Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Y Sĩ Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cấp mười đổ bộ vào thành phố biến những con hẻm chằng chịt của Quận 8 thành một mê cung nước đen ngập ngụa. Dưới làn mưa xối xả lạnh buốt, Nguyễn Tiến Dũng lết thân xác rã rời đi qua cây cầu chữ Y. Nước mưa hòa lẫn với bùn đất và máu tươi rỉ ra từ bả vai trái, thấm đẫm lớp áo khoác gió sẫm màu dính bết vào da thịt. Cơn sốt cao do nhiễm trùng vết thương đùi phải đang bùng phát dữ dội, đốt cháy lồng ngực anh bằng những nhịp thở đứt quãng, khò khè. Con mắt phải duy nhất của Dũng căng ra dưới vành mũ lưỡi trai sụp xuống, cố gắng định vị những quầng sáng nhạt nhòa từ những cột đèn đường neon chập chờn phía xa.


Sau cú tự đập mạnh bả vai vào cột điện để nắn lại khớp xương bên Quận 4, cơ vai trái của Dũng đã hoàn toàn mất lực. Cánh tay trái buông thõng vô dụng, đau nhức buốt tận xương tủy mỗi khi anh bước hụt chân vào những hố ga ngập nước. Tay phải anh siết chặt quai hộp đồ nghề sửa khóa cơ khí—bên trong là cuốn sổ cái rửa tiền đen của sòng bạc Thiên Đường và chiếc điện thoại cũ chứa những bức ảnh chụp vật chứng cốt lõi. Anh không thể gục ngã lúc này. Lời thề đòi nợ máu cho Lê Hoàng Nam vẫn đang nung nấu trong lồng ngực anh như một khối than hồng chưa tắt.


Dũng rẽ vào con hẻm ngoằn ngoèo khu Quận 8, nơi những mái tôn rách nát của các dãy nhà trọ nghèo đang vặn mình rên rỉ dưới sức gió giật. Đi sâu vào góc tối cuối hẻm, anh dừng lại trước một căn nhà nhỏ không biển hiệu, cửa sắt khóa kín, chỉ có một bóng đèn tròn mờ ảo hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt tù mù. Dũng dùng tay phải gõ nhịp ba ngắn hai dài lên cánh cửa sắt gỉ sét. Tiếng gõ cơ học bị át đi bởi tiếng sấm sét nổ vang trời sát mép sông.


Cửa sắt từ từ hé mở. Một mùi cồn y tế nồng nặc hòa lẫn mùi thuốc nam ẩm mốc phả thẳng vào mặt Dũng. Bước ra từ bóng tối là bác sĩ Trần Văn Bình, một cựu bác sĩ quân y dã chiến đã ngoài sáu mươi tuổi. Gương mặt ông Bình hốc hác, chằng chịt những nếp nhăn hằn sâu, mái tóc bạc hoa râm cắt ngắn lộ rõ vết sẹo bỏng lớn bên cổ trái. Đôi mắt lão luyện sau cặp kính lão gọng kim loại rỉ sét quét nhanh một lượt qua thân hình sũng nước và vết thương rỉ máu của Dũng.


"Vào đi. Hải Móm vừa cho bo bo tuần tra dọc tuyến kênh Tẻ cách đây mười phút," ông Bình trầm giọng, bước tránh sang một bên để Dũng khập khiễng lách người vào trong rồi nhanh chóng khóa xích sắt cửa lại.


Không gian bên trong phòng khám tư của bác sĩ Bình vô cùng thô sơ và dột nát. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ bày biện ngổn ngang những lọ cồn sát trùng, băng gạc ố vàng và bộ dụng cụ tiểu phẫu bằng thép không gỉ từ thời chiến được tiệt trùng kỹ lưỡng. Dũng đổ gục xuống chiếc ghế băng dài bằng gỗ, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước mưa bẩn rỉ xuống sàn nhà.


Ông Bình không nói một lời thừa thãi. Ông dùng kéo y tế cắt phăng lớp áo khoác gió và chiếc sơ mi đẫm máu bên vai trái của Dũng. Vết sẹo dài kéo qua hốc mắt trái mù lòa của Dũng đỏ ửng lên, rỉ ra một vệt dịch mỏng dưới miếng che bằng da đen rách góc. Bả vai trái vừa được nắn lại thâm tím nặng nề, cơ vai rách thịt lộ rõ những thớ thịt đỏ quạch đang co rút kịch liệt.


