Chuyến Xe Về Sông Nước
Tiếng sấm sét rền vang ngoài bến sông Quận 8 như muốn xé toạc bầu trời đêm bão. Gió giật cấp mười quật liên hồi vào những tấm tôn rách nát của phòng khám tư nhân nghèo nàn, tạo nên những tiếng rít cơ học chói tai. Bên trong phòng khám, bầu không khí sực nức mùi cồn y tế và thuốc kháng sinh mạnh. Nguyễn Tiến Dũng đứng tựa lưng vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ, con mắt phải duy nhất hằn lên những tia máu đỏ quạch dưới ánh đèn tuýp chập chờn. Cơn sốt cao tuy đã giảm nhẹ nhờ liều thuốc đặc trị của bác sĩ Trần Văn Bình, nhưng thể xác anh vẫn là một đống đổ nát hoang tàn.
Mười hai mũi chỉ đen khâu sống trên đùi phải đang căng ra, nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ châm thẳng vào thớ thịt mỗi khi anh dịch chuyển trọng tâm. Bả vai trái thâm tím nặng nề, bao khớp bị rách sau cú tự đập vào cột điện để nắn khớp vẫn hoàn toàn mất lực, buông thõng vô dụng bên hông. Giắt sau thắt lưng anh là khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét của người cộng sự quá cố Lê Hoàng Nam. Khẩu súng chỉ còn đúng một viên đạn quân dụng duy nhất—viên đạn phán quyết mà anh phải giữ lại bằng mọi giá.
"Tèo, nghe chú dặn đây," Dũng trầm giọng, giọng nói khàn đặc vì di chứng hít phải khói độc dưới cống ngầm Quận 4. Anh cúi xuống nhìn cậu bé đánh giày lang thang đang đứng run rẩy dưới làn mưa hắt qua khe cửa sắt. "Ký túc xá trường Y có lối thoát hiểm tầng bán hầm thông ra bãi đất trống chân cầu Nguyễn Văn Cừ. Cháu lách qua các ngõ hẻm nhỏ, tuyệt đối không được đi đường chính. Tìm bằng được chị Minh Thư, bảo chị ấy dọn đồ ngay lập tức. Đưa chị ấy ra bãi đất trống. Anh Tuấn xe tải sẽ chờ sẵn ở đó."
Tèo gật đầu mạnh, ánh mắt lanh lợi đường phố hiện lên sự kiên định hiếm thấy: "Chú Dũng yên tâm. Cháu thuộc nằm lòng mấy đường cống và hẻm hẹp quanh trường Y. Cháu sẽ đưa chị Thư ra an toàn!"
Cậu bé cúi người, lách nhanh qua khe cửa sắt khóa xích khép hờ rồi biến mất vào màn mưa bão đen ngòm của Quận 8. Dũng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Tèo, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh biết, Quốc Đen—gã đàn em tàn bạo của trùm Đại Búa—đang khép chặt vòng vây quanh trường Y. Chúng muốn bắt giữ Nguyễn Minh Thư để làm con bài con tin, ép anh phải giao nộp chiếc thẻ nhớ mã hóa SanDisk 32GB chứa danh sách liên lạc ngầm của hội Phán Quyết. Anh không thể để Minh Thư rơi vào tay chúng. Cô là em gái ruột, là người thân yêu duy nhất và cũng là ranh giới nhân tính cuối cùng giữ anh không sa ngã hoàn toàn vào bóng tối ác quỷ.
Dũng quay sang bác sĩ Bình, khẽ gật đầu chào rồi khập khiễng bước ra cửa. Anh dắt chiếc xe máy Wave tàu cũ nát—phương tiện di chuyển duy nhất còn sót lại—ra khỏi góc tối phòng khám. Tiếng động cơ xe máy nổ giòn giã, xé toạc màn đêm mưa bão. Vết thương ở đùi phải nhói lên một cơn buốt tận xương khi anh dùng chân phải đạp nổ. Anh phải dùng chính bản thân mình làm mồi nhử, lộ diện ở một hướng khác để kéo toàn bộ toán truy đuổi của Quốc Đen rời xa lộ trình tẩu thoát của em gái.
***
Mưa bão xối xả như trút nước xuống khu nhà trọ sinh viên gần Đại học Y Dược. Những con đường nhựa trơn trượt ngập sũng nước bẩn, phản chiếu ánh đèn neon nhạt nhòa từ các cửa hiệu đã đóng cửa im lìm.
