắt trợn trừng điên dại do chơi đá và mái tóc nhuộm đỏ xơ xác ướt sũng nước mưa. Gã sát thủ phóng hỏa cầm chiếc bật lửa khò công nghiệp trên tay phải, ngước nhìn lên căn gác trọ đang rực cháy với một nụ cười tàn ác, lạnh lùng chờ đợi Nguyễn Tiến Dũng bị thiêu sống vĩnh viễn bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!