"Khớp vai trái của cậu bị trật hoàn toàn, bao khớp đã rách cơ học do chấn động mạnh từ gậy thép," ông Bình vừa chuẩn bị kìm kẹp và kim khâu vừa lạnh lùng nhận xét. "Nhưng tệ nhất là vết thương ở đùi phải. Nước bẩn cống ngầm Quận 4 đã làm nó nhiễm trùng sâu, mủ bắt đầu ăn vào cơ đùi. Cậu đang sốt trên ba mươi chín độ."


"Khâu... khâu nhanh đi bác sĩ," Dũng rít qua kẽ răng, tay phải bấu chặt vào thành ghế gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bợt.


Ông Bình đặt một cuộn băng gạc vô trùng vào tay phải Dũng: "Ngậm chặt lấy. Tôi không dùng thuốc tê hay thuốc mê liều cao cho cậu đâu. Mắt trái cậu hỏng rồi, hệ thần kinh trung ương đang phải dồn hết công suất để con mắt phải còn lại bù đắp thị lực và phản xạ nhãn cầu. Nếu tôi tiêm thuốc tê lúc này, phản xạ nhãn quan của cậu sẽ bị tê liệt trong ít nhất bốn mươi tám tiếng. Ngoài kia tụi Phán Quyết đang truy quét đỏ, cậu muốn làm một gã phế nhân mù lòa chờ chết sao?"


Dũng không đáp. Anh đưa cuộn gạc vào miệng, cắn chặt răng. Con mắt phải duy nhất trợn trừng nhìn lên trần nhà tôn đang dột nước.


Bác sĩ Bình bắt đầu ca phẫu thuật dã chiến đầy tàn nhẫn. Ông dùng chiếc kìm thép kẹp chặt bả vai trái bị trật của Dũng để cố định khớp xương. Một tiếng *khực* khô khốc vang lên khi ông dùng lực tay dạn dày kinh nghiệm cưỡng ép đầu xương cánh tay khớp chặt trở lại ổ chảo.


Cơn đau tột cùng dội thẳng vào não bộ khiến toàn thân Dũng co giật kịch liệt. Da thịt anh rít lên, mồ hôi lạnh phun ra như tắm làm ướt sũng chiếc gối da cũ dưới đầu. Dũng siết chặt răng vào cuộn gạc, nén chặt tiếng thét nghẹn ứ nơi cổ họng. Khớp vai trái dù đã về vị trí cũ nhưng di chứng rách bao khớp sẽ làm giảm lực vận động của cánh tay trái của anh trong nhiều ngày tới.


Không để Dũng kịp thở dốc, ông Bình tiếp tục chuyển xuống vết thương đùi phải. Ông dùng bông gạc lau sạch lớp mủ vàng nhạt đang rỉ ra từ miệng vết thương rách cơ. Sau đó, ông áp dụng Kỹ thuật Sát trùng bằng cồn và lửa dã chiến. Ông đổ trực tiếp cồn y tế chín mươi độ lên miệng vết thương hở.


*Xèo xèo...*


Khói trắng bốc lên kèm theo mùi da thịt bị bỏng rát nồng nặc. Cơn đau buốt nhói như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tận xương tủy khiến mắt phải của Dũng lóa lên những vệt sáng trắng xóa. Áp lực nội nhãn tăng cao làm hốc mắt trái rỉ ra một vệt dịch mỏng màu đỏ quạch dưới miếng che da.


Để chống chọi với cơn đau tột độ đang tàn phá thể xác, Dũng tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén cực hạn của mình vào môi trường xung quanh. Anh lắng nghe tiếng mưa xối xả như trút nước ngoài cửa sổ, tiếng gió bão rít gào qua khe cửa sắt khóa xích, và tiếng động cơ bo bo tuần tra đêm của nhóm Hải Móm đang gầm rú ngoài sông lớn cách đó ba dãy nhà. Anh dùng những âm thanh cơ học thực tế đó để phân tán sự tập trung của não bộ khỏi cơn đau đang cấu xé da thịt.