Tại bãi đất trống sình lầy dưới chân cầu Nguyễn Văn Cừ, chiếc xe tải container chở hàng đường dài của Nguyễn Minh Tuấn đang đỗ xịch sát mép rào chắn bê tông. Động cơ diesel khổng lồ gầm rú trầm đục dưới mưa bão, khói xả mù mịt. Tuấn ngồi trong cabin, hai tay siết chặt vô lăng, đôi mắt đỏ sọc vì thiếu ngủ liên tục quét nhìn qua gương chiếu hậu sũng nước.
Từ bóng tối của lối thoát hiểm bán hầm ký túc xá, hai bóng người nhỏ bé che chung một tấm ni-lông mỏng vội vã lao ra. Tèo đi trước, tay cầm thanh móc khóa thép lò xo tự chế phòng thân, dắt theo Nguyễn Minh Thư. Cô gái hai mươi mốt tuổi bước đi loạng choạng, mái tóc đen dài ướt sũng bám bết vào đôi gò má nhợt nhạt vì sợ hãi. Chiếc kính gọng tròn bám đầy nước mưa khiến cô phải liên tục nheo mắt để định vị chiếc xe tải.
"Chị Thư, nhanh lên! Xe của anh Tuấn kia rồi!" Tèo hét lớn qua tiếng gió bão gầm rú.
Tuấn lập tức đẩy cửa cabin, nhoài người ra ngoài kéo mạnh Minh Thư lên ghế phụ. "Vào nhanh đi Út! Mẹ kiếp, tụi giang hồ đang lùng sục khắp nơi!" Tuấn quát lớn, tay kia nhanh chóng ấn Tèo vào góc cabin ấm áp.
Nhưng ngay khi cửa cabin vừa đóng sập và Tuấn chuẩn bị gạt cần số để chuyển bánh, ba ánh đèn pha công suất lớn đột ngột quét thẳng từ đầu hẻm vào kính lái xe tải. Tiếng gầm rú của những chiếc xe ga độ, Exciter xé toạc màn mưa.
Quốc Đen dẫn đầu toán côn đồ Đại Búa, tay lăm lăm thanh tuýp sắt mài nhọn hoắt, lái xe ga rú ga áp sát cabin xe tải. Gương mặt gã gian xảo lộ rõ vẻ đắc ý tột độ dưới làn mưa lạnh.
"Mẹ kiếp, con nhỏ kia định trốn! Chặn đầu xe tải lại cho tao!" Quốc Đen gào lên, vung thanh tuýp sắt đập mạnh vào gương chiếu hậu bên lái của xe tải, tiếng kim loại va đập chan chát vang dội.
Tuấn nghiến răng đạp ga, chiếc container nặng nề nhích bánh trên nền đất sình lầy trơn trượt, nhưng hai chiếc xe máy của đám đàn em đã nhanh chóng lách lên chặn ngay trước mũi xe tải, khóa cứng lối thoát ra đường lộ lớn.
Giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc, từ góc tối của con hẻm đối diện, một tiếng động cơ xe máy rú ga điên cuồng vang lên. Chiếc xe Wave cũ nát của Nguyễn Tiến Dũng lao ra như một mũi tên xé toạc màn mưa bão.
Dũng cúi rạp người trên ghi-đông, con mắt phải duy nhất sáng quắc dưới vành mũ lưỡi trai sụp xuống. Anh không hề giảm tốc độ, hướng thẳng bánh trước chiếc Wave tàu vào sườn chiếc xe máy của tên đàn em đang chặn trước mũi xe tải.
*Rầm! Crack!*
Cú tông xe trực diện vô cùng tàn bạo. Lực va chạm vật lý cực mạnh hất văng cả người lẫn xe của tên côn đồ trượt dài trên mặt đường nhựa ngập nước. Chiếc Wave của Dũng cũng bị vỡ nát hoàn toàn phần yếm chắn gió bằng nhựa, đầu xe biến dạng méo mó. Cú va chạm mạnh dội ngược vào bả vai trái bị trật khớp của Dũng, tạo nên một cơn đau buốt nhói tột cùng khiến anh suýt ngất xỉu. Nhưng anh nghiến chặt răng đến bật máu, dùng tay phải giữ vững tay lái, ép chiếc xe cũ nát quay đầu hướng thẳng về phía Quốc Đen.
"Quốc Đen! Thẻ nhớ đang ở chỗ tao! Muốn lấy thì đuổi theo!" Dũng hét lớn, tay phải dùng gạt chống chân quẹt mạnh xuống lòng đường nhựa tạo nên một dải tia lửa sáng rực, chói mắt giữa màn đêm mưa bão.
Ánh sáng đột ngột từ dải tia lửa và bóng dáng độc nhãn của cựu thám tử lừng lẫy khiến Quốc Đen giật mình kinh ngạc. Gã lập tức quay ngoắt đầu xe, bỏ qua cabin xe tải: "Mẹ kiếp! Thằng thám tử què xuất hiện rồi! Đuổi theo nó! Giết nó cho tao!"
Toàn bộ toán xe máy của Đại Búa lập tức rú ga đuổi theo chiếc Wave nát của Dũng, kéo dải đèn pha rời xa khu vực cầu Nguyễn Văn Cừ.
Tận dụng khoảng trống an ninh quý giá đó, Tuấn gầm lên, đạp mạnh chân ga. Chiếc container khổng lồ gầm rú xé gió, bánh xe tải nghiền nát những chướng ngại vật sình lầy, lách qua chốt chặn và lao thẳng ra quốc lộ hướng về miền Tây sông nước—nơi chú Hải sửa máy nổ đang đợi sẵn để che chở cho Minh Thư.
***
Cuộc truy đuổi tốc độ cao nghẹt thở bắt đầu dọc theo các tuyến đường ngập nước của Quận 4. Tiếng xích xe máy rít lên khô khốc hòa cùng tiếng gió bão gầm rú dội vào vách tường của các dãy nhà phố cũ kỹ.
Dũng lái chiếc Wave cũ nát luồn lách qua các ngõ hẻm dột nát, chật hẹp của khu lao động nghèo. Vết thương đùi phải khâu sống mười hai mũi chỉ đen bị kéo căng cực độ dưới tư thế ngồi xe máy giật cục, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc trắng nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng dưới lớp quần jeans bạc màu. Cánh tay trái của anh buông thõng vô dụng, chỉ có bàn tay phải chai sạn gồng lên gánh chịu toàn bộ lực rung lắc của tay lái biến dạng.
Quốc Đen lái chiếc xe ga độ rú ga áp sát bên hông xe Dũng. Gã vung thanh tuýp sắt mài nhọn bổ thẳng xuống đầu cựu thám tử.
Trong điều kiện tầm nhìn bị hạn chế cực độ do mất đi mắt trái và màn mưa bão xối xả, Dũng hoàn toàn dựa vào thính giác nhạy bén đặc biệt của mình. Anh nghe thấy tiếng gió rít xé toạc màn mưa của thanh kim loại đang lao tới bên góc mù.
Nhanh như cắt, Dũng chủ động nghiêng người né tránh nhanh. Thanh tuýp sắt sượt qua vành mũ lưỡi trai của anh, nện mạnh vào phần đuôi xe Wave tạo nên một tiếng *bốp* khô khốc.
Dũng cố gắng thực hiện một đòn phản công chiến thuật: anh đánh lái ép mạnh sườn xe mình vào xe Quốc Đen, định dồn gã vào cột điện bê tông bên đường hẻm. Nhưng ngay khi anh dùng lực nghiêng người, bả vai trái bị trật khớp đột ngột bị giật mạnh dưới một cú xóc nảy cơ học. Cơn đau nhói như rách bao khớp một lần nữa bùng phát khiến cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, mất lái hoàn toàn.
Chiếc Wave của Dũng loạng choạng, trượt dài trên vũng nước mưa bẩn. Dũng ngã người, bả vai phải và hông phải của anh va quẹt mạnh vào rào chắn bê tông ven kênh Tẻ. Lớp áo khoác da mỏng bị mài rách bươm, da thịt bả vai phải bị xước xát sâu, máu rỉ ra loang lổ. Chiếc xe Wave cũ nát bị vỡ nát hoàn toàn phần yếm chắn gió, đầu xe biến dạng méo mó, động cơ xả khói đen kịt.
Quốc Đen cười tàn nhẫn, tiếp tục rú ga áp sát để tung đòn kết liễu.
Không còn đường lui, Dũng nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói ở đùi và vai. Anh dùng tay phải kéo mạnh chân gạt chống sắt của xe máy quẹt sâu xuống mặt đường nhựa đang chạy ở tốc độ cao.