Bác sĩ Bình luồn mũi kim khâu ngoại khoa qua lớp thịt rách ở đùi Dũng, từng mũi kim đâm xuyên qua da thịt sống không thuốc tê được thực hiện một cách chuẩn xác, lạnh lùng của một y sĩ bóng tối dạn dày sương gió. Sau mười lăm phút nghẹt thở, vết thương đùi phải đã được khâu kín bằng mười hai mũi chỉ đen phẳng phiu. Ông Bình băng chặt vết thương lại bằng băng gạc sạch, rồi tiêm một liều kháng sinh cực mạnh vào bắp tay phải của Dũng.


"Nằm im đó hai tiếng để thuốc kháng sinh hạ sốt," ông Bình thở dài, lau mồ hôi trên trán. "Nếu không, cậu sẽ chết vì sốc nhiễm trùng trước khi kịp đòi lại công lý cho thằng Nam."


Dũng nhắm nghiền mắt phải, nằm bất động trên ghế băng gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt bắt đầu dịu đi phần nào dưới tác dụng của liều kháng sinh mạnh, nhưng bả vai trái và đùi phải của anh vẫn đau nhức nhối, nhắc nhở anh về cái giá thể xác tàn khốc mà anh đang phải trả lũy kế qua từng trận chiến.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt dữ dội đột ngột vang lên từ phía cửa chính phòng khám, cắt đứt sự tĩnh mịch của đêm bão. Dũng lập tức mở choàng mắt phải, tay phải theo bản năng siết chặt lấy báng khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng. Khẩu súng chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất.


"Bác sĩ Bình! Mở cửa nhanh lên! Cháu Tèo đây!" Tiếng hét hoảng hốt, run rẩy của cậu bé Tèo vang lên qua khe cửa sắt.


Bác sĩ Bình nhanh chóng bước ra tháo xích sắt. Cậu bé Tèo, mười bốn tuổi, dáng người gầy gò đen nhẻm, ướt sũng nước mưa và lấm lem bùn đất lao vào phòng khám. Gương mặt cậu bé tái mét, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ, thùng gỗ đánh giày cũ kỹ vẫn đeo chéo trước ngực.


"Chú Dũng! Chú Dũng có ở đây không?" Tèo hớt hải gào lên khi nhìn thấy Dũng đang nằm trên ghế băng.


"Tèo! Có chuyện gì?" Dũng gượng ngồi dậy, vết thương đùi phải đau nhói khiến anh khẽ nhíu mày.


Tèo lao đến bên Dũng, hai tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của anh, khóc nấc lên: "Chú Dũng ơi... nguy to rồi! Thằng Quốc Đen... đàn em của Đại Búa... tụi nó đang dẫn người rà soát danh sách sinh viên trường Y để tìm chị Minh Thư! Cháu lén nghe tụi nó nói chuyện ở quán trà đá đầu hẻm Quận 4. Tụi nó biết chú có một đứa em gái học Y và định bắt chị ấy để ép chú phải giao nộp chiếc thẻ nhớ!"


Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Tiến Dũng. Con mắt phải của anh trợn trừng, sát khí lạnh người bùng lên dập tắt hoàn toàn cơn mệt mỏi thể xác. Nguyễn Minh Thư, em gái ruột hai mươi mốt tuổi của anh, sinh viên y khoa năm thứ ba hiền lành nhưng kiên cường, chính là ranh giới nhân tính cuối cùng giữ anh không sa ngã hoàn toàn vào bóng tối ác quỷ. Anh đã cố tình giữ khoảng cách với cô suốt thời gian qua để bảo vệ cô khỏi thế giới ngầm, nhưng sự tàn độc của hội Phán Quyết và băng Đại Búa đã vượt qua mọi ranh giới đạo đức đường phố.


"Tụi nó đã đến trường học của Thư chưa?" Dũng trầm giọng hỏi, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ tột cùng.


"Tụi nó đang cho người canh gác các lối ra vào ký túc xá trường Y," Tèo vừa run vừa đáp. "Quốc Đen nói đêm nay tụi nó sẽ hành động nếu chú không lộ diện."