*Rẹt rẹt rẹt...*
Một cơn mưa tia lửa cơ học cực lớn, sáng rực bùng lên từ sự ma sát kim loại, bắn thẳng vào mắt và gương mặt của Quốc Đen cùng toán đàn em phía sau. Ánh sáng chói lòa đột ngột giữa đêm tối mưa bão khiến bọn chúng bị mù tạm thời, hoảng loạn loạng choạng tay lái. Chiếc xe của Quốc Đen mất thăng bằng, đâm sầm vào đống cát xây dựng vỉa hè, quật ngã gã xuống vũng nước bẩn.
Tận dụng ba giây hỗn loạn đó, Dũng gầm lên, vặn ga chiếc Wave nát lách sâu vào mê cung hẻm hẹp Quận 4—nơi xe máy phân khối lớn của bọn chúng không thể phối hợp vây ráp đông người. Anh dùng chân phải đạp đổ một loạt thùng rác bằng tôn nặng nề bên đường hẻm cụt, khóa chặt lối bám đuổi của đám đàn em phía sau.
***
Nửa giờ sau, tiếng còi xe máy truy đuổi nhỏ dần rồi tắt hẳn dưới tiếng gầm rú của cơn bão lớn.
Nguyễn Tiến Dũng dắt chiếc xe máy hỏng đầu vào nấp dưới một mái hiên dột nát của một nhà kho bỏ hoang sát bờ kênh Quận 4. Toàn thân anh ướt sũng nước mưa bẩn hòa lẫn máu tươi từ bả vai phải và đùi phải rỉ ra loang lổ. Cơn sốt cao bắt đầu âm ỉ quay trở lại do vết khâu đùi bị kéo rách miệng nhiễm trùng nước mưa. Anh đứng tựa lưng vào vách tôn rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc, ho khan rũ rượi do di chứng khói độc phế nang phổi.
Anh run rẩy đưa tay phải vào túi áo khoác gió rách bươm, rút ra chiếc bộ đàm tuần tra cướp được từ Hải Móm. Anh bật công tắc nguồn, điều chỉnh núm xoay dải tần số vô tuyến nội bộ của nhóm cảnh sát bẩn.
Qua tiếng rè rè của sóng nhiễu bão giông, một giọng nói khàn đặc đầy sát khí của gã trung úy biến chất Trần Thế Hùng đột ngột vang lên rõ mồm một:
"Phong Chó Điên nghe rõ không? Thằng thợ khóa độc nhãn vừa lộ diện giải cứu con bé Thư ở trường Y. Hiện trường Quận 4 đang trống trải. Mày mang ngay mấy chai bom xăng tự chế đến phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn căn gác trọ cũ của nó ở hẻm lao động nghèo Quận 4 đi! Thiêu rụi mọi thứ, đặc biệt là đống ảnh kỷ niệm và tài liệu cũ của thằng Nam. Đừng để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào cho tụi thanh tra bộ!"
Giọng nói điên cuồng của Phong Chó Điên vang lên đáp lại qua bộ đàm: "Rõ, trung úy Hùng! Cháu đang xách bình xăng và bộ kích nổ điện áp tiếp cận chân cầu thang gỗ căn gác trọ của nó rồi. Mười phút nữa, căn gác gỗ đó sẽ chỉ còn là một đống tro tàn!"
Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Tiến Dũng. Con mắt phải duy nhất của anh co rụt lại đầy bàng hoàng. Căn gác trọ cũ dột nát của anh—nơi lưu giữ những bức ảnh kỷ niệm cuối cùng của người cộng sự trẻ quá cố Lê Hoàng Nam và tập tài liệu điều tra sơ khai chứa danh sách liên lạc ngầm của hội Phán Quyết—đang nằm trong hồng tâm của ngọn lửa hủy diệt.
Nếu căn gác bị thiêu rụi, mọi manh mối đòi lại công lý cho Nam sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới đống tro tàn thối nát.
Dũng siết chặt chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc trong lòng bàn tay phải, khớp xương kêu răng rắc. Bất chấp thể xác rách nát đầy thương tích rỉ máu và cơn sốt cao đang hành hạ tinh thần, anh gượng dậy dắt chiếc xe Wave hỏng đầu ra ngoài màn mưa bão xối xả, hướng thẳng về phía khu nhà trọ cũ Quận 4.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!