Dũng cố gắng đứng dậy, nhưng chân phải khuỵu xuống ngay lập tức do cơ đùi bị co rút dữ dội sau ca khâu sống. Anh nhận định bản thân lúc này không thể trực tiếp xuất hiện tại trường Y để bảo vệ em gái vì cả lực lượng cảnh sát bẩn của Hải Móm lẫn giang hồ Đại Búa đang phong tỏa mọi ngả đường Quận 4 để săn lùng anh dưới lệnh truy nã đỏ. Nếu anh xuất hiện, không chỉ anh mất mạng mà Minh Thư cũng sẽ bị kéo vào làn đạn.


"Bác sĩ Bình, cho tôi mượn điện thoại bàn," Dũng quay sang ông Bình.


Anh bấm một dãy số quen thuộc thuộc lòng. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy sau ba nhịp chuông, tiếng động cơ xe tải hạng nặng gầm rú dữ dội qua loa thoại.


"Tuấn nghe đây. Ai đó?" Giọng nói bộc trực, nóng nảy của Nguyễn Minh Tuấn—anh họ của Dũng, tài xế xe tải đường dài—vang lên.


"Tuấn, là Dũng đây. Tôi cần ông giúp gấp," Dũng nói nhanh, giọng trầm và dứt khoát. "Quốc Đen đang nhắm vào Minh Thư ở ký túc xá trường Y. Tôi bị cảnh sát bẩn phong tỏa, không thể lộ diện. Ông đang ở đâu?"


"Mẹ kiếp! Tôi đang chạy xe container chở hàng qua cầu Phú Mỹ hướng về miền Tây," Tuấn chửi thề một tiếng qua điện thoại. "Mấy gã cảnh sát bẩn dám đụng đến con bé Thư sao? Tôi sẽ đánh lái xe tải qua đó ngay lập tức!"


"Nghe tôi nói kỹ đây," Dũng cắt lời Tuấn, đầu óc phân tích chiến thuật nhanh chóng hoạt động. "Ông không thể lái xe container vào hẻm ký túc xá được, dễ bị lộ. Hãy đỗ xe ở bãi đất trống chân cầu Nguyễn Văn Cừ. Tôi sẽ nhờ người đưa Minh Thư ra đó ngụy trang lén lút. Ông phải đưa con bé rời khỏi thành phố ngay trong đêm bão này, chở thẳng về quê miền Tây giao cho chú Hải Hải sửa máy nổ ẩn náu. Tuyệt đối không được để ai phát hiện!"


"Được! Tôi hiểu rồi. Ba mươi phút nữa tôi sẽ có mặt ở chân cầu Nguyễn Văn Cừ. Cậu phải giữ mạng sống đó, Dũng!" Tuấn dập máy.


Dũng quay sang nhìn Tèo, tay phải đặt lên bả vai nhỏ bé đang run rẩy của cậu bé đánh giày lang thang: "Tèo, chú cần cháu thực hiện một phi vụ mạo hiểm cực kỳ quan trọng. Cháu có dám giúp chú cứu chị Thư không?"


Tèo lau nước mắt, ánh mắt lanh lợi đường phố hiện lên sự kiên nghị: "Cháu dám! Chú Dũng cứu mạng cháu dưới kênh Tẻ, cháu chết cũng không sợ! Chú bảo cháu làm gì cháu cũng làm!"


"Hãy cầm lấy chiếc chìa khóa vạn năng này," Dũng lấy từ hộp đồ nghề ra một thanh móc khóa thép lò xo nhỏ tự chế. "Cháu lách qua các lối hẻm phụ của ký túc xá, tìm đến phòng của chị Thư. Bảo chị ấy dọn đồ ngay lập tức, không được đi cửa chính. Hãy dẫn chị ấy ra lối thoát hiểm bán hầm thông ra bãi đất trống chân cầu Nguyễn Văn Cừ giao cho anh Tuấn xe tải."


Dũng khựng lại, con mắt phải nhìn thẳng vào bóng tối ngoài cửa sổ phòng khám. Anh nhận ra một chân lý tàn nhẫn: tiệm sửa khóa hẻm 240 của anh đã bị Hải Móm niêm phong phong tỏa hoàn toàn, mọi ngả đường mưu sinh cũ đã bị cắt đứt. Anh không còn đường lui. Ván bài sinh tử này đã chính thức kéo em gái anh vào hồng tâm của họng súng bẩn, và anh phải dùng chính thân xác rách nát này làm mồi nhử để mở lối thoát cho người thân yêu duy nhất còn lại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!